Chương 1507: Tôi là lái xe của anh ta


"Được, một khi anh đã thích nếm trái đắng, vậy đừng trách tôi không khách khí, hôm nay tôi phải nói rõ ràng với anh." Trương Khai Viễn mắt đỏ ngầu phùng mang trợn mà nói.
"Hả? Nói rõ bằng cách nào?" Dương Minh chống nạnh, cười cười hỏi, không có chút tức giận nào.Thái độ của Dương Minh bây giờ đã chuyển biến rất nhiều, đối với thái độ của Trương Khai Viễn hoàn toàn giống như xem khỉ đang diễn trò vậy.
"Anh đã nói ngày trước anh là Chủ tịch, vậy anh nói cho tôi biết, anh là Chủ tịch của công ty nào? Tại sao anh lại nhường chức Chủ tịch cho Kinh Tiểu Lộ?" Trương Khai Viễn hỏi dồn.Theo hắn nhận thấy, mình chỉ cần hỏi thêm vài câu, thằng mặt trắng này chắc chắn sẽ lộ ra sơ hở, đến lúc đó xem mình sỉ nhục hắn như thế nào, nhất định phải cho hắn không có chỗ nào mà chui xuống được.
Hơn nữa, Trương Khai Viễn cũng quyết định, lát nữa sẽ đem chuyện này nói cho tất cả các bạn học biết, để cho bọn họ đều biết chuyện này khiến cho danh tiếng của Kinh Tiểu Lộ bị bôi nhọ.
Bọn lẳng lơ này, dám đi bao trai, mình chẳng lẽ không bằng được 1 thằng trai bao?
"À, công ty à? Là Giải trí Danh Dương." Dương Minh nhìn Trương Khai Viễn nói.
"Giải trí Danh Dương…Cái gì? Anh nói là Giải trí Danh Dương?" Trương Khai Viễn lặp lại 1 lần cái tên Dương Minh vừa nói.Ngạc nhiên nhìn Dương Minh.
Dương Minh gật gật đầu .
"Ha ha ha ha…" Trương Khai Viễn sau khi hỏi lại liền cười như điên, mà lần này còn cười điên cuồng hơn lần trước, giống như sắp chết vì cười vậy.
"Anh lại làm sao vậy?" Dương Minh nghi hoặc nhìn Trương Khai Viễn: "Anh không phải là có bệnh chứ?"
"Thằng mặt trắng, thiên đường có lối mày không đi, địa ngục không đường thì mày lại vào, lần này mày đừng trách tao bóc mẽ mày ra." Trương Khai Viễn đắc ý như được bay lên trời, cảm thấy như được ông trời giúp đỡ, số của mình sao mà may thế, thằng mặt trắng này cái khác không bịa, lại bịa ra cái Giải trí Danh Dương này, đây không phải là đi tìm chết sao?
HẮn không biết, trong số bạn học của mình có người ở trong Giải trí Danh Dương làm Giám đốc Bảo an kiêm Phó giám đốc hậu cần sao? Lần này thằng mặt trắng chết chắc rồi, mình đi tìm Tiểu Vương bạn trai của Tôn Tiểu Nhiên ra xác nhận 1 chút, xem xem có biết thằng mặt trắng này không? Ha ha, mình thật quá là âm hiểm rồi.
"Bóc mẽ cái gì?" Dương Minh càng cảm thấy tên Trương Khai Viễn này có vấn đề, vô luận là tinh thần hay thần kinh đểu có vấn đề.
"Mày xác định là Giải trí Danh Dương, không thay đổi?" Trương Khai Viễn hỏi lại lần nữa.
"?" Dương Minh ngây người nhìn Trương Khai Viễn: "Đổi cái gì?"
"Vậy được, mày không đổi thì tốt rồi, mày đừng có hối hận nhé." Trương Khai Viễn kích động quá, lần này cơ hội bóc mẽ thằng mặt trắng đến rồi: "Cho mày cơ hội cuối cùng, mày có đổi không? Mày xác định cái đáp án này?"
"Tiểu Lộ, bạn học này của em lúc đi học cũng như thế này sao? Tại sao anh lại cảm thấy đầu óc hắn có vấn đề?" Đối với Trương Khai Viễn, Dương Minh cũng bó tay rồi.
"Thằng mặt trắng, đây là mày vội đi tìm chết, đừng có trách tao!Dcm, mày chờ đấy." Trương Khai Viễn tức đến tinh trùng xông lên não rồi: "Mày có gan thì ở đây chờ tao, đừng có chạy."
"Ồ, anh muốn làm gi?" Dương Minh thấy bộ dạng của Trương Khai Viễn sao lại giống như là đang đánh nhau, sau đó lại chửi nhau như đang đánh lộn vậy chứ?
"Mày chờ rồi sẽ biết, tao sẽ cho mày 1 sự ngạc nhiên.Ha ha ha!" Trương Khai Viễn nghĩ đến chuyện sắp xảy ra lại cười lên như điên.
Vừa cười, Trương Khai Viễn vừa nhanh chân chạy vào đại sảnh của khu nghỉ dưỡng.
Dương Minh nhìn bóng của Trương Khai Viễn rời đi, lại quay sang nhìn Kinh Tiểu Lộ: "Thằng nhóc này chắc là rất ngốc, rất dễ lừa? Em lúc trước lừa của nó không ít tiền?"
"Không có.lúc trước hắn không ngốc như vậy, hôm nay không biết bị làm sao?" Kinh Tiểu Lộ nhún nhún vai nói.
Trương Khai Viễn nhanh chân chạy vào trong, lúc Trương Khai Viễn ở ngoài nói chuyện cùng Dương Minh và Kinh Tiểu Lộ, Cát Hân Dao và Tất Hải ở trong đại sảnh cũng nhìn xem tình hình ở bên ngoài, nhưng không dám quá lộ liễu sợ người khác nhìn thấy bên ngoài có chuyện không bình thường.
Nhưng dù là như thế , vẫn có rất nhiều người bắt đầu chú ý động tĩnh ở bên ngoài, thấy Trương Khai Viễn lúc thì phùng mang trợn má, lúc thì cười như điên, không biết là bọn nói chuyện gì , là tốt hay xấu, bất quá Kinh Tiểu Lộ bước xuống từ chiếc BMW X5 đã hấp dẫn sự chú ý của rất nhiều người.
Mọi người chỉ quan tâm đến Kinh Tiểu Lộ làm gì mà phất lên như vậy, chứ không phải quan tâm đến Kinh Tiểu Lộ và Trương Khai Viễn nói chuyện gì.
Thấy Trương Khai Viễn chạy đến, mọi người liền giả bộ như đang làm việc của mình, nói chuyện của mình.Trương Khai Viễn vừa vào đến cửa liền chạy thẳng về phía Tôn Tiểu Nhiên: "Tiểu Nhiên, Tiểu Vương huynh đệ."
"Ô? Trương Khai Viễn có chuyện gì sao?" Tôn Tiểu Nhiên thấy Trương Khai Viễn gọi mình, quay đầu lại nghi hoặc hỏi.
Lúc nãy Trương Khai Viễn và Kinh Tiểu Lộ nói chuyện ở cửa, nàng không chú ý, họ đang mải cùng mấy người bạn làm ăn tốt nói chuyện, lúc Trương Khai Viễn chạy đến mới để ý đến.
"Tiểu Vương huynh đệ, có 1 chuyện, không biết anh có thể đi cùng tôi được không?" Trương Khai Viễn cười xong nói với Vương Lâm.
"Ô? Chuyện gì vậy?" Tiểu Vương kì quái hỏi.
"Tôi muốn nhờ anh đi xác nhận giúp 1 chuyện…Ra ngoài rồi nói." Trương Khai Viễn nói.
"Chuyện này…." Tiểu Vương không biết Trương Khai Viễn muốn làm cái gì, vì vậy hơi do dự.
"Tiểu Vương, anh đi đi, một khi Trương đại ủy viên tổ chức tìm anh, thì chắc là có chuyện quan trọng." Tôn Tiểu Nhiên nhìn Tiểu Vương 1 cái, từ từ nói.
Trương Khai Viễn có thể trước mặt đông người như vậy tìm Tiểu Vương để nhờ giúp 1 việc, như vậy là rất cho Tôn Tiểu Nhiên mặt mũi rồi, khiến cho cô ta rất là kiêu hãnh trước mặt bạn học.
"Ồ, vậy được." Một khi Tiểu Nhiên đã lên tiếng rồi, Tiểu Vương cũng vui vẻ mà đáp ứng, cùng với Trương Khai Viễn đi ra ngoài cửa.
Hắc, hắc, thằng mặt trắng, đến lúc mày chết rồi, lần này tao tìm 1 người ở Công ty Danh Dương đến, xem mày chết như thế nào?
Ra khỏi đại sảnh, Trương Khai Viễn liền chỉ vào Dương Minh nói với Tiểu Vương: "Tiểu Vương huynh đệ, anh nhìn cái thằng mặt trắng kia kìa.Hắn nói hắn là Chủ tịch của Công ty Danh Dương, anh có biết hắn không?"
"Hả? Thằng mặt trắng?" Tiểu Vương hơi sững sờ, nhìn về phía tay Trương Khai Viễn chỉ, vừa nhìn thấy liền sợ hãi, ông chủ của mình sao lại đến đây?
"Đúng vậy, là thằng mặt trắng đó." Trương Khai Viễn cho rằng Tiểu Vương chưa nhìn thấy Dương Minh cơ, nên lại chỉ chỉ vào Dương Minh: "Chính hắn, anh xem xem, hắn nói hắn là cái gì Chủ tịch Công ty Danh Dương, còn nói hắn có lái xe, Tiểu Vương huynh đệ, anh giúp tôi xem xem, Công ty các anh có người này không?"
Lần này Tiểu Vương không có trả lời Trương Khai Viễn mà nhanh chân chạy về phía Dương Minh: "Dương ca, sao anh lại đến đây a? A.Hình tổng, chị cũng đến…"
"Tiểu Vương?" Dương Minh nhìn thấy Tiểu Vương cũng rất là kinh ngạc: "Sao cậu lại ở đây?"
"Dương ca, em đi cùng bạn gái em đến dự buổi họp lớp." Tiểu Vương xoa tay ngượng ngùng giải thích.Hắn không ngờ lại gặp phải Dương Minh và Kinh Tiểu Lộ ở đây, chuyện này rất là xấu hổ, bản thân dùng xe công bị ông chủ bắt gặp, Dương ca và Kinh Tiểu Lộ sẽ không có cái nhìn gì khác với mình chứ?
Nghĩ đến đây trong lòng Tiểu Vương liền trở nên thấp thỏm, hắn đã hối hận khi đi cùng Tiểu Nhiên đến dự buổi họp lớp lần này, lúc đầu không phải vì muốn hư vinh thì được rồi, thể hiện trong buổi họp lớp này thì được cái gì chứ, công việc mới là chuyện quan trọng cả đời của mình.
"Chờ 1 chút, Tiểu Vương huynh đệ, cậu quen thằng mặt trắng này?" Trương Khai Viễn đứng bên cạnh càng nghe càng thấy có gì đó không đúng, vội vàng cắt ngang 2 người đang nói chuyện, chõ mõm vào hỏi.
"Thằng mặt trắng cái gì? Đây là Dương ca." Tiểu Vương nghe cách mà Trương Khai Viễn xưng hô liền không vui: "Tôi là lái xe của Dương ca, anh nói xem tôi có quen hay không?"
"A!Anh…Anh là lái xe của thằng mặt trắng này?" Trương Khai Viễn ngây người, giọng nói cũng trở nên đông cứng lại: "Nói như vậy…Thằng mặt trắng này đúng là Chủ tịch của Công ty Danh Dương rồi?"
"Lúc trước thì đúng, nhưng bây giờ Chủ tịch là Hình tổng." Tiểu Vương nghe thấy Trương Khai Viễn vẫn gọi Dương Minh là thằng mặt trắng, liền tức giận 1 tay túm cổ của Trương Khai Viễn mà nhấc bông lên: "Mày nói ai là thằng mặt trắng.Dis con mẹ mày nói lại 1 lần nữa, bố mày đập chết con mẹ mày ngay, mày có tin không?"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1507


Báo Lỗi Truyện
Chương 1507/2205