Chương 1482: Lo lắng sắp đến


"Em.Em làm sao lại biết được mật mã điện thoại của anh?" Dương Minh thấy Vương Tiếu Yên cầm bản danh mục điện thoại của mình trong tay không khỏi ngạc nhiên.
"Đoán được, ngày sinh nhật của anh, không ngờ ngay lần đầu tiên đã đoán trúng." Vương Tiếu Yên nhún nhún vai: "Là 1 sát thủ mà cái đó anh cũng qua sơ sài đi."
"…" Dương Minh bó tay, số điện thoại là mình cùng Lam Lăng đi làm, mật mã cũng là tùy ý mà chọn, lúc đó mình còn chưa là sát thủ, tự nhiên sẽ không nghĩ ngợi gì nhiếu, mà sau này cũng không có đổi lại, không ngờ Vương Tiếu Yên lại có cơ hội trổ tài.
"Xem xem danh sách cuộc gọi của anh, mỗi ngày sau khi ngủ dậy, bắt đầu gọi điện, những người mà anh liên lạc chỉ là cố định mấy người tin nhắn cũng vậy, đương nhiên là bao gồm cả em.Em thật là khâm phục anh đấy Dương Minh.Nhiều người như vậy mà anh không bỏ sót 1 ai, tất cả đều chăm sóc được hết.Anh có mệt không?" Vương Tiếu Yên chỉ vào mấy số diện thoại trong tờ hóa đơn nói: "Sao em cảm thấy, anh căn bản không phải là nghỉ ngơi, mà liên lạc cũng chỉ là liên lạc thôi, càng giống như 1 loại nghĩa vụ và trách nhiệm vây?"
"…" Dương Minh không ngờ mình cẩn thận như vậy mà vẫn bị Vương Tiếu Yên phát hiện được cái gì đó rồi.Mà đối diện với tờ hóa đơn điện thoại Dương Minh cũng không có cách nào phủ nhận được rồi.Bất quá, sau khi nghe Vương Tiếu Yên chất vấn và phân tích, Dương Minh liền hiểu ra mình sơ sót ở chố nào, do biểu hiện của mình quá bình tĩnh và máy móc mới dẫn đến sự hoài nghi của Vương Tiếu Yên và Victoria.
"Dương Minh, cuối cùng là xảy ra chuyện gì?" Vương Tiếu Yên thấy Dương Minh trầm mặc như vậy trong lòng hoảng sợ.Cái này là đại biểu cho Dương Minh đã khẳng định lời nói lúc trước của nàng, Như thế này khẳng định là có chuyện sắp xảy ra.
Vương Tiếu Yên càng nghĩ càng có cảm giác giống như Dương Minh đang giao phó hậu sự, cái này làm cho Vương Tiếu Yên trong lòng thấp thỏm không yên.tuy rằng Vương Tiếu Yên nhất mực rất tin tưởng Dương Minh.Ngay cả lần trước khi Dương Minh 1 mình đến Lan Sắt gia tộc giải cứu cha mình, trước lúc đi cũng tràn đầy lòng tin cười cười nói nói, nhưng lần này, thái độ của Dương Minh trở thành như vậy, e rằng việc sắp xảy ra tuyệt đối không nhỏ.
Dương Minh trầm mặc 1 lúc, trong lòng thầm tính toán thiệt hơn cuối cùng nói: "Được rồi, 1 khi bọn em đã đoán được rồi thì anh cũng không dấu diếm nữa.Em và Victoria cũng không phải người ngoài, anh nói cho các em cũng không sao, nhưng những chuyện nói ngày hôm này, đến đó là dừng, không được nói cho người nào khác."
Vương Tiếu Yên thấy Dương Minh chấp nhận rồi, trong lòng tự nhiên rất khẩn trương.
"Thật ra anh còn 1 thân phận trong chính phủ." Dương Minh không chờ cho Vương Tiếu Yên và Vich mở miệng đã liên tục nói luôn: "Có 1 ngành thần bí, gọi là cục điều tra dữ kiện thần bí, là 1 loại cơ quan đặc biệt mà anh lại là 1 thành viên trong đó…"
"Cục điều tra dữ kiện thần bí?" Vương Tiếu Yên lặp lại cái tên này 1 lần, cô hình như đã nghe qua cái tên này ở chỗ nào rồi, vì cô là sát thủ nên tin tức linh thông có nghe qua sự tồn tại của cái cơ quan này cũng không có gì kì lạ.
"Cơ quan này, các nhiệm vụ phải chấp hành đều rất thần bí và nguy hiểm. Dưới các tình huống bình thường, trừ phi có việc phi tường gì không giải quyết được thì đều giao cho bên này phụ trách." Dương Minh nói tiếp: "Mà anh, lần này phải đi chấp hành 1 nhiệm vụ…"
Dương Minh từ trước đến nay làm chuyện gì cũng đều nắm chắc, không nắm được hoàn toàn thì cngx phải nắm được 1 phần.Vì vậy, mỗi lần Dương Minh đi thi hành nhiệm vụ hay là đi cứu người đều rất tự tin.Chỉ có duy nhất lần này, Dương Minh 1 chút nắm chắc cũng không có.
Trên người Dương Minh có dị năng không sai, hơn nữa Dương Minh là truyền nhân của Vua sát thủ cũng không sai, nếu nói Dương Minh có ưu thế hơn người bình thường càng không sai!Nhưng lần này kẻ địch đối mặt với Dương Minh cũng không phải là người bình thường mà là Hữu trưởng lão thần bí và tà ác.
Con người này tinh thông Cổ thuật lại còn luyện công phu tà môn, đừng nói là Dương Minh mà ngay cả Miêu trại của Miêu Cương cũng không có ai là đối thủ của hắn, Dương Minh lại càng không nắm chắc được cái gì.
1 khi Hữu trưởng lão bao nhiêu năm như vậy không bị Lam Lăng và Miêu trại thanh lý môn hộ, mà ngược lại còn bị hắn ép cho suýt nữa thì gia phá nhân vong, vậy Dương Minh dựa vào cái gì mà thủ thắng đây?
Bất quá, bất kể Dương Minh có nắm chắc hay không.lần này không đi không được, Dù công hay tư đều như nhau.Hữu Trưởng lão vốn là kẻ địch của mình, mình cho dù chưa có cùng hắn giao thủ qua nhưng sớm muộn cũng có 1 ngày phải cùng hắn giao chiến.
Hơn nữa, là đại trượng phu có chuyện nên làm có chuyện không nên làm, mình gia nhập Cục lâu như vậy rồi, cũng nên vì quốc gia mà ra sức, vì vậy Dương Minh sau khi nghĩ kĩ đã quyết định tử chiến đến cùng.Nhưng, nói thật, lần này có thể bình yên trở về hay không, Dương Minh 1 chút nắm chắc cũng không có, Vì vậy Dương Minh lại càng quí trọng những ngày tháng yên bình này, cố gắng bồi tiếp những người mình thương yêu, hưởng thụ quãng thời gian ấm áp hiếm có này.Có lẽ, lần này mình sẽ không trở về được, nếu mà nghĩ như vậy thì sẽ có chút ủ rũ nhưng có nhiều chuyện, không thể không chuẩn bị trước.
"Rất nguy hiểm sao?" Vương Tiếu Yên sau khi nghe hiểu lời nói của Dương Minh sợ quá thất thanh hỏi.
"Ừ." Dương Minh gật gật đầu: "Nói thật, anh không nắm chắc 1 chút nào."
Vương Tiếu Yên nghe Dương Minh nói xong vẻ mặt càng them lo lắng: "Không đi có được không?"
Dương Minh cười khổ 1 lúc, lắc lắc đầu: "Anh đã đáp ứng người ta rồi."
"Dương Minh …" Vương Tiếu Yên ôm lấy Dương Minh, nhào vào lòng hắn, không nhịn được mà nhỏ lệ.Vương Tiếu Yên vốn là 1 người rất kiên cường, đã lâu rồi không rơi lệ, nhưng lần này không nhịn được mà khóc òa lên.
Nàng hiểu rõ trong lời nói của Dương Minh có ý nghĩa gì, nàng cũng hiểu rõ thực lực của Dương Minh, 1 khi chuyện mà Dương Minh không nắm chắc được thì không cần nghĩ cũng biết là khó khăn như thế nào rồi.
Tuy Vương Tiếu Yên đã biết, than là sát thủ sống hôm nay không biết ngày mai, nhưng đấy là đối với sát thủ bình thường thôi.Giống như Dương Minh đứng trong bảng vàng của giới sát thủ, cho dù nhiệm vụ thất bại, cũng có thể chạy thoát không thể mất mạng được.
"Nếu như nhiệm vụ lần này của anh thất bại, anh có được bỏ chạy không?" Vương Tiếu Yên hỏi.
"Đương nhiên có thể." Dương Minh vỗ nhẹ vào trán Vương Tiếu Yên: "Em nghĩ anh là thằng ngốc sao, biết là nạp mạng còn xông lên phía trước?"
Bất quá, Dương Minh còn câu nói phía sau còn chưa nói ra, mà trong long thầm nói: "Chỉ sợ đến lúc đó muốn chạy, cũng chạy không thoát…"
"Vậy thì tốt rồi…" Vương Tiếu Yên thở phào 1 hơi: "Vậy anh phải cẩn thận tuyết đối."
"Anh biết mà.Mạng chỉ có 1 anh phải biết quí trọng chứ." Dương Minh cười an ủi.
"Có cần em giúp không?" Vương Tiếu Yên hỏi, bất quá hỏi xong, trong lòng liền cười khổ, chuyện mà Dương Minh còn không nắm chắc thì mình đi chỉ làm hắn vướng bận chân tay thêm.
"Không cần đâu…" Dương Minh lắc lắc đầu: "Nghĩ thông chút, sẽ không sao đâu.Anh và em đâu phải chỉ nguy hiểm có 1 2 lần, mà lần nào cũng hóa nguy thành an hết mà."
"Ừ." Vương Tiếu Yên ngoan ngoãn gật gật đầu.
Victoria thì nhíu chặt lông mày ngồi ở 1 bên, sau những lời Dương Minh nói Victoria cũng tự động hiểu ra, nàng cũng trong nguy hiểm từ trong mộ mà chui ra, nàng hiểu rõ có 1 vài tình huống không phải là anh muốn chạy là chạy được…Nhiều lúc, đã lộ ra rồi thì không có cách nào để quay lại…
Thì giống như mình đánh sinh tử lôi đài, đã lên đài rồi thì có thể chạy sao? Những lời nói sau của Dương Minh cũng chỉ là để an ủi Vương Tiếu Yên thôi, đó là xuất phát từ tín nhiêm mù quáng trong tình yêu nên Vương Tiếu Yên mới không nhận ra, còn nếu không với 1 Vương Tiếu Yên cơ trí như vậy sẽ không khó mà nghĩ ra 1 chút.
Nhưng mà Victoria cũng không nói toạc ra, bởi vì có 1 vài tình huống không cần phải nói quá rõ rang.muốn xảy ra cuối cùng cũng sẽ xảy ra , nàng không có cách nào ngăn chặn được.
Dương Minh ra hiệu với Victoria rồi ôm Vương Tiếu Yên đi lên lầu.mà Victoria chỉ liếc Dương Minh 1 cái cũng không trả lời cái gì cả mà chìm trong suy tư cái gì đó.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1482


Báo Lỗi Truyện
Chương 1482/2205