Chương 146: Giả heo ăn thịt hổ


Lúc đầu thì cho mình một chút lợi ích, về sau thì một kích trí mạng! Dương Minh đã nhìn ra phương pháp của chúng, bỏ con tép để bắt con tôm, nếu đã như thế thì cứ theo câu nói" chúng mình đến với nhau đi" , vì thế hắn dũng cảm nói: "Mười đồng ít quá, một trăm, thế nào?
Đám người Vương Chí Đào nghe Dương Minh nói xong đều sửng sốt, lộ vẻ mặt vui mừng, xem ra hắn đã thắng đỏ mắt, tự cho rằng thần tài gia đã phủ xuống, thắng riết mất phương hướng luôn rồi!
Chẳng qua như như vậy rất hợp ý của Vương Chí Đào, vốn còn muốn chơi thêm vài ván nữa rồi mới nâng lên một trăm đồng, không ngờ rằng Dương Minh lại nói ra!
"
Được, theo ý cậu, một trăm thì một trăm!" Trần A Phúc sợ Dương Minh đổi ý, vội vàng nói. Bất quá sau khi nói xong, cảm thấy không đúng, sao mình lại có thể nói thay cho người khác chứ? Vì vậy giả mù sa mưa hỏi tiếp một câu: "Lớp trưởng, các người không vấn đề chứ?"
"
Tôi cũng không sao, nếu mọi người đã hăng hái như vậy, thì cứ chơi cho đã đi!" Vương Chí Đào gật đầu nói.
"
Dương Minh, các người đang làm gì vậy?" Trần Mộng Nghiên và Triệu Tư Tư ngồi câu cá một hồi lâu, vẫn không thu được gì, vì vậy quyết định không câu nữa, vừa lúc Trương Tân cũng đi đến, vì thế ba người cùng đi tìm Dương Minh, Trần Mộng Nghiên thấy Dương Minh đang ngồi đánh bài ăn tiền, trong lòng có chút hờn giận: "Các người đánh bạc?"
"
Chỉ chơi một chút thôi …" Dương Minh cảm thấy ngượng, dù sao con gái vẫn không thích con trai đánh bài. Nhất là người con trai mà mình thích, càng không muốn để cho hắn dính đến bài bạc, cho nên Trần Mộng Nghiên mới mất hứng.
"
Chỉ là chơi một chút thôi mà có tiền à …?" Trần Mộng Nghiên không khỏi lo lắng nói: "Cô Lý còn đang ở bên kia, Vương Chí Đào, bạn là lớp trưởng, sao lại cầm đầu sòng bài này?"
"
Trần Mộng Nghiên, khó có khi mọi người cùng đi chơi, vui là chính mà, đánh vài ván cũng là bình thường" Vương Chí Đào sợ Trần Mộng Nghiên phá hủy chuyện tốt của mình, vì vậy vội vàng khuyên giải: "Tất cả mọi người đã đậu đại học rồi, nên thư giãn tinh thần một chút cũng tốt"
"
Đúng vậy, mọi người vui vẻ một chút thì có là gì, hơn nữa ai cũng tự nguyện mà" Trần A Phúc cũng nói.
Trần Mộng Nghiên nhìn Dương Minh, do dự một chút, cuối cùng không nói gì nữa. Mặc dù nàng không thích Dương Minh đánh bài, nhưng hiện tại bọn Vương Chí Đào đang ở đây, không thể khiển trách Dương Minh được, như vậy là không nể mặt hắn. Làm con gái, Trần Mộng Nghiên biết rõ thể diện của con trai rất quan trọng, nàng không muốn để cho Dương Minh phải chịu nhục. Cho nên chờ cho Dương Minh chơi xong, rồi sẽ nói cho hắn biết tác hại của bài bạc, còn bây giờ chỉ nhỏ giọng nhắc nhở: "
Chơi một chút thì được, thua thì đừng chơi nữa"
"
Ừ, mình biết rồi, cậu yên tâm!" Dương Minh cười cười nói: "Mình đang thắng mà, sao mà thua được!"
Dương Minh cố ý nói như vậy, để cho đám Vương Chí Đào nghe, chính mình đang đắm chìm trong chiến thắng!
Vương Chí Đào có thể nghe ra, Trần Mộng Nghiên đương nhiên cũng nghe ra, không khỏi nhíu mày, thầm thở dài.
Xì dách thì thắng thua rất nhanh, trong nháy mắt đã phân thắng bại. Vì làm cho Dương Minh càng thêm điên cuồng, Vương Chí Đào không tiếc thua thêm vài ván. Mặc dù Dương Minh thắng liên tục, nhưng thủ pháp và phán đoán hết sức kém cỏi, tựa như là một tay mới vào nghề.
Nhưng thực tế, Dương Minh lại là một tên gian manh, hắn cũng không cố ý giả bộ, sở dĩ hắn có thể nắm toàn bộ cục diện, bởi vì dị năng của hắn có thể nhìn rõ bài của người khác.
Vương Chí Đào và đám Trần A Phúc đã tính trước hết, người nào được hai mươi mốt điểm, thì nháy mắt cho người khác, sau đó tìm cách giữ bài, mục đích là hại chết Dương Minh.
Nhưng mà, Dương Minh làm sao dễ dàng bị hãm hại như vậy! Bài của đối phương nắm rõ trong lòng bàn tay không nói, Dương Minh trước đó cũng đã biết được ý nghĩ của chúng, cho nên, khi hắn nhìn thấy bài của chúng mà tốt, mà mình thì không có, thì lập tức bỏ, cứ vài ván như vậy. Lập đi lập lại như vậy, Dương Minh đều là thua nhỏ thắng lớn.
Vương Chí Đào đã sốt ruột, nhưng là đang ngồi trên lửa vậy. Bài tốt thì Dương Minh không theo, còn bài xấu thì Dương Minh lại suy tư, làm cho hắn rất xao động, nhưng không cách nào khác.
Rốt cục, cơ hội mà Dương Minh chờ đã đến, và Vương Chí Đào cũng có cảm giác tương tự, chỉ là vận may của hắn không tốt bằng Dương Minh thôi.
Vương Chí Đào rút được một con 10 cơ và một con A rô, mà Dương Minh cũng rút được một con 10 cơ và con A cơ, bài của Dương Minh cũng tốt như bài của Vương Chí Đào.
Vương Chí Đào lập tức nháy mắt với đám Trần A Phúc và An Quyền Đào. Dương Minh cũng giả bộ như suy tư một hồi, rồi ném một trăm đồng vào.
"
Dương Minh, có muốn rút không?" Đến phiên Dương Minh rút, Vương Chí Đào hỏi.
"
Tôi rút hả ?" Dương Minh làm bộ lắc đầu nói: "Quên đi, đủ rồi, cứ như vậy thôi!"
Nghe Dương Minh nói vậy, trong lòng Vương Chí Đào đại an, theo lý thường hắn nghĩ rằng Dương Minh nắm bài không lớn cũng không nhỏ, muốn rút bài, nhưng lại sợ"
quắc" .
"
Tôi thêm 500" Trần A Phúc bỗng nhiên ném 500 đồng ra.
Vương Chí Đào nhíu mày, sao mày lại tăng thêm 500, trong lòng thầm mắng, sao tên Trần A Phúc này ngu quá vậy, vậy mà hắn sau khi tốt nghiệp xong còn muốn mình an bài cho một công việc, có thể làm chức vụ gì đây? Đây là một câu hỏi khó!
"
500?" Quả nhiên, Dương Minh nghe xong sửng sốt, tiểu tử này đúng là không biết từ bỏ, bất quá Dương Minh nhìn thấy vẻ mặt khẩn trương của chúng, tự nhiên nghĩ ra ý định chơi chúng một phen.
"
Dương Minh, bạn theo không?" An Quyền Đào hỏi.
"
Trời ơi, tôi nhìn lộn bài …" Trần A Phúc bỗng nhiên làm bộ vô cùng hối hận, vì hắn mới bị Vương Chí Đào trừng mắt một cái, cũng hối hận vì hành động của mình. Vì vậy giả điên.
Quả nhiên, Dương Minh nghe Trần A Phúc nói xong làm bộ sáng mắt, cắn răng một cái, ném 500 vào theo, Trần Mộng Nghiên vốn muốn khuyên Dương Minh, nhưng đã chậm một bước, Dương Minh đã ném tiền vào.
"
Tôi thêm 1000!" An Quyền Đào cũng làm bộ như được bài lớn, ném tiền vào.
"
Tôi theo!" Tất Vân Đào cũng ném 1000 vào.
"
Tôi thì sao cũng được, nếu mọi người đã có hứng thú, vậy thì chơi cho đã!" Vương Chí Đào làm bộ dễ dàng nói: "Dương Minh, còn bạn?"
"
Tôi …" Dương Minh thầm nghĩ, đương nhiên là theo với mày rồi, bất quá vẫn làm bộ do dự.
"
Dương Minh, đừng theo, cái này nhiều quá" Trần Mộng Nghiên bất an nói.
"
Tôi theo!" Dương Minh thầm nghĩ, tiểu Mộng Nghiê, trước tiên đành phải để cho em tức giận, quay về sẽ giải thích với em.
Vương Chí Đào cứ tưởng Dương Minh vì lới nói của Trần Mộng Nghiên mà sợ quê nên mới theo, trong lòng vô cùng đắc ý, nhưng ngoài mặt vẫn nói: "
Dương Minh, cậu nên cân nhắc kỹ, tôi cũng thấy lần này chơi rất lớn, nhưng mọi người đang vui, tôi thấy cũng không nên nói gì"
Trong lòng Dương Minh cười lạnh, mày nói được cái gì? Đây đều là ý của mày, mày còn gì để nói!
Trần Mộng Nghiên thấy Dương Minh không nghe, mất hứng, nhíu mày, Trương Tân vội vàng khuyên bảo: "
Đại tẩu, Dương Minh không phải loại người mê cờ bạc, hắn nhất định có dụng ý"
Trương Tân xem ra có vẻ hiểu Dương Minh hơn Trần Mộng Nghiên, Dương Minh là ai, Trương Tân hiểu rõ, hắn không phải cái loại chỉ biết đến lợi ích nhỏ, càng không phải là loại người vì tiền mà mất đi lý trí.
Lần cược thạch trước đã có thể thấy được, Dương Minh lần đầu tiên cược thạch được phỉ thúy, theo lý thuyết của người bình thường, chắc chắn sẽ tiếp tục đi cược thạch ngày đêm luôn, nhưng Dương Minh lại không để trong lòng chuyện đó. Kể cả lần cược thạch thứ hai, Dương Minh cũng kiếm được số lượng lớn ngọc tốt, nhưng không mù quáng tiếp tục. Cho nên có đánh chết Trương Tân cũng không tin Dương Minh vì mấy ngàn đồng mà mất đi lý trí!
Vương Chí Đào và Dương Minh bất hòa với nhau, Trương Tân cũng biết, cho nên hắn cũng mơ hồ đoán được, cái bọn Vương Chí Đào muốn hãm hại Dương Minh! Nhưng hắn thấy rằng Dương Minh đã nhìn ra, cho nên Dương Minh làm vậy nhất định là có nguyên nhân!
Trần Mộng Nghiên mặc dù nghe Trương Tân nói, liền nhớ đến lúc Dương Minh bình thường như thế nào, thấy rằng Dương Minh không phải là loại người dễ xúc động, nhưng lại có chút không nỡ, nàng biết gia cảnh của Dương Minh, mấy ngàn đồng này với hắn mà nói rất có ý nghĩa! Trần Mộng Nghiên rất rõ ràng, cho nên nàng không muốn để cho Dương Minh mất tiền.
Nhưng mà Dương Minh tựa hồ như hơi điên cuồng rồi! Trong nháy mắt số tiền đã lên đến 5000, chưa người nào mở bài, cũng không ai có ý định từ bỏ! Ai cũng Mọi người bắt đầu tăng tiền!
Mắt thấy số tiền kia đã tăng lên một vạn, Trần Mộng Nghiên đã khẩn trương lên, nắm lấy góc áo của Dương Minh nói: "
Sao cậu có nhiều tiền vậy?"
Bởi vì đánh cược đã đến con số lớn, không có khả năng dùng tiền mặt nữa, vả lại cũng không có ai mang nhiều tiền như vậy trên người, cho nên bắt đầu ghi vào sổ.
Chớp mắt một cái, cả ván bài đã lên đến mức năm vạn đồng!

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #146


Báo Lỗi Truyện
Chương 146/2205