Chương 1456:


"Mày…" Trần Trí Nghiệp không hiểu, ngạc nhiên nhìn Dương Minh:
"Mày không phải là sinh viên Trường Đại học Công Nghiệp Tùng Giang sao? Chẳng lẽ mày có thân phận đặc biệt gì?"
"Ùa, tôi cũng không phủ nhận điều này" Dương Minh khẽ nhún vai" Ông có biết tôi có số tài sản bao nhiêu không?"
"Còn có tài sản? Chẳng lẽ mày đã trúng xổ số nên không xem năm triệu vào đâu?" Trần Trí Nghiệp khẽ nhíu mày.
Với một sinh viên đại học năm thứ nhất thì Dương Minh có tiền cũng là miếng bánh trời ban chứ sao tự kiếm ra được. Bố mẹ Dương Minh chỉ là công nhân cấp thấp, lắm là làm ăn nhỏ mà thôi, làm gì có gia tài lớn mà được thừa hưởng.
Năm triệu với Trần Trí Nghiệp không tính là nhiều nhưng với nhiều người thì cả đời cũng không kiếm được con số đấy. Dương Minh không xem năm triệu ra gì thì rõ là hắn chỉ có một khả năng duy nhất là đã trúng số.
"Mua xổ số trúng thưởng?" Dương Minh nghe xong không khỏi mắc cười: "Đúng vậy, tôi đích xác đã từng trúng số."
Trần Trí Nghiệp nghe Dương Minh thừa nhận thì lộ vẻ đắc ý, xem ra hắn đoán chuyện như thần.
"Bất quá chỉ trúng giải ba được sáu vạn đồng." Dương Minh ngay sau đó bổ sung.
"Chỉ có sáu vạn đồng?" Trần Trí Nghiệp có chút ngạc nhiên.
"Vậy ông cho rằng được giải ba thì là bao nhiêu?" Dương Minh hỏi ngược lại.
"Chỉ có sáu vạn đồng sao mày còn chê năm triệu là ít?" Trần Trí Nghiệp nhíu nhíu mày lộ vẻ nghi hoặc.
"Ha ha. Tôi nói tao trúng sáu vạn nhưng ai nói tài sản của tôi chỉ có vậy?" Dương Minh bĩu môi liếc mắt nhìn Trần Trí Nghiệp.
"Mày…" Trần Trí Nghiệp có cảm giác đang bị Dương Minh đùa bỡn khiến hắn giận dữ.
"Tôi làm sao?" Dương Minh giang tay ra vẻ vô tội nói: "Ông hỏi có phải tôi trúng số không? Tôi trả lời thế sai gì à"
"Được rồi, vậy mày nói xem màu có bao tiền? Từ đâu mà có?" Trần Trí Nghiệp bị chọc đến tức nghẹn, hắn đảo cặp mắt trắng dã hỏi. Nếu không phải kiêng dè đám người bên ngoài thì đã sớm trở mặt cùng tiểu tử này. Có điều có tấm gương của hai gã bảo kê vừa rồi nên Trần Trí Nghiệp không dám hành động thiếu sáng suốt. Nếu Dương Minh lại gọi người vào đánh cho hắn một trận như vậy thật đúng là tay bay vạ gió.
"Thật không biết ông cố ý giả vờ ngu hay là thực sự không hiểu?" Dương Minh thở dài nói: "Người ngu thì sao có thể trở thành tỉ phú được? À. Tôi có nghe nói lúc trước mày đi theo vuốt mông ngựa một gã nước ngoài. Sau khi tên kia về nước thì đem công ty để lại cho ông, đúng không?"
"Tiên sư m." Trần Trí Nghiệp giận run người buột miệng định bật lại nhưng may mà nín được. Dương Minh chỉ cần mượn cớ này gọi người vào thì hắn thân tàn ma dại, Hắn hít sâu đem sự tức giận nuốt xuống bình tĩnh lại" Vậy rốt cuộc tài sản của mày có bao nhiêu, nói những lời vô dụng này làm gì"
"À. đúng rồi" Dương Minh cười cười nói: "Thật là ngại, không hiểu sao tao lại thấy ông ngu đến mức đáng khen."
Hừ! Trần Trí Nghiệp thầm nghĩ, chờ tìm hiểu rõ rồi sẽ cho thằng ranh lái toét một trận không còn ra hình người nữa. Khi trước hắn tính cho Dương Minh một món tiền để tiểu tử này đồng ý bỏ Trần Mộng Nghiên. Nhưng bây giờ hắn cảm thấy nếu không cho Dương Minh nếm đau khổ thì khó mà giải được mối hận trong lòng.
"Lúc trước không phải tôi đã nói rồi sao, đây là địa bàn của tôi! Ông hiểu không?"
"Mày muốn nói mày cầm đầu đám địa đầu xà ở Tùng Giang này?" Trần Trí Nghiệp nhíu mày hỏi.
"Ta kháo." Dương Minh quả thực cũng thua hắn nói: "Trí Nghiệp thúc, chỉ số thông minh của thúc thấp đến độ ta phải khâm phục a"
"Dương Minh, mày đừng tưởng tao nói chuyện tử tế là sợ mày. Tao chỉ muốn giải quyết chuyện này trong hòa khí. Mày tưởng dựa vào mấy người kia là có thể làm gì được tao sao?" Đến nước này Trần Trí Nghiệp bạo phát nỗi tức giận: "Tao chỉ cần gọi cú điện thì bảo vệ trị an của khách sạn sẽ lập tức tới, đám người làm loạn ở đây có kết quả thế nào thì mày cũng rõ chứ?"
"Thật ngại quá, quên nói cho ông biết người vừa xông vào đây chính là đội trưởng đội bảo an ở khách sạn này. Khách sạn quốc tế Tùng Giang này là địa ốc sản nghiệp của tôi. Đến bây giờ ông còn chưa rõ sao?"
"Mày nói cái gì?" Trần Trí Nghiệp trợn mắt há mồm, nhìn Dương Minh hỏi như nhìn người ngoài hành tinh: "Mày nói đây là khách sạn của mày?"
"Không phải thì sao gọi là địa bàn của tôi được chứ!" Dương Minh cười nhạt nhìn Trần Trí Nghiệp: "Thế mày nghĩ tôi là thằng đầu đất mà đến đây một mình à?"
Sắc mặt Trần Trí Nghiệp đại biến. Lúa này hắn đã sợ mất vía. Khách sạn quốc tế Tùng Giang này là của tiểu tử họ Dương! Thực không thể tin nổi. Nhưng chuyện này chỉ cần thăm dò chút là có thể biết thật giả. Dương Minh không nhất thiết phải lừa hắn làm gì.
Nếu như vậy thì hắn không thèm quan tâm đến năm triệu kia. Khách sạn này giá trị lên đến hàng tỉ thì năm triệu tính là cái gì. Nhưng Dương Minh sao lại có một sản nghiệp lớn như vậy? Cha mẹ hắn không phải là công nhân thất nghiệp sao? Hắn khôn phải là sinh viên côn đồ sao? Tuy cũng có côn đồ biến thành tỷ phú nhưng tên này có bản lĩnh cỡ nào thì chỉ mới đang là sinh viên? Sao có thể?
"Được rồi Dương Minh. Nếu khách sạn này là của mày thì năm triệu không đáng để vào mắt"
"Bây giờ ông đã biết rồi nhé" Dương Minh châm chọc nói: "Vậy bây giờ tôi đi được rồi chứ?"
"Được." Trần Trí Nghiệp biết kế hoạch hôm nay hoàn toàn phá sản nhưng hắn đâu chịu dễ dàng như vậy. Những sỉ nhục hôm nay ngày sau hắn nhất định đòi gấp bội. Hắn còn có một chỗ dựa vững chắc đó là Khải Khắc là thiếu chủ của đại gia tộc.
"Làm người phải tự biết mình là ai." Dương Minh nhìn thấy vẻ không cam lòng của Trần Trí Nghiệp liền nói: "Hy vọng sau này chúng ta sẽ không gặp lại nữa. Nếu không thì. .hừ hừ"
"Mày có ý gì?" Sắc mặt Trần Trí Nghiệp rất khó coi ngẩng lên nhìn Dương Minh: "Đây là uy hiếp cảnh cáo tao?"
"Tôi chỉ nói thế còn ông muốn nghĩ thế nào cũng được" Dương Minh lắc đầu nói: "Hy vọng mày đừng chuyện gì ngu ngốc nếu không hối hận cũng không kịp"
Hừ! Trần Trí Nghiệp đương nhiên hiểu ý Dương Minh liền nói: "Được, Dương Minh. Nếu mày đã không đồng ý, vậy chúng ta hãy chờ xem."
Biết khách sạn này là của Dương Minh thì Trần Trí Nghiệp trở nên yên tâm vì nghĩ rằng hắn sẽ không làm bậy tại nơi này.
Dương Minh nhún vai rồi ra ngoài, tiện tay đóng cửa lại. Thấy đội trưởng đội bảo an Tiểu Trương vẫn đang đứng trước cửa.
"Dương ca." Tiểu Trương thấy Dương Minh vội mở miệng chào.
"Tiểu Trương. Sao cậu còn đứng ở đây?"
"Dương ca, em cho người đưa hai gã kia đi rồi. Nhưng e anh còn có việc gì nên vẫn đứng đây, không làm anh giận chứ?" Tiểu Trương vội vàng thỉnh tội.
"À không, thế hai tên kia đâu?" Dương Minh lắc đầu nói.
"Hiện đã nhốt dưới tầng ngầm chờ Dương ca phát lạc" Tiểu Trương cười cười mở miệng.
Dương Minh khẽ gật đầu hài lòng: "Tìm mấy anh em cho chúng nếm một bọn chúng sung sướng rồi thả ra, giữ lại chi cho tốn cơm chó"
"Hắc hắc, vậy cứ giữ chúng lại bắt chúng bỏ tiền mua cơm. Đến khi hết tiền mới thả kiếm thêm chút đỉnh" Tiểu Trương cũng cười gian xảo.
"Vậy đi, vị trí phó trưởng phòng bảo an vẫn còn khuyết. Cậu tạm thời kiêm luôn. Qua một thời gian tìm được người thì cậu chính thức làm đi." Biểu hiện của Tiểu Trương hôm nay khiến hắn khá hài lòng.
"Tôi….Cảm ơn Dương ca." Tiểu Trương như đang trong mộng.Vừa hôm qua được thăng chức. Làm đội trưởng đội bảo an chưa đến ngày liền được thăng lên làm phó phòng bảo an, thuộc vào cao tầng trong khách sạn. Làm việc trong văn phòng, quyền hạn lớn hơn trước rất nhiều. Quản lý cả đội cơ động khách sạn, rồi phòng tập thể hình, bể bơi…
Dương Minh vỗ vai hắn nói: "Làm cho tốt, đừng để tôi phải thất vọng" .
"Dương ca an tâm, tôi nhất định không phụ tin tưởng của ngài" Tiểu Trương vỗ ngực.
Dương Minh khẽ gật đầu nói: "Được rồi, cứ làm việc bình thường, Chuyện này tôi sẽ nói với Bạo Tam Lập sau.Tôi đi đây"
"Dương ca đi thong thả" Tiểu Trương vội vàng chào.
Dương Minh khoát tay rồi đi thẳng vào thang máy. Xem phản ứng của Trần Trí Nghiệp lúc cuối thì xem ra hắn chưa chịu từ bỏ. Dương Minh thở dài. Trần Trí Nghiệp thuộc hạng người không biết tự lượng sức mình.
"Đây là lần cuối cùng ta nể mặt Trần thúc, hi vọng ngươi có thể dừng lại đúng lúc."
Dương Minh lẩm nhẩm rồi trong thang máy bước ra, chào Lưu giám đốc sảnh rồi đến bãi đỗ xe. Hắn vừa lên xe thì chuông điện thoại vang lên, ra là Tôn Khiết gọi đến.
"A lô, Tiểu Khiết à"
"Dương Minh, em tan học rồi. Lúc nãy có chuyện gì vậy?" Tôn Khiết hỏi.
"Không có gì, hiện anh đã về Tùng Giang, Định hỏi xem em có rảnh không thì đi ăn trưa với anh" Dương Minh nói.
"Trưa nay … em đã có hẹn rồi" Tôn Khiết có vẻ xin lỗi.
"Hẹn người? Không phải là Tình Tình chứ? Nếu là Tình Tình vậy thì cùng đi luôn cho vui" Dương Minh cười nói.
"Đúng là chị Tình Tình nhưng còn có thêm một người bạn nghiên cứu sinh cùng lớp. Đã hẹn trưa nay cùng nhau đi ăn rồi.Anh đến nếu để cô ta nhìn ra cái gì thì thật xấu hổ" Tôn Khiết nói.
"Vậy đành để hôm khác" Dương Minh có chút nuối tiếc nói.
"Tối nay được không anh. Khi đó em rảnh, em lại rủ thêm chị Tình nữa" Tôn Khiết nghĩ ngợi lúc rồi nói.
"Vậy cũng được, gọi điện sau nha" Dương Minh đã lâu rồi không thân thiết với Tôn Khiết. Nghĩ tới thân hình nuột nà của nàng hắn không khỏi nuốt nước miếng ừng ực. Nếu lại thêm Tiểu Tình nữa thì thật không gì bằng. Hắc hắc!
"Anh sao vậy, bị em làm mất hứng hả" Tôn Khiết thấy Dương Minh có vẻ không vui liền hỏi.
"Không phải, là anh đang chuẩn bị lái xe thôi" .
"Ô, bạn em gọi rồi. Em tắt máy đây" .
"Ừm" Dương Minh nghe bên kia có người gọi tên Tôn Khiết. Âm thanh tựa hồ đã nghe qua ở đâu. Sau khi lên xe Dương Minh liền đi thẳng đến trường học, Hắn quyết định trưa nay gặp Trương Tân cùng Điền Đông Hoa dùng bữa. lâu rồi không gặp hai người huynh đệ này.
"Trương Tân, mày đang ở đâu?" Dương Minh vừa lái xe vừa gọi điện.
"Ta kháo. Lão đại, là anh sao?" Ở đầu dây bên kia Trương Tân vui mừng la lên: "Còn tưởng rằng mày mất tích đi đâu. Nếu không phải gặp Mộng Nghiên biết mày ra nước ngoài thì còn tưởng bị cô nàng xinh đẹp nào bắt mất rồi. Hắc hắc"
"Tiểu tử nói gì vậy. Tao có việc nên phải xuất ngoại mà thôi" Dương Minh dở khóc dở cười.
"Ha ha, tao chỉ tùy tiện nói chơi thôi, đang ở trong trường, có chuyện gì vậy?" Trương Tân cười ha hả nói.
"Lát nữa có rảnh không? Cùng đi dùng bữa với tao"
"Ta kháo. Cái gì mà rảnh hay không! Lão đại đã hẹn thì dù trời có sập xuống tao cũng mặc kệ nó. Để tao gọi gọi cho Tư Tư, trưa nay chúng ta phải nhậu một bữa quên đường về" Trương Tân hưng phấn nói.
"Ừ. Chờ một lát, tao lập tức đến trường" .
"Được. Tao cũng đi WC đã, hắc hắc…"
Dương Minh thầm bất đắc dĩ. Mấy huynh đệ tốt của hắn luôn dở hơi như vậy từ thời học trung học. Dương Minh lại gọi cho Điền Đông Hoa
"Lão đại, cuối cùng cũng nhớ đến tôi sao" Thanh âm có chút hờn trách của Điền Đông Hoa vang lên nhưng cách xưng hô cũng giống hệt Trương Tân.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1456


Báo Lỗi Truyện
Chương 1456/2205