Chương 1465:


- Hả? Tôi thấy thường ngày Vũ Tích hay nhắc tới Dương Minh với anh nên…Nếu như vậy là cậu tự tới sao?
Trầm Đại Kỳ quay về phía Dương Minh quát hỏi.
- Đúng vậy. Dương Minh ngây ngô gật đầu, đưa ánh mắt cổ quái nhìn Trầm Vũ Tích, cô bé này thích hắn sao? Xem ra còn ở nhà thường xuyên nhắc tới mới tạo thành hiểu lầm hiện giờ.
- Được rồi, vậy cậu nói một câu, cậu có cần Vũ Tích nhà chúng tôi hay là không? Trầm Đại Kỳ hỏi Dương Minh.
- Tôi. Nghe lão hỏi thì Dương Minh có cảm giác dở khóc dở mếu, giống như đang chào hàng con gái sao? Tuy rằng hiện giờ Trầm Vũ Tích hai chân tê liệt nhưng tướng mạo cũng không hẳn là đẹp như hoa hậu hoàn vũ, không phải cứ nói gả là gả luôn chứ?
- Cha, chuyện này thật quá hồ đồ. Trầm Vũ Tích thấy cha mình vẫn cứ rườm rà thì không thể nhịn được.
- Cha! Dương Minh chính là chủ tịch tập đoàn Danh Dương, đồng thời cũng là chủ tịch của khách sạn Bất Dạ Thiên bọn con, không phải bạn trai của con gái cha đâu!
- Hả? Trầm Đại Kỳ nhất thời tỉnh hẳn người, không dám tin nhìn Trầm Vũ Tích.
- Vũ Tích, con nói cái gì, Dương Minh không phải bạn trai của con sao?
- Vốn là không phải! Trầm Vũ Tích đỏ mặt lắc đầu.
- Hắn là chủ tịch tập đoàn các người sao? Trầm Đại Kỳ có chút xấu hổ liếc Dương Minh.
- Đúng vậy, anh chính là chủ tịch tập đoàn tụi con! Trầm Vũ Tích gật đầu.
- Nếu nói vậy thì hắn thực sự không phải bạn trai con sao? Trầm Đại Kỳ vẫn nghi hoặc gãi đầu.
- Đương nhiên không phải! Trầm Vũ Tích cắn môi, sắc mặt đỏ bừng cúi đầu, hôm nay cha nàng làm như vậy thì sau này còn mặt mũi nào để gặp Dương Minh nữa!
Trầm Đại Kỳ vỗ ót một cái đổi cách xưng hô với Dương Minh. - Chuyện này…Dương chủ tịch, tôi thật là có lỗi quá, lại cứ nghĩ cậu là bạn trai Vũ Tích, già rồi mà còn bêu xấu như vậy, ngại quá.
- Không sao, chú Trầm.Dương Minh cười khổ. - Biết rõ thì tốt rồi, khi nãy cháu còn tưởng đắc tội với chú rồi chứ.
Dương Minh không có ác cảm gì với người đàn ông trung niên chân chất này, nhìn ông ta lại nhớ tới cha mình.
- Ài…. Trầm Đại Kỳ cười khổ.
- Cũng đều do tiểu nha đầu Vũ Tích đáng giận kia, lúc nào cũng nhắc tên của cậu, lại còn úp úp mở mở khiến tôi còn tưởng …
- Cha, nếu người còn nói nữa thì sau này con mặc kệ người. Trầm Vũ Tích cũng thật sự tức giận. Cha đem hết chuyện của nàng nói tuốt ra, sau này nàng còn dám gặp Dương Minh sao.
- Được, không nói, không nói nữa! Trầm Đại Kỳ cũng hoảng lên, nhanh chóng khép miệng lại.
Đối với tâm sự ngây ngô của cô bé Vũ Tích, Dương Minh cũng không dám cười, trong lòng lại càng thêm nặng nề. Bình thường thì không nói, nhưng hiện tại chỉ cần một lời nói không đúng sẽ làm thương tổn đến nàng.
Dương Minh khó xử cứ đứng đực ra đó, không biết nên nói gì.
- Dương. Dương chủ tịch, anh không cần nghe ba em nói lung tung đâu. Thấy Dương Minh ngẩn ra thì Trầm Vũ Tích khó khăn mở miệng giải thích.
- Trước đây anh đã cứu em, em biết ơn anh nên có nhắc tới vài lần, khiến cho cha em hiểu lầm.
- Em cứ gọi tôi là Dương Minh, gọi Dương chủ tịch nghe không quen. Dương Minh cười khổ khoát tay.
- Vậy. cũng được.
Trầm Vũ Tích trước đây không biết nên cứ trực tiếp gọi là Dương Minh, tuổi tác hai người chênh nhau không bao nhiêu, gọi hắn là lãnh đạo thật không tự nhiên.
- Ừm. Dương Minh nói.
- Cũng chỉ là hiểu lầm thôi, em cũng không cần để ý làm gì.
- Vâng. Trầm Vũ Tích gật đầu.
- Những cuốn sách kia, nào tôi sẽ cho người đem tới. Dương Minh gật đầu. - Tôi phải đi.
- Vâng. Trầm Vũ Tích gật đầu.
- Chú Trầm, cháu và Bạo Tam Lập đi trước. Có chuyện gì chú thì cứ gọi cho Tiểu Báo nhé.
Dương Minh nói với Trầm Đại Kỳ.
- Được, Dương chủ tịch. Chuyện khi nãy thật sự ngại quá. Trầm Đại Kỳ vẫn còn vương lại vẻ ngượng ngùng trên mặt.
Sau khi biết thân phận của Dương Minh, Trầm Đại Kỳ lập tức hiểu rõ con gái ngoan đã đơn phương yêu người ta. Lão lại còn đem chuyện này nói ra, quả thật xấu hổ a!
- Không sao, mọi chuyện chỉ là hiểu lầm thôi. Dương Minh nhìn Trầm Vũ Tích rồi vẫy tay chào. Thấy Dương Minh không để ý chuyện ban nãy, nàng cũng vui vẻ vẫy tay chào nhưng trong lòng như mất đi một thứ gì quý giá.
Trầm Vũ Tích đi đứng không tiện nên Trầm Đại Kỳ tiễn Dương Minh và Bạo Tam lập đến tận cầu thang.
- Chú Trầm, không cần tiễn nữa.
- Có dịp cứ đến chơi với chúng tôi nhé. Trầm Đại Kỳ nói đầy nhiệt tình thay cho sự lãnh đạm ban đầu.
Bước xuống cầu thang, Dương Minh thở phào nhẹ nhõm nhìn Bạo Tam Lập. – Báo tử. Anh đã biết trước phải không?
- Dương ca, xin lỗi. Bạo Tam Lập hơi hoảng, vội vàng xin lỗi.
- Không cần thiết nói xin lỗi, tôi hỏi là có phải anh đã biết trước không? Dương Minh nhíu mày.
- Cũng một chút. Bạo Tam Lập gật đầu.
- Trước đây, khi Vũ Tích còn ở Bất Dạ Thiên, còn có tin đồn rằng nàng là tình nhân của anh nên tôi cho nàng làm quản lý cũng vì lý do này.
- Kinh Tiểu Lộ, Trầm Vũ Tích. Dương Minh trừng mắt nhìn Bạo Tam Lập.
- Anh tính ra cũng khéo lắm, chuẩn bị mọi chuyện cũng thật là chu đáo, chưa gì đã dọn sẵn đường đi hết cả.
- Dương Minh, cũng tại tôi. Bạo Tam Lập thầm run, cẩn thận nhận lỗi.
- Thực ra cũng không phải do anh, nhưng Trầm Vũ Tích thích tôi từ lúc nào chứ? Việc này sao tôi lại không biết?
- Chính là lúc trước anh cứu nàng ở trong phòng. Bạo Tam Lập nhắc lại.
Dương Minh gật đầu. - Chân của cô ta có hi vọng chữa được không?
- Chuyện này không nhiều hi vọng. Bạo Tam Lập hơi do dự rồi đáp.
- Đã từng tới rất nhiều bác sỹ nhưng đều không có tiến triển, có mấy kẻ lừa đảo cứ gạ tôi mua thực phẩm chức năng, bực mình nên đã cho người xử lý rồi.
Nghe xong Dương Minh thiếu chút nữa mắc cười đến chết.
- Anh lỗ mãng vậy sao? Bệnh tình khó khăn thế này không phải nói chữa là chữa khỏi đâu.
- Tôi sẽ cố gắng tìm thêm cách khác nữa. Bạo Tam Lập cười xấu hổ.
- Lần sau nếu đến thăm Trầm Vũ Tích thì gọi điện cho tôi. Dương Minh cũng cảm thấy cô bé này đáng yêu. Dù không có tình cảm nam nữ thì cũng nên đến động viên nàng thời gian này, như vậy có lẽ sẽ khiến nàng thêm hy vọng.
- Được rroif. Bạo Tam Lập gật đầu.
Sau khi lên xe Dương Minh mới bình tĩnh suy nghĩ mối quan hệ với Trầm Vũ Tích, việc này khiến hắn có chút đau đầu. Thực ra hắn cũng không nhẫn tâm mà nói lời cự tuyệt cho đành.
Nhưng lúc này Dương Minh hoàn toàn không ngờ, ở hãng xe Đại Đức Nhã Trí đang diễn ra một màn kinh người.
- Trương Vũ Lượng đánh tao tiếp đi. Trương Bảo ra lệnh cho Trương Vũ Lượng.
- Hả? Tứ gia, ông nói cái gì vậy? Trương Vũ Lượng không thể hiểu nổi ý của Trương Bảo.
- Tao nói mày đánh tao tiếp đi, bộ không nghe thấy sao? Trương Bảo nói.
- Đánh ông? Đánh làm gì chứ? Dương ca cũng đi rồi, ông còn dùng khổ nhục kế làm gì? Trương Vũ lượng ngạc nhiên.
- Kêu mày đánh thì đánh đi, hỏi nhiều làm cái gì? Trương Bảo nhìn thấy Trương Vũ Lượng chần chừ thì có phần mất hứng.
- Được, vậy tôi đánh, là ngài yêu cầu đó! Trương Vũ Lượng bất đắc dĩ.
- Nhanh đi, đừng nương tay. Trương Bảo nhíu mày.
- Bốp! Trương Vũ Lượng tát một cái lên mặt Trương Bảo.
- Chưa được. Trương Bảo trách.
- Sao vậy, tứ gia? Trương Vũ Lượng hỏi lại.
- Còn nhẹ quá, mạnh tay một chút, chưa ăn cơm sao? Trương Bảo sờ chỗ vừa bị đánh trên mặt.
- Mạnh nữa lên!
- Hả? Trương Vũ Lượng đã cố gắng khống chế lực tay, nhưng không còn cách nào khác, hắn ra sức dồn mười phần sức lực tát vào mặt Trương Bảo.
- Ái cha ơi! Trương Bảo gào lên thảm thiết.
- Tứ gia, ngài không sao chứ ? .Là Ngài bảo tôi ra sức đó nhé.
Trương Vũ Lượng đưa ánh mắt đau khổ dò xét.
- Sướng thật! Không ngờ Trương Bảo lại phun ra một chữ, vẻ mặt thỏa mãn.
- Tất nhiên là tao bảo mày dùng sức rồi! Vừa rồi quả thật không tệ, đánh lại cái nữa nào?
- Hả ? Tiếp sao ? Trương Vũ Lượng thật sự á khẩu, tứ gia không phải bị bệnh rồi sao, không có Dương Minh ở đây cũng kêu hắn đánh lão ?
- Nhiều lời, làm tiếp đi. Trương Bảo lại nói.
- Hây a! Trương Vũ Lượng lại vung tay lên tát một cái vào quai hàm Trương Bảo khiến máu từ mũi bắn ra đầy mặt.
- Thích thật, thật là thích quá ! Trương Bảo hét lớn.
Bất giác Trương Vũ Lượng lạnh sống lưng, quen Tứ gia đã lâu nào biết lão thích tự kỷ, thích ăn ngược đãi đánh đập như vậy chút?
Không ngờ Trương Vũ Lượng đoán trúng! Lúc trước Trương Bảo cũng vì áp lực của Dương Minh nên khi lệnh cho Trương Vũ Lượng đánh hắn càng mạnh càng tốt. Sau đó cảm giác thích thú khó tả.
Nãy giờ hắn để Trương Vũ Lượng đánh cũng là để làm rõ nguyên nhân chuyện này.
- Sao lại ngừng chứ? Trương Bảo nhíu mày. - Tiếp đi.
- Ài! Trương Vũ Lượng nhìn thấy mặt Trương Vũ Lượng đã gần giống Trư Bát Giới nhưng cũng đành thở dài vung tay lên.
Nếu Dương Minh biết được Trương Bảo có cảm giác biến thái này thì không biết hắn sẽ có cảm tưởng gì.
- Dương ca, chúng ta đi đâu tiếp? Bạo Tam Lập hỏi.
- Tối nay tôi hẹn Tôn Khiết ăn cơm, chờ tôi hỏi xem nàng đang ở đâu rồi anh đưa tôi đến đó. Dương Minh nói.
- Được. Bạo Tam Lập đáp. Bạo Tam Lập vốn rõ quan hệ thân thiết của hai người, cùng ăn tối cũng chẳng lấy làm lạ.
Dương Minh nhìn đồng hồ, rút điện thoại gọi cho Tôn Khiết.
- Tôn Khiết, em đang ở đâu? Dương Minh hỏi.
- Dương Minh, em đang ở trên lớp. Có chuyện gì à? Tôn Khiết đáp lời.
- Em còn ở lớp học sao, anh tưởng giờ này thì em cũng phải về rồi chứ. Dương Minh có chút sốt ruột:
- Không phải đã hẹn tối nay đi dừng bữa sao? Em định tới đâu để anh đặt bàn trước.
- Ừm, một là Bất Dạ Thiên, hai là khách sạn quốc tế cũng được, dù sao đây đều là địa bàn của anh. Tôn Khiết đáp.
- Vậy thì khách sạn quốc tế đi. Dương Minh không chọn Bất Dạ Thiên vì trước đây Tôn Khiết đã từng bị tập kích ở đó, hắn sợ nàng bị bóng ma tâm lý đè nặng.
Ở khách sạn quốc tế Tùng Giang, trên tầng cao nhất một căn biệt thự, buổi tối có thể trực tiếp ở lại chỗ này.
- Được, vậy sau khi đặt chỗ rồi thì nhắn tin cho em là được.
- Ok, lúc đó sẽ gửi tin nhắn.
Cúp điện thoại, Dương Minh nói với Bạo Tam Lập. - Đi khách sạn quốc tế, giúp tôi đặt một phòng riêng.
- Được. Bạo Tam Lập gật đầu nổ máy xe.
Lúc này tâm tình Triệu Oánh cũng khá khẩn trương. Buổi trưa Tôn Khiết cứ thúc dục bên tai khiến nàng ngu ngơ đồng ý.
Khi đi học buổi chiều thì lí trí đã trở lại, nàng cảm thấy có chút khó xử, lấy đâu ra lý do để hẹn Dương Minh đây?
Không lẽ lại nói bạn mình muốn gặp mặt hắn? Quá xấu hổ đi! Nàng và hắn thực ra cũng không phải là một đôi, sau khi gặp rồi lại lỡ lời trước mặt Tôn Khiết thì làm sao?
Triệu Oánh đi học mà lòng không yên, cứ nắm chặt hai tay lại suy nghĩ.
- Ài, rốt cuộc làm sao mới tốt đây? Trong thời gian dài đã không liên lạc, đột nhiên lại mời hắn dùng cơm chỉ vì Tôn khiết muốn gặp hắn. Nếu khi Tôn Khiết lại nói ra chuyện thì nàng làm sao đối mặt với Dương Minh đây?
Hôm nay Triệu Oánh cũng chểnh mảng, suốt giờ học tâm trí cứ ở nơi nào. Lại nhớ tới lúc trước. Dương Minh cũng hay phân tâm như vậy, Triệu Oánh chỉ còn biết cười khổ.
Triệu Oánh không thể ngờ có ngày nàng lại là sinh viên, lại còn trong giờ học nghĩ vẩn vơ. Đang ngơ ngẩn thì âm thanh ồn ào vang lên. Nàng giật mình phát hiện ra lớp học đã tan từ lúc nào mà không hề hay biết.
- Triệu Oánh, tối nay ăn cơm cùng tôi chứ? Phạm Kim Triết đi tới trước mặt Triệu Oánh đon đả.
Phạm Kim Triết sau khi về thay quần áo, rồi sau đó tra ra thời khóa biểu của Triệu Oánh nên chờ ở cửa lớp, sau khi lớp tan mới bước vào.
Sau khi tắm rửa gọn gàng, khoác trên người một bộ âu phục tiêu sái muốn cho Triệu Oánh thấy một bộ cánh hoàn toàn mới.
Hắn tin rằng chỉ cần không có Tôn Khiết ở bên cạnh cản mũi thì sẽ nắm chắc cưa đổ Triệu Oánh! Với hắn con người Triệu Oánh thực sự đơn thuần, không có tâm cơ sâu sắc như Tôn Khiết.
- Hả…Tối nay? Tôi đã có hẹn trước rồi. Triệu Oánh vừa thấy Phạm Kim Triết đã hoảng, lắc đầu cự tuyệt.
- Sao? Cô có hẹn? Là ai chứ? Dù Phạm Kim Triết thất vọng nhưng vẫn gặng hỏi.
- Tôi hẹn dùng cơm với Tôn Khiết. Triệu Oánh đáp.
- Là vậy sao, không sao, nếu được thì cho tôi đi với.
Triệu Oánh nhíu mày, sao người này lại phiền hà đến như vậy chứ? Nhưng nàng cũng không biết nên từ chối ra sao, trong lòng đang lo nghĩ nên cũng mặc kệ hắn, cầm theo túi xách bước ra cửa khiến Phạm Kim Triết vội chạy theo.
- Triệu Oánh, đợi tôi một lát!
Triệu Oánh càng thêm chán ghét. Sau khi ra khỏi giảng đường thì nhìn thấy Tôn Khiết đang đợi, nàng vui vẻ bước nhanh hơn.
- Tiểu Khiết! Triệu Oánh vẫy tay chào Tôn Khiết.
- Triệu Oánh, sao lại tan học muộn như vậy, giảng viên của bạn cũng thật là phiền quá.
Tôn Khiết có vẻ oán trách.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1465


Báo Lỗi Truyện
Chương 1465/2205