Chương 1553: Cha con đắc ý


- Không phải các ngươi không muốn nói chuyện mua lại sao? Không phải các ngươi bảo ta là con bê xéo đi sao?
Trần Trí Nghiệp nghe Quách Kiến Siêu nói xong. Cuối cùng cũng có thể mở mày mở mặt rồi. Trước đó dè dặt từng li từng từng tí, thoáng cái đã ngang ngược đứng lên:
- Hử, làm sao vậy? Bây giờ không gắng gượng được nữa à? Rốt cục đã đồng ý? Ta đã sớm nói mà, sớm muộn gì cũng có một ngày các ngươi sẽ phải cầu tới chúng ta thảo luận chuyện thu mua!
- Trần tiên sinh, tôi chẳng qua chỉ là thuật lại ý tứ của Dương ca. Nếu như ông có thái độ này, xin mời ông ra khỏi đây ngay.
Quách Kiến Siêu đạm mạc nhìn thoáng qua Trần Trí Nghiệp như một thằng hề, đối với hành động trở mặt nhanh như đàn bà lật sách của Trần Trí Nghiệp có chút khịt mũi khinh bỉ.
- Thái độ? Thái độ này của ta làm sao thế? Thái độ của ta đã thế rồi!
Trần Trí Nghiệp lúc này đã nhận được câu trả lời rõ ràng của Dương Minh, cũng chẳng thèm quan tâm Quách Kiến Siêu đã nói cái gì. Có những việc Quách Kiến Siêu không thể làm chủ, hắn không có khả năng đi ngược lại ý tứ của Dương Minh, cho nên mình đã mỉa mai chế giễu thế nào, Quách Kiến Siêu cũng chỉ có thể nén ở trong lòng, sẽ không có khả năng thay đổi.
- Trần tiên sinh, mua lại là sự hợp tác của cả hai bên, không phải là từ một phía. Nếu như ông khăng khăng giữ cái thái độ này, tôi nghĩ cho dù Dương ca tự mình đến, chúng ta cũng không có cách nào nói chuyện tiếp được.
Quách Kiến Siêu rất không quen nhìn cái thái độ kiểu này của Trần Trí Nghiệp, nhàn nhạt cảnh cáo nói.
- Ha ha, thật hài hước, mày có thể quyết định thay Dương Minh được sao? Ông chủ chúng mày đã đồng ý mua lại rồi, mày còn tính toán cái gì nữa?
Trần Trí Nghiệp cười nhạt một tiếng, đứng dậy:
- Sáng mai, phòng họp khách sạn Douglas, đúng 9 giờ, sẽ có người đợi, đừng có đến muộn!
Nói xong, Trần Trí Nghiệp liền hung tợn đứng phắt dậy ra khỏi phòng họp, để lại một cái bóng lưng cho Quách Kiến Siêu.
Quách Kiến Siêu bị Trần Trí Nghiệp làm cho tức đến nỗi không thở được, thầm nghĩ, không biết mình có nên liều mạng kiến nghị với Dương Minh không nên đem khách sạn bán đi hay không, thằng cha Trần Trí Nghiệp này ỷ có chỗ dựa mà khinh người quá đáng!
Nghĩ đến khoảng thời gian bản thân đi theo Dương Minh, phỏng chừng Dương Minh hẳn là có thể cho mình một cái thể diện chứ?
Quách Kiến Siêu quyết định thử một lần, dù sao thử qua cũng sẽ không hối hận, ngay sau đó liền gọi thẳng cho Dương Minh:
- Dương ca, Trần Trí Nghiệp đi rồi.
- Hử? Hắn nói như thế nào?
Dương Minh hử một tiếng hỏi.
- Trần Trí Nghiệp có chút khinh người quá đáng, ban nãy nói có phần rất khó nghe!
Nghĩ đến sắc mặt của Trần Trí Nghiệp, Quách Kiến Siêu liền phát cáu một trận:
- Dương ca, em cả gan nói một câu, khách sạn của chúng ta có thể không bán được không?
- Bán? Ai nói muốn bán?
Dương Minh nghe Quách Kiến Siêu kích động, có chút buồn cười nhưng cũng có chút cảm động, không nhịn được hỏi ngược lại.
- Hả? Dương ca, không phải anh nói đồng ý cùng khách sạn Douglas thương lượng chuyện mua lại sao?
Quách Kiến Siêu sửng sốt, thầm nghĩ lẽ nào Dương Minh đã cải biến chủ ý? Thế nhưng đó lại là chuyện tốt a.
- Đúng vậy, đúng là đồng ý thương lượng chuyện mua lại, thế nhưng tôi cũng chưa nói muốn bán khách sạn ya.
Dương Minh có chút dở khóc dở cười. Hiển nhiên Quách Kiến Siêu đã hiểu lầm ý tứ của mình.
- Thế nhưng mua lại, và chuyện bán khách sạn, không phải là cùng một chuyện sao?
Quách Kiến Siêu nghi ngờ hỏi.
- Tất nhiên không phải một chuyện!
Dương Minh cười giải thích nói:
- Mua lại, ai mua lại của ai còn không nhất định mà, thế nào đã đến lượt chúng ta bán cho hắn?
- A!
Quách Kiến Siêu sửng sốt, lập tức có chút kinh hỉ nói:
- Dương ca, ý của anh là nói…chúng ta muốn mua lại của bọn họ?
Quách Kiến Siêu mặc dù có chút không thể tin được cái lỗ tai của mình có phải nghe lầm hay không, thế nhưng Dương Minh nói hẳn là không thể sai.
- Tôi vẫn là có ý tứ này…
Dương Minh nói:
- Khách sạn này đối với tôi mà nói, rất có ý nghĩa sao có thể bán đi được?
- Ha ha.
Quách Kiến Siêu nghe Dương Minh nói xong cuối cùng phá lên cười, tâm tình lo lắng mấy ngày nay cũng đã được thay đổi:
- Em đã nói Dương ca anh không thể bán mà, quả nhiên là thế ya, hahaha, cái này thật sự là quá tốt!
- Tin này không nên để lộ ra ngoài.
Dương Minh cười, căn dặn.
- Em đã hiểu, Dương ca, anh yên tâm đi, em sẽ không nói đâu. Ngày mai cho bọn họ một hồi kinh hỉ nha hahaha!
Quách Kiện Siêu hưng phấn nổi lên nói.
- Ngày mai? Bọn họ quyết định hiệp đàm chuyện mua lại vào ngày mai?
Dương Minh hỏi.
- Đúng rồi, em suýt nữa quên không nói, em lần này gọi điện thoại tới, chủ yếu là nói về cái này!
Quách Kiến Siêu vội vã nói:
- Trần Trí Nghiệp nói 9 giờ sáng ngày mai, ở trong phòng hội nghị khách sạn Douglas, sẽ có người hiệp đàm thủ tục mua lại, không được đến muộn.
- Ha ha, vậy thì chúng ta cứ 10 giờ đi, để cho bọn họ chờ xem.
Dương Minh cười cười, chẳng coi việc thương lượng ra cái gì.
- Em cũng nghĩ như vậy! Dương ca anh cũng nói như thế thì quá tốt rồi, cho chúng nó chờ chết luôn!
Quách Kiến Siêu nói bắn ra rất sảng khoái.
- Ngày mai tôi đến khách sạn Quốc Tế tìm cậu, chúng ta cùng đi.
Dương Minh nói.
- Vâng, Dương ca, ngày may gặp nhau.
Quách Kiến Siêu vui vẻ cắt đứt điện thoại.
- Ừ.
Dương Minh cắt điện thoại, có chút buồn cười. Xem ra Quách Kiến Siêu đối với khách sạn quốc tế Tùng Giang rất có tình cảm, so với mình hắn lại càng không nguyện ý bán khách sạn đi.
Trần Trí Nghiệp lúc tới vẫn còn ôm tâm tư dò xét, lúc trở về thì đã hùng phách hiên ngang. Dương Minh đã đáp ứng thương lượng chuyện mua lại, hiển nhiên là hắn chống đỡ không nổi rồi.
Trần Trí Nghiệp vừa đi vừa đắc ý, ngày mai nên làm thế nào để sỉ nhục Dương Minh, ha ha, dù sao cũng không thể buông tha hắn dễ dàng như vậy, tuyệt đối không thể! Trần Trí Nghiệp nghĩ, ngày mai nhất định phải ép cái giá cho thật thấp, sau đó khiến Dương Minh phải khẩn cầu mình nâng giá, lúc đó, mình có thể nhân cơ hội đưa ra điều kiện để hắn và Trần Mộng Nghiên chia tay rồi!
Nếu như hắn nói không đồng ý, mình sẽ không thu mua, để hắn trực tiếp chờ chết đi! Tin tưởng phía mình nếu nói không thu mua khách sạn Quốc Tế Tùng Giang, các thế lực và xí nghiệp khác cũng không có khả năng đi thu mua được.
Dù sao cũng không ai muốn lăn lộn trong cái ao đục này để đối nghịch với khách sạn Douglas đang lên như diều gặp gió! Đến lúc đó người nào mua được khách sạn này, kết quả cũng không thoát khỏi tình trạng như hiện nay của khách sạn Quốc Tế Tùng Giang, bị bức cho cùng đường, cho nên Trần Trí Nghiệp tin tưởng, ngoại trừ mình và Kaike, sẽ không có ai đi thu mua khách sạn Quốc Tế Tùng Giang, Dương Minh chỉ có thể nhìn sắc mặt mình mà hành sự thôi.
Nghĩ tới đây, Trần Trí Nghiệp sung sướng như khỏi bệnh, trực tiếp lấy điện thoại gọi ngay cho Trần Tiểu Long.
- Ba? Có chuyện gì sao?
Lúc này Trần Tiểu Long đang ở trong một căn phòng xa hoa của khách sạn quốc tế Douglas cùng với hai tiểu thư chơi trò 3P, cho nên âm thanh lộ ra có chút khẩn cấp không thể dằn nổi.
- Tiểu Long, con đang rất bận? Vậy chờ ta quay về rồi nói đi.
Trần Trí Nghiệp cũng nghe ra Trần Tiểu Long đang cố phát cuối, bèn nói.
- A, vậy cũng được, có chuyện gì à?
Trần Tiểu Long thuận miệng hỏi.
- Chính là chuyện thua mua khách sạn của tiểu tử Dương Minh kia.
Trần Trí Nghiệp nói:
- Chờ mày quay về rồi nói tiếp, mày đang vội mà.
- Chờ một chút, ba, con không vội đâu!
Trần Tiểu Long vội đẩy cô gái dưới thân hắn ra, sau đó hưng phấn đứng dậy đi tới bên cửa sổ:
- Ba, bây giờ ba nói đi, con nghe đây!
- Ha ha, cũng được, vậy hiện tại nói với mày một chút.
Trần Trí Nghiệp cũng biết Trần Tiểu Long so với mình còn quan tâm chuyện này hơn, bèn nói:
- Ban nãy, ba đi một chuyến tới khách sạn Quốc Tế Tùng Giang, đi thảo luận một chút về chuyện mua lại.
- A, tiểu tử Dương Minh kia nói như thế nào?
Trần Tiểu Long vội la lên.
- Tiểu tử Dương Minh kia cuối cùng cũng không chống đỡ nổi, ha ha, đồng ý với chúng ta ngày mai cùng nhau bàn bạc chuyện mua lại.
Trần Trí Nghiệp phá lên cười:
- Ngày mai, là có thể nhìn thấy bộ dáng tội nghiệp của hắn rồi, hahaha!
- Thật không? Vậy tốt quá rồi!
Trần Tiểu Long vừa nghe cha mình nói cũng tùy tiện phá lên cười:
- Ha ha ha ha, Dương Minh cũng có ngày hôm nay ya, thật sự là quá tốt! Ngày mai con cũng muốn đi, để con xem hắn suy tới dạng nào!
- Cái này đương nhiên là được, có điều con đừng có ra mặt, trốn ở một bên là được.
Trần Trí Nghiệp nói:
- Dù sao cũng là hiệp đàm thương nghiệp chính thức, chú Kaike của con cũng ở đó, nếu con ở bên cạnh sẽ rất không thuận tiện.
- Vâng, con đứng ở một bên xem là được rồi!
Trần Tiểu Long đối với việc mình đứng ở chỗ nào xem không hề quan tâm, chỉ cần thấy Dương Minh kinh ngạc hắn đã sảng khoái rồi:
- Đúng rồi, ba, chuyện của Trần Mộng Nghiên…
- Yên tâm đi, con trai!
Trần Trí Nghiệp cười nói:
- Ba con sao có thể quên chuyện này được chứ? Ta đã tính toán hết cho con rồi! Chờ ngày mai lúc hiệp đàm mua lại, ba sẽ tận lực đè thấp giá xuống, tiểu tử Dương Minh kia muốn nâng giá, vậy thì được rồi, hắn chỉ có thể buông tha Trần Mộng Nghiên thôi, nếu không thì, cứ chờ một nghèo hai trắng đi!
- Ba, chiêu này của ba thật cao mình a, đến lúc đó sẽ không sợ Dương Minh không tuân theo!
Trần Tiểu Long vui vẻ ca ngợi nói:
- Lần này, Dương Minh chết chắc rồi, Trần Mộng Nghiên sẽ trở thành nữa nhân của con! Ha ha ha!
- Hừ! Tiểu tử Dương Minh kia, dám tranh giành nữ nhân của con ta à, lần này cho hắn biết sự lợi hại của Trần Trí Nghiệp ta!
Trần Trí Nghiệp hung tợn nói.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1553


Báo Lỗi Truyện
Chương 1553/2205