Chương 1541: Cho ông ra ngoài


"Dạ." Tên đàn em lập tức thả tay nhưng không quên cảnh cáo: "Lần này có chuyện lớn nên tha cho mày trước, cút ngay đi cho tao."
"Chuyện này…" Tùy Dược Dân không dám bỏ đi, lúc này đã biết khẳ được mục đích Trương Phún Bạch đến đây. Sao hắn lại đen đủi thế?
Tùy Dược Dân biết bây giờ mình có đi thì trốn khỏi mùng một cũng không trốn được ngày rằm. Để Trương Phún Bạch biết được hắn bắn chẹt ông chủ thì họ Trương liệu có tha cho hắn không? Vậy thà rằng cứ đứng ở đây mà chịu trận còn hơn.
Tùy Dược Dân thầm hối hận sao lại trở nên xấu xa như vậy, bắt nhân viên phục vụ đến bắt chẹt một trăm ngàn chứ? Hắn thiếu ngàn sao? Khi đen đủi thì uống nước lạnh sẽ buốt răng, hôm nay đúng là họa vô đơn chí.
"Sao vậy? Còn chưa cút đi?" Trương Phún Bạch thấy Tùy Dược Dân vẫn cứ đứng ấp a ấp úng liền tức giận, thẳng này muốn chết hay sao vậy?
"Không phải… …Tôi cũng là đến phòng này để tìm người…" Tùy Dược Dân vội vàng giải thích.
"Hả? Mày cũng đến tìm Dương ca?" Trương Phún Bạch ngạc nhiên.
"Đúng vậy, đúng vậy." Tùy Dược Dân vội vàng gật đầu trả lời.
"A…" Lại đến lượt Trương Phún Bạch hoảng sợ, không ngờ Tùy Dược Dân cũng đến đây tìm Dương ca. Chẳng lẽ cũng là Dương ca hắn gọi đến?
"Tùy ca à, ha ha. Lúc nãy là tên đàn em của tôi không hiểu chuyện đắc tội với anh rồi." Nói xong Trương Phún Bạch liền vỗ đầu tên đàn em: "Còn không nhanh đi xin lỗi Tùy ca đi!"
"A…Vâng." Trương Phún Bạch đột nhiên khách khí như vậy khiến tên đàn em không hiểu giáp ất gì cả, đành vội vàng nói: "Tùy ca, em xin lỗi."
"Thằng ngu, tao gọi là Tùy ca chứ mày cũng gọi là Tùy ca sao?" Trương Phún Bạch đập mạnh vào đầu tên đàn em một phát, chửi: "Có phải óc mày toàn bã đậu không?"
"Vâng, vâng, Tùy tổng." Tên đàn em cung kính nói.
Tùy Dược Dân thấy Trương Phún Bạch đột ngột thay đổi thái độ thì trở nên lóng ngóng. Tùy Dược Dân có thể dưới mắt của Tùy Dược Tiến kiếm được nhiều tiền như vậy tự nhiên là có bản lĩnh, suy nghĩ lát liền hiểu ra. Hắn vừa nói là cũng đến phòng này để tìm người, Trương Phún Bạch hiểu đã hiểu lầm hắn có quan hệ với Dương Minh nên họ Trương mới thay đổi 180 độ như vậy.
Nhưng dù thế thì Tùy Dược Dân vẫn không dám nhận, đành phải ra vẻ đau khổ nói: "Đừng khách sáo như vậy, gọi tôi là lão Tùy là được rồi."
"Như vậy sao được chứ." Trương Phún Bạch nói: "Chúng ta cùng đi vào thôi."
Trương Phún Bạch sợ Dương Minh chờ lâu sốt ruột đề nghị:
"Vâng…" Vẻ mặt Tùy Dược Dân đầy xấu hổ gật đầu, đành đi đến đâu hay đến đấy vậy.
Trương Phún Bạch gõ cửa, bên trong phòng truyền ra tiếng nói của Dương Minh : "Mời vào."
Trương Phún Bạch cẩn thận mở cửa đi vào cười cười nói: "Dương ca, em đến rồi. Báo ca bảo em mang một trăm đến cho anh…"
"A, là Phún Bạch à, cậu đến rồi à." Dương Minh nhìn thoáng qua cửa gật đầu. Lại thấy Tùy Dược Dân cũng đi theo vào liền cau mày nói: "Ai cho ông vào đây?"
"A?" Trương Phún Bạch ngạc nhiên: "Dương ca…Tôi…Không phải là anh bảo em vào sao?"
"Không phải nói cậu, mà là nói người đằng sau cậu kia…" Dương Minh biết hắn hiểu lầm giải thích.
"A…Tiểu Cường Tử, ông chủ nói mày đấy! Đi theo làm gì? Cút ngay ra ngoài!" Trương Phún Bạch quay ra mắng tên đàn em.
Tên đàn em bị quát sợ són ***, vội vàng lùi ra ngoài khiến Dương Minh dở khóc dở cười, chỉ có Tùy Dược Dân là hiểu Dương Minh muốn nói ai.
"Bạch ca…Dương ca nói không phải là người anh em Cường tử…" Tùy Dược Dân xấu hổ nói.
"A?" Trương Phún Bạch khó hiểu hỏi lại: "Vậy là Dương ca nói ông?"
Tùy Dược Dân cũng tiện giải thích, đành phải nói với Dương Minh : "Dương ca, lúc nãy là tôi nói đùa thôi. ngài sao cần bảo Bạch ca mang tiền đến đây làm gì, tấm ga đó sao có giá một trăm ngàn chứ, tôi chỉ nói đùa thôi…"
"A, tôi làm hỏng đồ của ông thì phải bồi thường thôi." Dương Minh lạnh nhạt nói: "Tấm ga này là làm bằng lông cừu nhập khẩu từ Úc thì cũng đáng với giá tiền đó."
"Tôi…Tôi thật sự là nói đùa mà…" Tùy Dược Dân như muốn khóc: "Dương ca, ngài đừng đùa tôi mà, tôi làm sao mà dám lấy tiền của ngài chứ…"
"Phún Bạch, tiền đâu?" Dương Minh cũng thèm để ý quay sang hỏi Trương Phún Bạch : "Cậu đưa tiền cho Tùy Dược Dân đi."
"Dạ vâng." Trương Phún Bạch nghe thì đã biết Tùy Dược Dân muốn bắt chẹt Dương Minh một trăm ngàn, nhưng ở đây không đến lượt hắn nêu ý kiến. Có cần thu thập Tùy Dược Dân hay không thì cũng phải chờ Dương Minh nói mới được.
"Cái này…Không cần đâu, thật sự là không cần mà." Tùy Dược Dân thấy Dương Minh nhất quyết như thế liền hết sức khẩn trương, tiền này có cho kẹo hắn không thể cầm được.
"Tùy tổng, ngài đếm đi, trong này là một trăm ngàn." Trương Phún Bạch mở túi tiền đưa đến trước mặt Tùy Dược Dân. Ánh mắt họ Trương khiến Tùy Dược Dân không rét mà run.
"Tôi không dám, thật sự là không cần mà…" Tùy Dược Dân nào dám cầm, nhất là số tiền này lại là do Trương Phún Bạch đưa đến.
"Thế nào đây? Ông không nể mặt Dương ca? Dương ca bảo ông cầm, ông không cầm hay là chê ít?" Trương Phún Bạch lạnh lùng hỏi.
"Chuyện này…Tôi …Tôi cầm." Tùy Dược Dân sợ hãi mặt tái mét không còn giọt máu. Đành run run nhận lất tiền
"Đền ngươi tiền rồi, ngươi có thể cút." Dương Minh nhìn Tùy Dược Dân nói.
"Dương ca…Ngài đại nhân đại lượng không chấp kẻ tiểu nhân, tôi thật sự nói đùa mà, ngài tha cho tôi đi…"
"Tùy tổng, Dương ca bảo ông đi ra ngoài đấy, ông không nghe thấy sao?" Trương Phún Bạch cau mày ra hiệu ngăn không cho Tùy Dược Dân nói tiếp nữa.
Tùy Dược Dân đúng là rất khẩn trương, rơi vào đường cùng rồi đành phải quì xuống đập đầu đến Bốp một tiếng nói: "Dương ca, Bạch ca, cầu xin các ngài đừng đùa tôi nữa…"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1541


Báo Lỗi Truyện
Chương 1541/2205