Chương 1542: Ông cầm lấy tiền đi


Dương Minh ko ngờ Tùy Dược Dân lại làm như vậy,Dương Minh hôm nay đúng là ko muốn so đo với Tùy Dược Dân,hôm nay đã gặp phải nhiều chuyện rồi,đầu tiên là Trương Khai Viễn và Dư Hướng Đức sau đó lại đến gã chủ quán đồ nướng,bây giờ lại đến lượt Tùy Dược Dân đến bắt chẹt mình,vì vậy lúc nhìn thấy Tùy Dược Dân,Dương Minh ko muốn so đo gì với hắn nữa mà gọi điện cho Bạo Tam Lập bảo hắn cho người mang tiền đến cho mình.
Nếu Dương Minh mà muốn so đo với hắn thì đã sớm đạp tan cái khu nghỉ dưỡng này ra rồi,căn bản ko có bình thản như vậy mà gọi điện cho Bạo Tam Lập.Đương nhiên ngay cả chuyện Tùy Dược Dân có dám cầm số tiền này ko Dương Minh cũng ko cần phải suy nghĩ.
Một khi hắn đã có gan tìm mình đòi tiền thì phải có gan cầm tiền mới được.
"Đây là phòng của tôi,ông vào đây khóc lóc là có ý gì đây?" Dương Minh cau mày nhìn Tùy Dược Dân đang quì mọp dưới đất,nước mắt dàn dụa mà ko hiểu tại sao,hỏi.
"Dương ca,tôi sai rồi,xin anh đừng bắt tôi phải cầm số tiền này." Tùy Dược Dân đau khổ cầu cứu: "Tôi ko phải là ke ngốc,tôi biết số tiền này tôi ko thể cầm được,nếu tôi mà cầm thì tôi coi như toi đời mà khu nghỉ dưỡng này cũng khỏi phải kinh doanh nữa…"
"Tôi có nói như vậy sao?" Dương Minh hỏi ngược lại.
"Ko có,DƯơng ca,nhưng anh đi rồi thì Bạch ca cũng sẽ ko tha cho tôi." Tùy Dược Dân nói.
"Ồ,ông đứng dậy trước đi." Dương Minh lúc đó mới nghĩ ra,trong đầu liền nảy ra chủ ý.
"Vâng…Vâng…" Tùy Dược Dân ko dám ko nghe lời của Dương Minh,lập tức đứng lên nhưng cũng ko dám đứng thẳng người mà khom lưng xuống cung kính đứng ở đó: "Dương ca,anh có thể tha cho tôi sao?"
"Chuyện này tạm thời ko nhắc đến,tôi hỏi ông,khu nghỉ dưỡng này bây giờ là của ai?" Dương Minh hỏi.
"Khu nghỉ dưỡng này,bây giờ là của tôi." Tùy Dược Dân ko dám dấu diếm,tuy ko biết Dương Minh hỏi chuyện này để làm gì,nhưng Tùy Dược Dân vẫn thực thà mà trả lời,hơn nữa chuyện này thì Trương Phún Bạch cũng biết rất rỗ rang mà.
"Ko thuộc Tập đoàn Tiên Nhân ở Tĩnh Sơn nữa rồi sao?" Dương Minh hỏi.
"Ko ạ,tôi đã mua lại rồi." Tùy Dược Dân cũng kính nói.
"Bây giờ người cầm đầu bên đó có phải là Tùy Quang Khải ko?" Dương Minh hỏi.
"Đúng vậy,chính là con trai của anh trai tôi là Tùy Quang Khải,thằng ôn này đúng là ko ra gì,cũng ko niêm tình tôi là chú của nó mà bắt tôi phải bỏ tiền ra mua lại khu nghỉ dưỡng này.làm cho tôi ko còn xu dính túi,lại còn phải nợ lại một số tiền.Nếu ko thì tôi cũng phải vì một tấm ga giường cũ mà đến tìm anh đòi 100 ngàn." Nhắc đến Tùy Quang Khải,bao nhiêu tức giận của Tùy Dược Dân đều đem ra mà trút hết lên đầu hắn.Tùy Dược Dân cho rằng chuyện hôm nay tất cả đều bắt nguồn từ Tùy Quang Khải,nếu như ko phải vì hắn thì mình đâu có coi 100 ngàn này vào đâu chứ.
"À thì ra là như vậy,khu nghỉ dưỡng này của ông có còn muốn kinh doanh nữa ko mà lại nghĩ ra trò này để bắt chẹt khách hàng thế?" Dương Minh gật gật đầu ra vẻ đã hiểu rồi.
"Dương ca…Anh xem,chuyện này thật ra cũng ko trách tôi được,tôi chỉ là bị ép đến bước đường cùng thôi,anh tha cho tôi đi." Tùy Dược Dân thấy khẩu khí của Dương Minh cũng nhẹ đi rồi nên thuận đà mà năn nỉ.
"Chuyện hôm nay,đến đây coi như xong,còn 100 ngàn này thì ông cứ cầm lấy đi,coi như là để ứng phó với tình hình trước mắt." Dương Minh phấy tay nói.
"A?Chuyện này ko thể được,Dương ca,cho dù tôi có nghèo hơn nữa thì số tiền này tôi cũng ko thể lấy được…" Tùy Dược Dân rất lo lắng,hắn còn nghĩ là Dương Minh ko định buông tha cho mình,nên nói: "Dương ca à,anh nói đi,cuối cùng phải như thế nào thì anh mới tha cho tôi đây?"
"Tôi có nói là ko tha cho ông đâu?" Dương Minh ngẩn người,ko nghĩ là Tùy Dược Dân ko hiểu được ý của mình: "Tôi đã nói rõ rồi mà,chuyện hôm nay coi như xong rồi."
"Vậy còn số tiền này…" Tùy Dược Dân ko hiểu,chuyện này coi như xong rồi vậy thì còn cho mình số tiền này để làm gì?
"Chuyện này coi như xong,số tiền này ông cũng cầm lấy đi." Dương Minh nói: "Nhưng cũng ko phải là cầm lấy ko đâu."
"Vậy là có ý gì?" Tùy Dược Dân càng ko hiểu.
"Ông ko hiểu lời của tôi nói sao?" Dương Minh cảm thấy rất là bất đắc dĩ.
"A!Tôi hiểu rồi." Tùy Dược Dân bị Dương Minh nói như vậy,lập tức vỗ gáy nói: "DƯơng ca,tôi hiểu rồi,ý của anh là có việc muốn tôi làm phải ko?"
"Xem ra thì ông cũng ko ngốc lắm,tôi vừa rồi còn cảm thấy,ko biết mình có chọn sai người ko?" Dương Minh lạnh nhạt nói.
"Dương ca,anh nói đi,có chuyện gì anh cứ nói thẳng ra,chỉ cần tôi có thể làm được,tôi nhất định sẽ ko chối từ." Tùy Dược Dân lập tức vỗ ngực khẳng định: "Nhưng anh cũng biết,bản lĩnh của Tùy Dược Dân tôi,chuyện tôi có thể làm được thì hình như là anh cũng làm được mà."
"Chuyện này tôi phải nghĩ đã,đến lúc đó sẽ nói cho ông biết,nhưng chuyện đó chỉ có lợi chứ ko có hại đối với ông." Dương Minh trước hết cho hắn ăn một viên định tâm hoàn đã,tránh cho hắn lại phải lo lắng thấp thỏm.
"Dạ vâng,dạ vâng." Tùy Dược Dân nghe Dương Minh nói như vậy,liền yên tâm.Bởi vì hắn biết Dương Minh nói có lợi chứ ko có hại thì nhất định là chỉ có lợi thôi,với than phận của Dương Minh thì ko cần phải lừa hắn làm gì,Dương Minh mà muốn hắn nhảy vào vạc dầu thì hắn cũng phải nghiến răng mà nhảy vào thôi,mình kém hơn người ta thì phải cúi đầu nghe lệnh thôi.
Nhưng Dương Minh đã nói là có lợi cho mình,chuyện này làm cho hắn yên tâm,hắn ko ngờ mình làm cái chuyện bắt chẹt này xong lại kiếm được chỗ tốt như vậy.Tuy rằng chưa biết chuyện tốt này như thế nào tốt đến đâu,nhưng ít nhất là trước mắt Trương Phún Bạch sau này sẽ ko làm khó mình nữa,mình làm việc cho Dương Minh thì cũng coi như là thủ hạ của Dương Minh giống như Trương Phún Bạch rồi,Trương Phún Bạch chắc sẽ ko làm khó dễ mình nữa chứ?
Tuy trong lúc nhất thời Tùy Dược Dân chưa làm rõ được Dương Minh có thân phận như thế nào,nhưng bây giờ xem ra từ thái độ của Trương Phún Bạch là có thể nhìn ra được thì thân phận của Dương Minh nhất định là ko đơn giản rồi.Vì vậy có thể nói,đi theo làm việc cho người như vậy thì mình nhất định sẽ ko thiệt thòi gì.
"Ừ,ông đi ra trước đi." Dương Minh vẫy tay ra hiệu Tùy Dược Dân có thể ra ngoài được rồi.
"Vâng,vậy Dương ca,tôi ra ngoài trước…" Tùy Dược Dân cũng biết mình cuối cùng ko sao rồi,cả người đầy mồ hôi lạnh,quay đầu lại thấy Trương Phún Bạch cười với mình cũng trở nên thân thiện rồi,liền khôi phục lại vẻ mặt tươi cười như lúc đứng ở ngoài cửa: "Bạch ca,tôi đi đây."
"Tùy huynh đệ,khách sáo rồi." Trương Phún Bạch cười đáp lễ nói.Hắn bây giờ cũng ko biết Dương Minh muốn Tùy Dược Dân làm chuyện gì,nhưng bất kể là làm chuyện gì thì từ thái độ của Dương Minh thì có thể thấy lần này Dương Minh đã bỏ qua cho Tùy Dược Dân rồi,Trương Phún Bạch tự nhiên sẽ ko nói gì,hơn nữa ko chừng sau này Tùy Dược Dân có thể thành thủ hạ của Dương Minh cũng ko biết chừng.
Đối với vẻ ngạc nhiên của Trương Phún Bạch,Tùy Dược Dân cũng ko có cảm giác thỏa mãn gì,mà lại thầm than thở,số mệnh con người,dưới rất nhiều tình huống chỉ cần là ý niệm trong chốc lát thôi,nếu lúc đó mình ko nước mắt nước mũi lòng ròng dập đầu xin tha thì Dương Minh sẽ ko có khả năng nói những câu nói sau này mà số phận của mình ko cần nghĩ cũng biết là có kết quả như thế nào rồi.Nhưng bây giờ,kì tích xuất hiện đã thay đổi tất cả,kì ngộ của số phận con người thật là kì diệu.
Dương Minh đột nhiên tha cho Tùy Dược Dân là do nghĩ đến Tùy Quang Khải,cái tên rất là thích Chu Giai Giai này,nói một cách nghiêm khắc thì tên Tùy Quang Khải này và Dương Minh đã kết thù với nhau rồi,chỉ là hai người,một người ở Tĩnh Sơn,một người ở Tùng Giang cơ hôi gặp mặt ko nhiều,mà lúc trước Tùy Quang Khải chỉ là một tên công tử ko có bản lĩnh gì,nhưng bây giờ đã khác xưa rồi,Tùy Dược Tiến chết đi,Tùy Quang Khải liền tiếp nhận chức vụ của cha hắn làm Chủ tịch hội đồng quản trị Tập đoàn Tiên Nhân,chuyện này đương nhiên cũng ko có gì,ai làm Chủ tịch hội đồng quản trị Tập đoàn Tiên Nhân đối với Dương Minh mà nói thì cũng ko có chút quan hệ gì.
Làm cho Dương Minh thay đổi chủ ý là do câu nói lúc trước của Tùy Dược Dân ,hắn nói hắn bây giờ đã là chủ của khu nghỉ dưỡng này rồi,đối với Tùy Quang Khải thì ko còn có quan hệ gì nữa,mình có là bạn học của Tùy Quang Khải đi chăng nữa thì cũng ko giải quyết được vấn đề gì.
Từ câu nói này có thể thấy được giữa Tùy Quang Khải và Tùy Dược Dân phải có cứu hận rất mãnh liệt.
Vì vậy Dương Minh mới nghĩ đến điểm này,lúc ban đầu liền thăm dò xem quyền sở hữu của khu nghỉ dưỡng này thuộc về ai,muốn nghe ngóng xem tính cách của Tùy Quang Khải như thế nào,nhưng ko ngờ là Tùy Dược Dân chưa chờ mình hỏi đến đã đem hết những chuyện ác của Tùy Quang Khải ko ngừng mà nói hết ra cho mình nghe,tuy rằng ko được cặn kẽ tỉ mỉ nhưng từ những lời nói đó của hắn cũng có thể thấy được,tên Tùy Quang Khải này khi có quyền thế trong tay thì có thù tất báo,điều này làm cho Dương Minh tăng thêm phần cảnh giác.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1542


Báo Lỗi Truyện
Chương 1542/2205