Chương 1493: Khó khăn của bố con Trần gia


Còn cổ phần của Công ty châu báu Dương Minh định để hết lại cho Trương Tân, còn cổ phần của Công ty bất động sản mới thành lập thì để cho Lý Đại Cương, còn với Công ty của Tôn Khiết ở Đông Hải thì để cho Điền Đông Hoa.
Còn với Trần Mộng Nghiên, Lâm Chỉ Vận, Chu Giai Giai, Hoàng Nhạc Nhạc, Tiếu Tình, Tôn Khiết và còn có cả Triệu Oánh nữa thì Dương Minh định để số tài sản trong tay mình lại cho các nàng, với số tiền đó cũng đủ để cho các nàng sống cả đời rồi.Ngoài chỗ đó ra, còn hòn đảo ở Châu Phi Dương Minh cũng để lại luôn cho các nàng.
Còn với Tô Nhã, nàng không thiểu gì tiền, mà Dương Minh cũng không muốn cho nàng biết mình phải đi Vân Nam, sợ rằng nàng sẽ cho chịu nổi. Làm cho người ta thấy khó chịu nhất là cái cảm giác li biệt sau khi vừa được gặp lại.
Chỉ còn lại bố mẹ của mình, nhưng hắn cũng để lại Nhà máy Công nghiệp nặng Danh Dương là cũng có thể tiếp tục kinh doanh được nữa, chì là nếu mình không thể quay về thì quan hệ với Buffol có còn tiếp tục được duy trì nữa hay không?
Tuy rằng phần lớn kỹ thuật đã được chuyển đến cho Nhà máy, cũng đã tự lắp đặt được dây chuyền sản suất, nhưng không biết Nhà máy công nghiệp nặng Danh Dương từ giai đoạn bắt đầu tiếp nhận có thể tự đi trên con đường nghiên cứu của mình, nếu chỉ dựa vào kĩ thuật hiện nay, vậy sau vài năm nữa nhất định sẽ bị đào thải.
Nhưng nhưng cái đó lại làm Dương Minh lo lắng, những cái mà mình có thể làm được cũng chỉ được như vậy thôi.
"Vậy anh cho em rồi thì Trần Mộng Nghiên các nàng sẽ nghĩ như thế nào đây?" Sau khi cao hứng, Kinh Tiểu Lộ liền nghĩ ngay đến vấn đề thực tế hơn.Nếu Dương Minh đem cổ phần cho mình, Trần Mộng Nghiên có đồng ý hay không? Nói gì thì nói người ta mới là bạn gái chính thức của Dương Minh , cái công ty này cũng phải là của Trần Mộng Nghiên mới đúng.
"Anh còn cái khác cho họ." Dương Minh cười cười giải thích: "Cái công ty này từ đầu chỉ có mình em tham dự vào trong đó, vì vậy cho em cũng là chuyện bình thường, yên tâm đi, Trần Mộng Nghiên sẽ không có ý kiến gì đâu."
"Vậy thì tốt." Kinh Tiểu Lộ nghe xong mới thở nhẹ 1 hơi: "Nếu mà chị Mộng Nghiên mà không vui, thì em sẽ không đồng ý mà nhận được."
"Em có thể không nhận sao?" Dương Minh cười nói: "Theo anh được biết, tổng giá trị tài sản của 2 công ty Dang Dương là hơn 300 triệu, cộng thêm Khách sạn quốc tế Tùng Giang và Bất Dạ Thiên thì tổng tài săn lên đến hơn 500 triệu đấy."
"Trong ấn tượng của anh, em là kẻ tham tiền vậy sao?" Kinh Tiểu Lộ nghe Dương Minh nói xong hừ 1 tiếng.
"Hình như là như vậy a?" Dương Minh cười nói: "Lúc anh gặp em lần đầu tiên, em cứ mở mồm ra là nói đến tiền.Hơn nữa, lần sau gặp lại, em còn đòi anh bao em?"
"Cái này." Kinh Tiểu Lộ có chút xấu hổ, ủy khuất chớp chớp mắt: "Tại lúc đó em nghèo mà, bây giờ tiền lương của Phó tổng giám đốc cũng đủ để sinh hoạt hàng ngày và khám bệnh cho bà rồi, số lẻ em cũng đủ tiêu rồi thì không cần nhiều nữa làm gì."
"Ô? Vậy thì anh hiểu nhầm em?" Dương Minh cười khổ lắc lắc đầu: "Xem ra em vẫn không phải là người tham tiền."
"Nhưng tiền thì không có ai chê ít nha, anh cho em cổ phần em đương nhiên phải lấy, chỉ có tên ngốc mới không lấy thôi." Kinh Tiểu Lộ nói: "Nhỡ sau này anh không cần em nữa, em cũng sẽ không bị nghèo chết, mà cũng không phải đi tìm người đàn ông khác em cũng có thể có cuộc sống thoải mái."
"." Đối với câu trả lời của Kinh Tiểu Lộ Dương Minh cũng bó tay, bất quá lời của Kinh Tiểu Lộ cũng ít nhiều nói ra được 1 ít sự việc sắp xảy ra, chỉ có không phải Dương Minh không cần cô nữa, mà chính Dương Minh cũng không biết mình đi chuyến này mất bao lâu và có thể trở về hay không nữa.
"Sao vậy? Bị em dọa rồi à? Em chỉ thuận miệng nói thôi." Kinh Tiểu Lộ cười ha ha nói, cũng không phát hiện thấy ở khoảng giữa 2 lông mày của Dương Minh có hiên lên chút đau buồn.
"Không sao, được rồi." Dương Minh nhún nhún vai: "Nếu em không có ý kiến gì, mấy hôm nữa anh sẽ bảo Bạo Tam Lập đi làm chuyện này."
"Không cần gấp như vậy." Kinh Tiểu Lộ sợ Dương Minh nói mình tham tiền nên vọi vàng xua tay.
"Nghĩ đến thì làm luôn đi." Dương Minh cười cười , không nói gì thêm.
.
Nói đến Trần Tiểu Long lái chiếc xe BMW bị đâm vừa mới mua kia, càng nghĩ càng căm giận, thầm nghĩ, hôm nay không phải bố mình đã tìm Dương Minh nói chuyện rồi sao? Làm sao hắn lại có thể xuất hiện ở trên đường được? Hơn nữa còn lái chiếc BMV X5 so với xe của mình còn cao cấp hơn 1 bậc, cuối cùng là chuyện gì đây?
Trừ phi là hôm nay gặp được anh em sinh đôi của Dương Minh? Nếu không phải ngày trước Trần Tiểu Long là bạn học của Dương Minh biết hắn không có anh em sinh đôi gì hết, không chừng còn tưởng rằng người hôm nay mình gặp không phải là Dương Minh.
Bất quá, Trần Tiểu Long quen thuộc Dương Minh như vậy, người mà hôm nay gặp được bất kể là là từ giọng điệu đến tác phong cử chỉ đều giống Dương Minh như đúc.Vì vậy hắn mới thực sự mà tin rằng người đấy đúng là Dương Minh.
"Bố, không phải bố tìm Dương Minh nói chuyện sao? Sao con lại đụng phải hắn ở trên đường vậy?" Trần Tiểu Long tức tốc chạy về phòng tổng thống của Khách sạn quốc tế Tùng Giang, vừa đẩy cửa vào có chút không vui oán trách hỏi.
"Tiểu Long, con về rồi à?" Trần Trí Nghiệp thấy vẻ mặt không vui của con trai, vội quan tâm hỏi: "Sao vậy? Dương Minh tìm con gây sự?"
"Lại còn không.Con vừa lấy 1 chiếc BMV mới định đi đến chỗ Trần Mộng Nghiên ra vẻ 1 chút, nếu cô ta thích thì tặng cho cô ta luôn, nhưng không ngờ đi được nửa đường liền đụng phải Dương Minh, thằng ôn này liền lái xe đâm vào xe của con, làm chiếc xe mới bị đâm lõm hết cả, con cũng không có cách nào đi tìm Trần Mộng Nghiên nữa." Trần Tiểu Long oán trách nói 1 hơi: "Hơn nữa không biết thằng ôn này kiếm được ở đâu ra 1 chiếc BMV X5 còn cao cấp hơn cả xe của con."
"Tình hình có thay đổi." Trần Trí Nghiệp yên lặng nghe Trần Tiểu Long đánh rắm xong, sau đó sắc mặt trở nên nghiêm chỉnh nói: "Tài liệu lúc trước của chúng ta, so với hiện tại em rằng có khác biệt rất lớn."
"Tài liệu có khác biệt rất lớn, là có ý gì?" Trần Tiểu Long nghe xong sững sờ hốt hoảng hỏi.
"Thằng ôn Dương Minh này, không phải là 1 kẻ nghèo, mà là rất có tiền." Nói đến đây loog mày cuae Trần Trí Nghiệp không nhịn được mà nhíu lại: "Khách sạn mà chúng ta đang ở , là của nó."
Cái này là 1 nỗi đau trong lòng của Trần Trí Nghiệp, khách sạn mà mình ở lại là sản nghiệp của Dương Minh mà mình lại rất ra vẻ tinh tướng gọi điện cho Dương Minh đến phòng tổng thống muốn nói chuyện với hắn.
CÙng người ta nói chuyện trong khách sạn của người ta? Nghĩ đến đây Trần Trí Nghiệp liền đỏ mặt, nhưng cùng với đó thì sự thù ghét Dương Minh ở trong lòng càng tăng lên mãnh liệt.Có 1 số người là như vậy, lúc thù ghét người khác thì không bao giờ nghĩ đến sai lầm của mình, tất cả những việc này đều là Trần Trí Nghiệp tạo ra, có quan hệ gì đến Dương Minh chứ?
"Cái khách sạn này? Của Dương Minh ? Bố, bố đùa kiểu gì thế? Sao lại như vậy được?" Trần Tiểu Long vừa nghe xong lời của bố liền ngây người ra: "Khách sạn này không phải của nhà Vuong Chí Đào sao? Vương Chí Đào là bạn học của con, bố là Vương Tích Phạm, không phải lúc trước bố cũng quen biết sao?"
"Bố đã thăm dò rồi, Vương Tích Phạm năm trước đã bị bắt rồi, Khách sạn này khẳng định không phải là của Vương Tích Phạm nữa rồi." Trần Trí Nghiệp lắc lắc đầu" Lúc nãy, khi thằng nhóc Dương Minh nói với bố xong bố cũng không tin, nhưng sau đó nghĩ kỹ lại, cái này cũng rất có khả năng."
"Những lời này có ý gì?" Trần Tiểu Long hỏi.
"Con nghĩ xem, Trần Phi là người gì chứ? Người ta bây giờ lớn nhỏ gì cũng là 1 lãnh đạo trong thành phố, tìm bạn trai cho Trần Mộng Nghiên, cho dù không phải là môn đăng hộ đối thì cũng phải xấp xỉ như vậy chứ." Trần Trí Nghiệp phân tích: "Nếu nhà Dương Minh cái gì cũng không có thì Trần Phi có thể đồng ý chuyện này sao? Từ việc hắn đưa Dương Minh đến khách sạn có thể nhìn ra Trần Phi rõ ràng là đồng ý chuyện này rồi.Vì vậy nói, khách sạn này không chừng là của nhà tên Dương Minh thật."
"A? Không phải chứ? Nếu mà như vậy, thì chuyện của con và Trần Mộng Nghiên không phải là." Trần Tiểu Long thấy tình hình như vậy, sắc mặt kém đi rất nhiều, mặt chảy dài ra nói: "Bố, bố phải nghĩ cách giúp con mới được."
"Tiểu Long , không phải bố không nghĩ cách." Trần Trí Nghiệp nhíu chặt 2 đầu mày lại: "Chuyện này thực sự bố cũng muốn giáo huấn thằng nhóc này 1 trận, dám ra ve trước mặt bố, muốn chơi trò gì chứ? Cái khách sạn này có giỏi thì cũng trị giá khoảng 100 đến 200 triệu, sao mà so với bố con được chứ?"
"Bố, vậy chúng ta nên làm thế nào?" Trần Tiểu Long cũng không quan tâm đến Dương Minh cuois cùng là có bao nhiêu tiền mà chỉ quan tâm xem mình có thể ở cùng với Trần Mộng Nghiên hay không thôi.
"Lúc nãy, trước khi con quay về , bố vẫn đang nghĩ cách, nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn không có cách nào tốt cả." Trần Trí Nghiệp nói đến đây vẻ mặt đau khổ: "Thằng nhóc này, cứng mềm đều không chịu, ở Tùng Giang này không làm gì được nó, nếu mà ở phương Nam thì bố đã tìm người giải quyết nó luôn."
Trần Trí Nghiệp cũng là 1 người độc ác, lúc bị Hồ Tam ép cho không còn đường để đi cũng đã luyện được 1 trái tim cứng rắn, lúc ở phương Nam cũng đã từng làm ăn phạm pháp, vì ở đây chỉ có mình Trần Tiểu Long nên mới dám nói ra những lời độc ác như thế.
"Bố, hay là gọi bọn Quân Bưu đến giết luôn thằng nhóc họ Dương này đi." Trần Tiểu Long vừa nghe bố nói xong liền phấn khởi hắn lên vội nói.
Quân Bưu là 1 tên liều mạng mà Trần Tiểu Long quen biết ở thành phố K ở phương Nam, đã giúp Trần Tiểu Long thu thập mấy đối thủ của hắn, ra tay độc ác vô cùng.
"Vớ vẩn, con cũng không nghĩ xem Trần Phi làm cái gì à?" Trần Trí Nghiệp trợn mắt nhìn Trần Tiểu Long 1 cái: "Nếu có thể giết nó thì bố đã không phải lo lắng đến phát sầu lên như thế này."

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1493


Báo Lỗi Truyện
Chương 1493/2205