Chương 1468:


- Ảnh hướng tới tình chị em sao? Tôn Khiết buồn cười chớp mắt đáng yêu nhìn Dương Minh.
- Anh cũng đừng có tự tin thái quá vào năng lực của mình như vậy chứ? Ảnh có thể ảnh hưởng được sao? Triệu Oánh, có gì thì nói đi chứ?
Triệu Oánh bị Tôn Khiết hỏi cho bí đường, lắc nhẹ đầu, thấp giọng. - …Không.
- Ha ha, vậy là tốt rồi.
Dương Minh cũng không để ý nữa, sờ gáy xong nở nụ cười. Trong lòng thầm phục Tôn Khiết quả nhiên không đơn giản, chỉ với một câu nói đã xua tan xấu hổ lẫn tức giận.
Hắn âm thầm liếc mắt về Tôn Khiết động viên, khiến nàng mũi nở to, mặt vênh lên tràn ngập tự hào.
- Dương Minh, vậy thì người bạc tình trong miệng Triệu Oánh chính là anh đó hả?
Tôn Khiết đã chuyển mũi nhọn trở lại Dương Minh.
Dương Minh nghe xong nhíu mày có chút xấu hổ, hắn không rõ nàng hỏi câu này là ủng hộ hay phản đối Triệu Oánh đây chứ? - Kẻ bạc tình, anh không tệ đến vậy chứ?
- Không tệ sao? Triệu Oánh nói anh đối với nàng tuy gần mà xa, mãi cũng không tỏ ý là sao? Tôn Khiết gặng hỏi.
- Tiểu Khiết, không phải do Dương Minh, là do mình sai. Triệu Oánh thấy Tôn Khiết chất vấn hắn thì ngượng ngùng giải thích hộ.
Không biết vì sao Triệu Oánh biết chuyện giữa Tôn Khiết và Dương Minh thì trong lòng chỉ hơi khó chịu rồi lại khôi phục như thường.
So với lúc nhìn thấy Dương Minh và Vương Tiếu Yên ở bên nhau thì nhẹ nhõm hơn nhiều, bực dọc nhẹ như làn khói. Chẳng lẽ vì đã trải nghiệm qua trường hợp Vương Tiếu Yên nên lực miễn dịch tăng lên?
Có thể là vậy. Trong lòng Triệu Oánh lúc này rất loạn nhưng lại không có cái cảm giác mất mát như trước.
- Bạn đó, cứ tính cách này thì làm sao tiến bộ được chứ? Tôn Khiết có chút bất đắc dĩ nhìn Triệu Oánh.
- Có cơ hội như vậy thì cả hai chị em ta cùng xử lý hắn, bạn giải vây cho hắn thì sau này bạn biết tính sao bây giờ? Tôn Khiết ghé sang thì thầm vào tai Triệu Oánh.
- Mình, mình. Triệu Oánh cứng họng ngày trời, sự tình hôm nay hoàn toàn nằm ngoài ý nghĩ của nàng! Lúc này Triệu Oánh cũng có cảm giác mắc tội với Tôn Khiết, chẳng còn tâm tình nói về chuyện tình cảm với Dương Minh nữa.
- Tiểu Khiết, cám ơn bạn nhưng mình đang rất khó nghĩ, cho mình thêm chút thời gian được không?
- Bạn đó! Tôn Khiết tiếc nuối rèn sắt chẳng thành thép, Triệu Oánh khôn thể gây uy hiếp gì cho nàng. Cho dù là Trần Mộng Nghiên luận về cơ mưu cũng không phải đối thủ. Chẳng qua địa vị Mộng Nghiên trong lòng Dương Minh quá cao mà thôi. Thành ra chuyện Triệu Oánh và Dương Minh, Tôn Khiết lại muốn ủng hộ.
Triệu Oánh cúi đầu không dám nhìn Tôn Khiết và Dương Minh. Nhất thời không khí trở nên nặng nề.
Lúc này thì vang lên tiếng gõ cửa.
- Mời vào.
- Dương tiên sinh, có thể mang đồ ăn lên chưa ạ? Một nam bồi bàn lễ phép hỏi.
- Ừ, được rồi. Dương Minh gật đầu.
- Xin hỏi còn có yêu cầu gì không? Bồi bàn mang đồ ăn vào.
- Không có. Cảm ơn anh. Dương Minh khoát tay.
Bồi bàn mỉm cười bước lùi ra khỏi phòng, xém chút nữa đã ngã vào Phạm Kim Triết đang lén lút đứng ở phía sau!
- Anh là ai? Bồi bàn khựng lại ở cửa phòng hỏi Phạm Kim Triết, giọng nói không mấy thiện cảm.
Phạm Kim Triết nhân cơ hội có bồi bàn đi vào trong phòng thì nhanh chóng theo sau nhìn trộm. Thấy trong đó chỉ có ba người nên quyết định đi vào.
Vậy nên đối với câu hỏi của gã bồi thì Phạm Kim Triết cũng ra vẻ.
- Phòng tôi chính là ở đây, anh đi sao vậy? Không nhìn đường à?
Gã bồi bị Phạm Kim Triết dọa cho sửng sốt, hình như đây là khách trong phòng. - Thật xin lỗi, vì có quy định khi ra khỏi phòng thì lễ tân phải đi lùi nên không nhìn thấy tiên sinh ngài.
- Bỏ đi! Phạm Kim Triết phất tay, xong lại đi vào phòng.
Gã bồi cũng không để ý, nhanh chân rời khỏi chỗ này.
- Có chuyện gì? Dương Minh còn tưởng là gã bồi khi nãy, trong giọng nói mang theo chút bực dọc.
- Chào! Phạm Kim Triết đẩy cửa bước vào lễ phép gật đầu chào Dương Minh hỏi.
- Anh là bạn trai của Tôn Khiết?
- Anh là ai? Dương Minh nghi hoặc nhìn hắn, sao hắn lại biết điều đó?
- Tôi là bạn học của Tôn Khiết, cũng là bạn tốt của Triệu Oánh! Lời nói của Phạm Kim Triết mang theo ẩn ý, còn liếc mắt nhìn về Dương Minh ra dấu.
Phạm Kim Triết nghĩ Dương Minh đã là bạn trai của Tôn Khiết thì có thể giúp hắn đuổi Triệu Oánh về. Xem như hai gã đàn ông cùng có lợi.
- Bạn tốt sao? Dương Minh cau mày, theo ánh mắt của Phạm Kim Triết thì hình như hắn đang theo đuổi Triệu Oánh, lại còn có gan theo tới đây!
- Đúng vậy ! Phạm Kim Triết không để ý thấy tia bực dọc trong mắt Dương Minh, còn cười lấy lòng với hắn.
- Người anh em đã ôm được người đẹp, tôi thì còn phải cố nhiều lắm.
- Khách khách.
Tôn Khiết nhịn không được bật cười, Phạm Kim Triết nói ra những lời này với Dương Minh chẳng phải muốn tìm chết sao ?
Nhìn Tôn Khiết mỉm cười lộ ra nét thành thục đáng yêu khiến Phạm Kim Triết mê tít cả mắt! Nhưng hắn cố chế ngự dục vọng trong lòng, vờ như không thèm nhìn nàng.
- À, đây là danh thiếp của tôi. Phạm Kim Triết đem danh thiếp đưa cho Dương Minh.
- Sao? Dương Minh nhìn qua thì thấy trên đó viết Phạm Kim Triết chính là tổng giám đốc công ty mậu dịch Kim Triết.
- Thì ra là Kim tổng, kính nể đã lâu, nhưng tôi không có danh thiếp thật ngại quá. Tôi hiện đang thất nghiệp.
- Không sao cả, không sao.
Phạm Kim Triết liên tục xua tay, càng khẳng định Dương Minh chính là con nhà giàu mà thôi. Nhưng cả một lúc sau mới lấy lại tinh thần vội sửa lại.
- À, tôi không phải họ Kim mà là họ Phạm.
- À, là tôi nhìn nhầm, nhìn thấy công ty mậu dịch Kim Triết còn tưởng rằng anh họ Kim.
Dương Minh quả thực nhìn nhầm.
- Được rồi vậy thì Phạm tổng, cũng là mang chữ tổng, cũng vậy, kính nể đã lâu!
- Không sao cả!
Phạm Kim Triết lại xua tay nhưng trong lòng có chút oán hận. Hắn có thiện ý thế mà tên này lại đắc tội với hắn trắng trợn như vậy! Trước Kim tổng thì cũng kính nể đã lâu, bây giờ Phạm tổng vẫn nói câu ấy, đúng là nhục mạ người quá mà!
Tuy vậy Phạm Kim Triết vẫn kiên nhẫn. - Xin hỏi, anh xưng hô thế nào?
- Tôi tên là Dương Minh.
- Kính nể đã lâu. Ra là Minh tổng. Phạm Kim Triết cũng dùng lại câu của Dương Minh.
- Sao? Anh biết tên thường của tôi là Minh tổng sao? Dương Minh ra vẻ ngạc nhiên, vừa vỗ vai Phạm Kim Triết vừa hô lớn.
- Bạn cũ tôi cũng nói, tôi đáng được bọn hắn gọi là Minh tổng.
- Sao, thật sự là vậy à? Phạm Kim Triết thấy bộ dáng của thiệt tình Dương Minh thì tức hộc máu, xem ra Dương Minh này quá cao hứng.
- Đúng vậy, anh thật là giỏi mới đoán được điều này. À. Nhắc bạn bè làm tôi tự dưng nhớ quá.
Dương Minh cười lại hạ tay xuống vai Phạm Kim Triết.
- Nhớ lại sao, tôi hiểu, nhất định là phải nhớ bạn cũ rồi.
- Đúng vậy, năm nào tôi cũng đốt tiền vàng bạc cho bọn họ. Dương Minh thở dài.
- Đốt giấy tiền vàng bạc? Là sao? Có ý gì? Phạm Kim Triết giật mình nhảy dựng lên.
- Không có gì, những người bạn từng gọi tôi là Minh tổng đều chết hết rồi.Dương Minh mang theo chút bi thương.
- Cái gì? Đều. đã chết?
Phạm Kim Triết như vịt gặm trái bắp, miệng cứ nhấp nháy.
- Đúng vậy, tôi rất nhớ những người từng gọi mình là Minh tổng, không biết tại sao bọn họ lại chết hết a.
Dương Minh nói xong còn ra vẻ đau buồn lau lau mắt, tựa như đang khóc.
- hả.
Phạm Kim Triết có chút khó xử, với bộ dáng bi thương của Dương Minh thì chuyện này không lẽ là thật?
Phạm Kim Triết thật muốn vả vào mồm mình một cái, sao lại xui xẻo như vậy. Khi không lại gọi Minh tổng cái gì, như vậy không phải đang tự rủa chính hắn sao!
Nếu những người kia đều chết sạch thì chẳng phải hắn sắp có nạn sao?
Vừa nghĩ tới đây sống lưng Phạm Kim Triết chợt lạnh run khẽ một cái.
- Thật là có lỗi quá, tôi đã gợi lại chuyện buồn của anh. Tôi không nên gọi anh là Minh tổng. Phạm Kim Triết tự trách.
- Cũng không sao, dù sao thì cũng chả có gì, Tuy anh gọi thế khiến tôi kích động nhớ tới chuyện xưa nhưng tôi cũng thích lắm.
- Thật sao, khụ khụ.
Phạm Kim Triết có chút bất đắc dĩ.
- Đúng vậy, nhưng tốt nhất là anh đừng gọi. Sau khi bạn tôi chết tôi có đi bốc quẻ, thầy phán rằng trên người tôi có oán linh gọi là Minh tổng, ai gọi tôi như vậy là đắc tội tới nó nên bị nguyền rủa tới chết. Bộ dáng Dương Minh trở nên nghiêm trang vô cùng.
- Vì an toàn tính mạng của mình, anh đừng gọi tôi là Minh tổng.
- Sao ?
Phạm Kim Triết hoàn toàn ngây người, không phải chứ? Sao hắn lại đen đủi như vậy? Tùy tiện gọi cái tên đã bị nguyền rủa.
- À, không tốt rồi Phạm tổng, oán linh vừa nghe anh gọi. Tưởng anh muốn đắc tội với nó, xem ra nó sẽ nguyền rủa anh.
Dương Minh đột nhiên kêu lên.
- Sao? Nó còn nói chuyện được sao? Phạm Kim Triết ngạc nhiên nhìn Dương Minh, sắc mặt trở nên khó coi, cáu gắt hét lên:
- Anh đùa với tôi đó hả? Oán linh sao biết nói chứ?
- Tôi cũng không biết, chỉ có cảm giác như oán linh cho tôi biết là nó muốn trừng phạt anh! Dương Minh cũng không cãi lại, mà cứ nghiêm trang nói.
- Thật không đó? Phạm Kim Triết nhíu nhíu mày.
- Biết đâu anh giỡn tôi? Sao mà tin được chứ?
Phạm Kim Triết tuy hoảng hốt nhưng, là nghiên cứu sinh sắp có bằng thạc sĩ, sao lại có thể tin tưởng chuyện hoang đường như vậy?
Lúc này trong lòng hắn thầm cười, Dương Minh vẽ rắn thêm chân thôi! Có lẽ do đối phương hận gọi hai tiếng Minh tổng trong khi lại đang thất nghiệp nên cố tình trêu ghẹo hắn.
- Tôi lừa anh làm gì chứ? Dương Minh vẫn ra dáng như một một nhà sư thuần khiết, không có vẻ gì là đang vờ vịt cả.
- Vậy anh nói lại xem oán linh nói gì? Phạm Kim Triết hừ lạnh rồi hỏi.
- Oán linh nói với tôi rằng anh vừa rồi nghĩ sao mình lại đen đủi như vậy ? Tùy tiện gọi một cái tên thì đã bị nguyền rủa. Dương Minh đáp.
- Sao, không lý nào! Phạm Kim Triết mặt tái lại, mắt mở trừng trừng khủng hoảng.
-Sao lại như vậy? Làm sao anh biết tôi vừa nghĩ gì chứ?
Dương Minh trong lòng thầm cười, có dị năng có thì phải xài chứ. Lúc đó Phạm Kim Triết vô cùng khẩn trương nên Dương Minh mới biết được không sót chữ.
- Tôi nói với anh rồi, là oán linh nói với tôi. Dương Minh nhún vai ra bộ dáng vô can.
Lúc này đố Phạm Kim Triết dám không tin, cảm giác cả người như nhũn ra vội hỏi dồn.
- Oán linh đó nói sao nữa? Nó muốn làm gì tôi?
- Oán linh nói anh đắc tội nó, nó nguyền rủa anh. Dương Minh làm ra bộ dáng thương tiếc đồng cảm. - Thật có lỗi quá, hai ta vừa gặp nhau thì anh đã gặp phiền phức, ngại quá.
- Nguyền rủa sao. Phạm Kim Triết nhớ tới bạn bè của Dương Minh đều chết hết thì mắt trắng ra, suýt nữa đã xỉu luôn tại chỗ, may mà thần kinh khá vững cố gắng gắt hỏi Dương Minh.
- Tại sao vừa nãy anh không nói sớm? Không báo trước một tiếng và cũng không cản tôi? Vì sao anh để tôi gọi anh là Minh tổng? Tôi và anh có cừu oán gì sao? Sao lại hại tôi?
Nói dứt lời thì Phạm Kim Triết liền ra tay, bộ dáng như muốn liều mạng.
- Anh nghĩ lại đi, tôi làm sao biết được anh lại gọi Minh tổng mà cản lại chứ! Dương Minh ra vẻ vô tội nói.
- Điều này.Phạm Kim Triết cứng họng, đầu óc cũng bình tĩnh lại. Chính xác là tự hắn làm ra, còn có thể oán trách ai chứ ?
-Chuyện này cũng thật là ngại, tôi cũng không có biện pháp. Dương Minh thở dài.
- Vậy tôi nên làm gì bây giờ? Phạm Kim Triết lo lắng.
- Tôi không biết. Dương Minh lắc đầu.
- Vậy thì bạn bè anh chết như thế nào?
- Kiểu nào cũng có, bệnh hiểm nghèo, đi đường bị xe tông, say rượu không cẩn thận ngã cầu thang ngã chết, chơi gái nhiễm HIV.Dương Minh giơ ngón tay ra đếm.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1468


Báo Lỗi Truyện
Chương 1468/2205