Chương 154: Bạn trai tạm thời


Tôn Khiết thoáng do dự một chút, mày giãn ra. Nàng là một người phụ nữ mạnh mẽ nói một không hai. Mặc dù bị Dương Minh vuốt ve đùi làm cho nàng có cảm giác khác lạ, nhưng vẫn mạnh mẽ chịu đựng không đẩy hắn ra.
Dương Minh vốn định đùa nàng, thấy nàng không phản ứng còn để mặc mình vuốt lên trên, liền không còn suy nghĩ tiếp tục nữa. Không phải hắn giả vờ đứng đắn nghiêm chỉnh, được sờ mà không sờ thì phí. Nhưng vấn đề là Tôn Khiết đang lái xe. Mình cầm tay vuốt ve đùi nàng, chẳng may xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì khổ rồi.
Làm quỷ dưới gốc mẫu đơn, chuyện như thế nào Dương Minh tuyệt đối sẽ không làm. Mặc dù hắn có đôi khi cũng nói ra những lời này, nhưng nói và làm lại là chuyện khác.
"Sao không sờ nữa?" Dương Minh bỏ tay ra, Tôn Khiết ngược lại cảm thấy tức giận. Mình chẳng lẽ không hấp dẫn sao? Ngay cả một thằng ranh cũng không làm gì được. Tôn Khiết đương nhiên cho rằng Dương Minh còn zin, đây là điều mà Dương Lệ đã nói cho nàng. Dương Lệ coi Dương Minh là một học sinh cá biệt không được ai thích.
"Lái xe đi, tôi còn không muốn chết" Dương Minh thầm nghĩ" Dâm đãng đúng là dâm đãng, bị mình sờ thích rồi sao?"
Tôn Khiết bĩu môi. Hiển nhiên nàng nghĩ Dương Minh chỉ mạnh miệng, thực ra là hắn đang xấu hổ.
Vì vậy hai người hiểu lầm nhau ngồi trong cùng một chiếc xe, ngược lại khá thăng bằng. Ngoại trừ nói vài câu bông đùa, cũng không có gì trọng điểm.
Dương Minh thử hỏi thân thế của Tôn Khiết, nhưng nàng lại giả ngu nói sang chuyện khác.
Chiếc xe này công suất cao nhất có thể đạt được là 1010 mã lực, tốc độ cao nhất là 298km mỗi giờ, tăng tốc lên một trăm km chỉ trong mấy giây. Tốc độ này xe của Dương Lệ tuyệt đối không bằng. Cho nên Tôn Khiết cố ý đi chậm lại. Mà một lát nữa vào trong nội thành, dù muốn đi nhanh cũng không nhanh được.
Trong nước, xe ngoại trừ vẻ ngoài phong cách còn đâu rất ít khi phát huy được sở trường của nó. Mà R8 của Tôn Khiết càng thêm đẹp mắt. Đi trên đường, tỷ lệ quay đầu nhìn đạt đến trên chín mươi phần trăm. Nguyên nhân đơn giản nhất là bởi vì có một người đẹp điều khiển chiếc xe này.
"Sao, động lực được chứ?" Tôn Khiết hết sức tự hào với xe của mình.
"Đúng là không sai, nhưng chạy trong nước lại không được" Dương Minh lắc đầu: "Phí phạm động cơ này"
"Đúng rồi, lúc chiếc xe này mới xuất xưởng, tôi rất thích. Mua về mới biết không thích hợp với tình hình trong nước" Tôn Khiết lắc đầu: "Chẳng qua đúng là rất phong cách" .
"Biết tại sao không?" Dương Minh hỏi
"Vì sao? Không phải bởi vì vỏ ngoài của nó sao?" Tôn Khiết kỳ quái hỏi.
"Vỏ ngoài là một chuyện, chiếc xe này làm toàn bộ bằng nhôm nên trông giống như một người sắt" Dương Minh nói.
"Giống như một người sắt?" Tôn Khiết toát mồ hôi nhưng cẩn thận suy nghĩ thì đầu chiếc xe này cũng khá giống. Không thể không bội phục sức tưởng tượng của Dương Minh.
Dương Minh vốn nghĩ phó tổng Quách Kiện Siêu của tập đoàn Hùng Phong sẽ mời khách ở Thiên thượng nhân gian, nhưng không ngờ rằng Tôn Khiết lại đỗ xe trước cửa một câu lạc bộ đêm.
Câu lạc bộ Bất Dạ Thiên là một trong ba câu lạc bộ lớn nhất Tùng Giang. Chẳng những có quy mô lớn, trang trí đẹp, quan trọng nhất là nơi này rất an toàn. Người có thể vào đây chơi đa phần đều có quan hệ xã hội. Nhưng ở đây sợ nhất gặp xã hội đen, đám người này mặc kệ mày là ai, trước hết đánh cho mẹ mày cũng không nhận ra rồi nói.
Bất Dạ Thiên sở dĩ làm ăn phát đạt là bởi vì có người bảo kê. Những người đó lại là côn đồ chính thức, khác với đám bảo vệ bình thường. Trong câu lạc bộ, dù xung đột lớn hay bé đều chạy ra trước tiên. Không giống đám bảo vệ, vừa có đánh nhau là trốn.
Có người bảo kê, hiển nhiên sẽ có ít người đến gây sự, cho nên nơi này được rất nhiều người giàu có thích.
Câu lạc bộ Bất Dạ Thiên có đủ các trò giải trí như ăn cơm, uống rượu, KTV, tắm rửa, tập thể hình.
Dương Minh mặc rất bình thường, nhưng lại từ trên xe Audi R8 xuống nên nhân viên phục vụ không dám xem thường thân phận của hắn. Năm nay, có nhiều người có tiền nhưng cổ quái, mặc quần áo bình thường. Nhân viên phục vụ còn gặp một người đi xe xích lô đến đây. Lần ấy hắn còn muốn đuổi người đó đi, may nhờ có một người đã làm ở đây lâu kịp thời ngăn lại, cũng nói cho hắn biết thân phận người đó.
Người đó chính là ông chủ siêu thị lớn nhất thành phố. Nhưng ông ta suốt ngày cưỡi con xe cà tàng vận chuyển đồ cho người ta. Nghe nói mới bắt đầu là do người này có tật xấu ở chân, bác sĩ bảo làm vậy để rèn luyện. Sau này khi chân khỏi, hắn lại thích việc này, không bỏ được.
"Quý ông, quý cô, xin hỏi có phải có hẹn?" Phục vụ hỏi.
"Phòng Tử đinh hương" Tôn Khiết nói với phục vụ.
"Vâng, mời đi bên này" Vừa nói liền nghiêng người dẫn đường cho đám Dương Minh. Trang trí nơi này mặc dù cũng xa hoa, nhưng khác với vẻ thanh nhã ở Thiên thượng nhân gian, nơi này rất huy hoàng.
"Chính là nơi này" Phục vụ dừng trước cửa phòng có ghi Tử đinh hương, đưa tay ra mời, gõ cửa, sau đó mở cửa ra, nói với bên trong: "Xin lỗi đã quấy rầy, có ba người khách mới tới"
Phục vụ lui đi, Tôn Khiết, Dương Minh và Dương Lệ đi vào trong phòng.
"Tôn Khiết, em đã tới" Một người đàn ông mắt đầy tơ vàng đứng lên, đi tới.
"Quách Kiện Siêu, anh nói vậy là không được rồi. Em và Tôn Khiết đúng giờ mà đến, nói như hai người bọn em đến muộn vậy" Dương Lệ bất mãn nói.
"Ai nói hai em đến muộn. Là do anh nóng lòng muốn thấy hai người đẹp thôi" Quách Kiện Siêu lúc này mới chú ý đến Dương Minh đứng bên cạnh Tôn Khiết, kinh ngạc hỏi: "Đây là?"
"Đây là bạn trai em, Dương Minh" Tôn Khiết khoác tay Dương Minh, nói.
"Bạn trai? Tôn Khiết. đó là bạn trai em?" Quách Kiện Siêu sửng sốt. Tuy lúc trước Tôn Khiết vẫn nói mình đã có bạn trai, nhưng Quách Kiện Siêu vẫn hy vọng đó chỉ là Tôn Khiết lừa mình. Không nghĩ tới hôm nay người bạn trai đó lại xuất hiện trước mặt mình.
"Đúng, Dương Minh, giới thiệu với anh, đây chính là Quách Kiện Siêu, phó tổng tập đoàn Hùng Phong thành phố Tùng Giang chúng ta. Năm nay mới hai chín tuổi, có thể nói tiền đồ vô hạn" Tôn Khiết nói.
"Chào anh" Dương Minh đưa tay ra, diễn rất đạt.
Chẳng qua Quách Kiện Siêu đang sững sờ nhìn Tôn Khiết, không hề có ý bắt tay Dương Minh.
Con mẹ nó, mày có ý gì? Là tao cho mày mặt mũi nhưng mày không cần, vậy mày đừng trách tao. Dương Minh tức giận. Mày coi tao là không khí sao? Tốt xấu gì Tôn Khiết cũng là bạn gái tạm thời của tao, có ai nhìn bạn gái người khác chằm chằm như mày không?
Dương Minh buông tay xuống, lạnh nhạt nói: "Tiểu Khiết, anh Quách đây hình như không thích anh thì phải?"
Quách Kiện Siêu lúc này mới lấy lại tinh thần, xấu hổ đưa tay ra muốn bắt tay Dương Minh. Chẳng qua lần này Dương Minh không để ý đến hắn. Quách Kiện Siêu đành phải hậm hực bỏ tay xuống. Theo lý thuyết là tinh anh trên thương trường, hắn không nên phạm sai lầm sơ đẳng này. Cho dù là không thích cũng không để lộ ra mặt, đây là điều tối kỵ trong kinh doanh. Nhưng bởi vì hắn rất thích Tôn Khiết nên mới sững sờ trong giây lát.
Chẳng qua cũng do hắn xui xẻo. Dương Minh bây giờ đã trực tiếp đặt hắn vào hàng ngũ đối lập.
"Anh Dương, anh hiểu lầm. Tôi đúng là có cảm tình với Tôn tiểu thư, nên vừa nãy mới vậy. Tôi không có ý kiến gì với anh hết" Quách Kiện Siêu vội vàng giải thích.
Giả vờ, mày giả vờ sao. Vương Chí Đào dùng chiêu này, mày cũng dùng chiêu này, đúng là cá mè một lứa. Mày không có ý kiến gì với tao? Quỷ mới tin mày.
"Được rồi, được rồi" Dương Minh gật đầu, trong lòng lại nói" Bụng bồ dao găm ai không có chứ"
Tôn Khiết lại rất hài lòng với biểu hiện của Dương Minh. Nhưng Dương Lệ lại không nghĩ như vậy. Nàng mang Dương Minh đến là để cho hắn xấu mặt. Nhưng không ngờ Dương Minh lại không mất bình tĩnh. Nàng đang định nói gì đó nhưng lại nghe thấy Quách Kiện Siêu nói.
"Anh Dương, tôi giới thiệu mấy người ngồi đây với anh. Đây là Liêu phó tổng của sân bay Tùng Giang" Quách Kiện Siêu chỉ vào một người vừa lùi vừa béo nói.
Dương Minh khẽ gật đầu với người này, người này cũng mỉm cười.
"Đây là Hoa tổng của công ty trang sức Hoa thị" Quách Kiện Siêu chỉ vào một người đàn ông gầy gò.
Dương Minh vẫn gật đầu. Hoa tổng lại nhìn Dương Minh đầy khinh thường," Hừ" một tiếng coi như bắt chuyện.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #154


Báo Lỗi Truyện
Chương 154/2205