Chương 1516: Đức ca ra tay


"Không phải, một khu nghỉ dưỡng tên là Tiên Nhân ở gần thị xã Cát Đốn." Trương Khai Viễn không biết làm sao mà Đức ca lại biết Thành phố Tùng Giang, lúc trước khi mình về quê, hình như lúc nói chuyện với ông ta thì chỉ nhắc đến Thành phố Tùng Giang có một lần thôi mà, trí nhớ của Đức ca tốt thật. Chuyện chỉ nói một lần mà đã nhớ rồi.
"Ờ, vậy thì không có vấn đề gì rồi." Đức ca sau khi biết không phải ở Tùng Giang liền thở phào.
Hắn không muốn quay lại Tùng Giang, vì hắn biết rất rõ tình hình và thế lực ở đó, nên không muốn trước khi đại sự chưa thành lại xảy ra vấn đề gì ngoài ý muốn.
"Địa chỉ khu nghỉ dưỡng này là số XXX đường YYY, anh bây giờ đi luôn à?" Trương Khai Viễn hỏi.
"Ừ, cậu ở đó chờ tôi, tôi mang người đi luôn đây, sau khi đến nơi tôi sẽ gọi điện cho cậu." Đức ca nói.
"Ok! Đức ca, vậy tôi ở đây chờ anh." Trương Khai Viễn cũng không ngờ Đức ca lại vui vẻ đồng ý vì mình mà ra mặt như vậy, không nhịn được mà muốn vỗ tay ăn mừng.
"Anh đến thì gọi điện, em sẽ ra đón ngay."
"Được, cứ như vậy đi."
Đức ca là người rất biết tính toán, nếu trong tình huống mà không đủ sức hạ gục đối phương thì hắn sẽ không dại gì mà đi trêu chọc vào một địch thủ lợi hại, nhưng chuyện mà hôm nay Trương Khai Viễn nhờ mình thì lại không phải to tát gì, Đức ca sau khi suy nghĩ một lát, chỉ là một thằng công tử mà thôi, đúng là chuyện nhỏ như con thỏ.
Một chuyện đơn giản như vậy, có thể bán cho Trương Khai Viễn một cái nhân tình, sao lại không vui vẻ mà đi làm chứ?
Nên sau khi cúp điện thoại, Đức ca liền tìm ngay tên đàn em thân tín của mình - Mã Lão Tứ đến.
"Đức ca, anh tìm em?" Mã Lão Tứ đang cùng mấy anh em đánh mạt chược, nhận được điện thoại của Đức ca vội cưỡi lên con xe điện phi như bay đến.(tốc độ 20km/h.haha!)
"Một lát nữa theo tôi ra ngoài một chuyến làm chút việc. Gọi thêm mấy anh em nữa cùng đi."
"Ồ? Đức ca, lần này có phải chúng ta đi chém người không? Có cần mang theo đồ không?" Mã Lão Tứ nghe xong liền cao hứng, gần đây mỗi ngày đều nhàn rỗi không có việc gì làm, người ở trong làng này thì cơ bản họ đều biết, đánh cũng không đánh được, hắn rất thích cuộc sống hàng ngày cầm dao đi đâm chém như trong phim xã hội đen.
"Mang hàng làm gì? Chỉ là giáo huấn một thằng nhóc mà thôi." Đức ca xua tay nói: "Nhưng có thể mang mấy cái côn đi dọa hắn cũng được."
"Như vậy à…" Mã Lão Tứ nghe xong thất vọng, gật gật đầu nói: "Em đi làm luôn đây."
Chưa đến mười phút sau, Mã Lão Tứ đã dắt theo ba người nữa quay về. Tuổi của ba người cũng không lớn, chỉ khoảng hai mươi tuổi, đều là những thanh niên lêu lổng trong làng được Đức ca phát triển thành thuộc hạ, cuộc sống hàng ngày cũng thoải mái hơn rất nhiều.
"Được rồi! mấy người các cậu đi theo tôi." Đức ca cầm bật lửa châm điếu thuốc xong đứng dậy nói: "Lão Tứ xe đã chuẩn bị xong chưa?"
"Đức ca, đi xe nào vậy ?" Mã Lão Tứ hỏi.
"Đi chiếc Nissan đi. Cậu đi lấy một cái biển số Tùng Giang lắp vào đi."
"Xong ngay." Mã Lão Tứ đáp ứng một câu rồi lập tức chạy đi chuẩn bị. Mà ba thằng ôn con kia thì cung kính mặc áo khoác vào cho Đức ca rồi cùng nhau ra ngoài.
Trương Khai Viễn dập điện thoại xong, ác khí trong lòng cuối cùng cũng thoát ra được rồi, mơ màng nghĩ đến lát nữa Dương Minh kêu cha gọi mẹ như thế nào.
Về đến nhà ăn, cũng không có ai hỏi hắn vừa đi làm cái gì, chỉ cho rằng hắn đi ra nhà vệ sinh hút điếu thuốc mà thôi, cũng không ai nghĩ ngợi nhiều.
Từ quê mình đến đây rất xa, Đức ca ít nhất cũng phải mất ba đến năm tiếng đồng hồ, vì vậy Trương Khai Viễn cũng không vội vàng, từ từ ngồi xuống bàn cũng mấy thằng bạn thân tiếp tục ăn uống.
Đối với đồ ăn ở trên bàn, Dương Minh chẳng có hứng thú gì, loại đồ ăn của khu nghỉ dưỡng Dương Minh cũng không thích ăn. Thịt cá quá nhiều mà Dương Minh ngược lại thích ăn thanh đạm hơn.
"Dương Minh, anh không thích ăn à?" Kinh Tiểu Lộ với thức ăn trên bàn cũng không có hứng thú, cô muốn giữ eo, với lại cũng không phải là nghèo như lúc trước không có gì để ăn, nên ăn được hai miếng liền buông đũa xuống.
"Anh chỉ thích ăn đồ ăn vặt ở trên đường thôi, đối với kiểu chính thống nhiều thịt cá như vậy không hợp khẩu vị." Dương Minh lắc lắc đầu nói.
Vốn Tiểu Vương đang ăn rất là ngon lành, hắn vừa làm lái xe cho Dương Minh được mấy ngày, bình thường cũng không có cơ hội ăn ngon như vậy, vì vậy nhìn thấy thịt cá đầy trên bàn liền ăn như thuồng luồng.
Mà nghe thấy Dương Minh nói, liền xấu hổ bỏ đũa xuống, ngẩng đầu lên nhìn kĩ lại, quả nhiên chỉ có mình mình thích ăn thôi, Tất Hải cũng không ăn cái gì. Cát Hân Dao và bạn gái mình cũng chẳng ăn cái gì, Dương Minh và Kinh Tiểu Lộ thì càng không phải nói rồi. Chỉ có mình Tiểu Vương ăn thôi.
"Ha ha." Tiểu Vương xấu hổ gượng cười hai tiếng: "Dương ca, anh không hợp khẩu vị à? Hay là để em xuống bếp bảo nhà bếp làm riêng cho anh và chị dâu vài món khác?"
"Không cần đâu, lát nữa sau khi kết thúc, chúng ta ra ngoài đi dạo xem có cái gì ăn không?" Dương Minh xua tay nói: "Cậu nhìn chúng tôi làm gì, mau ăn đi."
"Mọi người đều không ăn, chỉ có mình tôi ăn…" Tiểu Vương xấu hổ gãi gãi đầu nói.
"Cậu mau ăn nhiều vào, tiền chúng ta cũng nộp đủ rồi, cậu không ăn nhiều lên thì chúng ta lỗ vốn à?" Dương Minh cười nói: "Ở đây cũng không có người ngoài, đừng có khách sáo vậy."
"Chuyện này…Không tốt cho lắm…" Tiểu Vương vẫn xấu hổ. Hơn nữa mọi người đều không ăn, chỉ có mình hắn ăn, chuyện này đúng là không ra thể thống gì.
"Dương ca bảo anh ăn thì anh ăn đi, làm gì mà lắm chuyện thế?" Tiểu Nhiên cấu cho Tiểu Vương một cái nói: "To đầu rồi mà còn sợ nọ sợ kia."
"Thì vậy đó, Tiểu Vương cậu xem xem cậu còn không bằng Tiểu Nhiên kìa." Kinh Tiểu Lộ nghe Tiểu Nhiên nói xong liền nói.
Nghe lời của Kinh Tiểu Lộ, Tiểu Vương đỏ hết cả mặt, nhưng có lời nói của Dương Minh và Kinh Tiểu Lộ, Tiểu Vương không còn xấu hổ nữa bắt đầu tiếp tục ăn như lấy được.
Vốn bữa tối của buổi họp lớp hàng năm đều kéo dài đến rất muộn, trong nhiều tình huống đều có thể kéo dài đến nửa đêm, sau đó nọi người mới ai về phòng đấy, hoạt động tự do.
Nhưng năm nay vì chuyện của Trương Khai Viễn, nên không khí náo nhiệt trong buổi tiệc không cao, mọi người đều cảm thấy có chút áp lực, Trương Khai Viễn cũng không đi các bàn mời rượu như mọi năm để điều tiết không khí mà chỉ ngồi bàn của mình nhỏ giọng nói chuyện với mấy người thân thiết.
Sau khi bữa tiệc diễn ra được khoảng một tiếng, mọi người bắt đầu lục tục đứng lên rời đi. Với tình hình trước mắt, Trương Khai Viễn cũng rất là khó chịu nhưng cũng không có cách gì. Hắn cũng không có mặt mũi nào mà níu kéo mọi người ở lại.
Thầm thở dài một hơi, hôm nay nếu mà không cho Dương Minh một trận để cho hắn sợ thì e rằng buổi họp lớp năm sau khó mà cử hành được nữa, có hắn ở đây làm loạn, mặt mũi mình biết để vào đâu chứ?
Dương Minh thấy mọi người bắt đầu rời đi, nên cũng đứng dậy. Dương Minh vừa đứng dậy, Cát Hân Dao, Tất Hải, Tiểu Vương và Tiểu Nhiên cũng đứng lên theo, mà Kinh Tiểu Lộ là người đứng lên sau cùng.
"Đi chứ? Ra ngoài dạo một lúc?" Dương Minh hỏi.
"Vậy thì ra ngoài đi dạo một lúc, Dương ca và chị dâu còn chưa ăn gì. Đúng lúc đi ra ngoài xem có đồ gì bán không." Tất Hải nói.
Tuy Trương Khai Viễn vẫn ngồi ăn uống nói chuyện ở bàn của mình, nhưng mắt vẫn không rời khỏi bàn của Dương Minh, thấy Dương Minh đứng lên liền thở phào nhẹ nhõm. Hắn bây giờ chỉ sợ Dương Minh cứ ngồi lì ở trong nhà ăn rồi đến lúc đó cùng tất cả mọi người ở đây quay về phòng. Nếu mà như vậy, cho dù đám người của Đức ca có đến cũng không có cách nào mà ra tay được. Chẳng lẽ trước mặt nhiều bạn học như vậy mà ra tay với Dương Minh? Cho dù đám bạn học có không quản thì bảo an của khu nghỉ dưỡng cũng không thể để yên như vậy.
Nhưng một khi Dương Minh đã rời đi như vậy thì tốt rồi, chờ đến lúc hắn chỉ có một mình là thời cơ tốt cho Đức ca ra tay.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1516


Báo Lỗi Truyện
Chương 1516/2205