Chương 1525: Mày đi chết đi


Dương Minh và Kinh Tiểu Lộ đi theo Mã Lão tứ ra ngoài, Dương Minh định đi đến gõ cửa chiếc xe Nis-san, để cho người quen trong xe đi ra ngoài gặp mặt, nhưng không chờ Dương Minh đi đến gõ cửa, cửa xe đã được mở ra rồi, 1 người liền từ trong xe nhảy ra.
Dư Hướng Đức thấy Dương Minh từ trong quán đi ra, cũng không nhịn được nữa, hắn muốn làm cho Dương Minh đẹp mặt, hắn muốn bắt Dương Minh phải trả giá.Trả giá lúc đó đã đá mình 1 cước.
Đối với mối thù của Bạo Tam Lập, Dư Hướng Đức có thể nhịn, nhưng với mối thù của thằng ranh con này, Dư Hướng Đức căn bản cảm thấy mình không có gì phải nhịn cả, nếu không thì mình là kẻ hèn nhát rồi.
Với thực lực hiện tại của mình, so với Bạo Tam Lập thì không bì được, nhưng với 1 thằng nhóc thế đơn lực bạc như Dương Minh mình có lí do gì để mà sợ? Nó phải sợ mình mới đúng.
Vì vậy Dư Hướng Đức cũng không khống chế được bản thân, trực tiếp mở cửa xe nhẩy xuống.
"Đức ca, anh muốn làm gì thế…." Trương Khai Viễn bị hành động của Dư Hướng Đức dọa cho hoảng sợ, theo phản xạ cúi thấp đầu xuống, hắn sợ bị Dương Minh nhìn thấy.
Nhưng sau khi Dư Hướng Đức xuống xe liền thuận tay đóng cửa xe lại, việc này làm cho Trương Khai Viễn thở phào, chỉ cần không lộ ra thân phận của mình, Đức ca có đi xuống cũng không sao, một khi Đức ca đã có ân oán từ trước với Dương Minh , vậy thì Dương Minh càng không nghi ngờ gì đến mình, đến lúc đó, Kinh Tiểu Lộ bọ mình bắt đi, món nợ này Dương Minh cũng chỉ có thể ghi cho Dư Hướng Đức mà thôi.
Trương Khai Viễn cũng đã tính toán kĩ lưỡng, chỉ là không nghĩ đến Dương Minh có dị năng, đã sớm biết hắn có mặt ở trong xe, Trương Khai Viễn có nấp kĩ đến đâu đi nữa thì cũng chỉ là lãng phí tâm cơ.
"Dương Minh, chúng ta lâu ngày không gặp rồi nha." Dư Hướng Đức ve mặt âm trầm nhảy xuống xe, nhìn Dương Minh cười lạnh 1 tiếng: "Một cước lúc đó, quả thật là rất độc ác." Nói xong, Dư Hướng Đức theo thói quen sờ sờ lên mũi, trong mắt lại phảng phất hiện lên nỗi đau và sự nhục nhã, lòng căm thù Dương Minh lại tăng thêm 1 tầng nữa.
"Ha ha, tao còn tưởng là ai, đây không phải là Dư Hướng Đức sao?" Một khi Dư Hướng Đức đã xuống xe, Dương Minh cũng định bộc lộ ra mình đã biết là hắn ở trong xe nữa, giả vờ kinh ngạc nhìn Dư Hướng Đức.Hơn nữa để Dư Hướng Đức nghi ngờ, cũng là 1 cái phiền phức, tuy rằng Dương Minh bây giờ không sợ nhất chính là phiền phức
"Hắc hắc, thằng nhóc con , này vẫn còn nhớ Dư đại gia tao?" Dư Hướng Đức thấy Dương Minh vẫn nhận ra mình, cũng cảm thấy kinh ngạc.Mình và Dương Minh cũng chỉ có duyên 1 lần găp nhau trong tù mà thôi, mình nhớ Dương Minh, cũng bởi vì Dương Minh đem lại cho mình đau đớn và nhục nhã khiến cho mình khắc cốt ghi tâm, nhưng Dương Minh có thể nhớ ra mình, người mà bị hắn tặng cho 1 cước, thật cũng không dễ dàng gì.
Nhưng Dư Hướng Đức cũng không nghĩ nhiều, hắn chỉ cho rằng Dương Minh có trí nhớ tốt mà thôi.Như vậy Dư Hướng Đức cũng đỡ mất công giải thích.Lúc trước Dư Hướng Đức cố tình cường điệu chuyện 1 cước lúc đó, cũng là muốn nhắc nhở Dương Minh thân phận của mình, sợ rằng Dương Minh không biết mình là ai.
"Đối với người như mày, tao vẫn nhớ rất rõ, chuẩn bị giáo huấn thêm cho mày 1 lần nữa đây." Dương Minh khinh thường liếc Dư Hướng Đức 1 cái nói.
"Tao dis." Dư Hướng Đức nhổ 1 bãi nước bọt nói: "Thằng nhóc con, mày ngang ngược quá a? Bố mày hôm nay sẽ tính hết nợ nần với mày!Tao cho mày biết cú đá lúc đó của mày là sai lầm như thế nào?"
"Vậy sao…" Dương Minh cười nhạt: "Xem ra sau khi Bạo Tam Lập đuổi mày ra khỏi Tùng Giang mày vẫn chưa rút ra được bài học gì, mày vẫn không thành thật mà làm người, ngược lại lại giống như muốn ngóc đầu lên hả?"
"Phí lời." Đối với việc Dương Minh biết mình bị Bạo Tam Lập đánh đuổi đi, Dư Hướng Đức tuy rằng cảm thấy có chút ngoài ý muốn, nhưng cũng không cảm thấy có cái gì quá đặc biệt, chỉ cần là người có chút quan hệ trong xã hội là có thể hiểu được nội tình của chuyện này: "Mã Lão tứ, mấy người chúng mày lên cho tao, đánh gãy 2 tay 2 chân thằng này cho tao."
"A? Được." Mã Láo tứ ngây người, lúc nãy chỉ nói là tùy tiện đánh Dương Minh 1 trận mà thôi, nói đánh gãy 2 tay 2 chân chỉ là dọa Dương Minh , không ngờ Đức ca lại ra lệnh cho chúng làm như vậy thật.Nhưng lúc nãy nghe thấy Đức ca và Dương Minh đối đáp thì biết giữa 2 người bọn họ chắc chắn là có cừu hận từ trước rồi, vì vậy Mã Lão Tứ lập tức đáp ứng, vẫy tay bảo bọn Cường tử: "Ra tay."
Mã Lão Tứ nhắm về phía Dương Minh đánh tới 1 quyền, bọn Cường tử cũng giơ chân đá về phía Dương Minh.
"Binh….Binh….Binh…Binh…"
4 tiếng Binh vang lên, trong lúc Dư Hướng Đức còn chưa nhìn thấy rõ tình huống, Mã Lão Tứ và 3 tên đàn em đã nằm thẳng cẳng dưới đất không động đậy gì, không biết sống chết ra sao.
Chỉ là 4 tên lưu manh mà thôi, đối phó với bọn chúng Dương Minh chỉ là 1 cái cất tay mà thôi.Nếu Dương Minh muốn giết bọn chúng thì cũng là 1 việc rất dễ dàng.Bọn chúng căn bản không phải là đối thủ có cùng đẳng cấp với Dương Minh.
Dư Hướng Đức ngẩn người, 4 tên đàn em của mình trong nháy mắt đều nằm trên mặt đất.Mình còn chưa kịp nhìn rõ chuyện gì đã xảy ra, đã kết thúc như vậy rồi.Thân thủ của Dương Minh thật là quá khủng bố đi.
Thân thủ như thế này, mình còn muốn đi giáo huấn người ta, không phải là đi tìm chết sao? Lúc này Dư Hướng Đức cảm thấy không đúng rồi, chẳng trách Dương Minh cứ có dáng vẻ dửng dưng không thèm để ý đến, thì ra hắn lại khủng bố như vậy, căn bản không sợ mình làm ra cái gì.
"Dư Hướng Đức, tao cảm thấy trí nhớ của mày thật không tốt." Dương Minh có chút oán trách nhìn Dư Hướng Đức nói: "Xem ra, mày nằm gai nếm mật, chiêu mộ thủ hạ muốn Đông Sơn tái khởi, Nhưng tao không thể không nói, con người của mày đúng là không biết tự lượng sức.Có câu nói, quân tử báo thù 10 năm không muộn, nhưng 10 năm mà không báo được thù thì sao? 20 năm, 30 năm thậm chí là 100 năm mà không báo được thù thì sao, người ta còn có thể đi báo thù sao? Mày nhìn thấy tao, việc đầu tiên phải làm là khẩn trương mà chạy trốn đi, chứ không phải là muốn ra vẻ ta đây ngưu như thế nào, dáng vẻ như có thể tìm ta để trả thù vậy, như vậy mày chỉ có thể chết nhanh hơn thôi."
Dư Hướng Đức bị Dương Minh nói cho như vậy, mặt lúc đỏ lúc trắng, hắn không cam tâm.Đúng vậy, hắn rất không cam tâm, hắn rõ ràng là mang người đến tìm Dương Minh gây sự, hơn nữa nhìn thấy việc này có thể dễ dàng giải quyết, tại sao cả chuyện này đột nhiên lại nghịch chuyển như vậy?
Dương Minh trở nên lợi hại như vậy, trong nháy mắt đánh ngã 4 đàn em của mình, trở thành Dương Minh uy hiếp mình rồi? Chuyện báo thù của mình lại trở nên khó khăn như vậy sao?
Mắt Dư Hướng Đức đỏ như máu, hắn bây giờ có chút không tin vào thất bại của mình, mình tìn Dương Minh trả thù đã khó khăn như vậy, vậy mình tìm Bạo Tam Lập trả thù thì còn có hi vọng sao?
Hởi thở của Dư Hướng Đức trở nên gấp gáp, hắn không phục, hắn muốn Dương Minh chết, thù hận cùng sự tức giận đã chiến thắng lí trí của Dư Hướng Đức, trong nháy mắt hắn liền móc từ trong túi ra 1 khẩu súng lục, chỉ vào Dương Minh nói: "Dương Minh, mày đi chết đi."
Khẩu súng này là con át chủ bài của Dư Hướng Đức, dưới tình huống bình thường hắn sẽ không lấy ra, chỉ là lẩm vào tình cảnh nguy hiểm hắn mới suy nghĩ mà rút ra thôi.
Hơn nữa tàng trữ súng ống là tội nặng, Dư Hướng Đức tuy làm xã hội đen, nhưng loại đồ vật có thể hại người này hắn không thể đem ra mà khoe khoang được.
Khẩu súng này hắn tốn không ít tiền mua lại từ 1 người bạn là người Việt Nam, bình thường ngoài lúc khoe khoang với đám đàn em ra, thì hắn luôn cất kĩ trong người, mấy lần có xung đột với người khác, cũng đều là thế trận 1 chiều, không cần đến Dư Hướng Đức phải động thủ, mấy tên đàn em của Dư Hướng Đức đều đánh cho người ta đến vãi *** vãi đái ra, nên Dư Hướng Đức đều chưa có cơ hội sử dụng đến khẩu súng này.
"Dương Minh, mày không ngờ được chứ? Ha ha.Mày không ngờ là tao có súng chứ?" Dư Hướng Đức thấy vẻ mặt Dương Minh có chút hoảng hôt, liền không nhịn được đắc ý, hắn chính là muốn cái cảm giác này, nhìn thấy Dương Minh không còn cái thái độ dửng dưng như trước nữa, hắn rât là thích thú

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1525


Báo Lỗi Truyện
Chương 1525/2205