Chương 147: Nằm đè lên


"Đã hơn năm vạn rồi, không phải nhiều lắm sao?" Dương Minh nghe Trần Mộng Nghiên nói, cũng hiểu được chuyện này nên dừng lại thì tốt hơn, miễn cho Vương Chí Đào cảnh giác với hắn.
Vương Chí Đào tưởng Dương Minh bị Trần Mộng Nghiên nhắc nhở như vậy, ý nghĩ điên cuồng sẽ giảm đi, có chút nuối tiếc nói: "Được rồi, tất cả mọi người hạ bài! Thật ngại, cám ơn mọi người!"
Vương Chí Đào hạ bài tốt trong tay xuống, Trần A Phúc cùng Tất Vân Đào xem bài xong: "Chậc, như vậy cũng được hả, còn tưởng bài bạn không tốt!"
"Mẹ kiếp, giả heo ăn thịt hổ! Tôi có ba lá vừa đủ hai mươi mốt điểm nhưng cũng thua bạn…" An Đào Quyền buồn rầu hạ bài.
"Dương Minh, sao không hạ bài?" Trần A Phúc thấy Dương Minh không hạ bài, tưởng hắn thua dám hạ, vì vậy châm chọc nói: "Nam tử hán đại trượng phu, thua là thua, thắng là thắng, sợ gì?"
"Đúng đó, nên cam chịu đi!" An Quyền Đào cũng phụ họa theo.
"Ai, ngại quá, bài của tôi lớn nhất…" Dương Minh hạ bài trong tay, cũng hai mươi mốt điểm…
"Cái gì!" Trần A Phúc sợ ngây người: "Bài bạn lớn như vậy sao? Bạn giỡn với tụi tôi hả?"
Vương Chí Đào nhíu mày, này Trần A Phúc nói chuyện mà không suy nghĩ, cái gì mà" Tụi tôi" sao không nói ra luôn mọi người thông đồng với nhau!
"A, nhìn không ra đấy, … Có thể giả heo ăn thịt cọp, đúng là Dương Minh nha!" Vương Chí Đào nói, mà trong lòng sôi máu, năm vạn ngoại trừ một vạn Dương Minh đặt trước, còn bốn vạn đêu do hắn chung hết! Tuy nhà hắn giàu có. Nhưng tiền tiêu vặt cũng có giới hạn, bốn vạn đi tong tiền nghỉ hè, như vậy là xong hết rồi!
"Dương Minh, bạn cũng không đúng rồi, bài tốt như vậy. Sao từ đấu lại do dự?" An Quyền Đào cố giữ thể diện.
"Tôi không thể nào được hai mươi mốt điểm, lúc đầu có con A cứ nghĩ là 1. Tôi cầm 11 điểm, rất nhỏ, sau đó bốc bài đấy." Dương Minh nói như rất có lý, những người mới chơi thường hay phạm sai lầm như vậy.
"Vậy vì sao lại muốn bỏ? Thật biết giả bộ nha, bài lớn như vậy còn lo lắng cái gì?" Trần A Phúc bực mình nói.
"Tôi không giả bộ, tôi chỉ là người mới biết chơi, sao có thể giả bộ trước mặt những tay chơi sành sỏi chứ" Dương Minh cẩn thận nói.
Vương Chí Đào nghe xong đồ mồ hôi. Dương Minh nói nghe rất có lý, nhưng không phải quá cẩn thận rồi sao? Không còn biện pháp, Vương Chí Đào đành ngậm bồ hòn làm ngọt, nói: "Hiện tại tiền mặt không còn nhiều, còn ít tiền tôi đưa bạn trước, còn thiếu chúng tôi quay về trả bạn sau."
Dương Minh cũng không cần năm vạn đồng này, hắn làm vậy chỉ muốn Vương Chí Đào khó chịu thôi. Vì thế phất phất tay nói: "Không thành vấn đề, không cần vội."
Vương Chí Đào biết nếu tiếp tục ở lại, chỉ thêm xấu hổ. Vì vậy hậm hực cùng mấy kẻ thủ hạ đi khỏi.
"Dương Minh, rốt cuộc chuyện này là sao?" Vương Chí Đào đi rồi, Trần Mộng Nghiên suy nghĩ, mặt lạnh lùng hỏi: "Cậu học đánh bài ở đâu hả? Cậu không biết đó là thói xấu sao?"
Trương Tân thấy tình hình trước mắt, vội kéo Triệu Tư Tư, ý bảo nàng đi cùng mình.
"Cậu làm gì thế?" Triệu Tư Tư bất mãn Trương Tân chạm vào mình, nhỏ giọng hỏi.
"Cậu không thấy hai người họ có chuyện cần nói sao, hai ta ở đây không tiện lắm!" Trương Tân nói.
Triệu Tư Tư nhìn Trần Mộng Nghiên và Dương Minh, thấy Trương Tân nói đúng, vì vậy cùng Trương Tân rời đi.
"Cậu không nhìn ra sao, rõ ràng Vương Chí Đào cùng đám đó cấu kết, để hãm hại tôi mà!" Dương Minh thản nhiên nói: "Mộng Nghiên, cậu không biết mình sao, nói thật, thời trung học mình đã lăn lộn bên ngoài hai năm, có gì mà chưa thấy chứ? Nếu mê cờ bạc thì đã mê lâu rồi, không phải chờ đến bây giờ!"
Trần Mộng Nghiên nghe Dương Minh giải thích, thở phào nhẹ nhõm, nàng chỉ sợ hắn ham mê cờ bạc. Nàng cũng không phải ngu, nghe hắn nói mới nhớ lại thái độ của Vương Chí Đào và bọn người vừa rồi, liền đoán ra được âm mưu trong đó.
Nhưng do nàng hay nhắc nhở Dương Minh: "Cậu với Vương Chí Đào có mâu thuẫn mình biết rõ…" Nói mìnhi đây, Trần Mộng Nghiên đỏ mặt, dù sao nguyên nhân sâu xa, cũng vì nàng ta!
"Nhưng, cậu làm như vậy, không phải càng làm mâu thuẫn nghiêm trọng sao?" Trần Mộng Nghiên tiếp tục nói:
"Tương lai cũng muốn lên đại học Tùng Giang, mọi người đều là bạn học, quan hệ như vậy sao được?"
"Cậu xem hắn như vậy, lúc nãy sắp đặt hại mình, nếu như lấn này, mình không biết trước thì tính sao?" Dương Minh căn bản không phải muốn Vương Chí Đào buông tha hắn, mà là hắn không muốn bỏ qua cho Vương Chí Đào! Lúc trước biến hắn thành đồ chơi, hắn sao lại dễ dàng buông tha như vậy!
"Sau này chắc là không có nữa đâu" Trần Mộng Nghiên nhỏ giọng nói: "Hắn cũng biết mình và cậu bây giờ … Hắn có làm gì, cũng không có ý nghĩa."
"Ha ha, mình và cậu bây giờ làm sao hả?" Dương Minh sao có thể không biết ý Trần Mộng Nghiên chứ, chẳng qua là cố ý hỏi.
"Đáng ghét! Biết rõ còn hỏi, mình và cậu ở cùng một chỗ, Vương Chí Đào không có cơ hội, hắn còn gây phiền phức cho cậu làm gì" Trần Mộng Nghiên nghiêm giọng.
"Ha ha, tốt quá, nếu hắn chủ động kiếm chuyện với mình, vậy mới tính tiếp." Dương Minh nghĩ thầm, Vương Chí Đào có kiếm chuyện với mình không, đáp án là không, nên hắn cũng không nói nhiều, không tính toán gì hết.
Đúng vậy, chuyện của đàn ông, đàn bà không thể hiểu được, chỉ vì vấn đề mặt mũi, mà Vương Chí Đào tự cho rằng mình mất mặt, Dương Minh có khả năng gì ôm được mỹ nhân, so với Dương Minh điều kiện của hắn tốt hơn nhiều, sao không được?
"Ừ" Trần Mộng Nghiên nghe Dương Minh nói cũng có lý, chẳng qua nàng lo lắng, đợi sau khi đậu đại học, gặp Dương Minh mỗi ngày, có thể tránh một số chuyện xảy ra.
"Mộng Nghiên, chúng ta đi dạo chút nha?" Dương Minh nhặt tiền trên mặt đất, sau đó nói.
"Cũng được!" Trần Mộng Nghiên vui vẻ đáp lời Dương Minh. Nếu là lần trước hiểu lầm, nàng ta sẽ do dự, nhưng bây giờ, khúc mắc đã được gỡ, nàng toàn tâm toàn ý ở bên hắn, không cần lo nữa.
Hai người đi dạo bên nhau, gió thổi man mát, có cảm giác rất tuyệt. Gió thổi làm mái tóc Mộng Nghiên bay bay, càng tôn lên vẻ đẹp của nàng.
Trần Mộng Nghiên mỗi lần ở cùng Dương Minh, trống ngực đều đập thình thịch. Nàng không biết hắn như thế nào, dù sao nàng cũng thích loại cảm giác này, nhất là khi hắn nắm tay nàng, cảm giác này càng mãnh liệt.
Dương Minh muốn ôm Trần Mộng Nghiên, nhưng hắn vừa đụng vào nàng ta, thì nàng cự tuyệt. Vì cô Lý đứng cách đó không xa, Trần Mộng Nghiên lại là học sinhh gương mẫu, không muốn cô Lý thấy. Hiện tại chưa vào đại học, hay là nàng e thẹn.
Dương Minh cũng nghĩ ra được, nên nhỏ giọng nói: "Mộng Nghiên, cậu nghĩ nếu nếu biết hai ta đang đi với nhau, thì cô có vui không?"
"Hả? Làm sao mình biết…" Trần Mộng Nghiên đỏ mặt lắc đầu.
"Có lẽ cô sẽ tiếc hận lắm đây, mình biết mình là học sinh cá biệt, còn cậu là lớp phó học tập…" Dương Miinh cố ý thở dài.
"Người nào nói cậu là học sinh cá biệt, không có đâu, đừng nghĩ nhiều quá." Trần Mộng Nghiên vừa nói vừa kéo tay Dương Minh lên, đưa mắt nhìn hắn một cái, hắn liền vui ngay.
"Hắc hắc, mình còn chưa nói hết.Mình là học sinh cá biệt, còn cậu là lớp phó học tập, là trước kia, khi thi vào đại học mình sẽ làm cho cô Lý tự hào, cậu thế nào còn coi mình là học sinh cá biệt à!" Dương Minh thấy tương lai rộng mở, cao hứng nhéo tay Trần Mộng Nghiên một cái.
"Xấu xa, không để ý đến cậu nữa!" Trần Mộng Nghiên lắc lắc tay, giống như là muốn Dương Minh bỏ tay ra. Thật ra thì … tay của nàng đã nắm chặt tay Dương Minh rồi.
"Ha ha!" Dương Minh cười, chỉ vào phía trước cách đó không xa nói: "Mộng Nghiên, cậu xem bên kia!"
"Hả? Là Triệu Tư Tư và Trương Tân! Hai người bọn họ… như thế…" Trần Mộng Nghiên mở to hai mắt nhìn, có chút ngượng ngùng nói: "Hai người kia tốt ha …"
Cũng khó trách Trần Mộng Nghiên ngượng ngùng, vì lúc này, tay của Trương Tân đang ở trên người Triệu Tư Tư…
Dương Minh cũng mở to hai mắt nhìn, tiểu tử này chẳng phải quá giỏi ha? Thu phục nhanh như vậy sao?

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #147


Báo Lỗi Truyện
Chương 147/2205