Chương 1514: Trương Khai Viễn không thể nhịn được nữa


Câu nói này, mọi người đều muốn nói, nhưng ngại không muốn nói ra. Lúc nãy vì để nhanh chóng ăn cơm , mà mọi người đề cử Trương Khai Viễn lên nói vài câu, nhưng không ngờ tên này lại nói dai như vậy, làm cho mọi người bắt đầu cảm thấy khó chịu rồi.
Nhưng Trương Khai Viễn là người mà mọi người đồng ý cho hắn lên phát biểu, vì vậy cũng không tiện nói những câu gì khó nghe. Nhưng cũng không đại biểu là mọi người không có cách nghĩ gì khác.
Mọi người không dám nói , nhưng Tiểu Vương thì lại dám, Tiểu Vương căn bản không cần phải nể mặt Trương Khai Viễn , Tiểu Vương thấy Dương Minh đối với bài diễn thuyết dài dòng mãi không hết của Trương Khai Viễn có chút bực mình nhíu nhíu mày, nên liền đứng lên nói một câu.
Trương Khai Viễn vốn đang diễn thuyết rất hùng hồn bài diễn văn mà mình đã chuẩn bị từ trước, đang nói đến đoạn cao hứng, vui sướng không thể tả được, đột nhiên nghe thấy câu nói này liền lập tức kéo hắn từ trong mộng trở về hiện tại.
Ai mà lại bất lịch sự thế nhỉ, lúc mình đang nói thì lại nhảy vào mồm mình mà ngồi thế! Trương Khai Viễn rất căm hận, tuy mồm vẫn nói không ngừng, nhưng bị cắt ngang như vậy, những lời nói vốn đã được chuẩn bị rất tốt từ trước liền quên sạch.
Ánh mắt căm hận của Trương Khai Viễn nhìn xuống phía dưới tìm xem ai là người phát ra câu nói trên, ngay lập tức liền nhìn thấy vẻ mặt trào phúng của Tiểu Vương .Dí con mẹ nó chứ, lại là hắn! Trương Khai Viễn cảm thấy con mẹ nó mình hôm nay đúng là dẫm phải cứt, trong một ngày bị một thằng lúc trước chỉ là thằng bảo an nho nhỏ chơi đến mấy lần.
Nhưng Trương Khai Viễn cũng không dám có chút biểu hiện không vui nào, bởi vì Tiểu Vương bây giờ đã không phải là một bảo an như trước nữa rồi, mà bây giờ là Bộ trưởng bộ bào an kiêm phó giám đốc hậu cần của Giải trí Danh Dương, cái thân phận này so với một tổng giám đốc công ty mậu dịch bé nhỏ của mình thì mạnh hơn rất nhiều.
Hơn nữa, hắn còn sợ Tiểu Vương xuất thân là bảo an, tục ngữ có câu," tú tài ngộ đáo binh, hữu lý thuyết bất tinh" (ý nói người yếu gặp kẻ mạnh, có nói lý cũng không nói được. DG) đối với loại người như thế này, Trương Khai Viễn chỉ có thể cố gắng không phải đắc tội với người ta thôi.
Nhưng, Trương Khai Viễn lại đem món nợ này mà tính lên đầu Dương Minh, theo hắn thấy Dương Minh chỉ là thằng công tử con nhà giàu chẳng có bản lĩnh gì, đến lúc đó mình chỉ cần dùng ít thủ đoạn là có thể làm cho hắn đái ra quần thôi.
Nghĩ đến đây trong lòng Trương Khai Viễn mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút, nếu không hắn sẽ bực mình chết mất, bây giờ chỉ có thể đem Dương Minh ra mà trút giận thôi.
Trương Khai Viễn e hèm mấy cái , tiếp tục diễn thuyết, hắn đang nói đến đoạn cao hứng nên không chịu dừng lại, vì vậy kệ không thèm để ý đến Tiểu Vương coi như không nghe thấy gì.
Thực ra, Tiểu Vương nói ra câu nói đấy, trong lòng cũng có chút lo lắng, hắn sợ Dương Minh cảm thấy mình lắm chuyện thích khoe mẽ, nhưng từ phương diện khác mà nói là thăm dò ý tứ của ông chủ, nếu là đúng ý của Dương Minh thì sau này Dương Minh sẽ coi trọng hắn hơn.
Nhưng, đúng là Dương Minh cũng bực mình với Trương Khai Viễn khi mà hắn ở trên sân khấu khoe khoang mãi không thôi, chuyện này làm cho Dương Minh thấy không thoải mái, nghe đến ong cả đầu, đúng lúc đang buồn bực không biết làm thế nào thì Tiểu Vương lại lên tiếng, cũng đỡ cho Dương Minh phải phiền phức.
Dương Minh gật gật đầu tán thưởng nhìn Tiểu Vương một cái.
Tiểu Vương nhận được ánh mắt khích lệ của Dương Minh cảm thấy rất là hưng phấn: "Trương Khai Viễn, mày cũng thật là có ý tốt đó, mọi người để cho mày lên sân khấu là cho mày thể diện, xem mày lúc trước là ủy viên tổ chức, bây giờ trong số những người nổi lên của lớp, nhưng mày cứ lằng nhằng như vậy có chố không đúng đó, mày vẫn cho rằng mày là cái gì có thành mà có thành tựu cao nhất à? Mọi người đều là người sáng suốt, người có thành tựu cao nhất là Kinh Tiểu Lộ chứ không phải cái thằng chó nhà mày."
Vương Lâm không lưu tình mà chửi thẳng vào mặt Trương Khai Viễn cắt ngang bài diễn thuyết của hắn. Các bạn học ở dưới cũng trở nên im lặng. Lúc trước mọi người đều nhìn thấy chuyện ở ngoài cửa khu nghỉ dưỡng, biết là Trương Khai Viễn và Tiểu Vương có mâu thuẫn, nhưng không ngờ là mâu thuẫn giữa hai người lại nghiêm trọng đến mức độ này. Từ tình hình bây giờ cho thấy, Tiểu Vương không định cho Trương Khai Viễn chút mặt mũi nào, quyết bóc mẽ Trương Khai Viễn đến cùng mới thôi.
Trương Khai Viễn cũng không ngờ Tiểu Vương lại chửi dẻo như vậy, dám chửi cả mình là con chó, cái này làm cho Trương Khai Viễn tiến thoái lưỡng nan, đứng ở trên sân khấu, không xuống nổi.
Thực ra, lời nói của Tiểu Vương cũng là đại biểu cho ý của rất nhiều người ở đây, bọn họ đến đây là để vui vẻ gặp mặt, mà không phải đến đây để nghe Trương Khai Viễn khoe khoang công việc của hắn ta, công việc của họ thì có quan hệ gì đến Trương Khai Viễn, họ chẳng cũng hi vọng lôi kéo quan hệ gì với Trương Khai Viễn, chỉ có một số vì quan hệ lợi ích mới có thể phát sinh quan hệ với Trương Khai Viễn, chỉ có bộ phận này là thật lòng muốn thân cận với Trương Khai Viễn thôi.
Cho nên, sau khi Tiểu Vương nói xong mới tạo nên không khí trầm lắng như thế này, cuối cùng vẫn là mấy người ngồi ở bàn đầu tiên, có quan hệ tốt với Trương Khai Viễn một người đứng lên nói: "Khai Viễn, tôi thấy mọi người cũng đói rồi, hay là, chúng ta bắt đầu ăn đi thôi. Lời nói của Tiểu Vương huynh đệ có chút nóng nảy, cậu đừng để ý."
Trương Khai Viễn gật gật đầu, cảm kích nhìn người kia một cái, sau đó mượn cơ hội này mà đi xuống khỏi sân khấu, cũng không nói gì nữa. Vào lúc này hắn cũng không biết nên nói cái gì nữa, nói nữa cũng chỉ thêm xấu hổ thôi.
Vốn dĩ ở nhà Trương Khai Viễn đã lên kế hoạch cho buổi họp lớp này từ rất lâu rồi, nhưng hôm nay lại bị Tiểu Vương phá hỏng, không đạt được hiệu qua như mong đợi mà lại dẫn đến phản tác dụng.
Sớm biết thế này thì mình đã đặt một bàn rồi mời mấy người có quan hệ tốt tới ăn là được rồi, hà tất phải làm ra cái buổi họp lớp này chứ? Nhưng ai mà biết trước được việc gì? Trương Khai Viễn đã quên mất mục đích lúc đầu của mình, hắn tổ chức họp lớp là muốn thể hiện thành tựu của mình trước mặt các bạn học.
Vương Lâm còn muốn nói cái gì nữa, nhưng bị Dương Minh ngăn lại, Dương Minh ra dấu dừng lại với Tiểu Vương nói: "Được rồi, không cần phải ép đến đường cùng như vậy."
"Vâng, Dương ca." Tiểu Vương nghe xong vội vàng cung kính nói.
"Tôi thấy tên Trương Khai Viễn này cũng không phải người rộng lượng gì, là một kẻ nhỏ nhen, tôi sợ hắn sẽ trả thù, cậu phải cẩn thận một chút." Dương Minh nhắc nhở.
"Hắn?" Tiểu Vương không tin lắc lắc đầu: "Em không sợ nó, cái loại tép riu như nó em chấp ba thằng luôn."
"Tóm lại là cậu vẫn nên cẩn thận một chút."
"Em biết rồi." Tiểu Vương gật gật đầu.
Bữa cơm bắt đầu trong không khí rất là nặng nề, rất nhiều tiết mục giúp vui theo tính toán từ trước của Trương Khai Viễn không thể không hủy bỏ đi, nhưng cũng không sao, tóm lại là người dẫn chương trình MC Tiểu Ngư cũng đã đi rồi, Trương Khai Viễn cũng không thể ngay lúc này mà tìm được người khác đển thay thế được. Nhưng còn tiết mục đi mời rượu từng bàn cũng bị hủy luôn, vào lúc này Trương Khai Viễn làm gì còn mặt mũi nào mà đi đến từng bàn mời rượu nữa chứ?
Tuy những người cùng bàn không ngừng an ủi mình, đừng so đo với người thô lỗ như Tiểu Vương, đừng để ý đến hắn, nhưng Trương Khai Viễn vẫn là thở hắt ra thôi.
Mà những bàn phía sau không có quan hệ lợi ích gì với Trương Khai Viễn thì lại rất là náo nhiệt, rất nhiều người có hội của mình ăn uống rất là vui vẻ, nhưng mà những người ở trên có quan hệ tốt với Trương Khai Viễn thì lại ăn uống trong tâm trạng buồn bực và nặng nề. Ngược lại là phía sau lại rất là náo nhiệt hoàn toàn tương phản so với mọi năm trước.
Mọi năm đều là mấy bàn xung quanh Trương Khai Viễn hò hét vang trời, những người ở bàn khác thì vừa ngưỡng mộ vừa đố kị, cũng tự biết thân phận của mình mà không dám đi tới mà giọng khách át giọng chủ, nhưng năm nay lại có sự tương phản rất lớn.
Càng là ở phía sau thì càng là những người làm ăn không được tốt mới cảm thấy được hả giận! Năm trước bàn của mình là khu vực khôngai thèm để ý đến, mắc kệ họ tự ăn tự uống, nhưng năm nay có câu nói của Tiểu Vương khiến cho mọi người vui vẻ vô cùng, cũng trở thành mấy bàn náo nhiệt nhất.
Mà Trương Khai Viễn thì càng không thấy có tư vị gì, cuối cùng không nhịn được nữa, lấy cớ đi nhà vệ sinh, ra ngoài cửa khu nghỉ dưỡng.
Trương Khai Viễn do dự một lúc, cuối cùng cũng móc điện thoại trong túi ra bấm một dãy số: "Là Đức ca ạ? Em là Trương Khai Viễn." Trương Khai Viễn có chút khẩn trương nói.
"Trương Khai Viễn? Là ai nhỉ? Tôi không biết cậu." Người bên kia nghe xong tên của Trương Khai Viễn có chút khó chịu muốn dập máy.
"Đợi chút.Đức ca, là em đây, em là con của Trương Lão Phú." Trương Khai Viễn vội

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1514


Báo Lỗi Truyện
Chương 1514/2205