Chương 1547: Cao thủ quyết đấu?


Dương Minh có thể nói ra tên của mình, lại còn biết rõ tên của Hầu Chấn Hám, điều này khiến cho Phùng Tứ Bưu không thể không tin, tuy rằng trong lòng còn có điều hoài nghi, thế nhưng cũng không dám đánh cược tiếp, ngộ nhỡ người đó thực sự là sư phụ của Hầu Chấn Hám, vậy chẳng phải tự mình muốn sống dở chết dở thêm lần nữa?
Nghĩ tới đây, Phùng Tứ Bưu cảm thấy nơi này không nên ở lâu, tốc độ xuất thủ của Hầu Chấn Hám thì hắn đã được lĩnh giáo qua, hắn cũng không thể để cho Dương Minh có cơ hội xuất thủ! Cho nên Phùng Tứ Bưu làm ra vẻ thần sắc lơ đãng, đột nhiên xoay người sang chỗ khác, co chân bỏ chạy, đôi chân như được lắp thêm ‘phong hỏa luân" (hai cái bánh xe của Natra đó), tốc độ cực nhanh quả thực vượt quá tưởng tượng, giống như là lúc đàn ông chuẩn bị phóng…., vèo vèo cái đã lủi ra ngoài vài trăm mét.
Có thể nói, ba chữ Hầu Chấn Hám này, với hắn mà nói đã biến thành một câu niệm chú trói buộc, trở thành một cái tâm ma của hắn, khiến hắn không thể thoát ra khỏi cái vòng luẩn quẩn này, thậm chí nửa đêm còn thường xuyên bị giật mình tỉnh giấc, tốc độ và sức mạnh không thể tưởng tượng nổi kia của Hầu Chấn Hám, đem hắn một lần nữa đánh tỉnh lại từ trong mơ, lúc này đã trở thành một cơn ác mộng.
Thậm chí, Phùng Tứ Bưu trong cuộc sống cứ nghe được một trong ba chữ"
Hầu Chấn Hám" , thì cả người khó chịu, thậm chí cả người còn run rẩy. Một lần bị rắn cắn mười năm sợ dây thừng, Phùng Tứ Bưu chính là một người như thế này.
Cho nên lúc này, điều duy nhất hắn có thể làm chính là bỏ chạy, chạy càng xa càng tốt! Nhận thấy ở hắn, người trước mặt này cho dù không phải thực sự là sư phụ của Hầu Chấn Hám, ít nhất cũng khẳng định cùng Hầu Chấn Hám có quan hệ, nếu không thì không thể biết được sự tình bí mật như vậy!
Lúc trước hắn được thủ hạ của Vu Hướng Đức là Phì Phiêu mời đến, người biết chuyện này cũng không nhiều, lúc hắn bị thương lại mai danh ẩn tích một khoảng thời gian rất lâu, mãi đến tận bây giờ thương thế khỏi hẳn mới lại xuất hiện trên giang hồ, chuyện tình bí ẩn như vậy, tiểu tử trước mặt này làm sao lại biết được?
Cho nên, Phùng Tứ Bưu thà rằng tin là có cũng không thể tin là không, trong ba mươi sáu kế thì chạy là thượng sách, nhanh chóng mới có thể chạy được.
Dương Minh thấy Phùng Tứ Bưu trước đó hò hét có vẻ trâu bò, còn tưởng rằng hắn có tuyệt chiêu gì, lại không nghĩ rằng bản lĩnh chạy trốn của hắn, so với tên lửa còn nhanh hơn, nhất thời ngây ngẩn cả người.
Cùng lúc sửng sốt, còn có Trương Đại Pháo cùng Diêu Tam Pháo và nhóm người thủ hạ của hắn, tất cả mọi người ngơ ngác nhìn nhau, Phùng Tứ Bưu này kêu to một cái đã xuất chiêu rồi ư?
- Chẳng lẽ, đây là cao thủ quyết đấu? Tốc độ và sức mạnh kết hợp hoàn mỹ?
Một tên thủ hạ kinh ngạc cảm thán nói:
- Tốc độ thực sự rất nhanh a! Thế nhưng…. sức mạnh ở chỗ nào?
- Nói vớ vẩn, không có sức mạnh làm sao có thể chạy nhanh được như vậy chứ!
Tên thủ hạ làm ra vẻ hiểu rất rõ nói.
- À…. hóa ra là thế, quả nhiên là như thế này, thì ra cái này chính là sự kết hợp hoàn mỹ của tốc độ và sức mạnh a!
Tên thủ hạ nêu câu hỏi bỗng nhiên tỉnh ngộ nói.
- Đúng vậy, rất nhanh rất tốc độ a!
Những người khác cũng cảm thán nói:
- Nhưng mà sao hắn không tấn công vậy? Tại sao chạy về hướng ngược lại chứ?
- Cái này chúng tao cũng không biết, không phải cao nhân làm việc lúc nào cũng sâu hiểm khó dò sao? Có thể chiêu thức của hắn quá ngưu, trước khi xuất ra, nhất định phải có khoảng cách hoà hoãn mới được, cho nên mới làm chiêu thức chuẩn bị chứ?
Một tên thủ hạ trong đó tự cho là thông minh nói.
- Có đạo lý!
Một tên thủ hạ khác nghe xong, cũng gật đầu rất tán thành:
- Hẳn là là như thế này, cao nhân chính là cao nhân a…
- Nhưng mà, sao anh ấy càng chạy càng xa nhỉ? Cái này… hình như khoảng cách hẳn là được rồi chứ? Sao anh ấy còn chưa dừng lại?
Thấy Phùng Tứ Bưu càng chạy càng xa, cũng đã ra ngoài vài trăm mét, một tên thủ hạ nghi hoặc hỏi.
- Ách…
Mọi người vừa nghe xong đều cảm thấy quả thực có chuyện gì vậy chứ, cái loại này cũng quá xa a? Phùng Tứ Bưu này rốt cuộc là có ý gì vậy?
Vừa mới bắt đầu, Trương Đại Pháo và Diêu Tam Pháo cùng một đám thủ hạ ngu ngốc này đều có cùng ý nghĩ, ở chỗ này quan sát Phùng Tứ Bưu biểu diễn sự kết hợp hoàn mỹ của tốc độ và sức mạnh, trước khi Phùng Tứ Bưu miểu sát Trương Phún Bạch cùng với Tiểu Cường Tử bằng loại thủ đoạn và tốc độ sấm sét, đã để lại chấn động rất sâu tròng lòng mọi người, cho nên tất cả mọi người đối với Phùng Tứ Bưu đều vô cùng tin tưởng.
Nhưng mà hiện tại, Phùng Tứ Bưu càng chạy càng xa, đến đầu cũng không quay lại, ngay cả Diêu Tam Pháo có ngu thêm, cũng có thể biết, là đã xuất hiện cái gì đó ngoài ý muốn! Nói cái gì mà muốn sử đại chiêu cần có thời gian trì hoãn, thì cũng chỉ có mấy tên thủ hạ ngu đần kia mới có thể nghĩ ra được, cái này cũng không phải kịch truyền hình, muốn cái gì trì hoãn?
Hơn nữa, sàn quyền anh ngầm lớn hay nhỏ Diêu Tam Pháo cũng không phải không biết? Cả cái sàn đó rộng được nhiêu, sử cái quái gì mà đại chiêu? Chiêu gì dùng khoảng cách xa như vậy? Còn không phải chạy đến tận chỗ khán giả? Căn bản là chuyện này không có khả năng.
Từ đó có thể kết luận, Phùng Tứ Bưu căn bản là không phải đang biểu diễn cái gì mà tốc độ và sức mạnh kết hợp hoàn mỹ, cũng không phải đang vì chuẩn bị xuất ra cái gì đó đại sát chiêu, căn bản là đang bỏ chạy!
Sau khi Dương Minh nói ra một câu, thì Phùng Tứ Bưu sợ đến co chân bỏ chạy! Tuy rằng Diêu Tam Pháo không muốn tin tưởng sự thực này, nhưng mà trước mắt sự thực đã xảy ra.
- Mấy đưa chúng mày ngậm miệng cho tao!
Thủ hạ vẫn líu ríu không yên khiến Diêu Tam Pháo trong lòng rất không kiên nhẫn, sau đó trợn mắt liếc nhìn bọn họ, có phần không biết làm sao.
Phùng Tứ Bưu nói như nào cũng đã chạy được rồi, mấy người mình, còn đứng ở chỗ này làm cái gì? Người mà Phùng Tứ Bưu cũng không dám đắc tội, mấy người mình có bản lĩnh gì có thể đắc tội với người trước mắt chứ?
Mấy tên thủ hạ không biết Diêu Tam Pháo vì sao nổi giận, nhưng có điều cũng đã nhìn thấy tình huống có chút không ổn, vội vã ngậm miệng lại.
Dương Minh tất nhiên sẽ không để Phùng Tứ Bưu chạy dễ dàng như vậy, chuyện xe mình bị đập vỡ vẫn còn chưa tính toán, còn có Trương Phún Bạch và thủ hạ của hắn cũng không phải bị Phùng Tứ Bưu đánh ngã sao?
- Thế nào đã đi rồi? Món nợ của bọn tao vẫn còn chưa tính toán đấy!
Nói xong, Dương Minh tiện tay giơ lên. Mai Phi Châm với tốc độ không gì sánh được từ đầu ngón tay hắn bắn ra, bay thẳng đến cơ mông nhỡ trên đùi phải của Phùng Tứ Bưu, hai chân của Phùng Tứ Bưu ban đầu chạy qua chạy lại rất có quy luật, đột nhiên chân phải như có gì đó bị kìm hãm lại, dường như không nghe theo sự điều khiền nữa, đã bị bế tắc ở chỗ nào đó, toàn thân do quán tính, vẫn còn đang lao về phía trước, chân trái hắn vẫn chịu sự điều khiển của thần kinh đại não, tiếp tục mạnh mẽ tiến về phía trước.
Vì vậy, cả người Phùng Tứ Bưu liền mất đi trọng tâm, đổ người về trước lộn nhào trên mặt đất,"
phanh" một tiếng như chó chạy vượt rào, ngã úp mặt xuống.
- A!
Một tiếng kêu thảm thiết, từ trong miệng Phùng Tứ Bưu truyền ra, thê thảm không gì sánh được, tuy rằng cách mọi người đã rất xa, có điều là ban đêm ở đây yên tĩnh, bên trong thôn thực hư mênh mông, nhưng đặc biệt lại rõ ràng.
Trương Đại Pháo choáng váng, Diêu Tam Pháo choáng váng, chủ quán choáng váng, một lũ thủ hạ cũng choáng váng! Ngay cả Tùy Dược Dân, cũng là đứng ở chỗ đó há to miệng không thể tin nổi! Chỉ có Kinh Tiểu Lộ, nhưng lại tỉnh táo mà đắc ý đứng ở bên cạnh Dương Minh, thầm nghĩ, cũng không tự xem thực lực thế nào, lại cùng lão công ta giả bộ am hiểu, thực sự là vội vàng đi tìm chết a!
Dương Minh vừa ra tay nhìn như rất dễ dàng, sao lại có thể đem Phùng Tứ Bưu đã chạy ra ngoài 200 mét đánh ngã? Đây là công phu kinh khủng gì vậy chứ? Chẳng lẽ là cách không điểm huyệt trong truyền thuyết?
Tuy rằng bọn họ không muốn tin tưởng, nhưng mà không có bất luận lời giải thích nào có thể chứng minh được điểm này, dễ dàng vung tay lên như thế, người liền ngã xuống đất, đây mới là võ lâm cao thủ trong truyền thuyết.
- Mày, xách hắn mang lại đây.
Dương Minh chỉ tay với Diêu Tam Pháo ra lệnh cho hắn.
- Hả… Tôi?
Diêu Tam Pháo chỉ chỉ mình ngạc nhiên, hỏi.
- Chính là mày, mày cũng có thể dẫn hắn cùng nhau bỏ chạy, có điều tự gánh lấy hậu quả.
Dương Minh nhàn nhạt nói.
- Không dám, không dám!
Diêu Tam Pháo sau khi kiến thức thủ đoạn của Dương Minh thì đã sớm choáng váng, còn dám bỏ chạy? Lúc này bỏ chạy cũng không phải giống với Phùng Tứ Bưu bị Dương Minh cho ăn cách không điểm huyệt sao?
Bây giờ Diêu Tam Pháo đã hoàn toàn không còn tâm tư gì muốn tìm Dương Minh gây phiền phức nữa, đã bị Dương Minh dọa cho kinh sợ đến triệt để, thầm nghĩ lúc này nếu có thể không dây dưa đến Dương Minh thì sẽ không sao rồi.
Diêu Tam Pháo xoay người bước nhanh đến hướng Phùng Tứ Bưu chạy đi, đến tận lúc chạy đến bên cạnh Phùng Tứ Bưu, Phùng Tứ Bưu vẫn như cũ không đứng dậy nổi, cả chiếc đùi phải giống như bị phế bỏ rất bình thường, dường như không phải người khác gây ra.
Nửa năm trước, đối với Hầu Chấn Hám cái loại cảm giác này là sợ hãi và kinh khủng từ đáy lòng, lúc này một lần nữa nảy lên trong lòng của Phùng Tứ Bưu!
Lúc Dương Minh đang nói ra câu"
Thế nào đã đi rồi? Món nợ của bọn tao vẫn còn chưa tính toán đấy!" , lúc đó Phùng Tứ Bưu cảm giác vẫn còn rất tốt, mình đương nhiên muốn bỏ chạy, không chạy còn chờ ở chỗ này sao? Mình chạy rồi, hắn có thể làm gì được mình?
Đối với tốc độ bỏ chạy của bản thân, Phùng Tứ Bưu vẫn có lòng rất tự tin, hơn nữa xe của Dương Minh đã bị đập bể rồi, cho nên Phùng Tứ Bưu cũng không sợ Dương Minh có thể đuổi kịp mình.
Thế nhưng, đó chẳng qua chỉ là cách nghĩ tự sướng ban đầu của hắn mà thôi.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1547


Báo Lỗi Truyện
Chương 1547/2205