Chương 1520: Đến rất nhanh


Trương Khai Viễn ngồi chồm hỗm ở bên bờ tường dưới khu biệt thự, lúc mới bắt đầu còn có thể, nhưng càng vè sau thì bắt đầu lạnh cóng hết cả người.Mùa xuân ở phương Bắc vốn rất lạnh, Trương Khai Viễn vì trong lòng bực bội nên cũng không ăn nhiều mà lại uống rất nhiều rượu, ra ngoài bị gió thổi liền cảm nhận được cái đói và lạnh giá.
"Đức ca sao vẫn chưa đến vậy? Không phải là cho mình ăn quả lừa chứ?" Trương Khai Viễn nhìn điện thoại, lâu như vậy rồi mà vẫn chưa gọi điện cho mình, cũng không biết Đức ca đã xuất phát chưa nữa.
Gọi điện để hỏi Đức ca, lại sợ Đức ca bảo mình phiền nhiễu, vì vậy Trương Khai Viễn nghĩ ngợi 1 lúc lại bỏ điện thoại vào tui, lấy 1 điếu thuốc ra hút.
Kinh Tiểu Lộ vừa khóc vừa làm loạn 1 chập như vậy làm cho không khí ám muội trong phòng cũng giảm đi rất nhiều, tối thiểu cũng không còn xấu hổ như lúc trước, nội tâm của Kinh Tiểu Lộ đã được nghĩ thông rồi, ngăn cách giữa 2 người cũng đã được xóa bỏ.
Dương Minh cũng hiểu được sự yếu ớt trong lòng của Kinh Tiểu Lộ, nhưng nói thật, đối với quá khứ của Kinh Tiểu Lộ, Dương Minh cũng không có cảm thấy có cái gì.Dương Minh cũng có quá khứ giống như Kinh Tiểu Lộ nên cũng cảm thấy, hành vi của Kinh Tiểu Lộ, 1 tiểu thái muộ lăn lộn trong xã hội lâu như vậy mà vẫn giứ được sự trong trắng như vậy là rất hiếm có rồi!Lúc đầu cũng có nhiều tiểu thái muội đem lòng yêu thương với mình và những người bên cạnh mình, Dương Minh đối với sinh hoạt bừa bãi của những tiểu thái muội này trong lòng hiểu rất rõ, nếu lúc đó không phải trong lòng Dương Minh đã có Tô Nhã, không có lòng dạ nào mà đi quan tâm đến những người con gái khác, không chừng cũng sẽ lêu lổng suốt ngày
"Bây giờ vui rồi chứ?" Dương Minh nhìn Kinh Tiểu Lộ đang vừa khóc vừa cười hỏi.
"Ừ…Xin lỗi, lúc nãy em hiểu nhầm anh." Kinh Tiểu Lộ nghĩ đến lúc nãy mình đổ oan cho Dương Minh muốn đi tìm gái nên rất ngượng.
"Không sao.Nhưng, em nói em là tốt nghiệp massage chuyên nghiệp là có ý gì?" Dương Minh nghĩ đến lời nói mà Kinh Tiểu Lộ lúc trước nói vào trong điện thoại.
"Em…Là em thuận miệng nói thôi." Kinh Tiểu Lộ quẫn bách nói: "Thế nào, hay là anh muốn thử 1 chút?"
"…Thôi bỏ đi…" Dương Minh vốn muốn nói là" thử xem thế nào" nhưng cuối cùng lí trí cũng chiến thắng được dục vọng.
"Ừ.lúc nào có thời gian thì em đi học, sau này massage cho anh." Kinh Tiểu Lộ liền nói.
"Chuyện này…" Dương Minh không biết trả lời thế nào, trầm mặc 1 lúc mới nói: "Hay là, chúng ta ra ngoài đi dạo? Lúc nãy anh không có ăn gì, chúng ta xem xem gần đây có đồ gì ăn không?"
"Ừ, vậy còn Cát Hân Dao bọn họ? Chúng ta không chờ họ nữa à?" Kinh Tiểu Lộ thấy Dương Minh nói hư vậy cũng cảm thấy đói, lúc nãy nàng cũng không có ăn cái gì.
"Bọn họ hả, đã 2 tiếng rồi cũng không xong, thằng Tất Hải này cũng kinh thật…" Dương Minh nhìn đồng hồ, không có cách nào khác nói.
"Ờ…" Kinh Tiểu Lộ đỏ mặt, rõ ràng là nghĩ ra cái gì rồi.Kinh Tiểu Lộ phát hiện ra, mình bây giờ không biết tại sao mà trở nên thuần khiết như vậy, lúc trước thường cung Cát Hân Dao nói mấy chuyện dâm dục cũng không cảm thấy gì, vậy mà bây giờ tại sao cứ động nói đến 1 cái là đỏ mặt chứ?
Dương Minh và Kinh Tiểu Lộ cùng nhau đi ra khỏi phòng vào thang máy đi xuống dưới.
"Hả? Kia là cái gì?" Kinh Tiểu Lộ nhìn thấy 1 đốm sáng ở phia bờ tường không xa nên rất kì quái.
Trong bóng tối, Kinh Tiểu Lộ cũng không nhìn thấy rõ.
Dương Minh quay sang nhìn, có chút bất ngờ, Kinh Tiểu Lộ nói đến đốm sáng đó là có người hút thuốc, mà người hút thuốc đó lại là Trương Khai Viễn.Đã muộn thế này thằng ôn đó còn ngồi chồm hỗm ở đó làm cái gì đây?
Nếu không phải Dương Minh trên người có dị năng, nhìn thấy hắn không có tụt quần, thì còn cho rằng hắn ngồi đó ỉa bậy.
"Ồ, là 1 thằng điên, ngồi ở đó ỉa bậy." Dương Minh liếc mắt 1 cái nhì Kinh Tiểu Lộ nói.Lúcnóichuyện, Dương Minh cố ý nói thật to, muốn để cho Trương Khai Viễn nghe thấy.
"A, sao lại như vậy?" Kinh Tiểu Lộ nghe Dương Minh nói xong theo phản xạ đưa tay lên bịt mồm lại, mắt cũng nhìn ra chỗ khác nói: "Sao lại không có văn minh như thế chứ?"
"Hay là để anh đi tìm hắn giáo huấn 1 chút." Dương Minh xấu xa cười nói.
Dương Minh nghe thấy Dương Minh nói như vậy trong lòng liền tức giận.Thầm nói, mày mới là thằng ỉa bậy, tao chẳng qua la ngồi ở đây hút thuốc…Oa nghĩ đến đây, Trương Khai Viễn liền xem lại cái tư thế ngồi của mình, không nói người khác, ngay cả mình cũng thấy mình giống như đang ngồi ỉa bậy vậy…Cách ngồi này đúng là rất đặc biệt rồi.
Nghe thấy Dương Minh muốn qua đây giáo huấn mình, chuyện này làm Trương Khai Viễn càng tức giận, mày giáo huấn tao? Không có Vương Lâm ở bên cạnh thì mày là cái đéo gì? Muốn giáo huấn tao?
Nhưng vì đại kế sau này của mình, Trương Khai Viễn không muốn có xung đột sớm với Dương Minh , tránh ảnh hưởng đến kế hoạch sau khi Đức ca đến, vì vậy với việc châm chọc của Dương Minh cũng có thể nhịn được.
"Bỏ đi, bẩn lắm…" Kinh Tiểu Lộ sau khi nghe Dương Minh kiến nghị vội càng lắc đầu.
"Vậy thì bỏ đi, không thèm để ý đến nó." Dương Minh nhún nhún vai, hắn vốn cũng không muốn đi tìm Trương Khai Viễn gây sự, chỉ là thuận miệng dọa hắn 1, 2 câu mà thôi.
Bởi vì Dương Minh nhìn thấy rõ là Trương Khai Viễn chỉ ngồi chồm hỗm ở đó mà hút thuốc chứ khôngphari là ỉa bậy, nếu mà hắn thật sự ngồi ở đó ỉa bậy, thì Dương Minh cũng không ngại mà đi ra đấy cho hắn 1 đạp để cho cứt dính đầy mông hắn đâu.
Tuy Dương Minh không hiểu trời lạnh như thế này Trương Khai Viễn ngồi đó hút thuốc gì, hay là hắn có bệnh? Nhưng Dương Minh cũng không muốn đi quản chuyện không đâu.
Dương Minh và Kinh Tiểu Lộ cũng không thèm đi xem Trương Khai Viễn mà đi thẳng ra ngoài, Trương Khai Viễn thở phào 1 hơi, nói thật, Trương Khai Viễn cũng rất sợ Dương Minh đi qua đây, vạn nhất Dương Minh nhìn thấy mình ngồi ở đây, không bảo đảm là Dương Minh sẽ không hoài nghi, đến lúc đó chuyện mình tìm Đức ca bị Dương Minh phát hiện ra, vậy có thể sẽ không đạt đến mục đích được.
Nhìn Dương Minh và Kinh Tiểu Lộ rời đi, Trương Khai Viễn thở phào đồng thời cũng thầm nghĩ mình may mắn, xem ra ngay cả ông trời cũng giúp mình đây!Vốn thấy Dương Minh và Kinh Tiểu Lộ về phòng lâu như vậy mà không đi ra ngoài, Trương Khai Viễn còn cho rằng bọn họ có thể không ra ngoài nữa, đúng lúc đang tính toán xem sau khi Đức ca đến làm cách nào để lừa được bọn họ ra ngoài, bây giờ thì không cần nữa rồi, chỉ là không biết lúc nào Đức ca mới đến, tốt nhất là kịp đến trước lúc bọn họ quay về phòng, nếu không thì phí công rồi.
Nhưng Trương Khai Viễn cũng không vội vàng mà đi theo Dương Minh và Kinh Tiểu Lộ, chỉ cần bọn họ không cố thỉ ở bên trong khu nghỉ dưỡng, nhiều nhất là chỉ có thể đi dạo ở quanh khu nghỉ dưỡng, cũng không có khả năng đi quá xa, phụ cận khu nghỉ dưỡng này cũng thì có 1 con phố không lớn lắm, nên cũng không khó tìm người.
Chỉ là trong lòng lo lắng không biết Đức ca đã đi đến đâu rồi, chờ sau khi Dương Minh và Kinh Tiểu Lộ đi xa rồi, không nhịn được nữa liền lấy điện thoại ra gọi cho Đức ca.
"Alo, Trương Tiểu Nạo hả?" Đầu dây bên kia nghe máy rất nhanh: "Sao vậy? Sốt ruột rồi à?"
"Không phải là sốt ruột…vẫn tốt ạ.Em chỉ sọ là thằng ranh đó sau khi về phòng thì không ra ngoài nữa, như vậy thì khó giải quyết lắm." Trương Khai Viễn vội vàng giải thích: "Thằng ôn đó bây giờ đang đi dạo ở ngoài, em nghĩ là dễ dàng ra tay."
"Ờ, như vậy sao, cậu đừng lo, tôi đến ngay đây, đang trên đường rồi, đã đến thị trấn Tùng Vực rồi." Đức ca nói.
"A, đã đến thị trấn Tùng Vực rồi? Nhanh như vậy sao?" Trương Khai Viễn ngạc nhiên với tốc độ của Đức ca, thị trấn Tùng Vực cách Cát Đốn không xa, cũng có thể nói là cách khu nghỉ dưỡng Tiên Nhân này không xa nữa rồi, cùng lắm là khoẳng nửa tiếng nữa là đến rồi, đương nhiên đây là tính theo tốc độ bình thường, đường cao tốc có hạn chế tốc độ, Trương Khai Viễn không hiểu Đức ca làm thế nào mà có thể đi nhanh như vậy.
Theo tốc độ cao nhất cho phép trên đường cao tốc, từ quê mình đến đây, nhanh nhất cũng phải mất 4 tiếng đồng hồ, trừ phi là vượt tốc độ.Đây là kết luận có được sau lần mình cùng với ông già về quê ăn tết.
Chẳng lẽ là Đức ca phóng vượt tốc độ? Chẳng lẽ không sợ bị phạt?
"Ha ha, con Nissan này của tôi đã được độ lại rồi, phóng rất nhanh." Đức ca cười nói: "Đã đáp ứng cậu rồi, tự nhiên phải phóng nhanh đến thôi."
"Cảm ơn Đức ca." Trương Khai Viễn cảm động đến hồ đồ, Đức ca này thật biết làm việc a.
Xem ra 100 ngàn lúc tết cũng không phải là lãng phí.
"Được rồi, không cần cảm ơn, lát nữa gặp mặt rồi nói." Đức ca muốn Trương Khai Viễn nhớ kĩ cái nhân tình này, như vậy sau này cũng dễ làm việc.
Với việc có vượt tốc độ hay không, Đức ca cũng không cần phải nghĩ, tóm lại là biển số giả, có bị chụp hình cũng không sao.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1520


Báo Lỗi Truyện
Chương 1520/2205