Chương 1501: Chị Tiểu Lộ


"Ở các nước trên thế giới, gia tộc Doughtlast chúng tôi đã đầu tư rất nhiều khách sạn 5 sao, ở trong rất nhiều thành phố đều có sự tồn tại của khách sạn hạng nhất, vì vậy chúng tôi cũng tin tưởng, mang Khách sạn Tùng Giang Doughtlast mở ở Tùng Giang sẽ trở thành doanh nghiệp kinh doanh khách sạn hàng đầu ở đây." Kaike dùng tiếng Hoa nói 1 cách lưu loát, khiến cho các quan khách có mặt đều nhao nhao lên tán thưởng, không biết từ lúc nào đã chiếm được hảo cảm của những người có mặt ở đây, đối với những lời hơi quá của hắn cũng không có ai có phản cảm.
Anh nghĩ xem, 1 người nước ngoài lại có thể dùng ngôn ngữ của nước anh nói như hoa trôi nước chảy, cái này tự nhiên tạo cho con người ta cái cảm giác thân thiết, khiến cho con người ta không tự chủ được mà có 1 phần ấn tượng.
Kaike cũng nhập gia tùy tục, sau khi chính thức tuyên bố khách sạn đi vào hoạt động, cũng mời 1 đoàn múa lân nổi tiếng lên biểu diễn 1 màn khiến cho người xem được thưởng thức 1 màn biểu diễn đặc sắc.
Vốn, theo đề nghị của Trần Trí Nghiệp, Kaike là muốn mời Hoa ngữ Thiên hậu Thư Nhã đến, nhiều tiền lắm của như Kaike cũng không sợ thiếu tiền, mà Thư Nhã cũng rất có hứng thú với lần đễ Tùng Giang tham gia buổi hoạt động thương nghiệp này, nhưng vì Thư Nhã không sắp xếp được thời gian, việc này đành phải bãi bỏ, nên đành hẹn lần sau mà mời đoàn múa lân này tới biểu diễn.
"Ông chủ, xem ra buổi lễ khánh thành này làm cũng rất tuyệt a!Phản ứng của xã hội cũng rất tốt!" Trần Trí Nghiệp dùng điện thoại di động lên mạng xem buổi truyền hình lễ khai mạc và bình luận đắc ý nói.
"Kha kha, xem ra tôi nói tiếng Hoa như hoa trôi nước chảy như vậy đã giành được không ít ấn tượng, lúc đó cũng may mà không dùng tiếng Anh." Kaike cũng rất vui, cái khách sạn này mở ra rồi, không chỉ là vẻn vẹn giúp Trần Trí Nghiệp đơn giản như vậy, chuyện này cũng là thành tích đầu tiên sau khi mình lên nhận chức tộc trưởng.
"Đợi lát nữa, khi chúng ta công bố ra mức chi phí tiêu chuẩn, e rằng mọi người sẽ càng hoảng hốt." Trần Trí Nghiệp rất chờ đợi giây phút này, chờ xem Dương Minh sau khi nghe được tin này vẻ mặt sẽ khó coi như thế nào.
Đấu với tao? Hừ, hừ, mày mới chỉ hơi được thôi, đừng cho rằng mở được 1 cái khách sạn là đã là nhất, trong mắt tao mà thực ra chả là cái gì cả!Trần Trí Nghiệp cười lạnh nghĩ thầm.
Giá phòng của Khách sạn Tùng Giang Doughtlast là ngang với giá phòng của Khách sạn quốc tế Tùng Giang, nhưng trong thời gian khai trương tất cả giá cả đều giảm 20%, giá tiêu chuẩn của nhà hàng ở tầng 1 cũng tham chiếu theo định chế của Khách sạn quốc tế, cũng đồng dạng giảm giá ưu đãi 20%.
Hơn nữa đầu bếp của Khách sạn Tùng Giang Doughtlast lại là đầu bếp nổi tiếng của Châu Âu.Ở cái thời đại này, chỉ cần chiêu bài đầu bếp hàng đầu Châu Âu của Khách sạn Tùng Giang Doughtlast cũng đủ để hấp dẫn nhiều khách hàng hâm mộ đến rồi.
Còn có 1 loạt các hoạt động thúc đẩy tiêu thụ chờ ở phía sau, nếu như Khách sạn quốc tế Tùng Giang cũng hạ giá hoặc bắt chước Khách sạn Tùng Giang Doughtlast mà mời 1 đầu bếp từ Châu Âu đến, vậy Kaike cũng còn rất nhiều chiêu thức chuẩn bị sẵn rồi.
Hơn nữa gia tộc của Kaike, gia tộc Doughtlast là 1 gia tộc chuyên về kinh doanh ngành nghề khách sạn, nên đối với việc kinh doanh khách sạn rất là chuyên nghiệp, với lại có 1 đối sách hoàn chỉnh để cạnh tranh với đối thủ, ở đây đơ giản là tự mình soạn ra không hao phí ti sức lực nào.
Trần Trí Nghiệp cảm thấy, mình tìm Kaike đến đây mở khách sạn là 1 quyết định sáng suốt, vô luận là trong quan hệ xã hội hay là trong thủ đoạn kinh doanh, hay là tài sản hùng hậu, đều có thể ép chết Dương Minh.
Dương Minh không phải là có bố vợ làm cục trưởng cục cảnh sát sao? Có tác dụng gì chứ? Các lãnh đạo trong tỉnh và thành phố đều đã lên tiếng ủng hộ rồi, Trần Phi hắn cong có thể có tiếng nói khác sao?
Trên thực tế, tuy Trần Phi đối với việc Trần Trí Nghiệp tìm Kaike đến xây khách sạn đối diện với khách sạn của Dương Minh có chút bất mãn.Nhưng Trần Phi cũng không nói gì nhiều, hơn nữa chuyện này là cạnh tranh thuộc tầng lớp kinh doanh mình cũng không tiện ra mặt can thiệp vào.
Vả lại Trần Phi cũng cảm thấy, với thân phận của Dương Minh , cơ bản là không cần mình lên tiếng, chỉ cần Dương Minh thích, tìm 1 cái cớ làm nổ tung cái khách sạn của Kaike thì cũng có người đi chùi đít cho hắn, Kaike chỉ biết nhận mình đen đủi thôi.Hoặc nguy hiểm hơn nữa Dương Minh tìm cớ nói Kaike là gián điệp mà bắt hắn lại…
Bất quá, Dương Minh cũng không có làm cái gì, chuyện này làm Trần Phi thấy rất tâm đắc!Trần Phi là 1 người chính trực, không muốn thấy Dương Minh dùng quyền lực để mưu lợi cho bản thân.
Trên thực tế, Dương Minh chưa có phản ứng gì, hoàn toàn là bởi vì Kaike chưa đụng chạm gì sâu đến Dương Minh, Dương Minh rất khó khăn mới có được những ngày rảnh rỗi thế này, cũng không thích đi để ý đến những chuyện lung tung, cũng kệ cho bọn họ làm gì thì làm.
5 giờ chiều, Dương Minh đúng giờ có mặt ở kí túc xá của Kinh Tiểu Lộ, bởi vì Kinh Tiểu Lộ có xe nên Dương Minh không lái xe đến.
Đúng lúc Dương Minh chuẩn bị gửi tin nhắn cho Kinh Tiểu Lộ, 1 chiếc xe Volvagen đỗ ở dưới nhà kí túc xa ấn 2 tiếng còi, từ trên xe 1 người nhảy xuống chạy về phía Dương Minh gọi: "Dương ca."
Dương Minh vừa ngẩng đầu lên thì ra là Tất Hải, Dương Minh mới nghic đến Kinh Tiểu Lộ và Cát Hân Dao là bạn học cấp 3, Kinh Tiểu Lộ đi gặp mặt bạn học, Cát Hân Dao có lý nào lại không đi, Tất Hải đến đón Cát Hân Dao cũng là chuyện hợp tình hợp lý.
"Dương ca, anh đến đón chị Tiểu Lộ à?" Tất Hải dáng vẻ rất kích động hỏi: "Dương ca.Anh lên xe của tôi ngồi 1 chút, chờ các cô ấy."
"Ha ha…" Dương Minh bị câu nói của Tất Hải làm cho sững sờ, nhưng liền bật cười haha nói: "Cậu gọi Tiểu Lộ là cái gì?"
"Ặc…Gọi cái kia…Chị Tiểu Lộ a…" Tất Hải xấu hổ nói.
"Chuyện này…Không phân biệt tuổi tác.Năng giả vi tiên(người có năng lực thì đứng trước)" Tất Hải vội vàng giải thích: "Thì giống như mọi người đều gọi anh là Dương ca, ngay cả Báo ca cũng gọi anh là Dương ca đấy thôi…"
"Vậy Kinh Tiểu Lộ có năng lực gì?" Dương Minh hỏi ngược lại.
"Chuyện đó…Cô ấy vốn trước là phó tổng, bây giờ lại là Chủ tịch hội đồng quản trị của công ty rồi, tự nhiên là lợi hại hơn tôi…." Tất Hải giải thích.
"Ừ." Dương Minh nghĩ, thì ra là chuyện này, Tất Hải nói cũng không sai, Tiểu Lộ đúng là rất lợi hại rồi, chỉ là trong mắt mình chưa kịp chuyển sang góc độ đấy thôi: "Vậy có chút buồn cười, hay cậu gọi Tiểu Lộ là Hình tổng đi."
"Vậy có vẻ hơi xa lạ, Dương ca, hay là tôi gọi Tiểu Lộ là chị dâu nhé." Tất Hải cẩn thận hỏi.
"Tùy cậu đi…" Dương Minh có vẻ bó tay lắc lắc đầu đáp ứng.
"Vậy được, từ nay về sau tôi gọi Tiểu Lộ là chị dâu." Tất Hải vội vàng xác định, theo hắn nhận thấy, cách xưng hô này so với Tiểu Lộ còn thân thiết hơn, gọi như vậy mới thể hiện được địa vị phi phàm của mình, có quan hệ gần gũi với Dương Minh.
Tuy Tất Hải biết Dương Minh đã đem cổ phần của Công ty đem cho hết rồi, Kinh Tiểu Lộ chiếm phần lớn, Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám chiếm phần nhỏ, nhưng Tất Hải cũng hiểu, Dương Minh vẫn là ông chủ đứng đằng sau, vô luận là Kinh Tiểu Lộ hay Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám cũng đều là làm việc cho Dương Minh thôi.
Dương Minh gửi tin nhắn cho Kinh Tiểu Lộ, nói cho Kinh Tiểu Lộ biết là mình đang ở dưới nhà, không lâu sau, Kinh Tiểu Lộ và Cát Hân Dao từ trong kí túc xá đi ra.
Mặt mũi Tất Hải đầy uất ức: "Vẫn là Dương ca có mặt mũi, lúc trước em bảo các cô ấy xuống nhà chờ, các cô ấy không chịu xuống, anh vừa gửi 1 tin nhắn liền chạy xuống ngay."
"Tất Hải, anh nói lung tung gì đấy? Có phải muốn ăn đòn không?" Cát Hân Dao trợn mắt nhìn Tất Hải hừ 1 tiếng.
"Anh thuận mồm nói chơi thôi mà…" Tất Hải vội vàng nhận lỗi.
Bây giờ Tất Hải và Cát Hân Dao đã hoàn toàn hoán đổi vị trí cho nhau, Cát Hân Dao thì cường thế, mà Tất Hải thì nhẫn nhịn để làm vui cho Cát Hân Dao, ai bảo Cát Hân Dao và Kinh Tiểu Lộ là chị em tốt của nhau chứ?
"Tiểu Lộ, xe của em đâu? Lát nữa đi xe của em, hay là cũng ngồi xe của Tất Hải?" Dương Minh nhìn Kinh Tiểu Lộ 1 cái hỏi.
"A!Anh không đi xe đến a?" hình tiểu lộ nhìn xung quanh, không thấy xe của Dương Minh đâu có chút thất vọng.Vốn nàng cùng Cát Hân Dao đã lên kế hoạch rồi, đến lúc đó mình đi 1 chiếc BMW, Dương Minh đi 1 chiếc BMW, Cát Hân Dao và Tất Hải đi chiếc Volvagen, 3 chiếc xe đỗ ở trước cổng khu nghỉ dưỡng thật là oai phong a.
Nhưng Dương Minh không đi xe đến, vậy chỉ đành đi xe của mình thôi, Kinh Tiểu Lộ tự nhiên sẽ không đồng ý ngồi cùng xe với Cát Hân Dao nên vội vàng nói: "Chi Hân Dao người ta 2 người còn muốn thân mật a, chúng ta sao có thể làm phiền, vậy đi xe của em đi."
"Ừ." Dương Minh gật gật đầu cũng không nghĩ nhiều, từ xe của Tất Hải đi cùng Kinh Tiểu Lộ ra xe của nàng đỗ ở ngay gần kí túc xá.
"Dương Minh, sao anh không lái xe đến?" Kinh Tiểu Lộ vừa đi vừa hỏi.
"Anh nghĩ là em có xe, nên không lái xe đến" Dương Minh nói: "Cái biển số xe đó rất bắt mắt, anh không thích lái ra ngoài khoe khoang lắm."
"Anh thật là, em và Chị Hân Dao còn nghĩ anh cũng lái xe của anh đi đến gặp mặt bạn bè của em để thể hiện 1 chút cơ." Kinh Tiểu Lộ có gì nói đấy cũng không dấu diếm cách nghĩ của mình.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1501


Báo Lỗi Truyện
Chương 1501/2205