Chương 151: Huyễn phú nữ


Lại nói, Lam Lăng có đẹp không? Trần Mộng Nghiên có đẹp không.
Chẳng qua những lời này không thể nói ra miệng. Bỏ đi, muốn nghĩ thế nào thì nghĩ, coi như không nghe thấy.
"Anh, chị từ nhỏ đã như vậy. Anh không nên giận" Dương Tiểu Ba thấy Dương Minh hơi trầm ngâm liền nói.
"Không có gì. Đúng, thành tích của em có thể vào trường trung học tốt hơn, sao lại đăng ký vào Tứ Trung?" Dương Minh cười, thản nhiên nói.
"Anh, không phải anh cũng có thể đỗ trường đại học tốt hơn sao. Tại sao lại đăng ký vào đại học Tùng Giang?" Dương Tiểu Ba hỏi ngược lại.
"Anh thích" Dương Minh đáp.
"Em cũng thích" Dương Tiểu Ba đáp.
Hai anh em nhìn nhau cười
.
Vài ngày sau, Dương Phụ muốn Dương Minh đi hỏi Dương Lệ về mấy vấn đề cần chú ý của tân sinh viên. Dương Minh rất không muốn, nhưng không chịu nổi bố nói suốt ngày, đành phải ngồi xe đến nhà bác cả.
Cũng không phải chuyện gì cấp bách, Dương Minh cũng không đi thẳng đến, mà chậm như rùa vừa đi vừa đọc tờ báo mới mua. Nhà bác ở rất gần nhà lão già Phương Thiên.
Không thể không nói trên đời này có rất nhiều chuyện buồn cười. Ở không xa khu lao động là khu đô thị mới, cũng chính là nơi dành cho nhà giàu. Nơi này rất gần bờ biển, phong cảnh rất đẹp.
Ông bác Dương Đại Sơn mua phòng ở đây, lúc ấy tốn chín mươi lăm vạn, bây giờ mà bán đi ít nhất cũng được hơn ba trăm vạn.
Lúc trước Dương Đại Sơn cũng là công nhân nhà máy đóng tàu Tùng Giang, giống như bố Dương Minh trông chờ vào tiền lương. Nhưng cơn bão tài chính những năm chín mươi làm cho Dương Đại Sơn bỏ nghề cơ khí, thuê một vùng muối cạnh biển. Những năm qua coi như tích lũy được một chút tiền.
Phòng nơi này rất được, làm cho Dương Minh rất hâm mộ. Dương Minh quyết định sau này có tiền nhất định phải mua nhà ở đây để bố mẹ hưởng phúc.
Dương Minh bình thường rất ít đến nhà bác cả. Bác cả sau khi phát tài đã không còn thân thiết với hai người em. Thực ra Dương Minh cũng có thể hiểu. Bác cả sợ hai ông em nghèo của mình mở miệng vay tiền.
Dương Đại Sơn nghĩ gì, Dương Minh nhìn thoáng qua là biết. Đó là bản tính chung của con người. Chẳng qua Dương Đại Sơn làm hơi quá đáng. Ông có tiền thì mặc ông, chúng tôi không vay tiền ông là được. Sao ông suốt ngày xem thường người khác?
Nhất là Dương Lệ, luôn lấy thân phận công chúa lên mặt. Mặc kệ là năm mới hay là những lúc gia đình đoàn tụ, Dương Lệ luôn cho rằng mình cao quý hơn người, lúc nói chuyện thường muốn lộ ra vẻ siêu việt. Điều này làm Dương Minh rất khó chịu.
"Đại Minh tới à, mau vào nhà" Một người phụ nữ đứng tuổi nhiệt tình gọi Dương Minh. Đó chính là bác dâu cả của Dương Minh, là một người phụ nữ rất ôn hậu, đối với ai cũng rất hòa khí. Trong nhà bác cả, cũng chỉ có bà mới không có thành kiến gì với bà con thân thích, thật hiếm có.
"Cháu chào bác. Cháu đến tìm chị Dương Lệ" Dương Minh cười nói với bà.
"Ồ, Dương Lệ đang trên tầng nói chuyện với bạn. Cháu lên tìm nó đi" Đại nương đưa một đôi dép đi trong nhà cho Dương Minh, sau đó nói: "Đại Minh rảnh rỗi thì đến đây chơi, không phải người ngoài mà"
"Vâng, bác" Dương Minh gật đầu lấy lệ, không có việc hắn tuyệt đối sẽ không đến đây.
Dương Minh lên tầng, từ xa đã nghe thấy tiếng con gái cười. Dương Minh nhíu nhíu mày, không phải đã hẹn với mình sao, sao còn có khách nữa chứ.
Dương Minh gõ cửa, sau đó trực tiếp đẩy cửa đi vào. Dương Minh vốn đang khó chịu làm vậy đã quá lễ phép. Hắn rất muốn xoay người bỏ đi.
Vào trong nhà, Dương Minh thấy người trong phòng không khỏi kinh ngạc. Một cô gái tuổi tương đương hắn, đang mặc một chiếc yếm, bên trong hiển nhiên không mặc áo lót, hai núm trái cây như ẩn như hiện.
Dương Minh ngượng ngùng vội vàng xoay người đi chỗ khác: "Xin lỗi"
"Đại Minh, em làm gì vậy? Chị cho em vào sao? Phòng con gái mà em tùy tiện vào như vậy sao?" Dương Lệ tức giận, lớn tiếng trách.
"Lệ Lệ, đây là em họ bà nói sao, đẹp trai thật, không giống như bà nói" Cô gái nói.
"Nó? Hừ, bà không thấy ánh mắt vừa rồi của nó sao, tròng mắt sắp rơi ra đó" Dương Lệ hừ lạnh nói: "Tôn Khiết, bà đừng để ý đến nó"
"Không có đâu. Cậu ta vẫn đang xấu hổ kìa. Tôi đoán cậu ta tám phần vẫn còn zin" Tôn Khiết nhìn Dương Minh đầy quyến rũ, cười khúc khích.
Dương Minh vốn đang áy náy vì vô tình nhìn thấy của Tôn Khiết. Bây giờ nghe Tôn Khiết nói, trong lòng chỉ có khinh bỉ. Thì ra là một đứa ăn chơi, không biết bà chị họ sao lại chơi với người như cô ta. Chẳng lẽ Dương Lệ cũng là người phụ nữ dâm đãng?
Ừm, rất có khả năng. Dương Minh tà ác nghĩ.
Dương Minh không tránh nữa, trực tiếp xoay người lại, đĩnh đạc ngồi trên giường Dương Lệ, nhìn từ trên xuống dưới khắp người Tôn Khiết.
Không thể không nói, Tôn Khiết này đúng là một vưu vật. Hai bộ ngực lớn dọa người, có cảm giác như muốn nổ mạnh. Người phụ nữ này để lộ ra một vẻ quyến rũ phóng đãng, mỗi một ánh mắt, mỗi một động tác đều như muốn dẫn người phạm tội.
Theo kinh nghiệm của Dương Minh thì thấy Tôn Khiết này tuyệt đối không còn trinh. Sự quyến rũ thi thoảng lộ ra tuyệt đối chỉ có ở những người phụ nữ đã trải qua sự đời.
Cho nên Dương Minh dứt khoát không kiêng nể nhìn chằm chằm vào Tôn Khiết. Vú G? H cũng lớn. Trời, Dương Minh không phải chưa thấy người đẹp vú to. Triệu Oánh chính là một người, nhưng chỉ khoảng CUP. Nhưng chưa từng thấy người phụ nữ có vú to như Tôn Khiết.
"Cậu đang nhìn gì vậy?" Tôn Khiết không có chút xấu hổ nào, cắn cắn môi, cười cười nhìn Dương Minh.
"Sao, còn không cho người nhìn sao? Cô cho rằng khép chân lại là có thể giả vờ còn trinh sao?" Nếu như đổi lại là người khác, Dương Minh có thể sẽ không nói thẳng ra như vậy. Nhưng Tôn Khiết lại là bạn của Dương Lệ nên Dương Minh tự nhiên không có cảm tình gì với cô ta.
"Khép chân lại?" Tôn Khiết kinh ngạc, sau đó nhìn Dương Minh đầy quyến rũ, nói: "Tôi không mặc quần lót, cậu muốn nhìn không?"
Dương Minh hiển nhiên không tin lời Tôn Khiết nói, bĩu môi không nói gì với cô ta nữa. Nếu như là lúc khác, Dương Minh có lẽ còn đùa Tôn Khiết mấy câu. Dù sao vú MM quá hấp dẫn. Nhưng hôm nay có Dương Lệ ở đây, Dương Minh không có tâm trạng đó.
"Dương Minh, sao em lại có thể nói với bạn chị như vậy" Dương Lệ rất mất hứng, chỉ vào Dương Minh nói: "Em lưu manh như vậy từ bao giờ. Cẩn thận chị nói cho chú hai"
Tôi lưu manh? Bên cạnh cô chính là một đứa con gái lưu manh. Không biết chừng cô cũng vậy, còn dám nói tôi. Dương Minh thản nhiên nói: "Tùy"
"Cậu." Dương Lệ tức giận đến trợn trừng mắt: "Cậu còn muốn tôi nói cho biết mấy vấn đề mà tân sinh viên cần chú ý không?"
"Chị nói đi" Dương Minh lười biếng nói. Nếu không phải Dương Phụ bắt hắn đi, Dương Minh cũng không muốn nghe cái này làm gì.
Dương Lệ vốn muốn nhân cơ hội làm cho hắn khổ sở một chút. Đương nhiên, quan trọng nhất chính là để cho Dương Minh thấy được cuộc sống thượng lưu của mình. Cũng để cho thằng em họ nhà quê dao động một chút.
Dương Lệ chính là một người rất thích thấy khoe khoang, thích nhìn thấy bộ mặt hâm mộ của người khác đối với mình. Nhưng Dương Minh hết lần này đến lần khác đều có vẻ mặt không quan tâm. Dương Lệ càng nghĩ càng giận, nên muốn tìm cơ hội giáo huấn Dương Minh.
Không biết bắt đầu từ lúc nào, khoe khoang đã trở thành một không khí của xã hội. Có rất nhiều người kheo mình trên mạng.
Đương nhiên, trên mạng như vậy, ngoài đời thường cũng là như vậy. Một số người dựa vào nhà có tiền nên bắt đầu thích huyễn hoặc bản thân với bạn bè.
Dương Lệ hiển nhiên cũng là một người như vậy. Dương Minh mặc dù không hiểu loại hành vi này. Nhưng không có nghĩa hành vi đó không tồn tại. Giả làm heo ăn thịt hổ có lẽ rất thích. Nhưng suốt ngày huyễn hoặc, ra vẻ ta đây, không biết phiền sao?

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #151


Báo Lỗi Truyện
Chương 151/2205