Chương 1462:


Ngoài là họ hàng xa thì Trương Bảo thường ngày đối với Trương Vũ Lượng cũng có điểm tốt nên hắn vẫn cố gắng giải thích, nếu như là người khác thì hắn đã sớm mặc kệ rồi.
- Bạo Tam Lập, Hầu Chấn Hám.Trương Bảo vừa nghe hái cái tên này thì mặt tái đi, men rượu cũng bốc hơi hơn nửa.
- Tiểu Lượng, mày nói cái gì? Nói lại xem? Hắn là người quen của Báo ca sao?
- Đúng vậy. Tứ gia, chúng ta.
Trương Vũ Lượng cười khổ. - Tên khốn khiếp nhà ngươi sao lại không nói sớm, chuyện lớn như vậy sao lại không báo tao biết?
Tim Trương Bảo như muốn khỏi lồng ngực, thiếu chút nữa ngã lăn ta đất a.
Trương Bảo luôn muốn hợp tác làm ăn cùng với Bạo Tam Lập nhưng không có cơ hội. hôm nay cơ hội tự đến thì chỉ vì say rượu mà hắn lại lấy gậy đuổi đi, hắn sao lại không hận bản thân mình cơ chứ? Cơ hội thỏa hiệp ngàn năm có một lại mờ mắt bỏ qua, lại còn tạo cho người ta ác cảm!
- Tứ gia, lúc trước tôi đã muốn nói nhưng ngài. Trương Vũ Lượng phân trần.
- Tôi vừa mới nói được một chút thì ngài đã cắt lời.
Trương Bảo nghẹn họng trân trối nhưng vẫn cố nói cứng.
- Chuyện lớn như vậy thì dù tao cấm thì mày cũng phải nói!
Không phải cũng đã nói rồi sao!?. Trương Vũ Lượng nghĩ thầm, nếu không phải vì ông vừa tới đã làm loạn lên thì sự tình đã ổn thỏa.
Sắc mặt Tôn Côn cũng biến đổi, hắn đã từng nghe danh Bạo Tam lập và Hầu Chấn Hám ở Tùng Giang, không ngờ Dương Minh lại có quan hệ với hai người này.
Chứng kiến sự tình thay đổi chóng mặt khiến cảm xúc Tôn Côn vô cùng phức tạp! Tuy vật xem ra kết quả vẫn rất tốt a!
- Dương tiên sinh, khi nãy tôi không hiểu rõ, tại tôi say quá. Thật là rượu làm hỏng việc, là lỗi của tôi. Trương Bảo trên mặt kinh hãi nhìn Dương Minh.
- Lúc trước không phải ông nói dù có là Thiên Vương lão tử đến thì cũng phải làm cho tôi tàn phế sao? Dương Minh nhìn Trương Bảo hỏi vặn.
- Nếu Thiên Vương lão tử đến đây thì tôi mới dám cũng thế, còn không đến thì sẽ không dám, thực ra Thiên Vương lão tử làm sao mà tới được. Trương Bảo động não mau lẹ giải thích.
Dương Minh thiếu chút nữa cười rộ lên, còn có người vô liêm sỉ đến vậy sao? Còn có người có thể giải thích như thế quả thật khó tìm.
- Ha ha, nếu Thiên Vương lão tử tới thì tôi mới dám dánh tiên sinh, còn nếu không tới thì thì tôi phải đánh tôi vậy.
Nhìn thấy Dương Minh bật cười, Trương Bảo nhìn ra đường lui nhanh miệng liếng thoắng.
- Vì lão già ấy không thể tới nên những gì tôi đã nói ra cũng phải chấp hành. Trương Vũ Lượng, mau thi hành đi! Còn đứng nhìn cái gì!
- Thi hành cái gì chứ? Trương Vũ Lượng kinh ngạc, chẳng lẽ tứ gia đến phát điên rồi, như thế này rồi còn thi hành cái khỉ gì chứ?
- Đến đánh tao đi! Mày không nghe thấy à? Trương Bảo vội la lên.
-Hả? Trương Vũ Lượng chóng cả mặt, không ngờ Trương Bảo lại có ý này.
Cách giải thích và thi hành của Trương Bảo khiến Dương Minh có chút dở khóc dở cười. Còn làm khó hắn một chút nhưng thế này thì Dương Minh không còn cách nào ra tay được.
Đối với hạng tiểu nhân này Dương Minh tuy không ưu nhưng cũng ghét bỏ gì. Đây chính là chiêu giữ mạng chốn giang hồ biến nguy thành an, chỉ cần không biết xấu hổ thì tai họa gì cũng qua được.
- Đánh đi ! Nhanh vào ! Trương Bảo thấy Trương Vũ Lượng ngây ra chưa xuống tay thì nóng ruột quát vang.
- Vâng ! Trương Vũ Lượng chỉ còn cách gật đầu, giơ tay lên định tát Trương Bảo nhưng lại buông xuống. Dù sao cũng là bậc cha chú lại còn là cấp trên của hắn. Trương Vũ Lượng đánh sao nổi được chứ?
- Ngươi sờ sẫm cái gì đó ? Đánh đi ! Trương Bảo thấy Trương Vũ Lượng bỏ tay xuống là lại quát lên. Lúc này y chỉ mong Dương Minh nguôi giận, nếu không thì sau này Tùng Giang này không cần ở nữa, hãng xe này cũng đóng cửa luôn cho rồi.
- Đắc tội. Trương Vũ Lượng cuối cùng cũng vung ra một cái tát.
Trương Bảo sợ hắn lại rụt tay lại nên đưa mặt mình lên đón đỡ, chỉ nghe bốp một tiếng vang lên, thêm một cái tát đến đúng địa chỉ!
Hành động này diễn ra ngay mặt khiến Dương Minh á khẩu, quả thật là ngưu, rất ngưu là khác!
- Sao lại nhẹ như vậy chứ? So với muỗi cắn không khác tí gì cả? Trương Bảo vuốt chỗ đau rát lên trên mặt, có vẻ bất mãn.
- Đánh lại, mạnh tay một chút, đánh chết càng tốt!
- Hả? Cái gì? Vâng! Trương Vũ Lượng lặng đi một chút lại gật đầu, quả thật không có biện pháp lại vung lên một cái tát, lần này cũng phải tăng thêm vài phần sức lực.
Bốp một tiếng, lại một cái tát vỗ vào mặt khiến Trương Bảo thấy trước mắt là một biển sao mỹ lệ đang xoay chuyển, đầu váng tai ù.
- Không được, mạnh nữa vào, còn chưa xi nhê. Trương Bảo dù đầu óc choáng váng vẫn ra lệnh cho Trương Vũ Lượng.
- Vậy được rồi! Trương Vũ Lượng cắn răng giơ tay lên, lần này dùng cả mười phần sức lực, một tát này đến mặt Trương Bảo thì một tiếng phanh vang thật lớn.
Khóe miệng Trương Bảo trào ra máu tươi, quai hàm sưng phồng lên, áo quần xốc xếch nhìn Dương Minh, thấy hắn vẫn không nói gì thì liền bước lại chỗ Trương Vũ Lượng:
- Bên này, làm lại lần nữa! Nói xong thì Trương Bảo đem nửa mặt còn lại xoay về phía Trương Vũ Lượng.
Trương Vũ Lượng đang muốn vung tay đánh tiếp thì Dương Minh đã nhíu mày
- Đủ rồi!
Trương Bảo không rõ ý của Dương Minh là vừa lòng hay phật lòng lo sợ nhìn hắn.
- Tôi có mắt mà như mù, thế nào cũng phải dùng máu đền tội, khiến cho nhớ mãi không quên được.
- Cũng đủ rồi không cần đánh nữa, chuyện này cứ giải quyết như vậy.
Dương Minh nhìn vẻ mặt thê thảm của Trương bảo. Dương Minh đúng là muốn dạy cho hắn một bài học, nhưng Trương Vũ Lượng làm thật là tốt a.
Nghe câu nói của Dương Minh. Trương Bảo nhất thời trút được gánh nặng, nói vậy Dương Minh cũng đã tha cho hắn. Bữa đại tiệc bạt tai này nếu Dương Minh chưa mở miệng thì Trương Vũ Lượng vẫn tiếp tục đánh. Nếu như không xong thì sẽ phải dùng đến ông tuýp, làm sao khiến Dương Minh tha cho hắn thì thôi, dù sao thì khi nãy Trương Bảo cũng đã tập xác định, cho dù có phải vào bệnh viện nửa năm cũng phải làm.
Ai ngờ Dương Minh lại dễ dàng tha cho hắn như vậy khiến Trương Bảo sướng đến ngây ngất, cơn đau trên mặt bỗng chốc biến thành cảm giác sảng khoái.
Xem ra bị đánh cũng có thể khiến người ta cao hứng!
- Dương tiên sinh, ngài có thể hiểu cho thật sự là tốt quá! Trương Bảo đầy cao hứng.
- Ngài cứ yên tâm, chuyện của vị Tôn tiên sinh này tôi sẽ lập tức làm ngay! Trương Vũ Lượng đâu, còn không mau dẫn Tôn Côn tiên sinh đi rút hồ sơ.
- Hồ sơ đương nhiên phải rút, nhưng tôi muốn nhắc ông một câu. Dương Minh nói.
- Tuy rằng tôi không biết các hãng taxi khác làm ăn thế nào nhưng từ sự việc lần này của anh Côn thì xem ra những công ty khác không giống như ở đây.
Trương Bảo nghe thì mô hôi trên trán lại tuôn ra như mưa.
- Dương tiên sinh, tôi.
- Ông không cần phải nói. Dương Minh khoát tay.
- Chuyện trước kia tôi cũng không muốn truy cứu, nhưng từ lúc này tôi hi vọng ông không cần phải đường ngang ngõ tắt như vậy, cứ làm ăn đàng hoàng có cái gì không tốt? Có danh tiếng thì tài xế cũng sẽ không bỏ đi. Lợi ích phải tính đường dài, đừng nên tham món lợi trước mắt.
- Dạ vâng, Dương tiên sinh nói rất đúng, sau này tôi nhất định thay đổi! Trương Bảo không ngờ tới Dương Minh lại nói đạo lý với hắn, khẽ lặng đi rồi lại vội vàng đáp ứng.
Dương Minh thấy Trương Bảo đồng ý thật mau thì biết rằng hắn xem ra coi trọng mình. Còn hắn nghe hiểu hay không thì còn chưa chắc cười nói.
- Tất nhiên ông cũng có thể không nghe tôi, nhưng sau một thời gian tôi vẫn thấy quí công ty ta làm ăn thế này, tôi cũng không ngại nói với Báo ca một tiếng để lấn sang ngành taxi cùng cạnh tranh với ông, đến lúc đó thì dù chuyện thế nào tôi cũng không biết, ông có ra sao cũng không liên quan đến tôi.
Trương Bảo nghe Dương Minh nói thì rùng mình! Những lời này mới thật khiến hắn lo lắng! Nếu Bạo Tam Lập gia nhập ngành taxi thì nếu nhân viên dưới quyền muốn chuyển tới công ty của Báo ca, hắn làm sao ngăn trở được chứ, đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt, đưa khuôn mặt tươi cười dẫn đi rút hồ sơ.
- Dương tiên sinh, hãng xe taxi thực ra cũng không kiếm được bao nhiêu, Báo ca là người làm chuyện lớn, sao lại để ý món lợi nhỏ này? Trương Bảo cẩn thận cầu tình.
- Ngài cứ an tâm, công ty chúng tôi ngay ngày hôm nay lập tức thay đổ. Nhất định sẽ thay đổi lộ trình cũng như giá cước, đến tiền thế chân bất hợp pháp cũng bỏ luôn, mong Dương tiên sinh suy xét.
Lúc này Trương Bảo cũng đã thông suốt, nếu cứ tiếp tục thì hắn chắc chắn xong đời, cánh tay không nâng nổi đùi, với Dương Minh và Bạo Tam Lập không thể không nói lí lẽ, vậy thà rằng cứ vui vẻ làm theo.
Tuy tiền lãi có giảm nhưng tính ra Dương Minh nói không sai, nếu theo góc độ đầu tư về sau này không phải là không có lý. Quan trọng nhất là có thể tiếp tục làm ăn mà không chọc tức Bạo Tam Lập.
- Được, nếu đã như vậy thì để thời gian trả lời đi. Dương Minh gật đầu.
- Không thành vấn đề, Dương tiên sinh, tôi lập tức mở cuộc họp, lấy phương thức làm ăn mới ra giới thiệu, đầu tư lâu dài! Trương Bảo vội cam đoan.
Dương Minh cũng có chút tin tưởng nói: - Hi vọng là vậy.
- Trương Vũ Lượng, không phải bảo mày đi cùng Tôn Côn tiên sinh rút hồ sơ sao, còn mày lăng xăng đứng đó hóng hớt cái gì đó?
Trương Bảo thấy Trương Vũ Lượng còn không đi làm việc, mất kiên nhẫn quát.
- Tôi đi ngay, đi ngay đây!
Trương Vũ Lượng than thầm, Tôn Côn không đưa cho hắn giấy tờ thì làm sao rút hồ sơ chứ? Thế nên quay đầu nói với Tôn Côn - Côn ca, ngài đem hợp đồng hết hạn đưa cho tôi, tôi đi rút hồ sơ cho ngài!
- Không cần đâu! Không ngờ Tôn Côn khoát tay nói.
- Tôi không muốn bị đánh gần chết đâu!
- Hả? Trương Vũ Lượng sững sờ mà ngay cả Trương Bảo và Dương Minh cũng há hốc mồm.
- Tôn Côn tiên sinh, có phải ngài còn giận chuyện trước đây, thật xin lỗi. Trương Bảo sửng sốt nhưng thầm nghĩ phải chăng Tôn Côn còn bất mãn?
Trước thì khác nhưng hiện Tôn Côn cùng đi với Dương Minh, thân phận cũng như thuyền lên theo nước, không thể dùng lẽ thường mà đãi được.
- Tức giận gì chứ? Tôi giận khi nào? Tôi không có giận. Tôn Côn cười lại khoát tay.
- Tôi không chuyển công ty nữa, cũng không phải tôi rách việc mà là vì Trương tổng vừa nói công ty sẽ thay đổi. Vậy sao tôi lại phải đi chứ? Coi như tôi trùng hợp ở lại đây làm nhân chứng cũng tốt!
- Sao? Trương Bảo hơi bất ngờ chợt cao hứng.
- Vậy thì quá tốt, Tôn Côn tiên sinh, anh cứ yên tâm, vài ngày nữa sẽ gặp lại để bàn việc hợp đồng, cam đoan không để anh thất vọng, nhất định sẽ không thua kém các công ty khác!
Trương Bảo đã quyết định thay đổi thì không cần sợ Tôn Côn giám sát hắn, ngược lại Tôn Côn ở lại chứng khiến công ty đổi, có khi tốt vài câu với Dương Minh thì tốt quá.
Trương bảo thân mật bắt tay Tôn Côn. - Tôn Côn, cảm ơn anh tin tưởng!
- Được rồi, Trương tổng đừng khách khí, anh Côn quyết định ở lại cũng là chuyện tốt. Sau này tôi sẽ thường xuyên lưu ý chuyện này.
Dương Minh sợ Trương Bảo còn oán niệm với Tôn Côn, dù ngoài mặt hoan nghênh nhưng ai biết lòng hắn nghĩ gì? Tri nhân tri diện bất tri tâm, vạn nhất Trương Bảo vờ vịt cho qua lúc này thì Tôn Côn sẽ thành cái gai trong mắt hắn! Dương Minh cẩn thận cảnh cáo hắn.
- Nếu như vậy sau này, Báo ca cũng không đánh nhầm người công ty anh, có anh Côn ở đây thì có thể làm nhân chứng!
Đánh nhầm sao? Trương Bảo giật mình than khổ, đến hắn cũng đã đánh nhầm. Nghe ý của Dương Minh. Nếu như có lúc nào Bạo Tam Lập muốn cho hắn một đao thì Tôn Côn cạnh bên sẽ trở thành ân nhân cứu mạng!
Nghĩ đến đây Trương Bảo thầm than nguy hiểm, sau này phải xem Tôn Côn như đại gia, khiến hắn nói đỡ giúp phần nào, không bị đánh nhầm lại khổ!
Tôn Côn thực ra cũng nghĩ như vậy, nếu Dương Minh đã dọa được Trương Bảo thì hắn ở lại hãng Đại Đức Nhã Trí. Trương Bảo chỉ có thể dùng lễ đãi hắn, dù có sang công ty khác cũng khó lòng được đãi ngộ như vậy.
- À vâng, đúng vậy! Trương Bảo ngẩn ra một thoáng rồi nói.
- Cứ như vậy đi, hiện tại tôi quyết định cho Tôn Côn tiên sinh chức vụ giám sát viên của công ty Đại Đức Nhã Trí, có thể đưa ra ý kiến về chế độ quản lý và phí thuê xe, đồng thời cũng thông báo việc này lại cho Dương tiên sinh, như vậy đối với việc thay đổi của chúng ta có thêm tính thuyết phục và khách quan.
Trương Bảo xoay chuyển đầu óc liền nghĩ ra một chức vụ cho Tôn Côn, cho hắn danh chính ngôn thuận đứng ra làm trung gian! Trương Bảo sợ rằng sau này hắn đã thay đổi mà Dương Minh vẫn không vừa lòng, lại kiếm cớ cho Bạo Tam Lập đến thôn tính thì công ty hắn chết lúc nào không biết.
Đã có Tôn Côn cùng tham dự thì Dương Minh dù không vừa chế độ mới cũng có phần Tôn Côn trong đó. Dương Minh luôn gọi một tiếng anh Côn thì quan hệ của hai người cũng không tầm thường, tin chắc rằng Dương Minh sẽ giữ thể diện cho Tôn Côn mà không làm quá.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1462


Báo Lỗi Truyện
Chương 1462/2205