Chương 1466:


- Sao vậy? Triệu Oánh ngẩn ngơ, không để ý buổi học đã kéo dài hơn thường lệ.
- Trễ tận hai mươi phút đó! Tôn Khiết nói.
- Tiểu Khiết! Phạm Kim Triết từ phía sau tới liền cười với nàng, bày ra một bộ dáng xem lịch sự bô trai.
- Ai cho anh kêu tôi là Tiểu Khiết, tôi có quen thân gì anh sao? Tôn Khiết nhíu mày.
- Ách, tôi nghe Triệu Oánh gọi vậy mà. Phạm Kim Triết vốn muốn kiếm cớ thân cận Tôn Khiết, ai ngờ cách xưng hô khiến nàng phản cảm.
Khẽ hừ một tiếng, Tôn Khiết chả thèm để ý Phạm Kim Triết nói với Triệu Oánh:
- Triệu Oánh, mình đi.
- Ừm, Triệu Oánh gật gật đầu khẽ liếc sang Phạm Kim Triết, có cảm giác khó xử.
- Không phải hai người muốn đi dùng cơm sao, vậy thì cùng đi thôi, tôi mời khách.
Phạm Kim Triết tao nhã mời mọc.
- Không cần đâu, bọn tôi có hẹn. Tôn Khiết liếc nhìn Phạm Kim Triết từ chối.
- Kìa, sao lại vậy chứ! Thấy Tôn Khiết không muốn cho mình cùng đi, Phạm Kim Triết vừa ưỡn ngực nghiêm mặt nói.
- Tôi có xe ngay trong bãi, các cô đi đâu để tôi đưa đi.
Tôn Khiết lần này chẳng thèm mở miệng cứ thẳng tiến ra bãi giữ xe. Thấy thế Phạm Kim Triết tưởng rằng nàng chấp nhận đề nghị của hắn, thế nên hí hửng đi theo hai người đến bãi đỗ xe.
Phạm Kim Triết vừa đi vừa tính toán, lát nữa Tôn Khiết và Triệu Oánh lên xe sẽ lại giở miệng lưỡi, có khi còn mời được hai nàng đồng ý đi ăn cơm với hắn.
Tôn Khiết nói là đã có hẹn nhưng chỉ nghĩ là kiếm cớ. Triệu Oánh nói có hẹn Tôn Khiết, vậy thì Tôn Khiết còn hẹn với ai được nữa? Chắc chắn rằng tiểu hồ ly Tôn Khiết này định gạt hắn a!
Đi theo Tôn Khiết và Triệu Oánh ra tới bãi giữ xe, Phạm Kim Triết nhanh chân chạy lên dùng điều khiển từ xa khoe khoang bấm bíp bíp vài cái, hai đèn xi nhan từ một chiếc Honda Civic gần đó chớp tắt liên hồi.
- Đây là xe của tôi, mới hai vị lên xe !
Phạm Kim Triết duỗi người làm tư thế mời Tôn Khiết và Triệu Oánh.
Tôn Khiết và Triệu Oánh dừng bước, cả hai đều có chút bất đắc dĩ và buồn cười rồi thản nhiên bước qua, đi thẳng về phía trước.
Phạm Kim Triết nhìn thấy hai nàng hướng xe hắn đi tới thì trong lòng vui vẻ, bước đến đón. Nhưng hai nàng không hề dừng lại mà cứ đi thẳng qua xe hắn.
- Ơ, hai người đi đâu vậy, xe của tôi ở bên này mà. Chiếc Civic này là của tôi! Phạm Kim Triết hấp tấp kêu lên nhưng Tôn Khiết và Triệu Oánh cũng không thèm để ý.
Tôn Khiết thấy Phạm Kim Triết cứ phiền nhiễu mãi, đành rút điều khiển từ xa ra nhấn nút.
Từ phía xa vang lên hai tiếng bíp từ một chiếc Audi R8 sơn màu hồng nhạt, hai nàng nhanh đi đến chiếc xe.
- Hả.
Phạm Kim Triết trợn mắt ngơ ngẩn nhìn chiếc xe Audi R8 màu đỏ, riêng biểu tượng Iron Man ở đầu xe đã cho thấy giá trị chiếc xe không phải nhỏ.
Phạm Kim Triết vốn tưởng trong trường hắn thuộc dạng lắm tiền, lái chiếc xe hơn hai mươi vạn thì có thể lên mặt khoe khoang trước đám con gái. Hiện không ngờ Tôn Khiết lại có chiếc xe xa hoa hơn. Liên tưởng đến phong cách của nàng, Phạm Kim Triết khẳng định Tôn Khiết là con nhà giàu nên trước nay không thèm để hắn cho vào mắt!
Không thể trách được Tôn Khiết trước nay không thèm ngó ngàng đến hắn. Lúc này hắn lại có chút đố kỵ lẫn thành kiến. Hắn từng nghe bọn con gái nhà giàu hầu hết đều sa đọa, sinh hoạt cá nhân bừa bãi, vui vẻ thì liền cùng đàn ông lên giường, lại còn quay phim chụp ảnh lại. Đối với loại con gái này có Phạm Kim Triết cảm giác không an toàn, rất dễ bỏ nhà theo giai!
Trong con mắt hắn thì Tôn Khiết chính là cái dạng gái này, nếu không thì sao bộ ngực lại lớn như vậy? Mà tiền Tôn Khiết có là do gia đình cung cấp mà thôi, làm sao biết chuyện kinh doanh bên ngoài chứ? Trong trường học cho dù nàng có được người ta hoan nghênh cỡ nào thì với ngoài thương trường cũng chỉ là một con nai béo thôi.
Còn Triệu Oánh thì lại chất phác hơn nhiều, khẳng định nàng xuất thân từ gia đình không mấy dư giả. Nghĩ đến đây Phạm Kim Triết lại bùng lên hy vọng.
Nhìn thấy Tôn Khiết cùng Triệu Oánh khuất bóng trong chiếc Audi màu đỏ chói lọi, Phạm Kim Triết cắn răng leo lên xe bám theo! Hắn định theo dõi xem hai nàng sẽ ăn cơm ở đâu!
Chiêu đỉa bám lâu da trâu cũng đứt này không có tác dụng với Tôn Khiết nhưng chắc chắn hữu dụng với Triệu Oánh.
Phạm Kim Triết cũng không hề lo sẽ bị mất dấu con mồi, tuy Triệu Oánh đi chiếc Audi thể thao nhưng ở giữa thành phố giao thông đông đúc, nhiều đèn xanh đèn đỏ thì không thể chạy nhanh.
- Tiểu Khiết, hắn bám theo kìa. Triệu Oánh quay lại thấy xe Phạm Kim Triết bám theo thì nhíu mày.
- Mặc kệ hắn, cứ để hắn theo. Tôn Khiết thầm nghĩ, nếu không phải sợ Triệu Oánh ngại thì chỉ việc gọi cho Dương Minh một tiếng, tin chắc Phạm Kim Triết sẽ được thu thập gọn ghẽ.
- Ừm. Triệu Oánh gật đầu lúc này lại lo lắng làm sao mở lời với Dương Minh.
- Triệu Oánh, bạn gọi điện cho người đó chưa? Tôn Khiết hỏi.
- Chưa, mình hơi mắc cỡ. Triệu Oánh do dự mặt đỏ đáp.
- Sao? Không phải chứ? Mình đều sắp đặt xong hết, mà bạn còn chưa cả gọi điện thoại sao? Tôn Khiết ngạc nhiên.
- Bạn mau gọi cho hắn đi, biết bây giờ mấy giờ rồi không, lỡ hắn bận chuyện gì thì làm sao bây giờ? Chuyện ngày hôm nay thành công cốc ư?
- Hai đứa cũng đã lâu rồi không liên lạc, mình khó xử không biết mở miệng thế nào.
Triệu Oánh lí nhí đáp.
- Vậy thì có sao đâu, cứ mời hắn ăn cơm. Gọi hắn ra đây trước rồi tính! Tôn Khiết nói.
- Vậy thì. trước tiên mình nhắn tin cho hắn đã. Triệu Oánh có chút chần chừ.
- Bạn đó, cứ lùi mãi như vậy thì dù bên kia có muốn tiến cũng làm sao chạm mặt được!
Tôn Khiết cười khổ.
- Phù.xong rồi! Triệu Oánh bị Tôn Khiết thúc giục mới rút điện thoại ra soạn tin nhắn gửi cho Dương Minh.
Dương Minh đang ngồi ở khách sạn quốc tế bàn chuyện làm ăn với Bạo Tam Lập thì chuông tin nhắn di động vang lên.
- Tối nay, rảnh không?
Dương Minh ngạc nhiên, vì người nhắn tin tới chính là Triệu Oánh! Đã lâu hai người không liên lạc, dù có lên mạng cũng không nói chuyện, mà ở trên mạng thì Triệu Oánh không biết nickname đó chính là Dương Minh!
Triệu Oánh đột nhiên nhắn tin khiến Dương Minh có chút nghi ngờ. Với tính cách của nàng có bao giờ chủ động hẹn hắn đâu?
Đôi khi hắn vẫn nhắn vài tin cho nàng nhưng không có hồi âm. Hôm nay nàng lại chủ động nhắn tin, còn hỏi buổi tối rảnh không.
Chẳng lẽ Triệu Oánh gửi nhầm số?
Nếu gửi nhầm thì Triệu Oánh gửi tin này cho ai? Chẳng lẽ nàng đang hẹn hò với người khác, nếu vậy thì nàng đã có bạn trai sao? Vừa nghĩ tới đây trong lòng Dương Minh như bị cồn cào như bị xát muối, cảm giác cực kỳ khó chịu.
Chẳng lẽ Triệu Oánh đã quên hắn, tìm một bờ vai khác nương tựa rồi?
- Dương ca, anh nói chuyện công ty vận chuyển bên kia.
Lúc này thanh âm Bạo Tam Lập vẫn vang đều đều nhưng thấy Dương Minh không hề nghe hắn nói thì hơi bất an.
- Dương ca sao vậy, có chuyện gì sao?
- A! Dương Minh phản ứng lại, áy náy nhìn Bạo Tam Lập.
- Không có gì, tôi cần nhắn một tin.
- Được Dương ca, tôi đi trước lo chuyện vậy. Bạo Tam Lập chủ động tránh đi.
- Ừ, anh đi đi.
Dương Minh tùy ý khoát tay, trong lòng lại suy nghĩ về tin nhắn của Triệu Oánh.
Bạo Tam Lập khẽ thở dài, hắn đoán là Dương Minh có chuyện khó nghĩ, nhưng một khi Dương Minh đã không nói thì hắn chỉ có thể mà lánh đi, nếu Dương Minh muốn nói thì đã nói rồi.
Dương Minh do dự chốc lát thì trả lời tin nhắn.
- Có chuyện gì thế?
Dương Minh cũng không nói rõ có rảnh hay không, như vậy dù Triệu Oánh nhắn nhầm cả hai sẽ không xấu hổ.
Còn đang trong lúc nghĩ ngợi thì tin nhắn trả lời của Triệu Oánh đã phản hồi.
- Tối nay cùng ăn cơm chứ?
- Hả? Dương Minh ngẩn người nhìn di động, vậy là nàng không nhắn nhầm mà còn hỏi tối nay có thể cùng ăn cơm không.
Triệu Oánh chủ động hẹn mình ăn cơm sao? Dương Minh càng khó tin hơn. Nếu như là khi khác hắn sẽ không do dự mà đáp ứng, nhưng tối nay lại có hẹn với Tôn Khiết, lại đã đặt phòng rồi, nếu như thất hẹn thì không công bằng với Tôn Khiết.
Huống chi Dương Minh cũng nhớ Tôn Khiết, hai người đã lâu rồi không có phút giây riêng tư.
Sau một lúc do dự, vì không thể phân thân nên Dương Minh đành từ chối.
- Đêm nay em không rảnh, đã có hẹn trước với người khác rồi, để hôm khác được không?
Trên xe, Triệu Oánh nóng lòng chờ, tiếng chuông báo vừa vang vội vàng mở ra xem. Nhìn dòng tin trả lời của Dương Minh, Triệu Oánh thất vọng nhưng lại có cảm giác như trút được gánh nặng. Dương Minh đồng ý thì nàng vẫn còn chưa chuẩn bị tâm lý, làm sao mà đối mặt hắn chứ.
- Tốn cả nửa ngày thời gian, tới đâu rồi? Tôn Khiết hỏi.
- Hắn đáp rằng tối nay có chuyện, không đến được. Triệu Oánh nhún vai.
- Chuyện gì chứ, cũng tại bạn không chịu hẹn sớm một chút. Không thì lúc này mọi chuyện đã ổn. Tôn Khiết nghe xong nhíu mày lại.
- Bạn cứ đi dùng cơm đi, chuyện của mình hôm khác tính sau. Triệu Oánh đáp.
- Vậy sao được? Tôn Khiết lắc đầu. - Vậy đi, bạn nhắn lại cho hắn biết là không cần hắn dùng bữa, chỉ cần hắn có mặt ở đây vài phút là đủ rồi, chỉ vậy thôi.
- Hắn không phải bạn trai của mình. Triệu Oánh mặt đỏ bừng. - Vậy không được tốt lắm, chẳng phải làm khó người ta sao?
- Bạn không gây áp lực với hắn, sao biết trong lòng hắn có bạn hay không? Tôn Khiết lại nói.
- Cứ xem như là một cuộc khảo nghiệm, con gái đôi khi cũng phải chủ động một chút.
- Điều này. Triệu Oánh nhất thời do dự.
- Nhanh lên một chút, sắp tới khách sạn rồi đó! Tôn Khiết giục. - Nói cho hắn biết bạn dang khách sạn quốc tế Tùng Giang, để hắn đến đây.
- Vậy, được rồi. Triệu Oánh cuối cùng cũng gật đầu, lại cầm di động lên nhắn cho Dương Minh.
-Dương Minh có thể tới đây không? Không cần lâu lắm đâu chỉ cần xuất hiện một chút thôi, bạn tôi muốn gặp Dương Minh.
Dương Minh xem tin nhắn của Triệu Oánh mà dở khóc dở cười, bạn của nàng lại muốn gặp hắn? Ý gì đây chứ? Không phải là Vương Tiếu Yên chứ? Dương Minh cười thầm nghĩ vu vơ, nhưng chắc bạn của nàng không phải Vương Tiếu Yên.
Dù sao Triệu Oánh cũng hiếm khi chủ động, hơn nữa thời gian cũng nhanh, Dương Minh cũng sẽ không từ chối.
- Ở đâu? Để em còn tính thời gian, nếu như đến kịp thì sẽ tới.
Triệu Oánh đọc tin của Dương Minh xong thì đáp: - Khách sạn Quốc tế Tùng Giang.
- Khách sạn Tùng Giang!
Dương Minh sửng sốt, không lý nào chứ? Không lẽ Triệu Oánh đoán được hắn ở đây? Nếu vậy thì còn tiện hơn.
- Được, tới nơi nhắn tin sau.
Xem tin nhắn của Dương Minh, Triệu Oánh hít một hơi thật sâu cố nén tâm tình kích động. Sao nàng khẩn trương quá vậy? Trong lòng cứ rối bời hết cả!
- Sao vậy, lại từ chối ư? Tôn Khiết thấy vẻ mặt Triệu Oánh cổ quái thì hỏi.
- Hắn đồng ý rồi, sẽ ghé qua một chút. Triệu Oánh đáp.
- Vậy cũng được, để chút nữa mình xem hộ bạn, coi hắn có thực sự thích bạn hay không. Tôn Khiết nói. - hắn đã đáp ứng ít nhất cũng còn quan tâm đến bạn.
- Ưm. Triệu Oánh khẽ lên tiếng, không biết trả lời thế nào.
Xe tới khách sạn quốc tế Tùng Giang mà Phạm Kim Triết vẫn luôn theo sát phía sau. Hắn nhìn thấy Tôn Khiết chạy vào bãi đỗ xe khách sạn rồi thì âm thầm tặc lưỡi. Quả nhiên con gái nhà giàu có khác. Khách sạn cỡ này hắn cũng rất ít đến, trừ phi là công việc làm ăn hoặc dịp quan trọng thì mới tới.
Nhưng hôm nay vì Triệu Oánh thì đầm rồng hang hổ hắn cũng phải vào, hắn đã quyết định xông pha thì núi đao biển lửa cùng vào đừng nói chỉ là nơi này.
Tôn Khiết đã thấy Phạm Kim Triết theo sau nhưng chẳng thèm để ý. Lát nữa gặp Dương Minh, chẳng lẽ hắn dám tới phá sao?
Tôn Khiết tìm một chỗ đỗ xe rồi dừng lại, Phạm Kim Triết cũng nhanh chóng tìm một chỗ gần đó, dù sao chưa vào giữa buổi tối nên còn trống khá nhiều chỗ.
Tôn Khiết và Triệu Oánh xuống xe, đi vào khách sạn. Phạm Kim Triết từ xa đuổi theo tìm cơ hội bắt chuyện.
Hắn cho rằng Tôn Khiết và Triệu Oánh không đặt phòng riêng mà là bữa ngoài đại sảnh, hai người thì không thiết phải tốn kém như thế.
Đã từng vào đây nên Phạm Kim Triết rất rõ, phòng riêng ở đây phải đặt trước nếu không thì vô phương. Vậy cứ chờ cho hai nàng chọn chỗ thì sẽ đến bắt chuyện. Ở nơi lịch sự thế này hẳn nhiên Tôn Khiết cũng sẽ phải nể mặt hắn, chuyện sau đó cứ thuận lý thành chương mà làm thôi.
- Chào mừng hai quý khách.
Lúc Tôn Khiết và Triệu Oánh bước vào khách sạn, đội ngũ lễ tân đứng một bên lễ phép chào hai người.
- Xin hỏi hai vụ đến nghỉ lại hay dùng cơm, có đặt chỗ trước chưa ạ? Một tiếp viên hỏi.
- Chúng tôi đã đặt phòng riêng. Tôn Khiết nói với tiếp viên.
- Vâng, hai vị chờ một chút. Triệu Oánh và Tôn Khiết theo tiếp viên đến trước máy tính, tiếp viên nhận tên họ, tra số phòng hỏi lại:
- Là một vị họ Dương đặt chỗ phải không ạ?
- Đúng vậy. Tôn Khiết gật đầu.
- Phòng A. Lầu 3. Mời các vị khi đi thang máy lên lầu ba, nếu không tìm được xin hỏi tiếp viên chỉ dẫn.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1466


Báo Lỗi Truyện
Chương 1466/2205