Chương 1549: Nghe thấy tên anh, em sẽ chạy


Dương Minh không nói gì, Phùng Tứ Bưu rất hưng phấn khi chân của mình đã tốt trở lại, cũng không dây dưa dài dòng, liền nói ngay:
- Anh đọc số tài khoản của anh cho em, bây giờ em sẽ gọi điện thoại chuyển khoản cho anh!
Phùng Tứ Bưu hiểu rất rõ mình không có khả năng quỵt nợ, Dương Minh đã có năng lực chữa chân hắn khỏi trong nháy mắt, cũng sẽ có năng lực khiến hắn trong nháy mắt trở thành người tàn phế lần thứ hai, mà Phùng Tứ Bưu là loại người, chỉ cần ăn xong hắn sẽ không bao giờ trêu trọc loại người như vậy nữa, đó cũng là nguyên nhân mà nhiều năm ở thế giới quyền anh ngầm hắn vẫn có thể bình an vô sự, nếu không một khi thua liền muốn tìm người ta báo thù, phỏng chừng đã sớm chết rất nhiều lần rồi!
Chênh lệch thực lực có thể dễ dàng vượt qua sao? Nhất là sau khi đã đạt tới cảnh giới cực hạn, càng không có cách nào tiến thêm nửa bước, thân là đỉnh cấp quyền thủ, Phùng Tứ Bưu lại càng thêm rõ ràng điểm này, có đôi khi, chênh lệch một chút thực lực, cũng sẽ trở thành nguyên nhân trí mạng.
Cho nên Phùng Tứ Bưu tuyệt đối sẽ không chủ động đi tìm người mạnh hơn mình khiêu khích, vừa trông thấy đã chạy không kịp, còn muốn khiêu khích? Thế không phải là muốn chết sao? Nhất là gặp phải người như Dương Minh, muốn chạy cũng không chạy được, càng dịu dàng, càng nhẹ nhàng, hoàn hảo có khả năng tránh khỏi xui xẻo, xem ra Dương Minh cũng không có hứng thú đuổi tận giết tuyệt, đây là kết quả tốt nhất rồi.
- Cho hắn tài khoản đi.
Dương Minh liếc mắt nhìn Kinh Tiểu Lộ nói.
- A… Được!
Kinh Tiểu Lộ không nghĩ tới Phùng Tứ Bưu lại sảng khoái như vậy, bèn đọc số tài khoản mới mở lúc trước vẫn còn đang để trống cho Phùng Tứ Bưu.
Phùng Tứ Bưu nghe xong không nói hai lời, trực tiếp rút ngay điện thoại gọi thẳng đến ngân hàng để tiến hành chuyển khoản, không mất nhiều thời gian, điện thoại di động của Kinh Tiểu Lộ đã nhận được tin nhắn báo về, trong tài khoản có số tiền hơn một trăm vạn mới được chuyển vào.
- Ông chứ?
Chờ Phùng Tứ Bưu chuyển khoản qua rồi, ánh mắt Dương Minh nhìn về phía chủ quán.
Chủ quán không dám chậm trễ, cũng học theo kiểu dáng của Phùng Tứ Bưu, gọi điện thoại, tiến hành chuyển khoản, rất nhanh lại có một khoản tiền năm mươi vạn được chuyển vào tài khoản của Kinh Tiểu Lộ.
- Được rồi, các ngươi có thể đi.
Tiền đã cầm trong tay rồi, đương nhiên Dương Minh cũng không muốn cùng bọn họ nói nhảm nhiều.
- Đi, đi ngay!
Chủ quán thở dài một hơi, trong lòng cảm thấy rất hối hận, mình không có chuyện gì hay sao còn muốn đi trả thù cái quái gì chứ, giờ thì hay rồi, thù còn không báo được, ngược lại còn phải bồi thường mất năm mươi vạn.
Chủ quán cũng không dám ở lại chỗ này nữa, người này quá mạnh a, đến cả quyền vương mình cho là rất lợi hại cũng không phải đối thủ của người này, mình còn có cái gì có thể dựa vào?
Chủ quán cùng Trương Đại Pháo, Diêu Tam Pháo đã xoay người muốn đi, thế nhưng Phùng Tứ Bưu đứng ở đó có chút do dự, muốn nói gì đó lại thôi.
- Mày sao còn không đi?
Dương Minh liếc mắt nhìn Phùng Tứ Bưu hỏi, thầm nghĩ người này chẳng lẽ còn muốn nói mấy câu hình thức?
- Anh… anh có thể nói cho em biết danh hào* của anh không?
Phùng Tứ Bưu do dự một chút hỏi?
(*danh hào: tên và biệt hiệu)
- Hử?
Dương Minh hơi kinh ngạc:
- Thế nào, mày còn muốn nhớ kỹ danh hào của tao, sau khi quay về tu luyện vài năm rồi tới tìm tao báo thù?
- Không phải, anh à, anh hiểu lầm rồi…
Phùng Tứ Bưu lắc đầu liên tục:
- Em không phải nghĩ như vậy, là em nghĩ, sau này khi đi ra ngoài, nếu như có người báo ra danh hào của anh, em liền nhanh chóng rời đi!
- Ặc?!
Dương Minh sau khi nghe Phùng Tứ Bưu nói xong nhất thời có chút dở khóc dở cười:
- Mày cái này…Được rồi, tao là Dương Minh.
- Dương ca, em đã nhớ kỹ, anh yên tâm đi, sau này chỉ cần có người báo ra danh hào của anh, em chắc chắn co chân bỏ chạy!
Phùng Tứ Bưu rất nghiêm túc kiên quyết nói.
- Ừ, tao biết rồi, mày đi đi.
Dương Minh bất đắc dĩ phất phất tay.
- Dương ca, vậy em đi đây!
Phùng Tứ Bưu lúc này mới quay người rời đi.
Tùy Dược Dân ở bên cạnh cũng xem đến choáng váng, không nghĩ tới Dương Minh lại ngưu X* đến thế, ngưu đến mức chỉ cần có người báo ra danh hào của hắn, Phùng Tứ Bưu này phải ba chân bốn cẳng bỏ chạy! Tùy Dược Dân nghĩ, đi theo Dương Minh lăn lộn cũng không phải chuyện xấu gì, chí ít sau này mình cũng có thể ở núi Tây Tinh này mà tung hoành a!
(*Theo baidu có nghĩa là" rất lợi hại")
Diêu Tam Pháo cũng được, Trương Đại Pháo cũng được, cũng không dám đắc tội với mình rồi!
- Dương ca, anh xem chiếc xe này… Tôi tìm một xưởng sửa chữa đến kéo chiếc xe này đi có được không?
Tùy Dược Dân sau khi chờ mấy người kia, xoa xoa tay hỏi Dương Minh.
- Ừ, ngươi đi làm đi. Mau chóng làm cho tốt.
Dương Minh gật đầu, đối với biểu hiện của Tùy Dược Dân vẫn rất hài lòng.
- Vâng, vậy tôi đi gọi điện thoại kêu người tới, ông chủ của xưởng sửa chữa lắp ráp Đại Hoa gần vùng này là bạn thân của tôi, để tôi bảo hắn làm nhanh trong đêm cho Dương ca! Cố gắng hết mức để ngày mai có thể sử dụng.
Tùy Dược Dân nói.
- Cũng không cần quá sốt ruột, chúng tôi còn có xe khác cùng đến nữa.
Dương Minh nói.
- Không có gì, không có gì!
Tùy Dược Dân đang muốn gọi điện thoại, bỗng nhiên trông thấy Trương Phún Bạch và thủ hạ của hắn Tiểu Cường Tử vẫn đang nằm trên mặt đất, vội vã hỏi:
- Dương ca, có phải gọi xe cứu thương, đem hai người bọn họ đưa đến bệnh viện không?
- Không cần!
Dương Minh phủi phủi vạt áo, sau đó đi về phía hai người, cơ thể ngồi xổm xuống, tùy ý vỗ vào mỗi người hai cái, hai người liền tỉnh dậy.
- Con mẹ nó, dám đánh cả ông nội mày, ông liều chết với mày!
Sau khi Trương Phún Bạch tỉnh lại, câu nói đầu tiên là đứng dậy chửi lấy chửi để.
- Mày định liều chết với ai?
Dương Minh lạnh lùng nhìn hắn một cái.
- A! Dương ca!
Trương Phún Bạch thoáng cái đã tỉnh táo lại, cũng lại càng hoảng sợ, nhất thời có chút xấu hổ:
- Dương ca, tôi trước đó đã hôn mê?
- Thừa lời!
Dương Minh tức giận nói:
- Còn định liều chết với người khác, người ta so với mày lợi hại hơn, mày còn định liều chết với ai?
- Cái này…
Trương Phún Bạch có chút xấu hổ:
- Tôi không phải là nói như vậy….
- Được rồi, chuyện này cũng không trách mày, đối phương so với mày lợi hại hơn, chuyện này cũng không có cách nào, mày trở về đi!
Dương Minh cũng không nói thêm gì, lại đứng lên.
- Vâng, Dương ca, thế… chuyện này cứ như thế quên đi?
Trương Phún Bạch ăn một đau nhiều, có chút phiền muộn, nguyên bản còn muốn quay lại trận này!
- Dương ca ban nãy đã giải quyết cho ngươi rồi!
Tùy Dược Dân vội vã giải thích cho Trương Phún Bạch nói:
- Người gọi là Phùng Tứ Bưu kia, vừa trông thấy Dương ca sau đó liền ba chân bốn cẳng bỏ chạy, chạy rất nhanh nữa, ta xem cũng thấy xấu hổ toát mồ hôi!
- Hả? Dương ca ngưu đến thế sao?
Trương Phún Bạch nghe Tùy Dược Dân nói xong, không khỏi kinh ngạc, nhưng thật ra hắn không nghĩ Tùy Dược Dân sẽ lừa gạt hắn, chỉ là cảm thấy có chút kinh ngạc mà thôi.
- Không chỉ có vậy! Mà Phùng Tứ Bưu còn nói, sau này chỉ cần có người báo ra danh hào của Dương ca, hắn khẳng định xoay người bỏ chạy!
Tùy Dược Dân nói rất là đắc ý, giống như như Dương ca chính là hắn vậy.
- Kháo, thế cũng sảng khoái a!
Trương Phún Bạch vừa nghe Phùng Tứ Bưu vuốt trứng như vậy, lập tức phấn chấn hẳn lên.
- Đi theo Dương ca, nhất định là tốt, chắc chắn không thể chịu thiệt! Lúc này, vậy Phùng Tứ Bưu biết rõ lợi hại chưa?
Trương Phún Bạch cũng coi như ban nãy bị người đánh ngất giống như không phải hắn vậy, dường như Dương Minh cũng là thay mặt cho hắn.
Dương Minh nghe lời đối thoại của hai người, có chút bất đắc dĩ lắc đầu, nhưng thật ra Kinh Tiểu Lộ lại là người đắc ý nhất, người khác khen Dương Minh, chẳng khác nào khen cô, cô càng nghĩ càng cảm thấy vui sướng.
Tùy Dược Dân và Trương Phún Bạch vội vàng liên hệ xưởng sửa chữa lắp ráp sửa xe, Dương Minh cùng Kinh Tiểu Lộ lên lầu về đến phòng, cũng không quản bọn họ lăn qua lăn lại thế nào nữa.
- Hà hà, kiếm tiền thế này cũng quá dễ chứ? Nháy mắt cái trong tay đã có một trăm năm mươi vạn, em có thể mua bao nhiêu thứ tốt nha!
Kinh Tiểu Lộ đang cầm chi phiếu, nhìn trái nhìn phải, nhìn thế nào cũng chưa đủ, hình như con mắt của hắn là đầu đọc thẻ vậy, có thể đọc ra chữ số bên trong chi phiếu.
- Em bây giờ còn thiếu hơn trăm vạn này?
Dương Minh nhìn hình dáng hưng phấn của Kinh Tiểu Lộ có chút không hiểu, tham tiền cũng không thể tham đến đến trình độ này chứ?
- Cảm giác không giống nhau mà!
Kinh Tiểu Lộ nói:
- Một trăm năm mươi vạn này là tự nhiên mà có, em đương nhiên vui vẻ!
- Cổ phần của công ty em chẳng phải tự nhiên mà có sao?
Dương Minh hỏi ngược lại.
- Sao lại tính như thế? Cổ phần là của anh, hiện tại thì của anh cũng là của em, đều là của chúng ta thôi, làm sao có thể tự nhiên mà có được chứ?
Kinh Tiểu Lộ lại nói:
- Một trăm năm mươi vạn này cũng không giống nhau lắm, đây là do mấy người đần độn kia đưa tới!
- Ngược lại anh thà rằng mấy người đần độn kia không có việc gì thì ít đến đây gây phiền phức cho anh, cả đêm nay lăn qua lăn lại rồi, ban đầu ngẫm nghĩ ra đây hảo hảo chơi đùa, kết quả lại gặp phải nhiều chuyện phiền toái như vậy!
Dương Minh nằm ở trên giường nói.
- Nhưng thật ra em lại cảm thấy rất kích thích!
Kinh Tiểu Lộ lại không cho là đúng:
- Cảm giác làm ra vẻ rất lợi hại kiểu này thực sự là rất sảng khoái…
-…
Dương Minh không nói gì.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1549


Báo Lỗi Truyện
Chương 1549/2205