Chương 1531: Không được đối xử khác biệt


Dương Minh đối với Kinh Tiểu Lộ vốn cũng không phải là không có hảo cảm, chỉ là lo lắng về chuyến đi Vân Nam nên vẫn một mực giữ khoảng cách với nàng, nhưng hiện tại đối mặt với sự nhiệt tình như lửa của Kinh Tiểu Lộ, Dương Minh cũng có cảm giác không kiềm chế nổi bản than nữa.
"Tiểu Lộ…Chuyện này…" Dương Minh bỗng nhiên bị Kinh Tiểu Lộ xông vào hấp diêm như thế cũng không biết nên làm thế nào.
"Đừng nói gì…" Kinh Tiểu Lộ không để cho Dương Minh nói gì mà mạnh mẽ gắn chặt môi mồm mình vào môi của Dương Minh.
Tất Hải và Cát Hân Dao sau khi trải qua vận động cao độ, liền đi tắm rửa.Tất Hải bỗng nhiên nghĩ đến Dương Minh có chuyện tìm mình liền giật mình kêu lên: "Hân Dao, lúc nãy Dương ca gọi điện tìm chúng mình có việc đấy."
"A, sao anh không nói sớm?" Cát Hân Dao vừa nghe xong liền lo lắng: "Đúng rồi, lúc nãy không phải chúng mình nói là về phòng đi vệ sinh xong sẽ ra ngay sao? Nhỡ mất bao nhiêu lâu rồi? A…Đã hơn 2 tiếng đồng hồ rồi, Dương ca và Kinh Tiểu Lộ chắc chắn đã chờ lâu đến phát bực rồi."
"Lúc nãy khi nghe điện thoại là anh đã nói với em rồi mà, là em không nghe rõ…" Tất Hải vẻ mặt khổ sở nói: "Tại sao lại trách anh chứ?"
"Vậy sao?" Cát Hân Dao nghe Tất Hải nói xong liền trở nên ngượng ngập.
"Được rồi, không nói gì nữa, nhanh chóng chuẩn bị đi gặp Dương ca, nếu không Dương ca trách tội anh không chịu được đâu." Tất Hải nói xong liền vội vàng mặc quần áo vào.
"Còn nói nữa, nếu không phải anh nghe cái cú điện thoại đó, thì cũng không đến nỗi như thế này." Cát Hân Dao nói: "Cũng là vợ chồng già rồi, nếu để Dương ca biết được thì ngượng lắm, lát nữa làm sao mà gặp mựt đây!"
"Vợ chồng già cái gì, Dương ca mà biết chuyện tình cảm của chúng mình tốt như vậy, sẽ càng vui mừng thôi." Tất Hải nói: "Em nhanh lên đi, đừng chần chừ nữa, mau mặc quần áo vào đi, còn trang điểm gì nữa, Dương ca cũng không ngắm em đâu."
"Được rồi, được rồi.Em xong ngay đây." Cát Hân Dao nói.
Hai người cũng lề mề mất hơn 10 phút mới mặc xong quần áo.Tất Hải cũng dám chậm trễ nữa, vừa ra khỏi phòng liền cũng Cát Hân Dao chạy thẳng về phía phòng của Dương Minh.
Vừa chạy đến cửa phòng của Dương Minh, Tất Hải định gõ cửa thì bị Cát Hân Dao túm lấy tay lại: "Chờ đã."
"Sao vậy? Em muốn làm gì?" Tất Hải nghi ngờ quay đầu lại mơ hồ nhìn Cát Hân Dao hỏi: : "Còn chuyện gì nữa đây?"
"Anh nghe đi, ở bên trong có tiếng gì đấy?" Cát Hân Dao chỉ chỉ vào phòng của Dương Minh hỏi.
"Hả? Có tiếng gì sao?" Tất Hải lúc trước cũng không để ý, bây giờ được Cát Hân Dao nhắ nhở mới chú ý lắng nghe, quả nhiên bên trong phòng của Dương Minh có tiếng rên rỉ.
Lúc đầu Cát Hân Dao cũng sợ Tất Hải làm phiền Dương Minh và Kinh Tiểu Lộ đang nói chuyện quan trọng gì đó nên mới định xem tình hình đã rồi nói, nhưng chú ý nghe mới biết nguyên nhân tiếng động ở bên trong là do đâu mà có…
Tất Hải cũng không ngốc, lập tức nhận ra là có chuyện gì, âm thanh đó vừa diễn ra trong phòng của mình nên Tất Hải cũng không lạ lẫm gì.
"Dương ca và Kinh Tiểu Lộ không phải đang làm chuyện đó chứ?" Cát Hân Dao mặt đỏ bừng lí nhí nói.
"Em nói đi?" Tất Hải cũng xấu hổ nói: "Hai chúng ta thì làm được, người ta thì không được làm sao."
"Hừ, anh còn lí luận hả? Nếu không phải em nhắc nhở anh để anh ngốc như vậy đến gõ cửa, đến lúc đó cho dù Dương ca có không nói gì thì Tiểu Lộ cũng hận chết anh luôn."
"Đúng vậy, cũng may là có em nhắc nhở anh." Tất Hải gật đầu thừa nhận: "Hôm nay em liên tục nhắc nhở anh 2 lần, xem ra sau này anh phải thường dẫn em đi cùng mới được, nếu không thì không biết lúc nào anh lại phạm phải sai lầm nào đó."
"Anh còn biết sao?" Cát Hân Dao nói: "Em còn cho rằng, sau khi anh được lên chức thì sẽ bỏ em, em biết là em không xinh đẹp, lúc trước anh chỉ là tên lưu manh, nên cũng không sao, nhưng bây giờ thì…"
"Hân Dao, em nói gì thế, anh làm sao mà chia tay với em được." Tuy rằng lúc trước Tất Hải cũng đã nghĩ đến chuyện này, nhưng bây giờ thì đã dứt bỏ cái ý nghĩ đó đi rồi: "Cho dù em đồng ý thì sau khi Dương ca và Tiểu Lộ biết được thì không phải anh sẽ rất bất hạnh sao? Em tha cho anh đi, bây giờ anh còn sợ em bỏ anh đây này."
"Đây là lời nói thật của anh?" Cát Hân Dao tuy rằng biết lời nói của Tất Hải không hắn là thật 100% nhưng trong lòng cũng rất là vui vẻ.
"Đương nhiên là thật rồi." Tất Hải chỉ tay lên trời thề: "Nếu như anh có nửa lời giả dối thì Dương ca sẽ chỉnh chết anh…"
"Anh có nói dối hay không thì có quan hệ gì với Dương ca chứ?" Cát Hân Dao trừng mắt nhìn Tất Hải.
"Hắc hắc…" Tất Hải cười khan 2 tiếng: "Bây giờ cúng ta phải làm gì? Cứ đứng chờ ở cửa à?"
"Anh ngố à? Đứng ở đây chờ như thế này, đến lúc đó Dương ca và Tiểu Lộ đi ra lại cho rằng anh đứng rình trộm, anh muốn làm người ta ghét mình à?" Cát Hân Dao tức giận nói: "Phản ứng của anh đúng là đơn giản quá, em thấy rằng em mà không ở bên cạnh anh thì sớm muộn gì anh cũng đắc tội với Dương ca và Tiểu Lộ."
"Vậy hay là chúng ta quay về phòng?" Tất Hải cũng không tức giận, cười xòa nói.
"Ừ." Cát Hân Dao gật đầu nói: "Em cũng lại muốn rồi…"
"Hắc hắc…Anh cũng vậy." Tất Hải ôm Cát Hân Dao quay trở về phòng…
"Dương Minh, em không lừa anh chứ, đây là lần đầu tiên của em!" Kinh Tiểu Lộ tìm kiếm ở trên ga giường nói.
"Anh cũng không có nói là em lừa anh mà…" Dương Minh cũng bó tay không biết nói gì.
"Vậy lúc trước em nói là để anh bao em, em còn là gái trinh anh có vẻ không tin tưởng lắm." Kinh Tiểu Lộ nói.
"…." Dương Minh cười khổ lắc đầu nói: "Lúc đó không phải là không tin, mà là không muốn bao em."
"Vậy bây giờ thì sao?" Kinh Tiểu Lộ không buông tha mà tiếp tục hỏi.
"Bây giờ thì em bao anh đi, công ty cũng cho em hết rồi, anh không có tiền…" Dương Minh nhún vai nói.
"Xì, vậy cũng được, không cần biết ai bao ai, mục đích của em đã đạt được rồi!Dương Minh, sau này anh không được đối xử với em khác biệt với Trần Mộng Nghiên các nàng nữa!Anh đi Vân Nam, em sẽ đợi anh trở về." Kinh Tiểu Lộ cảm thấy mình rất vui.
Lúc trước xem ở trên mạng có 1 số người nói, sau khi thất than thì tron lòng có 1 chút cảm giác bi ai, nhưng mình lại không phát hiện chuyện này phát sinh trên người mình, mà ngược lại Kinh Tiểu Lộ lại cảm thấy rất vui mừng như là làm xong 1 chuyện lớn nhất trong cuộc đời của con người vậy.
"Đươc." Chuyện đã phát triển đến bước này rồi, Dương Minh cũng không muốn khuyên can Kinh Tiểu Lộ nhưng lời nói vô nghĩa nữa, nhưng hành động hôm nay của Kinh Tiểu Lộ đúng là khiến cho Dương Minh rất cảm động.
Tuy trong việc này Kinh Tiểu Lộ có chút chấp, nhưng đây mới chình là Kinh Tiểu Lộ mà Dương Minh quen biết, một khi đã quyết định thì chết cũng không từ bỏ.
"Anh đi Vân Nam chấp hành nhiệm vụ, em cũng không ngăn cản anh vì em biết việc này là anh đã quyết định sau khi có suy nghĩ cẩn thận, em có ngăn anh cũng vô dụng." Kinh Tiểu Lộ nói rất trịnh trọng: "Nhưng, em muôn nói cho anh biết, bây giờ anh đã có thêm 1 người con gái nữa đợi anh trở về, trước khi anh làm chuyện gì thì cũng phải nhớ đến chị em chúng em trước.Chúng em luôn đợi anh trở về."
"Yên tâm đi, anh không phải là thằng ngốc." Dương Minh ôm Kinh Tiểu Lộ vào trong lòng, cười nói: "Đúng là anh đáp ứng với Hạ ca đi chấp hành nhiệm vụ, nhưng nếu quả là có chuyện gì uy hiếp đến an toàn tính mạng của anh, việc đầu tiên anh làm vẫn là chạy thoát trước, anh không phải là đội cảm tử, tự nhiên sẽ biết lượng sức mà làm."
"Có lời nói này của anh là em yên tâm rồi." Kinh Tiểu Lộ gât đầu nói: "Anh từ trước đến giờ không có làm việc gì mà không có nắm chắc, đúng không?"
"Đúng vậy…" Dương Minh trong lòng vẫn còn chút do dự, có nắm chắc sao? Hình như 1 chút cũng không có.Vân Nam là địa bàn của Hữu trưởng lão, sau khi mình đi liệu có cơ hội trở về không?
"Vậy em sẽ giúp anh giữ bí mật với Trần Mộng Nghiên các nàng!" Kinh Tiểu Lộ tuy rằng đối với nhân vật nguy hiểm mà Dương Minh phải đối phó có chút lo lắng, nhưng được trở thành phụ nữ của Dương Minh làm cho nàng càng thêm hưng phấn.Hơn nữa, có nhiều bí mật của Dương Minh chỉ có mình nàng biết, ngay cả Trần Mộng Nghiên cũng không biết.
"Chuyện của em, anh sẽ tìm cơ hội để nói cho Trần Mộng Nghiên biết, nhưng không phải là lúc này, em cũng đừng để ý." Dương Minh không muốn trước khi mình đi lại làm cho chuyện trong nhà loạn lên, cho dù mình có đi thì trong lòng cũng không được yên ổn.
"Không sao đâu, em hiểu mà." Kinh Tiểu Lộ cũng không quá để ý chuyện này: "Chờ anh về rồi nói cũng không muộn, em đi làm tốt quan hệ tốt với Trần Mộng Nghiên các chị ấy trước đã rồi nói."
"Em có thể hiểu được là tốt rồi." Dương Minh nhẹ cả người nói: "Cảm ơn em."
"Ai da, cảm ơn cái gì chứ, làm em nổi hết cả gai ốc.Giữa anh và em còn phải nói gì những lời đó chứ." Kinh Tiểu Lộ cau mày nói: "Dương Minh, em thấy hơi đói, anh có đói không?"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1531


Báo Lỗi Truyện
Chương 1531/2205