Chương 1511: Mời người có thành tựu cao nhất lên khán đài


Dương Minh và Kinh Tiểu Lộ nghe thấy tiếng gọi của Tiểu Vương liền đi tới, thấy ở trên bàn đầu tiên có tờ giấy ghi tên Kinh Tiểu Lộ
"Dương ca, ở đây này." Tiểu Vương chỉ vào chỗ trống bên cạnh chỗ có ghi tên Kinh Tiểu Lộ nói: "Anh xem ở đây vẫn còn một chỗ trống."
Tiểu Vương vừa nói vừa dùng ngón chân di lên tờ giấy có ghi tên Trương Khai Viễn, Trương Khai Viễn tức đến nỗi toàn thân run lẩy bẩy, nhưng cũng chỉ đành nhướng mày lên nói: "Đúng vậy, ở đây còn một chỗ trống."
"Tiểu Vương, cậu ngồi ở đâu?" Dương Minh liếc Tiểu Vương một cái hỏi.
"Em và Tiểu Nhiên ngồi ở phía sau cùng Tất Hải và Cát Hân Dao." Tiểu Vương chỉ về một cái ở phía sau nói.
Trong buổi họp lớp năm trước, Tiểu Vương và Tiểu Nhiên cùng với Tất Hải và Cát Hân Dao đều là những người làm ăn không được tốt lắm, vì vậy không được Trương Khai Viễn coi trọng mà xếp cho ngồi ở bàn cuối cùng, cứ coi như là bọn đến chơi thôi.
Hắn không ngờ được ngày hôm nay hai kẻ sâu bọ lại lên làm người, vì vậy lúc Tiểu Vương nói thì Trương Khai Viễn lại càng thêm xấu hổ. May mà Tiểu Vương cũng không bám lấy chuyện này, Trương Khai Viễn cũng có thể thở phào! Hắn bây giờ chỉ sợ là Tiểu Vương gây chuyện với hắn.
"Dương Minh, vậy chúng ta cũng chuyển đến đằng sau ngồi chứ? Cùng với Cát Hân Dao và Tiểu Vương bọn họ ngồi cùng nhau. Dù sao thì cũng quen thuộc rồi, những người ngồi ở đây cũng không thân thiết lắm" Kinh Tiểu Lộ nhìn Dương Minh hỏi.
"Được, em thích là được rồi." Dương Minh gật gật đầu đáp ứng, Tiểu Lộ muốn ngồi ở đâu thì ngồi ở đó đi, Dương Minh chỉ là đi cùng cô mà thôi, những người ở đây đều không biết ai, ngồi ở đâu chả giống nhau. Ngồi cùng với Tất Hải và Tiểu Vương càng tăng thêm quen thuộc.
"Vậy chúng ta ra phía sau ngồi đi, Tiểu Vương cậu cầm hộ tôi cái bảng tên, chúng ta đi ra phía sau." Kinh Tiểu Lộ dặn dò.
"Xong ngay, chị dâu Tiểu Lộ!" . Tiểu Vương vui mừng đáp ứng lại gọi thêm một câu chị dâu Tiểu Lộ. Lúc nãy được Tiểu Nhiên chỉ điểm lần này Tiểu Vương liền trực tiếp như vậy mà lấy lòng cô.
Quả nhiên, mặt Kinh Tiểu Lộ lại đỏ bừng lên, nhìn Tiểu Vương một cái nói: "Tiểu Vương, ở trong công ty không được gọi như vậy, nhưng lúc ở ngoài thì. không sao…"
"Hắc hắc, tôi biết rồi." Tiểu Vương tự nhiên là hiểu qui tắc, hắn sẽ không ở trong công ty trước mặt nhiều người mà gọi Kinh Tiểu Lộ như thế, nhưng bây giờ là ở ngoài xem như hắn đi cùng với Dương Minh thôi, Dương Minh mới là lãnh đạo của hắn, gọi Kinh Tiểu Lộ là Hình tổng cũng không hợp lí cho lắm.
Tiểu Vương thuận tay cầm cái bảng tên của Kinh Tiểu Lộ, đang định cùng với Dương Minh và Kinh Tiểu Lộ rời đi bỗng nhiên nhớ đến cái gì đó nên dừng lại cúi người xuống, nhặt tờ giấy có tên Trương Khai Viễn bị đầy dấu giầy dẫm lên đặt lên trên bàn, lẩm bẩm nói: "Tôi nhớ ra rồi, ở đây có người ngồi rồi, vậy anh ngồi đi."
Trương Khai Viễn tức đến xì khói đầu, bị Tiểu Vương làm nhục trước mặt nhiều bạn học như vậy, Trương Khai Viễn liền có cảm giác không muốn sống nữa, thật là quá mất mặt rồi.
Trương Khai Viễn thấy vẻ mặt muốn cười mà phải cố nhịn của mọi người, phổi như muốn nổ tung ra.
"Sao cậu không ngồi đi chứ?" Tiểu Vương thấy bộ mặt xanh lét vì tức giận của Trương Khai Viễn , cố tình hỏi. Không chờ Trương Khai Viễn trả lời, Tiểu Vương lại tiếp tục nói: "À, đúng rồi!, tôi biết rồi, tờ giấy này bẩn quá nhìn không rõ, lau đi là được thôi mà!" .
Nói xong Tiểu Vương cầm tờ giấy lên chùi chùi mấy cái vào áo sơ mi của Trương Khai Viễn , làm toàn bộ đất bẩn trên tờ giấy đều dây vào áo của gã.
"Được rồi, bây giờ có thể nhìn thấy rồi chứ?" Tiểu Vương phủi phủi đất dính ở trên tay, sau đó cũng không nhìn thái độ của Trương Khai Viễn cứ thế xoay người bước đi.
Trương Khai Viễn hít mạnh hai hơi mới bình ổn được tâm trạng, lại phục hồi được vẻ mặt tươi cười nói: "Ha ha! Tiểu Vương huynh đệ này cũng thật hài hước a."
Trương Khai Viễn tự diễu như vậy đổi lại là những tiếng cười của mọi người bắt đầu nổi lên, nhưng không ai biết rõ tiếng cười này là cười sự dí dỏm của Trương Khai Viễn hay là cười sự yếu nhược của hắn.
Những bạn học làm ăn tốt trong xã hội đều là những người sành đời khéo léo, tuy trong lòng không khỏi chửi thầm Trương Khai Viễn , nhưng cũng không có biểu hiện gì ra ngoài.
Tuy bọn họ biết con người của Dương Minh là không thể đắc tội, nhưng cũng không cần thiết phải đổ thêm dầu vào lửa, biết đâu sau này còn phải nhờ đến Trương Khai Viễn, vì vậy mọi người vẫn chỉ nói nói cười cười như cũ.
Tuy trong lúc nói chuyện với mọi người, Trương Khai Viễn giống như đã quên đi chuyện không vui lúc trước, nhưng trong lòng hắn biết, chuyện này giống như có cái xương cá mắc ở họng vậy, hắn cảm thấy ánh mắt mọi người nhìn mình có chút quái dị…
Dương Minh và Kinh Tiểu Lộ ở phía trước nhưng hành động của Tiểu Vương lại không lọt qua được mắt của Dương Minh, không nhịn được bật cười. Tiểu Vương này cũng có chút tác phong giống như mình ngày xưa, cũng là một nhân tài.
Đi đến mấy bàn ở phía dưới nhà ăn về cơ bản là không có ai, bàn nào cũng còn chỗ trống, mấy người làm ăn tốt thì đều tập trung ở bên trên chấp nhận kê thêm ghế chứ không chịu ngồi phía dưới.Mà ở phía dưới, mấy người làm ăn không được tốt lắm cũng tự biết thân phận mà không đi lên tham gia náo nhiệt cùng người ta, nên mới tạo ra cục diện như thế này.
Thực ra, phần lớn mọi người đến đây không phải để ăn một bữa cơm, chủ yếu là đến để gặp nhau nói chuyện. Vì vậy, chỉ cần có thể ngồi được là tập trung ngồi lại với nhau.
Dương Minh và Kinh Tiểu Lộ đi đến, Cát Hân Dao và Tất Hải vội vàng đứng lên, Tiểu Nhiên do dự một chút rồi cũng đứng lên theo, tuy mình không phải là nhân viên của Dương Minh và Tiểu Lộ, nhưng tiền đồ của bạn trai lại có quan hệ rất lớn với hai người này, nên Tiểu Nhiên cũng không dám sơ suất.
"Vẫn là phía sau yên tĩnh, phía trước ồn ào quá!, chẳng có gì thú vị cả!." Kinh Tiểu Lộ buông một câu rồi ngồi xuống bên cạnh Cát Hân Dao. Nhìn thấy Dương Minh, Kinh Tiểu Lộ, Tất Hải, Tiểu Vương mấy người làm ăn tốt nhất của năm nay đều ngồi phía sau, mấy người vốn than thân trách phận vì làm ăn không tốt liền phấn khởi hẳn lên, vốn các buổi họp lớp hằng năm mấy bàn này của bọn họ chẳng có mấy người hỏi han gì đến, những người làm ăn tốt ngồi phía trước đâu thèm để ý gì đến chỗ này cơ chứ? .
Lần này nhóm người của Dương Minh lại ngồi ở phía sau, đúng là cấp cho bọn họ mặt mũi. Hơn nữa trong những người này, năm trước cũng giống như họ, không có người nào thành công, năm nay lại thành công rồi, trở thành người lợi hại nhất trong lớp, chuyện này cũng là khích lệ tinh thần rất lớn với họ, khiến cho họ cảm thấy cuộc sống sau này cũng có hi vọng, chỉ cần mình nỗ lực không chừng sẽ trở thành người thành công.
Đồng thời cùng động viên nhau, ước định với nhau, năm sau cho dù có trở thành người thành công cũng không đi lên ngồi phía trên mà vẫn ngồi dưới để cho những người ở trên thấy, những người ngồi ở dưới này không phải là chỉ biết buồn rầu, bất đắc chí không đâu.
Vốn theo chương trình được sắp xếp từ trước, Trương Khai Viễn sẽ nói vài lời trước khi mọi người dùng bữa, hắn đã thức trắng mấy đêm để chuẩn bị một bài diễn văn hùng hồn, muốn đọc ra ở đây.
Nhưng bị Tiểu Vương làm nhục như vậy, cũng không còn lòng dạ nào mà lên sân khấu đọc nữa. Hơn nữa, dưới tình huống thế này mà còn lên diễn thuyết hùng hồn thì mọi người sẽ nghĩ hắn thế nào?
Do dự một lúc lâu, Trương Khai Viễn mới quyết định từ bỏ không diễn thuyết nữa. Đúng lúc muốn thông báo với người của khu nghỉ dưỡng hủy bỏ buổi diễn thuyết thì loa trong nhà ăn liền vang lên bài hát" Bu-lange" , cùng với lời ca hùng tráng, MC của khu nghỉ dưỡng cũng từ trong bước ra. Dùng giọng nói lanh lảnh của hắn nói: "Hoan nghênh các bạn đến dự buổi họp lớp của trường trung học số 39, tôi là người chủ trì- Tiểu Ngư! Tiếp theo đây, xin mời người có thành tựu cao nhất của chúng ta lên sân khấu, nói với chúng ta vài lời. Các bạn thử đoán xem, người đó là ai?"
"Kinh Tiểu Lộ." .Không biết là ai kêu lên, sau đó mọi người cũng nhao nhao hô lên: "Kinh Tiểu Lộ, là Kinh Tiểu Lộ…"
Sắc mặt Trương Khai Viễn rất âm trầm, vốn người làm ăn tốt nhất trong lớp, chính là mình, an bài tên Mc này cũng là để thể hiện thân phận và địa vị của mình, nhưng không ngờ hôm nay lại có chuyện xảy ra ngoài ý muốn, thành tựu hiện tại của Kinh Tiểu Lộ lại vượt qua cả bản thân mình, nên cục diện liền trở nên xấu hổ như thế này.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1511


Báo Lỗi Truyện
Chương 1511/2205