Chương 1523: Anh biết nó?


Hắn vốn đến đây để gậy chuyện, cho rằng mình vừa nói, Dương Minh và Kinh Tiểu Lộ sẽ có phản ứng, nhưng thấy 2 người vẫn ngồi yên ở đó không nói gì, tức đến nỗi tinh trùng xông lên não!Như thế này là người ta coi mình ra cái thể thống cống rãnh gì sao? Thế này cũng coi thường người khác quá? Xem ra mình không độc ác nữa thì không được rồi.
Cho nên Mã Lão Tứ liền chạy thẳng đến bàn của Dương Minh, đập mạnh 1 cái, làm bát đĩa ở trên bán suýt nữa thì rơi cả xuống đất: "Nhìn…Nhìn 2 đứa chúng mày….Chẳng ra cái con cặc…cặc gì cả, nói mau, cái xe ở ngoài…ngoài cửa….cửa có…có phải là …là của chúng…chúng mày không?"
Kinh Tiểu Lộ vừa định nói, nhưng bị Dương Minh dùng ánh mắt ngăn lại, mấy người này thật là cổ quái, vừa vào cửa đã hỏi là xe của ai, sau đó không thấy ai trả lời, liền chạy thẳng đến bàn của mình, chuyện này làm Dương Minh cảm thấy nghi ngờ.
Linh cảm của sát thủ không phải chỉ dùng để chơi, nếu Dương Minh đoán không nhầm thì mấy người này nhắm vào mình mà đến.
"Anh….Anh đang…đang nói với tôi cái….cái gì?" Dương Minh cũng không biết đám người này có lai lịch gì, nên quyết định chơi đùa với bọn chúng 1 lúc, liền bắt chước theo kiểu lắp bắp giống như Mã Lão Tứ.trả lời lại: "Cái xe nát…nát con mẹ nó ở ngoài cửa…cửa, không…không phải là.là xe của …của chúng tôi."
"Mày…mày dám bắt …bắt chiếc tao" Mã Lão Tứ trợn mắt tay chỉ vào Dương Minh như muốn động thủ đến nơi.
"Tôi không bắt chiếc anh." Dương Minh vô tội nhún nhún vai nói: "Cái xe con mẹ nó nát ở ngoài kia, đúng là không phải của tôi."
"Không…không phải của mày, vậy…vậy thì của ai?" Mã Lão Tứ thầm nghĩ, mày chơi tao, cũng không tồi, mày đã cố ý bắt chiếc tao, để xem tao chơi chết mày như thế nào.
Nhưng Mã Lão Tứ không ngờ Dương Minh lúc nãy nói lắp như vậy mà sao bây giờ lại nói lưu loát như thế này?
"Làm sao mà tôi biết của thằng khốn nạn nào." Dương Minh lắc lắc đầu: "Lúc chúng tôi đến ăn cơm thì cái xe Nissan đó vẫn chưa đến."
"Tao…tao…con mẹ mày…tao không hỏi cái xe Nissan là …là của ai.Tao hỏi…hỏi chiếc…chiếc BMW là. là của ai?" Mã Lão Tứ cuống lên rồi.
"Đúng là tôi không biết cái xe nát đấy là của ai?" Dương Minh tiếp tục lắc đầu.
"Tao…Tao con mẹ mày toa không hỏi mày cái xe nát…nát đấy!Con mẹ nó, mày…mày không hiểu tiếng người hả? Mã Lão Tứ tức đến không chịu nổi, hay là thằng ôn này đầu óc có vấn đề, hay là năng lực giải thích kém, mình đã nói rõ như thế mà nó còn hỏi đi hỏi lại?
Nhưng, lúc Dương Minh nói, đa số người trong cửa hàng đều hiểu rõ, đều không nhịn được mà cười tủm tỉm, nhưng thấy bọn người Mã Lão Tứ nh hung thần ác sát nên không dám cười to lên mà thôi.Ngay cả chủ quán cũng không nhịn được cười, cảm thấy đã xả được cái giận lúc nãy.
"
Tứ ca, là nó chửi anh đấy.Chửi anh là thằng khốn nạn." 1 thằng đi cung Mã Lão Tứ chạy từ đằng sau lên giải thích: "Thằng ôn này làm trò đấy, nó nghe hiểu rồi nhưng giả bộ là không hiểu."
"
Cái gì? Nó…nó chửi tao là thằng khốn…khốn nạn?" Mã Lão Tứ lúc này mới nghĩ lại, nó nói 1 vòng cũng là nói cái xe nát, thì ra là có cái ý đó, , chửi xéo mình là thằng khốn nạn, vậy cũng được sao? Làm sao mà tao tha cho mày được?
Hôm nay cho dù không có sự dặn dò của Đức ca, mình cũng phải chơi chết thằng ôn này mới xả được giận.
"
Tôi không chửi anh con mẹ nó là thằng khốn nạn." Dương Minh vô tội nói: "Thật sự là không chửi."
"
Mày không chửi tao…Vậy mày chửi ai?" Mã Lão Tứ thấy Dương Minh nó như thật, nên nghi ngờ hỏi lại.
"
Ai da, Tứ ca, anh lại phí lời với thằng ôn này rồi, trong lời nói của nó có hàm ý đó, hắn nói không chửi anh, nhưng chính là chửi anh đó." Đám người đi theo Mã Lão Tứ đều là người tinh minh, chỉ 1 lúc đều nhận ra Dương Minh có ý chửi xéo Mã Lão Tứ.
"
Được, được lắm…Mày quả nhiên là chửi tao." Mã Lão Tứ nói xong liền xông tới túm cổ áo Dương Minh: "Mày…Mày đứng lên cho tao."
Dương Minh coi thường lắc người 1 cái liền tránh được tay của Mã Lão Tứ, Mã Lão Tứ chụp vào khoảng không, bởi vì dùng lực quá mạnh nên không dừng lại được suýt chút nữa thì ngã sấp xuống đất., nhưng tay thì lại vồ vào bát bánh bao thịt dê của Dương Minh làm hắn bị bỏng, vẫy tay không ngừng.
"
Vị đại ca này, cuối cùng là anh muốn làm cái gì? Anh hỏi tôi cái gì, tôi đều trả lời rồi, anh còn muốn làm cái gì nữa?" dáng vẻ của Dương Minh rất là vô tội, nhưng trong lòng thì vui như mở hội.
Với thân thủ của mày mà muốn thể hiện trước mặt tao? Lúc trước Mã Lão Tứ bị như vậy, nhìn thì như là không cẩn thận mà bị ngã, nhưng thực ra là Dương Minh đã dùng tay nhẹ nhàng huých vào huyệt đạo ở chân của hắn, kết quả Mã Lão Tứ vừa nhấc chân liền không đứng vững được.
Đướng nhiên Mã Lão Tứ không nghĩ Dương Minh có được bản lĩnh gì, chỉ là do mình khinh thường nên mới có kết quả đen đủi như vậy.
Dương Minh vừa hỏi như vậy, liền đề tỉnh Mã Lão Tứ, mình là đến đây gây sự, cũng chỉ là tìm 1 cái lí do thôi, nên nói: "
Con mẹ mày…mày có biết mày sai ở đâu không?"
"
Không biết." Dương Minh lắc lắc đầu nói.
"
Mày…Mày đỗ xe ở đấy quá …quá….quá láo rồi….Tao không có chỗ đỗ." Mã Lão Tứ nghĩ 1 lúc rồi 1 mạch nói ra cái lí do.Nhưng càng gấp càng lắp bắp.
"
Vị đại ca này, hay là anh để đàn em của anh nói thay anh đi." Dương Minh thấy Mã Lão Tứ nói mà khổ sở như vậy nên nói với hắn: "Anh nói như vậy, tôi nghe cũng thấy mệt, mà anh nói cũng phí sức quá phải không?"
Mã Lão Tứ nghe Dương Minh nói cũng cảm thấy đúng là như vậy, nên chỉ vào 1 tên đàn em nói: "
Cường tử, mày nó đi."
Mấy tên đàn em của Mã Lão Tứ thực ra cũng cuống lên rồi, lúc này được Mã Lão Tứ chỉ đạo, Cường tử lập tức nhảy ra chỉ vào Dương Minh nói: "
Con mẹ mày, tao ghét nhất cái lũ nhiều tiền chúng mày, đi 1 cái xe đẹp thì không biết có cái gì tốt, đỗ xe cũng đỗ nghênh ngang như vậy, mày muồn thể hiện mày rất ngưu sao? Đù má mày, tao nói cho mày nghe, ông chủ của tao không có chỗ đỗ xe, mày chiếm mất chỗ đỗ của ông chủ tao, có biết không?"
"
Ờ." Dương Minh gật gật đầu, cũng không biết là giả ngu hay ngu thật nữa, cái này cũng quá điềm đạm đi?
"
Mày nói xem, chuyện này tính thế nào đây?" Cường tử cũng bó tay, đành phải nói tiếp.
"
Vậy được, anh nói xem làm thế nào?" Dương Minh hỏi.
"
Hắc, hắc, coi như thằng nhóc mày biết điều." Cường tử thấy Dương Minh hỏi như vậy, trong lòng mới tính là được, xem ra thằng nhóc này đã gặp qua nhiều phần tử bạo lực rồi, nên mới điềm tĩnh như vậy, trực tiếp nói luôn đến vấn đề điều kiện rồi.
"
Coi là thế đi." Dương Minh gật gật đầu.
Cường tử thấy Dương Minh nghe lời như vậy cũng vui mừng: "
Bây giờ, cho mày 2 con đường, 1 là đem xe của mày tặng cho ông chủ của tao, sau đó tự mình chặt đi 2 chân 2 tay."
"
Ồ? Còn cách khác thì sao?" Dương Minh nghe xong cũng không khẩn trương mà tiếp tục hỏi.
Cường tử nghe xong, càng cảm thấy những chuyện như thế này Dương Minh đã gặp nhiều rồi, đã biết điều kiện đầu tiên rất khó chấp nhận, nhưng chắc chắn sẽ có điều kiện thứ 2, chỉ là phải hi sinh 1 chút gì đó.
Nhưng thái độ điềm tĩnh của Dương Minh làm cho Cường tử thấy không thoải mái, nên quyết định chơi Dương Minh: "
Còn 1 điều kiện nữa, đó là bọn tao đánh gãy 2 tay 2 chân của mày, sau đó lái xe của mài đi."
"
Ờ, tôi biết rồi." Dương Minh sau khi nghe xong, gật gật đầu.
"
A?" Lần này Cường tử thật là ngây hết cả người rồi!Dương Minh vẫn điềm tĩnh như vậy, không có gì đáng sợ sao? Sao mình dọa hắn như vậy, hắn vẫn à ừ được?
Ở trong chiếc xe Nissan nát bét ở ngoài cửa, hô hấp của Đức ca liền trở nên gấp gáp, tay vừa thả lỏng ra, lại 1 lần nữa nắm chặt lại: "
Cậu nói thằng ôn đó, chính là hắn?" Đức ca qua cửa sổ xe chỉ vào Dương Minh hỏi Trương Khai Viễn.
"
Chính là hắn, Đức ca, sao vậy, có gì không ổn sao?" Trương Khai Viễn cũng cảm thấy Đức ca có gì đó khác thường nên cẩn thận hỏi.
"
Hắc….Là hắn, tự nhiên lại là hắn…" Mặt Đức ca đanh lại: "Dương Minh, không ngờ a, ở đây lại có thể gặp được mày!"
"
A? Đức ca, anh biết nó?" Trương Khai Viễn cũng không ngờ Đức ca lại có thể nói ra tên của Dương Minh, nên rất ngạc nhiên.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1523


Báo Lỗi Truyện
Chương 1523/2205