Chương 15: Dương thị phi thối


"Mẹ kiếp! Lão tử giết mày!" Thằng thứ hai không phải là thiện nam tín nữ gì, rõ ràng so với tên ngu kia thì trầm ổn hơn nhiều, hắn kéo thằng đầu tiên lại, nói: "Mày thấy con nhỏ kia không, đừng để nó chạy thoát, để tao đối phó với thằng nhóc này!"
Thằng số hai đột nhiên nhảy tại chổ, cụng cụng hai đầu nắm tay, làm ra bộ dáng của tuyển thủ quyền anh. Nhìn động tác của hắn, rất có chuẩn mực, giống như một tuyển thủ chuyên nghiệp.
Vẻ mặt của Dương Minh không khỏi khẩn trương, thật ra thì… lúc đầu hắn không để hai tên này vào mắt, nhưng giờ không khỏi cẩn thận ứng phó. Người này có thể là một bạn học của Kim Cương tại trường thể thao, hiện tại có thể là tuyển thủ quyền anh không chuyên hoặc là huấn luyện viên.
Tên thứ hai đột nhiên tấn công, một quyền đấm ngay đầu Dương Minh. Dương Minh lúc này không dám khinh thường, thân hình lùi lại tránh né cú đấm, nhưng không nghĩ đây là hư chiêu, khi thấy Dương Minh lui về, hắn lập tức thu hồi nắm tay, hướng đến bụng Dương Minh đấm tới.
Dương Minh không kịp tránh, ăn cho đủ một đấm. Một trận đau nhức từ bụng truyền đến, bất quá Dương Minh ngay cả hừ không cũng có, cái này thì thấm gì, so với gậy sắt còn thua xa! Năm đó Dương Minh bị đám xã hội đen cầm gậy sắt đập cho một trận, mà hắn vẫn còn có thể đứng dậy đập bể đầu từng thằng, làm cho đám lưu manh đó sợ đến lòi ruột.
Một chút thương tích này Dương Minh vẫn có thể chịu được.
"Xem bộ dáng của mày chắc là quyền thủ chuyên nghiệp, chẳng qua thực lực cũng bình thường!" Dương Minh cười lạnh lùng: "Hèn chi phải đi làm cướp!"
Tên thứ hai đương nhiên biết sức nặng của một đấm này, nhìn thấy Dương Minh không có việc gì, không khỏi giật mình! Nếu đổi lại là người khác, chắc đã đau đến mức ói cá mật xanh.
"Tốt, đến tao tấn công!" Dương Minh còn chưa dứt lời, đã hung hăng đá một cước về hướng phía tên kia. Tên số hai vội vàng che chắn phần thân trên của mình, nhưng hắn nhìn thấy hai chân Dương Minh rời khỏi mặt dất, cước trên đá không trúng, nhưng cước thứ hai lại đang ở giữa đũng quần!
Một chiêu hai cước này do Dương Minh năm đó dựa trên trò" Street Fighters" mà luyện thành, mặc dù là chỉ luyện không có kỹ xảo, nhưng lực sát thương rất lớn! Dương Minh gọi nó là Dương Thị Phi Thối !
Năm đó đã không biết bao nhiêu đối thủ gục dưới Dương Thị Phi Thối này. Nhưng Dương Minh biết chiêu này cũng có khuyết điểm, đó chính là mỗi lần ra chiêu xong, thân thể theo quán tính rớt xuống, mông chạm đất, giống như một đống thịt.
Nếu chiêu này đắc thủ thì không thành vấn đề, thừa dịp đối phương bị thương, Dương Minh có thể đứng dậy, nhưng nếu không đá trúng, vậy thì nhược điểm bản thân sẽ bị lộ.
Cho nên Dương Minh không bao giờ dễ dàng dùng chiêu này, trừ khi nắm chắc phần thắng, như lúc này, tên này căn bản tránh không khỏi, nên Dương Minh mới khẩn cấp tung ra cước thứ hai !
Dương Minh ngồi dưới đất, đã rất nhanh đứng dậy, mặc dù chỉ có một hai giây đồng hồ, nhưng nếu để đối thủ chiếm được tiên cơ, vậy thì chỉ có nước bị đòn!
Hiển nhiên là tên thứ hai bị thương không nhẹ, đang ôm quần ngồi chồm hổm trên mặt đất.
"Cương ca, cứu mạng!" Tên thứ nhất thấy quyền thủ phe mình bị thương nặng, lập tức hô lớn.
"Mẹ nó!" Kim Cương mắng thầm, không ngờ tên tiểu tử này lại ra tay với hai bằng hữu của mình. Hắn cũng không cho rằng Dương Minh có thực lực, cái trò đá bay của Dương Minh hắn căn bản không xem là một chiêu thức, trong lúc khẩn cấp xài đại ra mà thôi. Hắn nào biết, Dương Minh năm đó đã khổ luyện chiêu này mất mấy tháng.
Nhưng khi tên đầu tiên kêu tên hắn, điều này làm cho hắn cảm thấy tiến thối lưỡng nan, nếu mình đi ra thì chẳng khác nào chứng minh cho Triệu Oánh thấy do một tay mình bày ra! Còn nếu không đi ra ngoài, thì sẽ để cho thằng nhóc này chạy thoát.
Kim Cương cân nhắc mãi, rồi cuối cùng quyết định không lộ diện, để lần sau thu thập nó.
Dương Minh thấy Kim Cương không ra, nhìn về hướng thùng rác, cười lạnh hai tiếng, nói với Triệu Oánh: "Chị Oánh, chúng ta đi!"
"Không cần báo cảnh sát sao?" Triệu Oánh nhìn thấy hai kẻ bắt cóc đều bị Dương Minh đánh ngã, cho nên cũng không lo lắng như vừa rồi.
"Không cần, nếu báo cảnh sát thì phải đi đến sở cảnh sát lấy lời khai rồi này nọ nữa, không bằng chúng ta đi về. Bọn họ khẳng định sẽ không ở lại chổ này chờ cảnh sát đến túm đầu!" Dương Minh rất ngại phiền toái, thật vất vả lắm mới có cơ hội ở cùng một chỗ với mỹ nữ sư phụ, hắn không muốn chạy đến sở cảnh sát lấy lời khai đâu.
"Nhưng như vậy…" Triệu Oánh muốn nói, nhưng ngẫm lại cũng không tổn hại gì, nên cũng không tính toán nữa.
Hai người đi vào trong trường, Triệu Oánh nói: "Dương Minh, em cũng về đi, chị không sao rồi!"
"Vậy sao được! Lỡ gặp tụi cướp bóc thì sao?" Dương Minh lúc này cũng muốn vào ngồi, nhưng chỉ dám nói như vậy. Bây giờ cũng đã đưa đến cửa, không thể bắt người ta mời mày vào ngồi!
Triệu Oánh nhìn thấy căn lầu tối như mực, lại liên tưởng đến hai tên đạo tặc hung thần ác sát, trong lòng nhất thời hoảng sợ. Vì thế gật đầu nói: "Vậy làm phiền em!"
"Người ta nói, hộ tống người đẹp về nhà là thiên chức!" Dương Minh chạy vọt vào, cố ý" kiểm tra" một chút, từ lầu một đến lầu tám. Không có bất kỳ sinh vật nào tồn tại, bất quá lời này không nên nói ra, nếu không thì công lao của bản thân sẽ biến mất.
Triệu Oánh đi phía sau Dương Minh, đột nhiên cảm thấy khoảng cách của mình và hắn đã gần nhau rất nhiều. Người ta nói, hoạn nạn gặp chân tình, xem ra là có thật. Ít nhất là bây giờ, Triệu Oánh cũng không xem Dương Minh là học trò nữa, mà là bằng hữu, là đệ đệ của mình.
"Tốt, đến rồi !" Triệu Oánh nhìn thấy tầng lầu mình sống, thấy Dương Minh còn muốn tiếp tục đi lên nữa, vội nói.
"Sao? Đến rồi hả?" Dương Minh không nghĩ là Triệu Oánh lại sống ở lầu hai. Trời, bản thân còn chưa kịp biểu hiện gì đã đến rồi sao?
"Ừm!" Triệu Oánh gật đầu, lấy trong túi ra chùm chìa khóa mở cửa
Dương Minh thấy Triệu Oánh thật không có mời mình vào nhà ngồi chơi, nhất thời trong lòng khẩn trương, mắt thấy Triệu Oánh đã mở cửa, đang phẫy tay chào từ biệt hắn, Dương Minh đột nhiên hét lớn: "Chị Oánh, nhà chị có WC không? Em nhịn hết nỗi rồi!"
Sau đó Dương Minh không đợi Triệu Oánh phản ứng, đã phóng vào trong phòng nàng, hướng toilet mà đâm đầu vào.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #15


Báo Lỗi Truyện
Chương 15/2205