Chương 1483: Cầm lấy cái này


"Tại sao anh lúc trước không nói với em?" Vương Tiếu Yên dựa vào lòng Dương Minh, cầm chặt tay hắn như sợ rằng nếu buông tay ra hắn sẽ đi mất: "Anh che dấu người khác, đừng nên che dấu em, chúng ta đã trải qua nhiều lần sinh tử…"
"Sợ em lo lắng…" Dương Minh thở dài: "Nếu như nắm chắc được vài phần, anh sẽ nhẹ nhàng mà nó với em, nhưng kẻ địch anh phải đối mặt lần này là chưa biết…"
"Chưa biết?" Vương Tiếu Yên không hiểu ý của Dương Minh: "Đối phương rất lợi hại?"
"Lợi hại…Cứ xem là thế đi." Dương Minh gật gật đầu: "Em biết, rất nhiều tình huống chỉ cần nằm trong phạm vi của qui luật tự nhiên thì cho dù cho kẻ địch có cường đại đến mấy anh cũng không sợ hãi, cuối cũng cũng có thể tìm ra điểm sơ hở để đột phá.Nhưng kẻ địch của anh lần này lại vượt qua được qui luật của tự nhiên, năng lực của đối phương vượt xa sức tưởng tượng của chúng ta."
"Tại sao nghe mà có cảm giác kẻ địch của anh có siêu năng lực vậy?" Vương Tiếu Yên nghi hoặc.
"Siêu năng lực…Cũng không hắn, bất quá cũng gần như vậy." Dương Minh cười khổ giải thích: "Đối phương xuất thân là người Lam Miêu trại, là 1 phản đồ của Lam Miêu trại, luyện được 1 thân tà công, dựa vào hút máu của người mới chết để tăng công lực.Có thể nói người này rất tà môn, không những đao thương bất nhập mà còn tinh thong sử dụng cổ độc."
"A." Vương Tiếu Yên nghe Dương Minh nói mà không khỏi khiếp sợ tròn mắt nhìn Dương Minh .Lời này nếu đổi lại là người khác mà không phải từ miệng Dương Minh nói ra Vương Tiếu Yên sẽ không thể tin được, bởi vì lời nói của Dương Minh thực sự là quá sức tưởng tượng rồi, cái gì hạ cổ, tà công , hút máu người.Cài này quả thực không bình thường nằm ngoài phạm vi mà con người có thể tưởng tưởng được.
"Lúc đầu, mới tiếp xúc, anh cũng không tin…bất quá, 1 người bạn gái của anh là cháu gái của tộc trưởng Lam Miêu trại, sau khi quen biết nàng anh mới biết cổ độc là có thật thực sự có tồn tại.Chỉ là, bây giờ chỉ có 1 số ít người của Miêu Tộc mới biết cách sử dụng, hơn nữa cũng không thể tùy tiện mà hạ cổ với người bình thường." Dương Minh giải thích cho Vương Tiếu Yên: "Tên Hữu trưởng lão này là 1 phản đồ của Lam Miêu trại, không những luyện môn công phu bị cấm mà còn tùy tiện hạ cổ người bình thường, vì vậy bất kể thế nào, nhân vật nguy hiểm này cần phải bị tiêu diệt."
"Anh đối địch với hạng người như vậy?" Vương Tiếu Yên trợn tròn mắt nhìn Dương Minh: "Vậy không phải là 1 phần thắng cũng không có sao?"
"Không thể nói không có…Nếu như có kì tích xuất hiện, có lẽ vẫn còn hi vọng." Dương Minh cười cười.
"Anh nói thế không phải là giống như không? Không được, em không cho anh đi." Vương Tiếu Yên ôm chết lấy Dương Minh: "Nếu đã như vậy, nói gì thì em cũng không cho anh đi."
"Yên Yên, em hiểu anh mà…" Dương Minh không nói nhiều mà chỉ đơn giản 1 câu, vì hắn biết Vương Tiếu Yên hiểu được ý trong lời nói của hắn.
Quả nhiên, Dương Minh vừa dứt lời, Vương Tiếu Yên liền rơi vào trầm mặc.
1 lúc sau Vương Tiếu Yên mới nói: "Anh thực đã quyết định rồi?"
"Ừ" Dương Minh trả lời.
"Vậy thì cẩn thận 1 chút…Thật hi vọng đây chỉ là nằm mộng." Vương Tiếu Yên thở dài, nàng tự mình biết rằng cho dù mình có nói thêm gì đi nữa thì cũng không thay đổi được quyết định của Dương Minh.
Giống như lúc trước, lúc Dương Minh đi đên Lan Sắt gia tộc giải cứu cha mình, lúc đó Vương Tiếu Yên là người đầu tiên phản đối, vì Vương Tiếu Yên đã mất đi cha mình, nàng không muốn lại mất đi Dương Minh.Bất quá dưới sự kiên quyết của Dương Minh nàng cũng không thể không để Dương Minh đi.
Nhưng lúc đó Dương Minh rất tự tin, trước khi đi còn chêu trọc mọi người nói mọi người chờ hắn khải hoàn trở về .Mà lần này Dương Minh tự mình cũng không nắm chắc…Cái này làm cho tâm tình của Vương Tiếu Yên rời vào trạng thái lo lắng.
"Ha, ha.Vậy em hãy xem nó như 1 giấc mộng đi." Dương Minh cười nói: "Nếu như anh trở về thì em xem nó như mộng, như chưa xảy ra bất cứ chuyện gì.Nếu như anh không trở về thì em cũng có thể xem nó như 1 giấc mộng, xem như là quen biết anh ở trong mơ, sau khi tỉnh lại, tất cả đều kết thúc rồi."
"Nói nhảm." Vương Tiếu Yên cấu cho Dương Minh 1 cái: "Không cho anh nói những lời như thế, thủi thui cái mồm anh đi."
"Chúng ta là sát thủ, đâu có nhiều kiêng kị như vậy." Dương Minh cười khổ: "Không ngờ là em cũng biết cấu người."
"Đương nhiên rồi, em cũng là con gái mừ." Vương Tiếu Yên hừ 1 tiếng.
"Mộng Nghiên có lẽ cũng tan học rồi, anh cũng nên về đây." Dương Minh nhìn đồng hồ nói với Vương Tiếu Yên.
"Ừ." Vương Tiếu Yên không nỡ buông tay Dương Minh ra: "Anh sau này, không cần ngày nào cũng phải theo qui luật như vậy, đến lúc đó Trần Mộng Nghiên các nàng cũng sẽ nghi ngờ đấy."
"Anh biết rồi." Dương Minh sau khi bị Vương Tiếu Yên và Victoria phát hiện ra vấn đề thì đã quyết định sau khi quay về phải thay đổi lại phương thức sinh hoạt hàng ngày.1 khi Vương Tiếu Yên và Victoria đã hoài nghi rồi, các nữ nhân bên cạnh mình cũng không phải là ngốc, ai dám đảm bảo, thời gian dài như vậy sẽ không xảy ra vấn đề, xem ra mình có chút lí tưởng hóa rồi nên đã quên mất vấn đề nhỏ nhặt này.
Xuống dưới lầu, Victoria vẫn ngồi trên ghế Sô fa thấy Dương Minh đi xuống liền lấy 1 cái hộp nhỏ ở trong túi ra đưa cho Dương Minh.
"Đây là cái gì?" Dương Minh cầm lấy cái hộp hỏi.
"Đây là cái mạch lấy ở trong người tôi ra." Victoria nói: "Đây là hệ thống định vị vệ tinh GPS hiện đại nhất trên thế giới, có thể định vị toàn cầu, cho dù là ở nơi bị che khuất cũng có thể tự động khởi động hệ thống ra da theo dõi sự chuyển động của mục tiêu.Tính từ khoảng cách mất tín hiệu cũng có thể định vị được phạm vi 1 cách đại khái." Victoria giải thích: "Anh mang trên người, hoặc là để ở trong giày cũng được."
"Không cần phải khoa trương như vậy chứ." Dương Minh nhìn chiếc hộp: "Nếu tôi thật sự xảy ra chuyện thì cô định dựa vào cái này đi cứu tôi.Tôi đã không phải là đối thủ thì cô đi có tác dụng gì chứ?"
"Anh cầm đi." Victoria miễn cưỡng nói.
"Được rồi, vậy tôi mang theo trên người." Dương Minh gật gật đầu nhận lấy chiếc hộp cầm trong tay: "Trong này không còn cài thiết bị phát nổ chứ?"
"Không có, tôi đã lấy ra rồi." Victoria cười cười: "Sợ tôi làm nổ chết anh để tôi được tự do à?"
"Tôi đã nói rồi, cô muốn đi, bất cứ lúc nào cũng có thể.Hơn nữa chuyến đi Vân Nam lần này, tôi có thể trở về hay không là 1 vấn đề, cô không cần nổ chết tôi, tôi thấy cũng đủ rồi." Dương Minh nhún nhún vai.
Victoria cười cười: "Tôi chờ anh trở về, cả đời này, anh là chủ nhân của tôi."
Lời nói của Victoria xem ra có vẻ như là hời hợt nhưng lại làm trong lòng Dương Minh run lên.Dương Minh hiểu rất rõ Victoria là 1 người cố chấp.
Dương Minh vừa về đến nhà, điện thoại liền vang lên, nhìn số hiển thị thì là của Hạ Băng Bạc gọi đến.
"Alo, anh Hạ, có chuyện gì? Thời gian làm nhiệm vụ đã quyết định rồi?" Dương Minh theo bản năng hỏi.
"Thời gian làm nhiệm vụ?" Hạ Băng Bạc cũng sửng sốt, liền nói: "Vậy thì chưa.còn phải chờ 1 thời gian nữa, bên này chúng tôi còn đang thương lượng để tìm ra 1 phương án ổn thỏa nhất.Các anh đều là những quân bài quan trọng nhất của Cục, không thể để các anh mạo hiểm 1 cách mù quáng để dễ dàng xảy ra tổn thất được."
"Ha, ha.thì ra là như vậy…" Cái cảm giác được coi trọng làm cho Dương Minh cảm thấy rất tốt, ít nhất là không có cảm giác mình đi bán mạng như vây.
"Đúng rồi, suýt nữa thì quên mất chuyện chính.Tôi gọi điện cho cậu chính là về việc mà lần trước cậu nhờ tôi tìm người tên Lưu Tiểu Lôi kia." Hạ Băng Bạc nói: "Vì chuyện này của cậu mà tôi đã phát động toàn bộ thế lực của Cục trong cả nước."
"Làm phiền anh rồi, anh Hạ." Dương Minh có chút ngại ngùng, Hạ Băng Bạc làm như vậy ít nhiều cũng có chút mùi vị cùng mình trao đổi ở trong đó, nhưng Hạ Băng Bạc không ngại phiền phức mà giúp mình đi giải quyết chuyện này, cái này cũng đủ làm cho Dương Minh cảm động.
"Không có gì." Hạ Băng Bạc cười cười: "Bất quá, kết quả có lẽ sẽ làm cậu thất vọng."
"Không tìm thấy?" Dương Minh hỏi/
"Tìm thấy rồi, nhưng chỉ là 1 cái xác chết." Hạ Băng Bạc nói: "Ở bờ biển của thành phố Biên Hải, tòm thấy 1 xác chết, qua khám nghiệm đã chứng thực xác chết đó là Lưu Tiểu Lôi đội phó đội áp tải của Công ty Áp vận Danh Giang."
"CHết rôi?" Dương Minh nhíu nhíu mày theo bản năng, chẳng lẽ chuyện này ở bên trong còn có ẩn tình gì? Dương Minh vốn cũng không nghĩ nhiều, chỉ là cho rằng Lưu Tiểu Lôi tự mình lấy tiền bỏ trốn, nhưng bây giờ xem ra dường như không phải như vậy.Dường như có người đứng đằng sau muốn giết người diệt khẩu.
Lúc này, Dương Minh vì phải đi làm nhiệm vụ, nên cũng không có tâm trạng đâu mà đi quản chuyện này, chi tiết bên Kinh Tiểu Lộ Dương Minh cũng không có đi hỏi.Bây giờ được Hạ Băng Bạc nói như vậy, mới nghĩ đến những việc này: "Chết như thế nào?"
"Bị bắn chết." Hạ Băng Bạc nói: "Trên người tổng cộng có 6 phát đạn, trong đó có 2 phát trí mạng, 1 phát ở trước trán và 1 ở ngực trái."
"Là súng gì bắn?" Dương Minh nghe Hạ Băng Bạc nói càng khẳng định thêm ý nghĩ lúc trước của mình, bên trong nhất định có ẩn tình.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1483


Báo Lỗi Truyện
Chương 1483/2205