Chương 1529: Ngoéo tay làm bằng


Nhưng Dương Minh trầm lặng 1 lúc cũng hiểu được Kinh Tiểu Lộ là người như vậy, 1 người sùng bái quyền lực và tiền bạc, lại còn có chút hư vinh, tuy đây không phải là 1 thói quen tốt nhưng đây là bản tính trời cho rồi, Dương Minh thực có phần nào không quen được với tính cách này.
Kinh Tiểu Lộ thì là Kinh Tiểu Lộ, cũng không làm ra vẻ đạo đức giả gì cả, Dương Minh chính là thích nàng ở điểm này.
"Tóm lại là em thấy rất là oai phong, lần này trở về khu nghỉ dưỡng, sau khi các bạn học nhìn thấy thì thật là ngưỡng mộ biết bao nhiêu." Kinh Tiểu Lộ nói.
"…" Dương Minh bó tay cười khổ nói: "Nhưng anh lại cảm thấy không có gì cả…"
"Anh đương nhiên là không cảm thấy gì rồi, anh vốn có cái đặc quyền này mà!" Kinh Tiểu Lộ hừ lạnh nói: "A, đúng rồi, xe của Lí Chí kia có thể lắp còi hụ, xe anh có lắp được không? Hay là đem lắp lên xe của em?"
"…" Dương Minh không còn lời gì để nói: "Lí Chí đúng là có việc để làm, còn em thì lắp còi hụ để chơi…"
"Được rồi, không lắp là được mà." Kinh Tiểu Lộ nghe thấy Dương Minh nói như vậy cũng không có miễn cưỡng.
"Em muốn lắp thì cứ lắp thôi, hình như xe chở tiền của công ty Áp Vận cũng có thể lắp được mà, quay về bảo Bạo Tam Lập làm cho em 1 cái giấy phép, đừng để đi ra đường lại bị người ta bắt lại." Dương Minh thấy dáng vẻ của Kinh Tiểu Lộ có chút thất vọng nên nói.
"A? Thật vậy hả?" Kinh Tiểu Lộ nghe Dương Minh nói xong liền hưng phấn nói.
"…" Dương Minh thầm nghĩ, không biết có phải là mình vẽ đường cho hươu chạy không?
Dường như nhìn thấy được ý nghĩ của Dương Minh, Kinh Tiểu Lộ nói: "Anh yên tâm đi, em sẽ không dùng loạn đâu, nhiều lắm là tìm chỗ nào không có người tự mình hưởng thụ cảm giác 1 chút mà thôi…"
"Em bệnh hả?" Dương Minh nghe xong cũng bó hết cả tay.
"Em thích thế, có sao không?" Kinh Tiểu Lộ nói.
Kinh Tiểu Lộ nổ máy xe lái về phía khu nghỉ dưỡng, bởi vì lúc nãy xảy ra xung đột nên 2 người cũng không có tâm trạng nào mà ăn nữa, tuy trên mặt của Kinh Tiểu Lộ biểu hiện như không có gì mà còn có chút hưng phấn, nhưng từ cách cầm vô lăng của nàng cũng có thể nhìn ra được nàng vẫn còn sợ, ít nhất là vẫn còn sự khiếp sợ ở trong lòng.
Có rất nhiều lúc là như vậy, lúc đó thì không sao, nhưng về sau này càng nghĩ thì càng sợ, lần đầu Dương Minh giết người lúc giết tên Cơ Thủy Sinh, Dương Minh cũng có cái cảm giác như vậy.Lúc đó cũng không cảm thấy gì, nhưng về đến nhà mới thấy khó chịu không thoải mái.
"Em không sao chứ?" Dương Minh hỏi: "Có phải là bị dọa cho sợ rồi không?" T
"Em? Làm gì có chuyện bị dọa dễ dàng như thế…" Kinh Tiểu Lộ đích thực là có chút sợ hãi, tuy nàng đã nhìn thấy đánh nhau rất nhiều lần, cũng đã từng nhìn thấy máu, nhưng nhìn thấy người chết là lần đầu tiên, tuy rằng quá trình xảy ra không có quá đẫm máu, nhưng nghĩ lại, 1 người tự nhiên chết như vậy, đúng là vẫn có chút dọa người.
Hơn nữa lúc đó nếu không phải Dương Minh có than thủ lợi hại cướp được súng của Dư Hướng Đức mà là Dư Hướng Đức nổ súng bắn chết Dương Minh, sau đó lại bắt mình lại rồi giao cho Trương Khai Viễn thì kết quả như thế nào Kinh Tiểu Lộ đương nhiên là hiểu rất rõ ràng.
"Ha ha…" Dương Minh thấy Kinh Tiểu Lộ sống chết cũng không thừa nhận nên cũng không nói nhiều nữa chỉ đành cười thôi.
"Đúng rồi, Dương Minh lúc nãy em nghe thấy anh nói cái nhiệm vụ gì đó, còn phải đi Vân Nam? Anh phải đi chấp hành nhiệm vụ?" Kinh Tiểu Lộ bỗng nhiên nhớ đến lúc Dương Minh gọi điện cho người tên là Hạ Băng Bạc có nhắc đến chuyện đó.
"Ừ…" Dương Minh do dự 1 chút rồi gật đầu nói: "Anh tưởng em không nhớ đến chuyện đó, không ngờ em vẫn còn nhớ."
"Làm sao mà không nhớ, em không phải là người đãng trí." Kinh Tiểu Lộ cau mày: "Dương Minh, cuối cùng là anh phải đi chấp hành nhiệm vụ gì?"
"Không có gì…" Dương Minh lắc đầu: "Em biết đó, có 1 số việc phải giữ bí mật…"
"Ồ…" Kinh Tiểu Lộ nghe Dương Minh giải thích, có chút không cam lòng hừ 1 tiếng nói: "Không thể nói, vậy thì thôi…"
Dương Minh bắt đầu trầm mặc, chuyện đã đến nước này rồi, Dương Minh cũng không muốn dấu diếm Kinh Tiểu Lộ nữa, nhưng dấu diếm được lúc nào hay lúc đấy vậy, tuy rằng hiện tại Kinh Tiểu Lộ vẫn chưa phát hiện ra cái gì chưa thỏa đáng, mình cũng không nên nói gì nhiều, nếu Kinh Tiểu Lộ không biết là tốt nhất.
Dương Minh không nói gì, không khí trong xe bắt đầu trở nên yên lặng, Kinh Tiểu Lộ chú tâm vào lái xe…trong lòng không ngừng suy nghĩ xem Dương Minh phải chấp hành nhiệm vụ gì.
"Không đúng a." Kinh Tiểu Lộ bỗng nhiên hét lên: "Dương Minh, có phải anh có chuyện gì muốn che dấu em đúng không?"
"Che dấu em? Có ý gì đây?" Dương Minh bỗng nhiên vị Kinh Tiểu Lộ hét lên làm cho ngây người ra.
"Dương Minh, anh nói đi có phải nhiệm vụ lần này của anh rất nguy hiểm đúng không?" Kinh Tiểu Lộ phanh xe lại, quay sang nhìn chằm chằm vào Dương Minh hỏi.
"Nguy hiểm? Sao lại nói như vậy?" Dương Minh không khỏi khâm phục sự mẫn cảm của Kinh Tiểu Lộ, mình còn chưa nói ra cái gì, mà nàng đã có thể đoán được ra nhiệm vụ lần này rất nguy hiểm rồi?
"Bởi vì em nhớ đến 1 câu nói lúc nãy của anh, anh có nói 1 câu là: Em đã đáp ứng với anh rồi, em tự nhiên sẽ đi." Kinh Tiểu Lộ nói: "Dương Minh, anh không cần phải che dấu nữa, trong câu nói này có hàm ý gì, anh hiểu rõ hơn em, nếu không có nguy hiểm thì anh làm sao phải trịnh trọng như vậy?"
"Việc này…" Dương Minh thầm nghĩ, không phải chứ? Chỉ 1 câu nói như vậy mà nàng ta cũng có thể phân tích ra nhiều như vậy? Cái này thật quá…nhưng, Dương Minh cũng không thể không thừa nhận phân tích của Kinh Tiểu Lộ rất là hợp lí, nếu là người khác mà nói như vậy không chừng mình cũng có cách nghĩ giống như thế.
"Em nói có đúng không?" Kinh Tiểu Lộ không cho Dương Minh có cơ hội suy nghĩ mà hỏi dồn.
"Được rồi, nếu đã như vậy thì anh cũng không dấu em nữa." Dương Minh thở dài, quyết định không dấu diếm nữa mà sẽ nói hết sự việc ra, Dương Minh biết tính cách của Kinh Tiểu Lộ, hôm nay mà không giải thích rõ rang ra thì nàng nhất định sẽ không bỏ cuộc mà sẽ âm thầm đi tìm hiểu, đến lúc đó mọi chuyện sẽ bị vỡ lở ra làm cho tất cả mọi người cùng biết thì đúng là được không bằng mất.Vì vậy mới không bằng mình tìm cách mà nhẹ nhàng nói với nàng bảo nàng giữ bí mật là được rồi.
"Đúng là anh có chuyện dấu em." Kinh Tiểu Lộ lúc nãy đúng là chỉ có nghi ngờ không dám khẳng định, nhưng bây giờ Dương Minh đã thừa nhận tất cả rồi, Kinh Tiểu Lộ không còn có nghi ngờ gì nữa.
"Lái xe trước đi, về đến phòng rồi nói." Dương Minh nhìn chỗ mà Kinh Tiểu Lộ dừng xe, tuy là buổi tối không có xe qua lại gì nhưng cũng không phải là chỗ nói chuyện, nên nói với nàng.
"Vậy không cho phép anh được lừa em đâu đấy." Kinh Tiểu Lộ liếc Dương Minh 1 cái nói: "Anh sẽ không lợi dụng lúc đi trên đường đễ nghĩ cách lừa em đấy chứ?"
"Sao lại như vậy được ?" Dương Minh xoa cằm: "Anh đã quyết định đem hết chân tướng sự việc nói với em, vậy thì sẽ không lừa em đâu."
"Vậy thì được, đây là tự anh nói đấy nhé.ngoéo tay nào." Kinh Tiểu Lộ nói xong liền chìa ngón út ra phía Dương Minh.
"Cái này…Được rồi." Dương Minh cũng đưa ngón út ra ngoéo tay với Kinh Tiểu Lộ.
"Ngoéo tay làm chứng nghìn năm không thay đổi, ai mà thay đổi thì người đấy làm con rùa đen…" Kinh Tiểu Lộ lẩm bẩm đọc.
"…" Dương Minh nghe Kinh Tiểu Lộ đọc, không biết nên nói cái gì nữa, đây là cách làm của bọn trẻ con, có thể ước thúc được ai chứ? Nhưng Dương Minh cũng bắt chiếc mà đưa ngón tay ra mà ngoéo tay với Kinh Tiểu Lộ.
"Anh cũng đọc 1 lần đi." Kinh Tiểu Lộ thấy Dương Minh không nói gì, có chút mất hứng nhắc nhở.
"Anh cũng phải đọc sao?" Dương Minh ngạc nhiên.
"Anh đương nhiên phải đọc rồi, ngoéo tay là chuyện của 2 người, cả 2 người cùng phải đọc thì mới có hiệu lực chứ." Kinh Tiểu Lộ nói.
"Được rồi, anh đọc." Dương Minh bó tay nhìn Kinh Tiểu Lộ nói: "Ngoéo tay là chứng nghìn năm không thay đổi, ai thay đổi thì người đó là con rùa…Được chưa?"
"Ừ, được rồi." Kinh Tiểu Lộ vui mừng như là đã được bảo đảm, nổ máy xe đi về phía khu nghỉ dưỡng.
Lần này Kinh Tiểu Lộ đem xe đỗ ở dưới khu biệt thự, 2 người xuống xe, đi lên lầu, lúc đi ngang qua phòng của Tất Hải và Cát Hân Dao, Kinh Tiểu Lộ muốn gõ cửa thông báo cho họ biết mình và Dương Minh đi ra ngoài đã trở về rồi, thì không cần phải ra ngoài nữa, kết quả là Kinh Tiểu Lộ nghe thấy tiếng rên rỉ ở trong phòng làm cho mặt mũi đỏ bừng hết cả lên.
"Sao vậy?" Dương Minh không lại gần mà cũng không có nghĩ ngợi gì, nhìn thấy Kinh Tiểu Lộ đi đến gõ cửa lại đột nhiên quay trở lại nên nghi ngờ hỏi.
"Không…Không có gì." Kinh Tiểu Lộ mặt đỏ bừng lắc đầu liên tục nói.
"Hả?" Dương Minh nghi ngờ liếc qua phòng của Tất Hải, vừa nhìn thấy liền hiểu ra nguyên nhân, thấy được ở trong phòng đang diễn ra chuyện gì…. Không ngờ Cát Hân Dao lại điên cuồng như vậy, Dương Minh vừa nhìn thấy liền thu hồi ánh mắt lại, chuyện này đúng là không nên nhìn

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1529


Báo Lỗi Truyện
Chương 1529/2205