Chương 1535: Phá đến nghiện rồi


Dương Minh và mấy người Kinh Tiểu Lộ cùng nhau đi ra khỏi quán, Kinh Tiểu Lộ quay đầy lại nhìn một cái, liền thấy một chuyện ngoài sức tưởng tượng là Trương Đại Pháo và gã chủ quán vẫn đang ra tay đập phá, không khỏi thấy kì lạ nói: "Dương Minh, tại sao bọn họ vẫn đập quán thế nhỉ? Không phải đã nói với họ là không phải đập nữa rồi sao?"
Dương Minh cũng quay ra nhìn, đúng là thấy Trương Đại Pháo và gã chủ quán vẫn đang đập phá, nhún vai nói: "Bọn họ đập đến nghiện rồi, không ngừng lại được."
"Đúng là như vậy a." Kinh Tiểu Lộ nghe xong, không nhịn được nhấp môi nói: "Xem ra trong mấy năm qua, bọn họ đã lừa được không ít người, đúng là có tiền, đập phá đồ đạc như thế mà không thấy đau lòng."
"Có lẽ vậy." Dương Minh cũng không giải thích, cùng Kinh Tiểu Lộ, Tất Hải và Cát Hân Dao lên xe.
"Dương ca, vẫn là anh lợi hại." Tất Hải khâm phục từ đáy lòng nói: "Cả đời em chỉ khâm phục có một người đó là anh, chỉ ba đấm hai đạp là đã làm bọn chúng nằm im không cựa quậy gì rồi, nói thật lúc đó em cũng có chút sợ sệt, cũng định chịu thiệt rồi, nghĩ đây không phải là Tùng Giang, không muốn tranh chấp chuyện đó nữa, nhưng không ngờ anh như thần tiên giáng thế rat ay luôn như vậy."
"Phí lời, Dương ca tất nhiên mạnh hơn anh rồi." Cát Hân Dao nói: "Có chuyện gì mà Dương ca ra tay lại không giải quyết được chứ."
"Hân Dao, xem ra em thích Dương ca còn nhiều hơn anh đấy." Tất Hải nói.
"Đương nhiên rồi, anh cho rằng vậy sao. Nếu Dương ca mà thích em thì em đá anh từ lâu rồi, nhưng em không có được phúc khí như Tiểu Lộ." Cát Hân Dao không suy nghĩ gì mà nói thẳng ra.
Nhưng Tất Hải cũng không ghen: "Em đúng là nói nhảm, anh mà lợi hại như Dương ca thì anh thèm vào mà tìm em."
"Sao đây, Tất Hải, anh đến với em thì anh thiệt sao?" Cát Hân Dao trừng mắt lên nhìn Tất Hải.
"Làm gì có, anh chỉ thuận miệng nói vui thôi…" Tất Hải vội cười ha ha lên để đánh trống lảng.
"Được rồi, 2 người làm cái gì thế, cái gì mà thiệt với chả không, sao tôi nghe thấy không tốt tí nào cả thế?" Dương Minh cười khổ nói.
Tất Hải cười khan mà Cát Hân Dao thì cũng thè lưỡi ra làm bộ sợ hãi.
Kinh Tiểu Lộ đối với biểu hiện vừa rồi của Dương Minh thì cũng không có ngạc nhiên và hưng phấn giống như Tất Hải và Cát Hân Dao, lúc trước Dương Minh thẳng tay đánh ngất mấy tên thủ hạ của Dư Hướng Đức, hơn nữa còn cướp súng từ trong tay của Dư Hướng Đức thì hoàn cảnh lúc đó còn hung hiểm hơn vừa rồi gấp trăm lần. Vì đã chứng kiến thủ đoạn của Dương Minh với Dư Hướng Đức nên thái độ của Kinh Tiểu Lộ rất là dửng dưng.
Về đến khu nghỉ dưỡng thì ai về phòng đấy, vừa về đến cửa Dương Minh đã thấy Vương Lâm hốt hoảng đứng ở đó.
Nhìn thấy Dương Minh trở về, Vương Lâm có chút xấu hổ nói: "Dương ca, xin lỗi, vừa nãy sau khi về đến phòng em hơi mệt liền thiếp đi mất, vừa mở mắt thì đã là bây giờ rồi, , Tiểu Nhiên cũng không có gọi em mà từ mình đi ra ngoài chơi với bạn học rồi, kết quả là em quên mất thời gian. Dương ca, vừa rồi anh có tìm em không…"
"Không sao, Tiểu Lộ vừa lái xe ra ngoài quay về." Dương Minh nói: "Nếu cậu mệt thì về phòng nghỉ trước đi, không sao đâu."
"Vậy…Em về trước nhé?" Vương Lâm lúc nãy ăn hết một bàn sơn hào hải vị không biết làm sao mà cảm thấy rất khó chịu.
"Không sao đâu, cậu đừng có nghĩ ngợi gì nhiều." Dương Minh cười nói.
Bảo Vương Lâm về xong, Dương Minh và Kinh Tiểu Lộ đi vào phòng. Lúc này giữa hai người đã không cong khoảng cách gì nữa, Kinh Tiểu Lộ cũng tùy ý cởi áo khoác ngoài ra nói với Dương Minh: "Em đi tắm cái đã, anh có tắm không?"
Tuy Kinh Tiểu Lộ muốn biểu hiện sự than thiết với Dương Minh nhưng sau khi nói câu đó thì cũng không tự chủ được mà mặt đỏ bừng lên.
"Oạch…Em tắm trước đi, rồi tí nữa anh tắm sau." Dương Minh cũng hơi ngượng, tình cảm của hai người lúc trước cũng chưa đạt đến mức thân mật như vậy, hôm nay mới xác định quan hệ, nên Dương Minh cũng có chút không tự nhiên cho lắm.
"Được…" Kinh Tiểu Lộ thở nhẹ ra đồng thời cũng hơi thất vọng. Nàng thật ra cũng rất khẩn trương, một mặt muốn Dương Minh từ chối vì nếu không thì đến lúc vào tắm sẽ rất xấu hổ, nhưng một mặt lại muốn Dương Minh tắm cùng mình, cái loại tâm lí này rất là mâu thuẫn.
Kinh Tiểu Lộ đi vào nhà tắm, Dương Minh nhìn những giọt máu đào lưu lại trên tấm ga trải giường, liền nhấc điện thoại lên gọi cho lễ tân bảo họ mang một cái mới đến.
Không lâu sau, nhân viên phục vụ liền đến gõ cửa phòng, Dương Minh xác định lại cửa phòng tắm đã được đóng lại rồi mới đứng lên đi ra mở cửa.
"Chào ngài, đây là ga giường mà ngài yêu cầu." Nhân viên phục vụ nói.
"Ừ…Bao nhiêu tiền?" Dương Minh hỏi.
"Không phải là đổi sao? Đưa cái ga cũ cho tôi là được rồi." Nhân viên phục vụ nói.
"Oạch…" Dương Minh vã mồ hôi nói: "Cái cũ bẩn nên đã vứt đi rồi, đến lúc thanh toán thì tính luôn một thể vậy."
"Thì ra là như vậy." Nhân viên Phục vụ cũng lấy làm lạ, thầm nghĩ, bẩn là vứt đi, đúng là người có tiền, sống kiểu có tiền, nhưng hắn cũng không nói ra mồm, mà lịch sự nói: "Chuyện này thì tôi thực sự không biết, hay là như vậy đi, để tôi đi hỏi rõ rồi sau đó sẽ nói lại với ngài vậy."
"Vậy đi." Dương Minh gật gật đầu ra vẻ hắn có thể đi được rồi, sau đó cầm lấy ga giường đi vào trong phòng.
Dương Minh thay ga giường xong, còn cái cũ thì gấp gọn lại để ở một bên, Dương Minh không biết Kinh Tiểu Lộ có muốn giữ lại làm kỉ niệm hay không nên không dám tùy tiện xử lí.
Dương Minh bật vô tuyến lên nằm ở trên giường xem, lúc đó Kinh Tiểu Lộ cũng vừa tắm xong, từ nhà tắm bước ra, trên mình khoác cái áo choàng bông, nhìn rât là siêu phàm thoát tục, nếu không phải là người biết Kinh Tiểu Lộ từ trước thì sẽ rất dễ dàng mà nghĩ nàng là một thục nữ tiên tử.
Tính cách của Kinh Tiểu Lộ ở trong mắt Dương Minh giống như là đổi món vậy, nhưng cũng thêm phần mê hoặc. Bây giờ không phải đang lưu hành kiểu con gái vừa phóng khoáng vừa thuần khiết sao…
Thấy Dương Minh nhìn không chớp mắt, trong lòng Kinh Tiểu Lộ vui như mở hội, cô ý quay một vòng rồi hỏi Dương Minh : "Em đẹp không?"
"Ừ…" Dương Minh gật đầu.
"Vậy sao từ trước anh không nói? Từ lúc gặp anh đến giờ, em không còn chút tự tin nào hết." Kinh Tiểu Lộ oán trách nói: "Bây giờ mới tìm lại được một ít."
"Lúc trước em hóa trang trông giống như ma vậy, chắc là chỉ có ma mới thấy em đẹp." Dương Minh cười khổ nói.
"Anh mới là ma đấy." Kinh Tiểu Lộ hừ một tiếng nói: "Đúng rồi, anh thấy em đẹp, vậy là anh là ma rồi."
"Ha ha." Dương Minh không tranh biện mà đứng lên muốn ôm Kinh Tiểu Lộ.
"Anh đi tắm đi, trên người toàn là mùi thịt nướng." Kinh Tiểu Lộ xấu hổ đẩy Dương Minh ra. Nàng nói như vậy không phải là không thích mà chỉ là vẫn còn chút xấu hổ mà thôi.
"Vậy anh đi tắm đã." Dương Minh gật đầu xoay người đi vào nhà tắm. Dương Minh ngửi ngửi trên người mình, quả nhiên là toàn mùi thịt nướng.
Mở nước nóng, Dương Minh chuẩn bị tắm, chợt nhìn thấy ống nước lại nhớ đến lần đầu tiên cùng Chu Giai Giai đến đây, ống nước phát nổ…Nghĩ lại lần đó quan hệ của hai người cũng được cải thiện tốt lên rất nhiều, rất là ám muội.
Đang chuẩn bị xoa xà phòng chợt nghe thấy tiếng hét thất thanh của Kinh Tiểu Lộ làm Dương Minh giật bắn mình, chẳng nhẽ Kinh Tiểu Lộ ở trong phòng còn có thể xảy ra chuyện gì sao?
CÒn chưa kịp chờ Dương Minh hỏi thì cửa phòng tắm đã bị đẩy bật ra, Kinh Tiểu Lộ xông thẳng vào thất thanh hỏi: "Dương Minh, ga giường đâu? Tại sao lại không thấy ga giường chứ?"
Thì ra là Kinh Tiểu Lộ sau khi tắm xong, chuẩn bị lên giường nằm xem tivi, bỗng nhiên muốn xem vết tích còn lưu lại nên cúi đầu xuống xem thì phát hiện ra ga giường đã được thay mới rồi.
Lúc nãy khi mới quay về Kinh Tiểu Lộ cũng không chú ý, bây giờ nhìn lại thì không thấy đâu làm cho Kinh Tiểu Lộ hoảng sợ thất sắc, cái ga giường này rất là quí giá a, mình còn muốn giữ lại làm kỉ niệm, tại sao bây giờ vô duyện vô cớ lại mất đi đâu chứ?
Chẳng lẽ là nhân viên phục vụ cua khu biệt thự? Nhưng, cũng không thể không hỏi han gì mà lại đem ga giường đi thay!Kinh Tiểu Lộ gấp quá rồi, cũng không có kị gì nhiều, chỉ muốn hỏi xem Dương Minh có biết gì về chuyện này không, nên đẩy luôn cửa nhà tắm ra mà xông vào.
Nàng cũng không ngờ Dương Minh đã cởi hết quần áo, nàng còn cho rằng Dương Minh chỉ mới vào nhà tắm thồi.
Dương Minh bị hành động phá cửa xông vào của Kinh Tiểu Lộ làm cho giật mình, theo phản xạ mà muốn lấy tay che đi của quí của mình, nhưng nghĩ lại mình với Kinh Tiểu Lộ đã có quan hệ nam nữ rồi nên lại buông tay ra, nhưng cũng có chút xấu hổ nói: "Cái ga lúc nãy anh đã thay rồi…"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1535


Báo Lỗi Truyện
Chương 1535/2205