Chương 1489: Anh ra ngoài trước đi


Kinh Tiểu Lộ tuy không có ngẩng đầu lên nhưng cũng cảm giác được ánh mắt mãnh liệt của Dương Minh đang nhìn mình, làm cho đầu Kinh Tiểu Lộ càng cúi thấp hơn nữa…
Lúc trước, khi còn khách khí với Dương Minh, vẫn đợi có một ngày nào đó phát sinh 1 chuyện gì ám muội với Dương Minh để tình cảm của 2 bên có thể tiến triển them 1 bước.
Kinh Tiểu Lộ suốt ngày trách ông trời không chịu giúp mình, tại sao không cho mình cơ hội thích hợp chứ? Nghe được lúc Trần Mộng Nghiên, Lâm Chỉ Vận, Chu Giai Giai nói chuyện có lúc ngẫu nhiên nhắc đến chuyện Dương Minh và Chu Giai Giai hôn nhầm, chuyện ống nước bị nổ, khiến Kinh Tiểu Lộ cảm thấy buồn cười đồng thời cũng vô cùng ngưỡng mộ.Các chuyện như thế này tại sao lại không xảy ra với mình chứ?
Đương nhiên loại chuyện như thế này chỉ có ngẫu nhiên xảy ra thì mới có hiệu quả, còn nếu cố ý sắp xếp thì sẽ mất đi ý nghĩa của nó.Kinh Tiểu Lộ cũng sẽ không cố ý mà đi làm như vậy, tuy rằng cô có thể cố ý tạo ra 1 chuyện nhưng Dương Minh không thích người con gái có tâm cơ, Kinh Tiểu Lộ cũng tin rằng Dương Minh không phải là kẻ ngốc, cho dù Kinh Tiểu Lộ có che dấu tốt đến đâu cũng có lúc bị Dương Minh phát hiện ra.
Nhưng vào lúc này, Kinh Tiểu Lộ thật không biết làm sao, mà còn trong lúc vẫn còn đang xấu hổ như thế này, lúc mình đi tè thì bị Dương Minh nhìn thấy, như vậy cũng đủ thảm rồi, Kinh Tiểu Lộ thà bị đổi thành bị hôn nhầm hay là ống nước bị nổ còn hơn.
Dương Minh lúc này cũng rất căng thẳng, dị năng cũng vô tình mà phát sinh hiệu ứng, trong lúc vô ý mà nghe thấy ý nghĩ trong đầu của Kinh Tiểu Lộ.
Vốn, Dương Minh lúc này trong nội tâm đang tranh đấu rất kịch liệt, xem hay là không xem? Nhưng trong lúc vô ý lại nghe thất ý nghĩ lúc này của Kinh Tiểu Lộ, cái ý tưởng xầu trong đầu Dương Minh lập tức bị dập tắt.
Đối mặt với 1 cô gái dè dặt khó xử như vậy, Dương Minh thật không thể có ý tưởng xấu được.Kinh Tiểu Lộ vào lúc này mà còn nghĩ tới chuyện được mất trong việc phat triển tình cảm với mình, làm cho Dương Minh thấy rất cảm động đồng thời mình không thể là kẻ tiểu nhân thấy nhà cháy mà hôi của được.
Biết được ý nghĩ của Kinh Tiểu Lộ, Dương Minh biết cho dù mình có nhìn trộm, hình tiểu lộ cũng sẽ không nói gì, nhưng Dương Minh không thể làm như vậy được…
Nghĩ đến mình vừa rồi có ý nghĩ thối tha bỉ ổi như vậy Dương Minh không khỏi đỏ mặt.
"Cái đó, anh định đi vào giúp em 1 tay, nhưng không ngờ em lại vào đi tè chứ" Dương Minh dẹp bỏ ý nghĩ xấu trong đầu xuống, giải thích: "Hơn nữa em lại còn không khóa cửa."
"Em không biết là anh sẽ đi vào a." Kinh Tiểu Lộ ủy khuất nói: "Mà em đã sập cửa vào rồi mà…"
"Nhưng mà không có khóa…" Dương Minh nghĩ lại lúc đó đúng là cửa đã sập vào rồi mình đẩy ra không được mới dùng lực mà đẩy mạnh vào mới mở được cửa.
"Đây là văn phòng của em, em cũng không có thói quen khóa cửa a." Kinh Tiểu Lộ nói: "Hơn nữa em nghĩ là anh ngồi ở ngoài đó chờ em, ai mà biết được anh lại đi cùng vào chứ…"
Dương Minh thầm nghĩ, em lúc nãy cũng không nói với anh là em muốn đi tè mà, nếu không cho dù da mặt có dày đến mấy anh cũng không dám đi theo em vào.mà trên thực tế Kinh Tiểu Lộ cũng ngại không dám nói cho Dương Minh biết mình muốn đi tè, 2 người vẫn chưa than thiết đến mức cái gì cũng có thể nói ra, vì vậy Kinh Tiểu Lộ mới lấy cớ là đi lau chùi mà cầm giẻ lau đi vào nhà vệ sinh, Dương Minh cũng không biết, ai cũng không ngờ xảy ra chuyện xấu hổ như vậy.
"Được rồi, anh sai rồi, anh xin lỗi: "Dương Minh cười khổ: "Vậy anh phải làm thế nào mới bù đắp được tổn thất này cho em…Bất quá anh thật sự không nhìn thấy gì cả."
"Cái đó…" Đầu Kinh Tiểu Lộ càng cúi thấp xuống mặt nóng đến phát sốt
"Có gì em cứ nói đi…không phải là bắt anh chịu trách nhiệm chứ?" Dương Minh thấy không khí có chút không đúng liền nói đùa 1 câu.
"Cái đó…" Kinh Tiểu Lộ vẫn lắp bắp.
"Tiểu Lộ, em hang ngày không phải như vậy mà, sao hôm nay lại trở nên mất tự nhiên như vậy?" Dương Minh thấy Kinh Tiểu Lộ nói lien tiếp 2 câu" Cái đó" liền lo lắng, không phải Kinh Tiểu Lộ muốn làm khó mình bắt mình phải chịu trách nhiệm đó chứ.
Tuy mình cũng có hảo cảm với Kinh Tiểu Lộ nhưng nếu như chỉ vì chuyện này mà 2 người ở với nhau như vậy trong lòng sẽ không thoải mái, vĩnh viễn sẽ không có 1 cái kết cục tốt.
"Cái đó, anh có thể ra ngoài trước được không.? Em phải kéo quần lên." Kinh Tiểu Lộ lấy hết dũng khí nói.
"Hả?" Dương Minh mồm há to xấu hổ vô cùng, thì ra Kinh Tiểu Lộ ấp úng nửa ngày là muốn kéo quần lên, muốn mình đi ra ngoài.Mà mình cứ đứng ì ra ở đây không đi, sợ rẳng Kinh Tiểu Lộ hiểu nhầm nghĩ mình đứng ở đây để nhìn nữa.Nghĩ đến đây, Dương Minh mặt nóng ran: "Tiểu Lộ, cái đó…Anh không phải là muốn đứng ở đây để nhìn nữa mà là không nghĩ đến…"
"Ừ, em biết…" Kinh Tiểu Lộ tự nhiên sẽ không nghĩ là Dương Minh cố ý, tuy trong mắt Kinh Tiểu Lộ Dương Minh là người phong lưu nhưng cũng là 1 nam tử hán đỉnh thiên lập địa hẳn sẽ không đi làm và nghĩ tới cái chuyện đáng khinh này.
"Vậy anh ra ngoài trước…Em làm xong thì gọi anh." Dương Minh nói xong vội vàng chạy ra khỏi nhà vệ sinh đóng cửa lại, còn không quên nhắc nhở Kinh Tiểu Lộ: "Hay là em khóa cửa lại đi."
"Không cần đâu…" Kinh Tiểu Lộ lúc này làm sao dám đi khóa cửa nữa? Như vậy không phải là mình nghi ngờ Dương Minh sao? Lại nói, Kinh Tiểu Lộ còn rất cao hứng, Dương Minh có hứng thú với than thể mình, nếu Dương Minh không có hứng thú với than thể của mình, cái đó mới bi thảm a.
Chờ 1 lúc, trong phòng vệ sinh nghe thấy có tiếng xả nước đồng thời cũng nghe thấy tiếng của Kinh Tiểu Lộ: "Xong rồi, Dương Minh , anh có vào không?"
"Ờ." Dương Minh lần này không dám thô lỗ nữa mà cẩn thận mở cửa thò đầu vào bên trong nhìn 1 cái, thấy Kinh Tiểu Lộ lúc này đã kéo quần lên rồi mới dám đi vào trong.
"Em giặt khăn sau đó lau bàn…anh lau nhà nhé?" Kinh Tiểu Lộ thấy Dương Minh ngây ngốc đứng đấy, vì để xóa đi cái không khí xấu hổ này nên nói.
"Ờ….được" Dương Minh nhìn 1 vòng quanh nhà vệ sinh, sau đó cầm lấy cái chổi lau nhà xả nước rồi đi ra ngoài lau sàn nhà.
Công việc này, Dương Minh lúc trước ở nhà cũng làm không ít lần, tự nhiên là rất quen thuộc, Kinh Tiểu Lộ giặt khăn xong cũng theo Dương Minh đi ra ngoài đi lau bàn ghế.
Nếu như lúc này mà có nhân viên trong công ty đi đến thì chắc chắn sẽ rất kinh ngạc, Chủ tịch hội đồng quản trị và Phó tổng tài ở trong công ty tự mình lau chùi dọn dẹp.Bất quá, cũng sẽ có nhiều người nghĩ, không biết chừng họ làm thể này cũng là 1 cách để tăng thêm tình cảm.
Bởi vì chuyện vừa rồi nên 2 người cứ cắm đầu cắm cổ mà làm vệ sinh không nói câu nào, làm xong từ trong nhà vệ sinh đi ra văn phòng đã sạch bong, 2 người ngồi trên ghế sô fa
"Kha kha…bây giờ chúng ta nói đến chuyện chính đi." Dương Minh cũng cảm thấy không khí có chút khó chịu, nhìn thấy Kinh Tiểu Lộ trong đầu liền hiên lên cảnh tượng luc nãy, trong tai Dương Minh hình như lại truyền đến tiếng nước chảy róc rách, làm cho Dương Minh có cảm giác máu huyết phun trào, cuối cùng nhịn không được muốn dùng dị năng nhìn xuyên qua quần áo của Kinh Tiểu Lộ.
"Ừ." Kinh Tiểu Lộ lúc này thật ra cũng rất khẩn trương, trong lòng thấp thỏm, trải qua chuyện lần này, hảo cảm của Dương Minh đối với mình càng tốt hơn, hay là vì cái nguyên nhân xấu hổ này mà càng xa rời ra?
"Vậy, em xem xem bức họa này." Dương Minh đưa bức họa mà Phác Đại Ngưu fax đến cho Kinh Tiểu Lộ: "Tôi có 1 người bạn ở thành phố Biên Hải làm nghề đưa người vượt biên, thông qua anh ta, tôi được biết, sau khi Lưu Tiểu Lôi bỏ trốn đã cùng 1 người nữa đến tìm người bạn của tôi để vượt biên sang Nga.nhưng lúc ở trên tầu vượt biên thì người đàn ông kia đã bắn chết Lưu Tiểu Lôi, đem xác của Lưu Tiểu Lôi ném xuống biển, sau đó người đàn ông kia quan về rồi thành phố Biên Hải, và sau đó mất tích."
Dương Minh sơ lược kể cho Kinh Tiểu Lộ về thân phận của người đàn ông trong bức tranh, khi nói đến việc chính giọng điệu của Dương Minh trở nên rất nghiêm túc, không khí xấu hổ lúc trước đã giảm đi rất nhiều.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1489


Báo Lỗi Truyện
Chương 1489/2205