Chương 1480: Nhiệm vụ mới


Lời nói của Tôn Khiết làm cho Kinh Tiểu Lộ hơi sững sờ.Nàng vốn nghĩ rằng Tôn Khiết lôi kéo mình là để đấu với Trần Mộng Nghiên, nhưng thấy Tôn Khiết dửng dưng như vậy, dường như cô ta cũng không muốn làm như vậy.Chẳng lẽ, có cái gì mà mình không biết, việc không phát sinh thì nếu không phải trong trường hợp bất đắc dĩ thì đừng để nó phát sinh.Trong lòng Kinh Tiểu Lộ dần dần có cái dự cảm không lành, Tôn Khiết biết Trần Mộng Nghiên mà Trần Mộng Nghiên lại không biết sự tồn tại của Tôn Khiết.Với tính cách của Trần Mộng Nghiên nếu mà biết được chuyện này thì sẽ có phản ứng như thế nào?
Không thể không nói, giác quan thứ 6 của phụ nữ rất là mẫn cảm, 1 âm mưu đối phó Dương Minh cũng nữ nhân của hắn cũng bắt đầu hình thành…
Dương Minh cũng xem truyền hình trực tiếp buổi họp báo, thầm thở dài 1 hơi, Tôn Khiết thật không thành thật, diễn ra 1 màn như vậy, bất quá cũng thành công trong việc chuyển sự tập trung của đám kí giả sang hướng khác, hơn nữa cũng thành công trong việc hóa giải hiểm nguy lần này.
Lắc lắc đầu, tuy rằng phần lớn không chú ý, nhưng lúc Tôn Khiết đi lên tắt Mic đi nói nhỏ với Kinh Tiểu Lộ mấy câu, người khác không nghe thấy, nhưng với người có thể đọc môi ngữ như Dương Minh thì lại thấy rất rõ ràng.Cái chi tiết nhỏ này thì chỉ có mình Dương Minh mới chú ý đến, nên cũng không lo người khác biết được điều gì.
Vừa lên đài đã hạ uy phong của Kinh Tiểu Lộ, Tôn Khiết này thậy là.Dương Minh lắc lắc đầu, tính cách của Tôn Khiết không bao giờ chịu ở dưới người khác, quả thực làm cho Dương Minh đau đầu.Đây cũng là nguyên nhân mà Dương Minh chưa dám giới thiệu Tôn Khiết cho Trần Mộng Nghiên, bởi vì Dương Minh sợ trong nhà mình sẽ xảy ra chuyện không ổn.
Chuông điện thoại vang lên, Dương Minh vốn cho rằng là Tôn Khiết gọi đến, bất quá nhìn số hiển thị trên điện thoại lại là số của Hạ Băng Bạc.
"Anh Băng Bạc, sao lại là anh? Tôi đang định tìm anh đây." Dương Minh nghe điện thoại, thuận miệng nói.
"Anh Băng Bạc? Anh Băng Bạc cái gì? Đừng có gọi lung tung." Hạ Băng Bạc dở khóc dở cười: "Cậu muốn thì gọi tôi là anh Hạ hoặc Hạ đội, đừng có mà xưng hô lung tung."
"Ồ, vậy tôi gọi anh là anh Hạ đi, từ lúc tôi gia nhập với các anh, cũng chỉ là ra tay giúp đỡ thôi chứ không có quan niệm cấp trên cấp dưới gì cả." Dương Minh nói: "Vì vậy Hạ đội thì coi như thôi đi."
"Được rồi, tùy cậu." Hạ Băng Bạc nói: "Chuyện lần trước cậu nhờ tôi, tôi đã hỏi qua rồi, yên tâm đi bọn Tạ Văn Tiến, cơ bản đều phải ngồi tù 10 năm trở lên."
"10 năm sao…có chút hơi ít.Bất quá cũng không sao." Dương Minh nghe xong bình thản nói.Dương Minh muốn mấy kẻ này chết, thì cũng chỉ là 1 ý niệm mà thôi, đệ tử của vua sát thủ muốn kẻ nào chết thì kẻ đó có thể sống được sao.
"Cậu đừng làm loạn đấy, rồi lại tìm tôi đi chùi mông cho cậu." Hạ Băng Bạc nghe Dương Minh nói xong liền cảnh cáo 1 câu.
"Tôi sẽ không động thủ, quan hệ của tôi với Hồ Điệp gia tộc rất tốt, cái này cũng không có gì là bí mật, tin rằng các anh cũng biết." Chuyện của Dương Minh và Vương Tiếu Yên lúc trước ở Châu Âu làm ra chuyện lớn như vậy , mà hành tung của Dương Minh trong con mắt của bọn người Hạ Băng Bạc cũng không có gì là bí mật.
Mà Dương Minh bây giờ cũng không sợ Hạ Băng Bạc biết nhiều chuyện của mình, vì chỉ cần không có chứng cứ rõ ràng thì mình đều có thể phủ nhận.
"Kha kha." Hạ Băng Bạc cười khan 1 tiếng, xem ra hắn đang muốn nói với Dương Minh về vấn đề liên quan đến tổ chức sát thủ.
"Được rồi, đừng thêm phiền phức cho tôi là được rồi." Hạ Băng Bạc nhắc nhở: "Còn nữa, chuyện cậu đi Miêu Cương Vân Nam đã được phê duyệt rồi, hành động lần này rất nguy hiểm, chúng tôi ngoại trừ tấm vương bài là cậu ra , còn phái thêm 1 người nữa đi hỗ trợ cho cậu, người này cũng là 1 vương bài trong tay chúng tôi, lúc trước huấn luyện ở Châu Mỹ, 1 thời gian nữa se quay về gặp cậu ở Tùng Giang, sau đó cậu, Hạ Băng, và người đấy đi Vân Nam.
"
Chờ chút, anh nói Hạ Băng cũng đi." Dương Minh nhíu nhíu mày: "Chỗ nguy hiểm như vậy cô ta đi làm gì?"
"
Cái này…khục khục." Hạ Băng Bạc ho khan 2 tiếng: "Cái này là cấp trên an bài, muốn cô ta rèn luyện 1 chút."
"
Cấp trên?" Dương Minh sững sờ.
"
Khục khục…là đầu nhi của tôi…" Hạ Băng Bạc ngượng ngùng giải thích.
"
Đầu nhi của anh? Để cô ta đi rèn luyện? Các người không phải là 1 hệ thống sao?" Dương Minh bị Hạ Băng Bạc làm cho hồ đồ rồi.
"
Thực ra…Đấy là ông nội của tôi, cũng là của Hạ Băng…" Hạ Băng Bạc nói.
"
" Dương Minh cũng bó tay rồi, thì ra là 1 cái hệ thống như vậy.Sớm biết bối cảnh cuae Hạ Băng không đơn giản, thì ra còn có 1 chỗ dựa lớn như vậy.Chẳng lẽ ông nội của Hạ Băng là người phụ trách cục điều tra sự kiện thần bí?
"
Được rồi, tôi biết quan hệ giữa cậu và em gái tôi không tồi, trên đường đi chăm sóc cô ta 1 chút…" Hạ Băng Bạc nói: "Tuy tôi không muốn để nó đi, nhưng không có cách nào cả, lời nói của tôi không có tác dụng…"
"
Ặc, anh đem phiền phức đến cho tôi đấy." Dương Minh khó chịu nói: "Mức độ nguy hiểm của Hữu trưởng lão không phải là anh không biết.Tôi đi chuyến này không biết chừng cũng là đi nạp mạng…"
"
Sao cậu lại không có lòng tin như vậy? Cậu đã 1 lần xử lý được lão, thì có thể xử lí được lần thứ 2.HƠn nữa lần này tôi lại nhận được tin tức mới nhất, 1 tin tức rất quan trọng." Hạ Băng Bạc.
"
Hả? Tin tức gì?" Dương Minh hỏi.
"
Lý Thứ Phương tiên sinh 1 thấy thuốc Trung Y nổi tiếng của nước ta, đã mất tích vào 3 năm trước, theo phản ánh của học sinh, người cuối cùng gặp ông ta thì ông ta rất giống với Hữu trưởng lão…" Hạ Băng Bạc nói
"
Vì vậy, các anh nghi ngờ Lý Thứ Phương tiên sinh bị Hữu trưởng lão bắt đi sao?" Dương Minh đảo đảo mắt: "Không phải các anh muốn tôi đi tiện thể cứu luôn Lý Thứ Phương tiên sinh chứ?"
"
Dương Minh, tôi thấy dị năng của cậu có cả khả năng dự đoán a." Hạ Băng Bạc nói to lên.
"
Khốn kiếp." Dương Minh tức giận nói: "Lý Thứ Phương là ai? Tại sao tôi chưa nghe thấy bao giờ?"
"
Là truyền nhân của Lý Thời Trân, 1 người rất lợi hại trong Trung y, là 1 tay châm cứu xuất thần nhập hóa…Đáng tiếc là trước khi bị người ta bắt cóc, vẫn chưa có người nhận được chân truyền của thần y…Tuy cũng có mấy người học sinh nhưng cũng chưa học được đến đâu…" Hạ Băng Bạc thở dài.
"
Lý Thời Trân?" Dương Minh đảo đảo mắt: "Anh không lừa tôi đấy chứ?"
"
Không có, tôi nói đều là sự thật, tôi cũng biết nhiệm vụ lần này rất nguy hiểm, nhưng…" Hạ Băng Bạc nói đến đây có chút ngượng ngùng không nói được nữa.
"
Nhưng anh vẫn quyết định để tôi đi chứ gì?" Dương Minh tiếp lời: "Tôi có thể cự tuyệt sao?"
"
Không thể." Hạ Băng Bạc khẳng định.
"
Vậy anh còn thương lượng với tôi cái đít à, cứ thông báo trực tiếp với tôi là được rồi, lãng phí nước bọt của tôi." Dương Minh cười khổ nói.
"
Tại cậu lúc trước hỏi tôi có được hay không." Hạ Băng Bạc bó tay nói.
"
Được rồi, chuyện này tôi đáp ứng, bất quá tôi chỉ có thể tận lực, không dám bảo đảm, nếu có chuyện gì liên quan đến tính mạng, tôi sẽ giữ mạng trước." Dương Minh nói rất rõ ràng.
"
Có thể." Hạ Băng Bạc đồng ý rất nhanh, hắn không muốn 1 nhân tài như Dương Minh chết đi.
"
Vậy chuyện này gác sang 1 bên, tôi còn có chuyện muốn tìm anh." Dương Minh nói.
"
Cậu còn chưa làm cho tôi 1 chuyện gì, tôi đã trở thành chân chạy của cậu." Hạ Băng Bạc nghe Dương Minh nói xong tức đến tận đỉnh đầu: "Thằng nhóc nhà cậu không chịu thiệt thòi tí nào."
"
Tôi không có cảm giác tôi là người của Cục điều tra sự kiện thần bí, nên mới kìm chế như vậy, nếu không tôi đã tự mình ra tay rồi…" Dương Minh nghiêm túc nói.
"
Vậy được rồi, cậu có chuyện gì cần tôi làm vậy?" Hạ Băng Bạc bị Dương Minh dọa cho như vậy vội vàng nói.
"
Giúp tôi tìm 1 người tên là Lưu Tiểu Lôi, lúc trước là đội phó đội áp tải của Công ty Áp vận Danh Giang." Dương Minh nói.
"
Được rồi, tìm được tôi sẽ gọi cho cậu." Hạ Băng Bạc nghe Dương Minh nói xong thở phào 1 hơi, hắn chỉ sợ Dương Minh lại đem tới 1 cái phiền phức gì cho hắn.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1480


Báo Lỗi Truyện
Chương 1480/2205