Chương 1484: Tìm được đầu mối


"Là súng lục K54." Hạ Băng Bạc nói: "Căn cứ từ thương tích do đạn gây ra thì có thể khẳng định là súng lục K54.Loại súng này trên thị trường đen rất hay gặp và phổ biến nhất.Nếu muốn điều tra nguồn gốc thì rất là khó."
"Không cần điều tra, tôi biết rồi." Dương Minh nói: "Cái này đã đủ rồi."
"Vậy thì tốt rồi, nếu tiếp tục điều tra thì rất lãng phí nhân lực và vật lực.Nếu không có nửa năm thời gian thì rất khó mà có được kết quả." Hạ Băng Bạc nghe Dương Minh nói xong thở phào 1 hơi.
"Cám ơn anh, anh Hạ." Dương Minh nói.
"" Ồ? Dương Minh, cái này không giống cậu à? Từ lúc nào mà lại khách sáo với tôi như vậy?" Hạ Băng Bạc nghe giọng điệu nghiêm túc của Dương Minh có chút buồn bực: "Dương Minh, cậu sao vậy?"
"
Không sao, ha ha, được rồi, không nói nữa, khi nào có thời gian và kế hoạch của nhiệm vụ thì lien lạc với tôi," Dương Minh nói.
"
Được rồi." Hạ Băng Bạc nói, dường như đoán được Dương Minh có cái gì đó khác thường: "Cậu cũng không nên có áp lực quá lớn, chúng tôi không phải để cho anh đi làm bia đỡ đạn, mà thực sự muốn giải quyết tên Hữu trưởng lão này, nếu không thì chúng tôi đã không phải mời chuyên gia đến để lập kế hoạch và phân tích tính chất như vậy."
"
Chuyên gia? Gạch xây nhà?" Dương Minh cười cười: "Ha ha, được rồi." (Đây là cách chơi chữ của Trung Quốc, 2 từ này đồng âm từ sau thực ra không có nghĩa nên đành ghép 2 từ vào nhau vậy."
Đối với việc chuyên gia bàn bạc về phương án và kế hoạch tác chiến Dương Minh cũng không để ý gì, tình hình thực tế là thiên biến vạn hóa, nếu cứ theo cái kế hoạch và phương án *** chó gì thì chết sẽ rất thảm.Sát thủ chỉ nói đến tùy cơ ứng biến, tụ mình thích ứng với hoàn cảnh chứ không vì cái kế hoạch gì đó mà bắt hoàn cảnh phải thích ứng với mình.
Hb cũng nghe ra trong lời nói của Dương Minh có ý trào phúng, bất quá cũng không nói nhiều: "Được rồi, có việc gì thì gọi điện cho tôi."
Dập điện thoại Dương Minh liền thở dài, mình vốn không muốn quản chuyện này, nhưng một khi đã biết trong truyện này còn có nội tình, Dương Minh không thể không quản rồi.Tuy chuyến đi Vân Nam sống chết chưa biết được, nhưng cuộc sống hiện tại thì vẫn phải tiếp tục.
Thành phố Biên Hải …Đây không phải là địa bàn của Phác Đại Ngưu sao? Xác của Lưu Tiểu Lôi được phát hiện ở bờ biển, vậy rất có khả năng là hắn bị bắn chết ở trên biển.Một khi Lưu Tiểu Lôi xuất hiện ở Thành phố Biên Hải, lại là ở trên biển, cái này nói lên điều gì? Chẳng lẽ, hắn muốn vượt biên sang Nga? Khả năng này rất lớn a, trong người mang 1 khoản tiền lớn, lại là tội phạm bị truy nã, ở trong nước có thể nói là 1 bước cũng khó đi.Nếu là vượt biên sang Nga, chi 1 khoản tiền cho bang hội người Hoa ở bên này để được bảo hộ, bảo đảm hắn sẽ có 1 cuộc sống thoải mái.
Vậy Lưu Tiểu Lôi có thông qua Phác Đại Ngưu để vượt biên không? Mà Lưu Tiểu Lôi bị ai bắn chết đây? Là người đi cùng tầu thấy tiền nên nảy sinh ý định? Hay là có âm mưu từ trước?
Bất quá, thành phố Biên Hải xảy ra chuyện lớn như vậy, chẳng lẽ Phác Đại Ngưu 1 chút phong thanh cũng không nhận được, vì vậy Dương Minh mới định gọi điện cho Phác Đại Ngưu hỏi xem hắn có biết gì không.Nghĩ đến đây Dương Minh liền trực tiếp gọi điện cho Phác Đại Ngưu.
"Alo…" Phác Đại Ngưu đang cùng mấy an hem đánh mạt chược, thấy chuông điện thoại reo lên có chút bực mình nghe máy: "Ai đấy?"
"
Có phải Phác Đại Ngưu không?" Dương Minh hỏi.
"Là tôi, anh là ai?" Phác Đại Ngưu trong lòng thầm nghĩ, con mẹ nó là ai đây? Dám gọi thẳng tên mình? Bất quá cái này cũng khó trách Phác Đại Ngưu, từ khi Hắc Ưng bang ở Thành phố Biên Hải bị tiêu diệt thì ở đây chỉ còn lại mình hắn xưng bá, trở thành 1 đại nhân vật trên đường, bất kể ai nhìn thấy hắn đều nể hắn 3 phần mà gọi là" Anh Đại Ngưu" .
"Lão Phác, tôi là Lệ Mộc Dịch." Dương Minh nói.Cái tên Lệ Mộc Dịch này là hóa danh lúc đó của Dương Minh.Mộc Dịch chính là Dương, cả cái tên này có nghĩa là" Dương Minh lợi hại" là lúc đấy tính trẻ con của Dương Minh nổi lên tiện mồm mà nói, cũng không có nghĩ đến là sẽ dung lần thứ 2.
"Lệ Mộc Dịch?" Phác Đại Ngưu đầu tiên ngẩn ra nhưng ngay lập tức nhớ ra Lệ Mộc Dịch là người nào, đẩy bàn mạt chược 1 cái lập tức cầm điện thoại đứng lên, tìm 1 chố yên tĩnh cung kính nói: "Thì ra là Lệ tiên sinh ạ.Chào ngài chào ngài."
"
Lão Phác, không nói nhiều, tôi muốn hỏi anh 1 chuyện." Dương Minh đối với Phác Đại Ngưu cũng không khách sáo nói thẳng vào vấn đề.
"Lệ tiên sinh, có việc gì xin cứ nói, chuyện mà lão Phác tôi mà biết nhất định sẽ không dấu diếm gì." Phác Đại Ngưu vội vàng nói.
"Anh có biết 1 người tên là Lưu Tiểu Lôi không?" Dương Minh hỏi.
"Lưu Tiểu Lôi? Là ai?" Phác Đại Ngưu sững sờ, từ trước đến giờ hắn chưa nghe qua cái tên này.
"Anh không biết?" Dương Minh cũng sững sờ, nhưng ngay lập tức nghĩ ra, ai vượt biên, cũng không thể dung tên thật của mình, e rằng lúc đó cũng là dùng 1 cái tên giả: "Trên bãi biển của Thành phố Biên Hải, phát hiện 1 xác chết, chính là Lưu Tiểu Lôi …"
"
A, Lệ tiên sinh, là ngài muốn nói đến cái xác chết nam đó!Ngài nói như vậy tôi mới nhớ ra, người đó cùng 1 người nữa đến tìm tôi muốn vượt biên sang Nga, bất quá người đi đưa thêm cho tôi 1 ít tiền bảo tôi đừng quản chuyện mà bọn họ làm trên tầu, sau đó thủ hạ của tôi về nói lại với tôi, người đi cùng đưa tiền đấy đã bắn chết người kia rồi vứt xác xuống biển." Phác Đại Ngưu nói.
"Quả nhiên là như vậy." Dương Minh nghe Phác Đại Ngưu nói xong càng thêm khẳng định ý nghĩ lúc trước của mình: "Anh còn nhớ được tướng mạo của người đi cùng Lưu Tiểu Lôi cũng chính là người đưa tiền cho anh không?"
"
Lúc đó, người đây đội 1 cái mũ lưỡi trai, kéo xuống rất thấp nên tôi cũng không nhìn rõ được tướng mạo của hắn." Phác Đại Ngưu có chút ngại ngùng nói: "Hơn nữa ngài cũng biết, nghề của chúng tôi rất kị đi hỏi việc của người ta, vì vậy tôi cũng không có cách nào nhìn kĩ được, bất quá nghe khẩu âm thì là người địa phương chúng ta, chỉ là trong tỉnh thôi."
"
Người đấy có đặc điểm gì không?" Dương Minh hỏi.
"Lệ tiên sinh, để lát nữa tôi gọi lại cho ngài, tôi đi tìm huynh đệ hôm đó đi cùng hắn, xem xem anh ta có ấn tượng gì không?" Phác Đại Ngưu nói.
"Được rồi, gọi vào số này là có thể tìm được tôi." Dương Minh nói.
"
Tôi lập tức đi làm chuyện này ngay." Phác Đại Ngưu vội đáp ứng.
Dập điện thoại Dương Minh để điện thoại sang 1 bên, bật máy tính, không biết Triệu Oánh có ở trên mạng không, mấy ngày nay, Dương Minh đã có cảm giác thích thú khi lên mạng chat cùng Triệu Oánh.
Cái loại cảm giác này rất kì diệu cùng với cảm giác gặp mặt nhau ngoài đời thực không giống nhau.Hơn nữa dưới hoàn cảnh mình biết được than phận của Triệu Oánh mà Triệu Oánh lại không biết được than phận thật của mình.Dương Minh cuối cùng cũng có thể chọn những chủ đề mà Triệu Oánh có hứng thú để nói, chỉ vài câu nói đã có thể làm cho Triệu Oánh vui ve.Cái cảm giác" địch sang ta tối" này làm cho Dương Minh cũng thấy thích thú.
Tuy Dương Minh biết chuyến đi Vân Nam lần này có thể sẽ không trở về được, nếu tiếp tục cùng Triệu Oánh phát triển thì có thể sẽ làm khổ Triệu Oánh, nhưng cái cảm giác kì diệu này làm Dương Minh không thể rời bỏ được, hơn nữa Dương Minh cũng không muốn trước khi mình đi Vân Nam, còn để lại điều gì đáng tiếc.
Thuần thục đăng nhập vào QQ, mở ra cửa sổ chat với" Nữ Lão sư dã man" thấy có 1 tin nhắn Triệu Oánh gửi lại cho mình: "Còn đấy không? Tối nay ở chỗ cũ, chơi thâu đêm."
Dương Minh xem lại thời gian gửi tin nhắn, là sang nay, lúc đó Dương Minh còn chưa bật máy tính.Chỗ cũ mà Triệu Oánh nói là room trong game mà mấy hôm nay họ chăn gà.Hôm nay là thứ 6, mai Triệu Oánh không phải đi học vì vậy mới rủ Dương Minh chơi thâu đêm.
Thâu đêm? Dương Minh cười khổ, thật là người có thể lăn qua lăn lại a.
"Bây giờ lên rồi đây, thâu đêm hả, được thôi, nhưng phải muộn 1 chút." Dương Minh thầm nghĩ ít nhất thì cũng phải phục vụ 3 bà Trần Mộng Nghiên, Lâm Chỉ Vận, Chu Giai Giai cho các bà ngủ đã thì mới đi bồi tiếp Triệu Oánh diễn kịch được.(thằng này khỏe ghê, phục vụ 3 bà rồi mà vẫn chơi game thâu đêm được, nhưng mình thích…hihi)

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1484


Báo Lỗi Truyện
Chương 1484/2205