Chương 1498: Cảm ơn Lâm muội muội


"Chuyện của tôi cũng rất gấp" Tiểu Trương nói: "Lưu tổng, anh đưa đồ ăn vào cho Dương ca phải không? Hay là tôi đi cùng anh nhé?"
Tiểu Trương thấy giám đốc Lưu đẩy xe đồ ăn nên hỏi.
"Cái này…Được rồi." Giám đốc Lưu thầm nghĩ, mình cũng không cần thiết phải đắc tội với Tiểu Trương, cứ để cho hắn đi vào cùng, tóm lại nếu Dương ca có hỏi đến thì mình cứ nói là hắn muốn đi cùng vào không có liên quan gì đến mình.
Mình là Giám đốc sảnh cũng không quản được hắn là đội trưởng đội bảo an, về cơ bản là quan hệ đồng cấp, hắn cứ nhất quyết đi vào mình làm sao mà ngăn được chứ? Hơn nữa nếu mà mình thật sự có cùng người ta động thủ thì người ta là đội trưởng đội bảo an mình làm sao là đối thủ của người ta đây.
Giám đốc Lưu gõ cửa, bên trong phòng truyền đến giọng nói của Bạo Tam Lập: "Vào đi."
Giám đốc Lưu nhẹ nhàng mở cửa đẩy xe đồ ăn đi vào, Tiểu Trương cũng bám sát theo sau.
"Dương ca, Bạo tổng, Hầu tổng, rượu và đồ ăn đã chuẩn bị cong rồi, anh xem, nên để ở đâu đây?" Giám đốc Lưu cũng là người biết nhìn nhận sự việc, từ sau khi biết thân phận thật sự của Dương Minh thì liền gọi tên Dương Minh trước, mà hắn cũng nhìn ra Dương Minh không thích người ta gọi mình kiểu như Dương chủ tịch hội đồng quản trị, nên cũng bắt chiếc theo Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám gọi Dương Minh là Dương ca.
"Không cần làm, chúng tôi tự làm được rồi." Bạo Tam Lập gật gật đầu nói với Giám đốc Lưu.Vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy Tiểu Trương nên hỏi: "Tiểu Trương sao cậu lại đến đây? Có chuyện gì sao?"
"Bạo tổng, là tôi tìm Dương ca hồi báo công tác." Tiểu Trương do dự 1 lúc rồi nói.
"Ồ? Cậu tìm Dương ca hồi báo công tác?" Bạo Tam Lập vừa nghe Tiểu Trương nói xong hơi sững sờ: "Cậu tìm Dương ca hồi báo công tác gì?"
"Tôi…" Tiểu Trương bị Bạo Tam Lập hỏi liền ấp úng, mặt đỏ bừng đứng ở đó.
"Được rồi, Tiểu Trương, có việc gì thì nói đi." Dương Minh thấy Tiểu Trương bị Bạo Tam Lập hỏi làm cho khó xử như vậy nên khoát tay nói giải vậy cho Tiểu Trương.
"Vâng." Tiểu Trương nghe Dương Minh nói mà như trút được gánh nặng, thở ra 1 hơi nói: "Dương ca, là như thế này, từ sau hôm anh đến, tôi liền sai người theo dõi động tĩnh của tên gia hỏa Trần Trí Nghiệp."
"Ơ? Cậu cũng biết làm việc đấy." Dương Minh nghe xong cũng kinh ngạc, không ngờ Tiểu Trương này tâm tư cũng linh hoạt như vậy, đại khái cũng nhìn ra mình có mâu thuẫn với Trần Trí Nghiệp , vì vậy mới theo dõi động tĩnh của Trần Trí Nghiệp rồi hồi báo với mình.
Đương nhiên, tâm tư kích động của Tiểu Trương Dương Minh hiểu rõ, bất quá Dương Minh cũng không để trong lòng, 1 ông chủ sẽ không sợ thủ hạ kích động với mình mà chỉ sợ loại người cả ngày không làm cái gì cả.
Nghe thấy Dương Minh khen, mặt Tiểu Trương đầy vui vẻ nói: "Tôi có điều kiện thuận tiện mà, tự nhiên phải nỗ lực gánh 1 phần việc cho Dương ca."
"Cậu nói tiếp đi, Trần Trí Nghiệp làm sao rồi?" Dương Minh gật gật đầu hỏi.
"Trần Trí Nghiệp hôm nay đón 1 người nước ngoài đến, hơn nữa lại đặt 1 phòng trong khách sạn của chúng ta." Tiểu Trương nói.
"Người nước ngoài?" Dương Minh nhíu nhíu mày, tên Trần Trí Nghiệp này tìm 1 người nước ngoài đến để làm gi? Là ngẫu nhiên hay là tên này lại có ý tưởng xấu gì đây? Lúc trước khi Dương Minh rời khỏi phòng hắn, cũng nhìn thấy trong mắt vẻ không cam tâm và thù hận, chắc là không cam tâm từ bỏ đâu.
"Đúng vây, hơn nữa sau khi bọn chúng đến khách sạn liền bắt đầu bình phẩm trang thiết bị và nội thất của khách sạn , không biết bọn chúng cuối cùng là muốn làm cái gì nữa?" Tiểu Trương nói: "Tôi thấy tình hình này có chút khả nghi, nên mới hồi báo với anh."
"Ừ, cậu làm không sai." Dương Minh khen thưởng Tiểu Trương 1 câu, tuy rằng trong lòng không biết Trần Trí Nghiệp cuối cũng muốn chơi trò gì.
"Đây là việc tôi nên làm mà." Tiểu Trương vẻ mặt tươi roi rói nói: "Dương ca, Bạo tổng, Hầu tổng, vậy tôi đi xuống trước, có việc gì, tôi lập tức hồi báo."
"Cậu không phải có số điện thoại của tôi sao, có tin gì mới trực tiếp gọi điện cho tôi là được rồi." Dương Minh nói.
"Được rồi, Dương ca, tôi biết rồi." TIểu Trương tự nhiên là có số điện thoại của Dương Minh, nhưng chưa được Dương Minh cho phép hắn làm sao dám tùy tiện gọi lung tung, bây giờ được sự cho phép của Dương Minh, Tiểu Trương đương nhiên là đáp ứng rồi.
Sau khi Giám đốc Lưu và Tiểu Trương lui xuống, Bạo Tam Lập mới nghi ngờ hỏi: "Dương ca, anh với tên họ Trần, có thù hả?"
"Có thù? Cũng không hẳn như vậy, chỉ là tên này cứ bám lấy tôi không chịu buông thôi." Dương Minh lắc lắc đầu lạnh nhạt nói.
"Có cần tôi dẫn người cảnh cáo nó 1 chút không?" Bạo Tam Lập nghe thấy tên náy bàm lấy không buông liền tức giận nói.
"Vậy thì không cần thiết." Dương Minh xua xua tay , cự tuyệt nói: "Hắn có quen biết chú Trần, không tiện dùng những thủ đoạn đó, bất quá, tôi xem tên này cũng không gây nên được sóng to gió lớn gì, hơn nữa đã có Tiểu Trương nhìn chằm chặp vào hắn thì không có việc gì rồi, chỉ là 1 con tép mà thôi, không cần để ý đến hắn."
"Được rồi, vậy thì tha cho hắn 1 lần, nếu hắn còn không thành thật thì tôi sẽ chơi cùng với hắn." Bạo Tam Lập độc ác nói.
Hầu Chấn Hám bấy đồ ăn xong, rót rượu cho Bạo Tam Lập và Dương Minh sau đó cũng ngồi xuống ở bên cạnh: "Dương ca, tôi kính anh 1 ly."
Cơ hội để Dương Minh và Bạo Tam Lập, Hầu Chấn Hám cung nhau uống rượu đã ít lại càng ít, Dương Minh cũng đã lâu lắm rồi không có uống thoải mái, lúc trước cùng Tôn Côn gặp mặt, nhưng buổi chiều Tôn Côn còn phải lái xe nên không được uống rượu, tính ra Dương Minh cũng lâu rồi không cùng bằng hữu uống rượu.
"Dương ca, tôi biết anh lâu hơn Hầu tử, chén này 2 chúng ta uống trước." Bạo Tam Lập cũng nâng ly lên chặn trước mặt Hầu Chấn Hám.
Hầu Chấn Hám cũng không cáu mà cười khinh bỉ nói: "Không thể tính như vậy, phải tính xem ai đi theo Dương ca lâu hơn."
"Nói phét, tôi từ lúc ở trong tù đã biết Dương ca là 1 đại nhân vật, liền bắt đầu đi theo Dương ca rồi." Bạo Tam Lập vô lại nói bừa.
"…" Hầu Chấn Hám thấy Bạo Tam Lập giống như trẻ con, không nói được gì.
"Được rồi, đừng tranh nhau nữa!Hai người các cậu!" Dương Minh không chịu được cầm ly rượu lên nói: "Cùng nhau cạn 1 ly nào."
"Uống." Lần này Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám không nói được gì nữa, giơ ly lên uống cạn.
Bạo Tam Lập có tý hơi men bắt đầu lắm mồm: "Dương ca, anh là đặc công, sao mà cũng phải vào khám thế?"
"Đặc công phạm pháp thì cũng phải ngồi tù a." Dương Minh nghe Bạo Tam Lập hỏi mà dở khóc dở cười nói: "Tôi lúc đó" hấp diêm" Chỉ Vận nên phải vào đó."
"Khà, phải nói chị dâu Chỉ Vận là người có tình có nghĩa a.Vốn muốn kiện Dương ca, liền trở thành bạn gái của Dương ca rồi!" Bạo Tam Lập nghe Dương Minh nhắc đến chuyện của Lâm Chỉ Vận liền cười hô hô.
"Đừng nói lung tung, tôi và cô ta thực ra đã biết nhau từ trước, chỉ là cô ấy không biết là tôi thôi." Dương Minh xua xua tay: "Được rồi, chuyện đã qua rồi, sau này đừng nhắc đến nữa, năm tháng như thoi đưa, thoáng cái mà hơn 1 năm trôi qua rồi."
Nghe Dương Minh cảm thán, Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám cũng động dung, bất quá, vẻ mặt Hầu Chấn Hám có chút cổ quái, cầm ly rượu lên nói với Bạo Tam Lập: "Tôi nói này Báo tử, nói đến 2 người chúng ta quen biết chúng ta, đều có liên quan đến chị dâu Chỉ Vận, xem ra chị dâu Chỉ Vận là bà mối của chúng ta với Duong ca nha."
Nói đến đây Hầu Chấn Hám không nén được mà đỏ mặt lên: "Không ngờ lúc đó tôi đi cướp chị dâu Chỉ Vận, nhớ lại mà vẫn thấy vã mồ hôi."
"Hô hô, Hầu tử, anh nói cũng đúng, 2 chúng ta có thể có ngày hôm nay, 2 chúng ta đúng là phải cảm ơn chị dâu Chỉ Vận." Bạo Tam Lập cũng gật đầu nói đúng.
"2 người các cậu đừng cám ơn nữa, chờ sau khi tôi đi rồi, các cậu chăm sóc tốt các nàng đừng để ai bắt nạt các nàng là được rồi ." Dương Minh thở dài nói.
"Dương ca, đừng nói như vậy mà." Bạo Tam Lập lo lắng nói: "Dương ca, anh cứ yên tâm, chuyện của nhà anh cũng là chuyện của nhà tôi và Hầu tử, nếu hắn dam oán thán, tôi là ngươi đầu tiên giết chết hắn!Đừng xem hắn xuất thân là bộ đội đặc chủng, lão tử 1 súng là cho cái đầu dưa hấu của hắn vỡ toác ngay."
"Bạo Tam Lập anh nói lung tung cái gì vậy?" Hầu Chấn Hám trừng mắt nhìn Bạo Tam Lập 1 cái: "Cái gì nói là tôi có oán thán? Tôi còn muốn nói cậu mà quên chuyện Dương ca dặn dò thì tôi là người đầu tiên làm thịt cậu đấy."
"Hai người các cậu a, hàng ngày đều tranh giành nhau như vậy, sao mà giống trẻ con quá vậy?" Dương Minh thấy hành động của 2 người cũng bó tay.
"HẮc, hắc…" Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám xấu hổ không cãi nhau nữa, chỉ cười khan 2 tiếng, nhìn về phía Dương Minh lấy lòng.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1498


Báo Lỗi Truyện
Chương 1498/2205