Chương 1527: Cậu chết rồi tôi phải làm sao?


"Được, cứ chờ ở đó.Tôi thấy cậu bây giờ rất tốt đó." Hạ Băng Bạc thấy Dương Minh nói đến chuyện nhiệm vụ, liền bị dọa cho hoảng sợ, hắn chỉ sợ Dương Minh không đi.
Thực ra Hạ Băng Bạc cũng biết chuyến đi Vân Nam lần này mười phần chết chín, Hạ Tuyết đi là do lão gia tử trong nhà quyết định, mình không có cách nào thay đổi được, suy nghĩ của lão gia tử và mình không giống nhau, ông cho rằng cho Hạ Tuyết đi là để rèn luyện thêm kinh nghiệm, nếu không thì trẻ tuổi như vậy mà làm đội trưởng đội hình sự có phần hơi non nớt.
Nhưng nói gì thì Hạ Tuyết cũng là người trong hệ thống đi thì cũng là việc đúng, nhưng đối với Dương Minh mà nói thì có chút không công bằng, hắn là sinh viên đại học, có tương lai tốt đẹp ở phía trước, mình để hắn đi như vậy có phải hơi tàn nhẫn không? Nhưng Hạ Băng Bạc cúng không có cách nào khác, việc này là để trừ hại cho dân, nếu dung túng như vậy để Hữu trưởng lão luyện thành tà công thì hậu quả không thể nào tưởng tượng được.
Việc này tuy rằng có cảm giác như là chuyện viễn tưởng nhưng lại là thực tế diễn ra trước mắt.Việc Hữu trưởng lão hút máu người luyện tà công Hạ Băng Bạc cũng đã chính mắt nhìn thấy rồi.
"Nói đùa với anh thôi." Dương Minh thản nhiên nói: "Đã đáp ứng với anh rồi, em tự nhiên sẽ đi thôi."
"Oạch." Ánh mắt Hạ Băng Bạc trong nháy mắt liền trở nên linh hoạt hơn, nhưng Hạ Băng Bạc cũng cố gắng kiềm chế sự thay đổi cảm xúc của mình nói: "Tiểu tử này, gây họa rồi gọi tôi chùi đít cho cậu, nói đi cậu đang ở vị trí nào để tôi cho người đến xử lí."
"Hắc hắc." Dương Minh tự nhiên cũng biết sự thay đổi cảm xúc của Hạ Băng Bạc nên cũng không nói gì nhiều: "Trong 1 cái ngõ nhỏ bên cạnh quán bánh bao phong vị Tây An, gần khu nghỉ dưỡng Tiên Nhân thành phố Cát Đốn."
"Tôi sẽ bảo người của tôi ở Thành phố Cát Đốn qua đó ngay." Hạ Băng Bạc ừ 1 tiếng rồi cắt máy.
"Dương Minh, anh gọi điện thoại cho ai đấy? Còn nhiệm vụ gì nữa? Anh đang nói cái gì đấy?" Kinh Tiểu Lộ chờ Dương Minh dập máy xong nghi ngờ hỏi: "Người đó có thể giúp anh?"
"Xem thì biết." Dương Minh cười cười.
"Vậy chúng ta đứng chờ ở đây? Chờ cảnh sát đến bắt chúng ta đi?" Kinh Tiểu Lộ cảm thấy mình và Dương Minh đúng là ngu ngốc, giết người xong còn chờ người ta đến bắt? Còn không mau mà chạy trốn đi?
"Bắt ai còn chưa biết được." Dương Minh nhìn về chiếc xe Nissan không lo lắng chút nào nói.Tên Trương Khai Viễn này liên hợp với Dư Hướng Đức để hãm hại mình, như vậy thì liệu Hạ Băng Bạc có bỏ qua cho hắn không ? Trên người mình đang mang trọng trách, bọn hắn còn muốn đẩy mình vào chỗ chết, có thể thấy Trương Khai Viễn sau khi bị Hạ Băng Bạc xử lí chắc là cũng không có kết quả tốt đẹp gì.
"A?" Kinh Tiểu Lộ kinh ngạc nhìn Dương Minh: "Chẳng lẽ cảnh sát đến sẽ không bắt anh mà bắt bọn hắn? Bọn hắn là người bị hại mà."
"Em nghĩ sai rồi, anh mới là người bị hại." Dương Minh nhún nhún vai nói: "Là bọn hắn muốn giết anh."
"Việc này." Kinh Tiểu Lộ thầm nghĩ, đúng là bọn họ muốn giết anh, nhưng anh cũng không thể ngược lại mà giết đi bọn họ chứ.
Trong lúc 2 người đang nói chuyện, từ đằng xa đã vọng đến tiếng còi xe cảnh sát, 1 chiếc xe cảnh sát và chiếc Audi A6 biển dân sự màu đen trước sau đỗ trước mặt Dương Minh.
Dương Minh nhìn thấy trên kính xe Audi A6 có 1 dãy các loại giấy thông hành liền biết chiếc xe đó là của người mình.Xem ra Hạ Băng Bạc làm việc rất nhanh, người của mình đến cùng lúc với cảnh sát, phải biết rằng Trương Khai Viễn gọi điện báo cảnh sát trước mình rất nhiều.Nhưng Dương Minh cũng biết mình thuộc 1 cơ quan đặc biệt nên cũng không cảm thấy có cái gì là quá bất thường.
Từ trong xe Audi A6 1 người đàn ông mắc Comple đen, đeo kính đen nhanh chóng nhảy xuống, chạy về phía Dương Minh , vừa chạy vừa nhìn hình ảnh ở trong điện thoại so sánh với Dương Minh , Dương Minh dùng dị năng nhìn thấy người áo đen đang nhìn là ảnh của mình trong điện thoại của hắn, xem ra chắc là do Hạ Băng Bạc gửi cho hắn.
Sau khi đối chiếu xong, người áo đen xác nhận không có nhận nhầm người mới nhiệt tình nói: "Dương tiên sinh phải không? Tôi là Lí Chí là người do Hạ đội phái tới.Tôi có thể xem giấy chứng nhận của anh được không?"
Dương Minh thầm nghĩ Lí Chí này thật là cẩn thận, sau khi đối chiếu ảnh của mình xong còn muốn kiểm tra giấy chứng nhận, nhưng cẩn thận thì không xảy ra sai lầm, Dương Minh cũng hiểu chuyện đó, nên rất vui vẻ đưa giấy chứng nhận của mình cho Lí Chí.
Lí Chí nhanh chóng kiểm tra xong liền đưa trả lại cho Dương Minh , hắn chỉ cần nhìn qua cũng có thể phát hiện được thật giả của giấy chứng nhận: "Cảm ơn anh, Dương tiên sinh, thật ngại quá, tôi cũng chỉ làm việc theo qui tắc mà thôi."
"Không sao." Dương Minh xua xua tay nói: "Làm phiền anh quá, muộn thế này rồi mà còn bắt anh chạy đến đây."
"Việc đó nên mà.Hạ đội nói với tôi, Dương tiên sinh là nhân vật quan trọng được quốc gia bảo vệ, không thể để xảy ra bất cứ tổn thất gì.Mấy thằng ranh này đúng là có mắt không tròng, muốn dùng súng giết anh, đúng là không muốn sống nữa rồi." Lí Chí nói.
"Lí ca, 5 tên nằm trên mặt đất, chỉ có tên bị bắn thủng đầu là đã chết rồi, còn lại 4 tên kia chỉ là bị đánh ngất đi thôi, trong xe còn 1 thằng bị thương hôn mê đi rồi, anh xem nên xử lí như thế nào?" Cảnh sát Cát Đốn đã nghe qua điện thoại của Hạ Băng Bạc, chuyện này do người của bọn họ xử lí, cảnh sát chỉ có nhiệm vụ hỗ trợ Lí Chí phá án thôi.
"Bị thương thì đưa đi viện, chết thì điều tra rõ thân phận." Lí Chí nói: "Bị đánh ngất đi thì làm cho nó tỉnh lại, chờ tôi và Dương ca đi thẩm vấn."
"Dạ, Lí ca." Mấy viên cảnh sát liền làm theo lời của Lí Chí đi xử lí hiện trường.
Kinh Tiểu Lộ đứng 1 bên xem mà ngây người!Lí Chí này là thần thánh phương nào chứ? Đến đây nói vài lời vụ án này xem như xong rồi, mà cảnh sát giống như là đến chỉ là hỗ trợ anh ta thôi.
Kì lạ nhất là anh ta còn hỏi Dương Minh đưa ra cái giấy chứng nhận gì đó, sau khi Dương Minh đưa ra, 2 người liền trở nên giống như 2 người bạn cùng chiến tuyến vậy.Hơn nữa, Lí Chí lại còn nói cùng đi với Dương Minh thẩm vấn mấy người bị đánh ngất kia nữa chứ!Dương Minh có quyền làm chuyện này sao?
"Dương tiên sinh, anh bây giờ đi đâu? Anh xem hay là chúng ta đi thẩm vấn mấy tên kia, hay là anh trở về nghỉ ngơi?" Lí Chí hỏi.
"Thẩm vấn thì tôi không đi.Anh tùy tiện hỏi mấy câu là được rồi, nguyên nhân của chuyện này thực ra rất đơn giản.Tôi đưa bạn tôi đi dự buổi họp lớp, thằng bị thương nằm trong xe kia lúc trước có thầm yêu bạn gái tôi, gọi mấy ten xã hội đên đến định giáo huấn tôi 1 trận, sau đó bắt bạn gái tôi đi giao cho nó, kết quả là người mà nó tìm đến lại có thù cũ với tôi, lúc tôi ở trong tù có đá hắn 1 cước, vì vậy muốn dùng súng bắn chết tôi, sau đó lại bị tôi cướp được súng, bắn chết nó luôn." Dương Minh đơn giản nói qua 1 chút sự tình của việc này.
"Thì ra là như vậy." Lí Chí tuy rằng ngạc nhiên vì Dương Minh tại sao lại phải vào tù làm gì, nhưng cũng không tiện hỏi nhiều, người làm nghề này như bọn họ, không có chuyện gì là không thể xảy ra, không chừng Dương Minh vào tù cũng là để nằm vùng cũng nên.
"Chuyện về sau này phiền anh xử lí giúp tôi.Tôi không đi nữa, định đi về khu nghỉ dưỡng Tiên Nhân đây." Dương Minh nói.
"Vậy tôi đưa anh về." Lí Chí vội vàng nói.
"Thôi không cần đâu." Dương Minh xua tay nói: "Tôi tự đi về được rồi, hơn nữa tôi cũng có xe mà."
"Dương tiên sinh, lần này Hạ đội ra mệnh lệnh cho tôi phải bảo đảm an toàn của anh, tôi nhất định phải đưa anh về mới được." Lí Chí kiên quyết nói.
"Việc này.không cần thiết đâu." Dương Minh cười khổ: "Gần như vậy, tôi tự đi được rồi."
"Đây là nhiệm vụ." Lí Chí lại 1 lần nữa kiên quyết nói: "Hạ đội đã ra lệnh cho tôi như vậy."
"Oạch." Dương Minh bó tay, đành phải nói: "Hay là như vậy, tôi gọi điện cho Hạ ca nhé."
"Như vậy cũng được." Lí Chí gật gật đầu: "Dương tiên sinh, tôi nhận được lệnh của Hạ đội phải bảo vệ an toàn cho anh, tôi thật sự không có cách nào khác, mong anh thông cảm cho."
"Không có chuyện gì đâu, tôi hiểu mà." Đm gật gật đầu thông cảm, Lí Chí là phục tùng mệnh lệnh của Hạ Băng Bạc, cái loại nghiêm khắc thiết quân luật này Dương Minh khôngcần phải tuân thủ, có thể tùy tiện hơn, nhưng những người trong biên chế thì không thể như vậy được phải tuyệt đối chấp hành.
Dương Minh nói xong liền cầm lấy điện thoại bấm số của Hạ Băng Bạc .
Hạ Băng Bạc rất nhanh đã nghe máy hỏi: "Dương Minh, sao rồi? Lí Chí đã đến chưa?"
"Đến rồi, đã giải quyết xong rồi, nhưng anh ta nói là anh ra lệnh phải bảo vệ an toàn của em?" Dương Minh hỏi.
"Đúng vậy, thằng ôn con này, 1 ngày không bị người ta ám sát thì cũng bị người ta tấn công, tôi cảm thấy sợ rồi, trước khi đi Vân Nam cậu xảy ra chuyện gì, tôi làm sao báo cáo với cấp trên đây?" Hạ Băng Bạc không vui nói.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1527


Báo Lỗi Truyện
Chương 1527/2205