Chương 153: Quyền lợi của bạn trai


Không phải chỉ là một phó tổng sao. Tổng giám đốc thì sao chứ, không phải chỉ là một thằng làm thuê sao. Nghĩ đến đây, Dương Minh yên tâm. Bây giờ mình và Vương Chí Đào đang trong thời kỳ trăng mật, không ai chắc chắn có thể dồn đối phương vào chỗ chết, cho nên ngoài mặt vẫn giữ quan hệ tốt đẹp. Thằng phó tổng kia không tìm mình gây phiền phức thì thôi, một khi gây phiền toái cho mình. Vậy mình chẳng những có thể danh chính ngôn thuận chơi hắn. Mà sau đó còn có thể tố cáo với Vương Chí Đào. Với tính cách kiêu ngạo của Vương Chí Đào, nhất định sẽ làm trái lương tâm ra mặt giúp Dương Minh. Cứ như vậy, chẳng những thằng phó tổng kia bị xử lý, mà Vương Chí Đào cũng phải ngậm bồ hòn làm ngọt. Huống chi đến lúc trở mặt, Dương Minh còn có đòn Sát thủ, thằng ranh đó không phải muốn mình biến thành Trần Quán Hy 2 đó chứ?
Dương Minh đang cảm thấy thích thú vì âm mưu của mình. Đúng thế, từ lần bị chơi một vố đó, Dương Minh không còn cho rằng nắm đấm là biện pháp giải quyết duy nhất nữa. Có đôi khi chuẩn bị âm mưu từ trước, cũng có thể làm kẻ địch chết không chỗ chôn. Nếu như dùng đến cả hai biện pháp, vậy chính là thiên hạ vô địch.
Không thể không nói, Dương Minh đang trưởng thành, trở nên chững chạc hơn, biết mưu rồi sau đó động, chuyện gì cũng suy nghĩ cẩn thận.
Sau khi nghĩ thông suốt điểm này, Dương Minh hạ quyết tâm xen vào vũng nước bẩn này. Nếu không cho dù Tôn Khiết đồng ý lên giường với Dương Minh. Dương Minh cũng không ngu đến độ đồng ý cái chuyện đi kết thù với kẻ khác làm gì.
Chẳng qua Dương Minh cũng đã quyết định, mấy người không phải muốn ông đây làm súng sao? Không phải muốn dùng xã hội thượng lưu ra khoe khoang với tôi sao? Được rồi, tôi sẽ làm, dù sao da mặt tôi cũng dầy, súng bắn cũng không thủng, đến lúc đó xem ai khó coi trước.
Hắc hắc. Cứ quyết định như vậy. Nếu như mọi người ở đây biết Tôn Khiết tìm một thằng bạn trai lưu manh, hơn nữa còn là ông em họ lưu manh của Dương Lệ, vậy đó đúng là một câu chuyện hấp dẫn.
Dương Lệ còn không biết em họ của mình đang tính kế mình, vẫn còn đang cảm thấy tự hào vì sự thông minh của mình. Cứ như vậy đầu tiên là có thể làm nhục Dương Minh, thứ hai cũng đạt được mục đích của mình.
Quách Kiện Siêu, phó tổng tập đoàn Hùng Phong điên cuồng theo đuổi Tôn Khiết, đó không phải là bí mật gì hết. Nhưng Tôn Khiết luôn lạnh nhạt đối với hắn. Chẳng những từ chối Quách Kiện Siêu, còn nói cho hắn biết mình đã có bạn trai.
Quách Kiện Siêu đương nhiên không cam tâm, vì vậy quyết định mua chuộc bạn thân của Tôn Khiết là Dương Lệ. Hắn tặng cho Dương Lệ mấy bình nước hoa nước Pháp và một túi sách LV. Dương Lệ không chịu nổi sức hấp dẫn, rốt cuộc đành đồng ý thử giúp Quách Kiện Siêu một chút.
Nhà Dương Lệ mặc dù xem như cũng có tiền, nhưng có đôi khi có tiền không có nghĩa là muốn mua gì cũng được. Túi LV sản xuất có hạn, ở trong nước căn bản không có hàng. Dương Lệ có tiền cũng không mua được. Mà Quách Kiện Siêu vì làm ăn, nên quen biết rộng, trực tiếp từ nước ngoài mua về.
Mặc dù Dương Lệ đáp ứng sẽ giúp Quách Kiện Siêu theo đuổi Tôn Khiết. Nhưng Tôn Khiết lại là bạn thân của nàng, mà nàng cũng biết chuyện của Tôn Khiết. Để Tôn Khiết và Quách Kiện Siêu thành một cặp gần như là không có khả năng. Chẳng qua vì mấy lọ nước hoa và chiếc túi, Dương Lệ quyết định dưới tình huống không tổn hại đến lợi ích của Tôn Khiết, giúp Quách Kiện Siêu một lần, xem như báo đáp lại hắn.
Mà lần này chính là một cơ hội tốt. Tối nay Quách Kiện Siêu mời khách. Tôn Khiết hiển nhiên biết mục đích của hắn, không đi cũng không hay. Dù sao người ta lấy một lý do rất chính đáng, bạn kinh doanh gặp mặt là chuyện bình thường. Không còn cách nào khác đành phải tìm Dương Lệ thương lượng, quyết định tìm cách đối phó.
Dương Lệ lập tức nghĩ đến em họ Dương Minh của mình. Nàng cho rằng Dương Minh là một người chưa bao giờ lộ diện, không có khả năng và cơ hội tiếp xúc với con cái nhà giàu có. Cho nên đến lúc đó nhất định không có ai để ý, như một con mèo sợ sệt.
Cứ như vậy, cũng coi như có câu trả lời với Quách Kiện Siêu. Quách Kiện Siêu ngu đến đâu cũng nhìn ra được Dương Minh chỉ là tạm thời giúp vui mà thôi. Điều này chẳng khác nào nói cho Quách Kiện Siêu biết Tôn Khiết chưa có bạn trai. Đúng vậy, nếu thật sự có bại trai thì không cần chuẩn bị làm gì.
Một công đôi việc, sao lại không làm chứ.
Bởi vì Dương Lệ vốn có ý để Dương Minh làm vật thế thân nên không bắt hắn thay đổi quần áo. Bộ quần áo rẻ tiền trên người Dương Minh, người sáng mắt nhìn một cái là ra.
Tôn Khiết không có khả năng bỏ qua điểm này. Nàng cũng nhìn ra. Chẳng qua nàng cũng không cho rằng Dương Minh là một con chuột bạch. Mặc dù biểu hiện của Dương Minh là như vậy. Nhưng Tôn Khiết lại cảm giác được nàng không nắm bắt được Dương Minh. Nói hắn háo sắc, hình như không phải. Một giây trước ánh mắt của hắn nhìn vào ngực mình đầy dục vọng, nhưng một giây sau lại không có gì.
Cho nên Tôn Khiết cho rằng đó là một người rất thâm tàng bất lộ.
Nàng đâu biết rằng Dương Minh đang suy nghĩ nên mới vậy. Từ chuyện lần đó, Dương Minh là người con trai duy nhất mà nàng không thấy ghét trong suốt năm năm qua. Cho nên nàng mới khiêu khích hắn.
Ra khỏi nhà Dương Lệ, hai người mang theo Dương Minh xuống bãi đỗ xe. Không thể không nói, nơi đây giống như một cuộc triển lãm xe vậy. Tất cả các loại xe tốt nhất ở Tùng Giang, ở đây có thể thấy được hơn nửa. Không hổ là nơi tập trung người giàu.
Xe Dương Lệ khá đẹp, nếu đi một mình thì rất phong cách, nhưng ở đây lại thua kém rất nhiều. Xe Tôn Khiết đẹp hơn nhiều.
Không ngờ là xe Audi R82 mới có mặt trên thị trường không lâu. Dương Minh mới đi học lái xe nên biết khá nhiều loại xe mới ra. Đây là loại xe còn chưa công khai tiêu thụ trong nước. Bây giờ xe R8 trong nước đều là V8. Không biết cô gái Tôn Khiết này dùng cách nào mà có được con xe nào. Chẳng qua không thể không nói cô ta quan hệ rộng.
Nhất là vỏ ngoài màu đỏ, phụ nữ lái trông càng thêm ngang bướng. Hiển nhiên R8 không thể xem như xe có tính năng tốt nhất, nhưng nói nó là xe hấp dẫn nhất cũng không quá đáng. Thiết kế hơn xa V8, tăng tốc cực nhanh.
"Lên xe" Dương Lệ thấy Dương Minh nhìn chằm chằm vào chiếc R8 mà không nhìn xe mình một chút nào, đương nhiên khá giận.
Có xe tốt không ngồi mà ngồi xe của cô sao? Dương Minh bĩu môi, trực tiếp đi tới cạnh xe Tôn Khiết, đưa tay ra mở cửa xe.
"Này, sao em mặt dày vậy? Người ta cho em lên sao?" Dương Lệ thấy Dương Minh không nhìn đến mình, càng thêm tức.
"Chị bảo em giả làm bạn trai cô ấy. Bây giờ lại bảo em ngồi xe chị, chị có thể hợp lý không?" Dương Minh nhún vai.
"Cái này." Dương Lệ nghe Dương Minh giải thích, nghẹn lời. Hắn nói rất có lý.
Dương Minh không để ý đến Dương Lệ nữa, lên xe Tôn Khiết.
Tôn Khiết thích thú nhìn Dương Minh một cái. Nàng cảm giác Dương Minh không phải người bình thường. người đàn ông này hình như rất thú vị. Nàng đã nghe Dương Lệ nói về hoàn cảnh gia đình Dương Minh. Theo lý thuyết Dương Minh không kiêu ngạo như vậy. Nhưng tính cách Dương Minh lúc này tuyệt đối không phải giả vờ, mà rất tự nhiên.
Có câu nói, anh hùng không sợ xuất thân đơn bạc, có chí khí kiêu ngạo với trời cao. Nói cách khác, chỉ cần là người cao cấp, dù xuất thân thế nào cũng sẽ có một ngày vươn tới trời cao.
Cho nên Tôn Khiết đột nhiên có chút mong chờ, muốn xem lát nữa Dương Minh có biểu hiện gì.
Nếu như là Dương Minh trước kia, kiêu ngạo thì có nhưng tuyệt đối không có khí thế và lạnh nhạt đó. Đây là do sau khi có được dị năng, Dương Minh mới có chỗ dựa mà kiêu ngạo với mọi người.
Đương nhiên, khí chất thay đổi, Dương Minh rất khó phát hiện. Dương Minh thoải mái ngồi lên ghế bằng da thật của chiếc xe, đánh giá nội thất trong xe. Xa hoa mà không phức tạp, thiết kế tinh xảo.
"Quan hệ giữa cậu và Dương Lệ hình như không tốt cho lắm?" Tôn Khiết liếc nhìn Dương Minh một cái, cười cười khởi động xe.
"Cô không biết hỏi chuyện nhà người khác là không lễ phép sao?" Dương Minh lạnh nhạt nói.
"Cậu bây giờ là bạn trai tôi, đây chính là lời cậu nói. Cậu có quyền của một người bạn trai, vậy tôi cũng có quyền của bạn gái. Cho nên tôi hỏi chuyện nhà bạn trai, không phải là quá quắt chứ?" Tôn Khiết hơi kinh ngạc, nhưng lập tức bình tĩnh đáp lại.
"Cũng đúng" Dương Minh không nghĩ tới Tôn Khiết lại thông minh như vậy. Chẳng qua Dương Minh chưa bao giờ thua bởi ai khác. Cô muốn quyền lợi của mình? Được, tôi cũng đòi quyền lợi của tôi. Tôi chẳng lẽ không chơi nổi cô sao?
Dương Minh trực tiếp đưa tay ra đặt lên đùi Tôn Khiết: "Chị họ tôi hơi đua đòi, cô có biết không?"
Tôn Khiết khẽ cau mày nói: "Cậu làm gì?"
"Quyền lợi của tôi mà. Có phải là cô không đồng ý?" Dương Minh nhìn Tôn Khiết đầy khiêu khích.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #153


Báo Lỗi Truyện
Chương 153/2205