Chương 1455:


"Ra đi, xem sướng chưa vậy?" Dương Minh chờ bọn người Tiểu Trương đi ra liền hướng vào phía trong phòng nói đầy vẻ trào phúng. Trước đó hắn đã dùng dị năng nhìn thấy Trần Trí Nghiệp đứng nấp sau cánh cửa phòng trong thông qua" mắt mèo" trên cửa nhìn trộm mọi việc xảy ra ở ngoài. Lúc này mới châm chọc nói.
Nấp sau cửa mà Trần Trí Nghiệp toát đầy mồ hôi lạnh, hắn không ngờ Dương Minh lại cho một đám người nấp ở ngoài cửa xông vào bắt hai gã vệ sĩ mang đi. Khi trước gã vệ sĩ khiêu khích mượn cớ giáo huấn Dương Minh đương nhiên là Trần Trí Nghiệp sai khiến. Hắn nấp ở trong phòng xem kịch hay, dù Trần Phi có bất mãn thì hắn cũng có cũng có lí do thoái thác là hắn không ở đó. hai gã vệ sĩ tự ý hành động.
Trần Trí Nghiệp đang nấp ở trong kịch hay thì đột nhiên Dương Minh lại nói đến chuyện tối qua khiến hắn giật mình. Mà xem hai gã vệ sĩ căm giận Dương Minh như vậy chúng tỏ đây là sự thật a.
Trần Trí Nghiệp cũng từ con trai hắn mà biết Dương Minh vốn là một kẻ lưu manh nên không mấy ngạc nhiên. Chỉ là những lời tiếp theo của Dương Minh khiến hắn hoảng sợ, thì ra chuyện xe bị mất phanh cũng do tên Dương Minh ác độc này làm. Hắn không sợ hai tên vệ sĩ bị tai nạn chết thì phải chịu trách nhiệm trước pháp luật sao, chẳng nhẽ có bố vợ tương lai là cục trưởng cục công an thì hắn có thể làm càn sao?
Đương nhiên Dương Minh không lỗ mãng như Trần Trí Nghiệp nghĩ, hắn dám làm càn là dựa vào thân phận thần bí ở cục điều tra. Hai người kia mà theo dõi hắn mà chết thì Hạ Băng Bạc cũng không nói gì được.
Mà lúc thấy đám tiểu Trương mặc quần áo bảo an khách sạn rồi dùng chìa khóa mở phòng thì Trần Trí Nghiệp đây là đám địa đầu xà ở Tùng Giang chứ không thể ngờ được khách sạn này của Dương Minh.
"Sao lại ồn ào như vậy. . . . ?" Trần Trí Nghiệp ngáp một cái mơ mơ hồ hồ đi ra ngoài: "Vừa ngủ một giấc, sao lại thế này. . . Ồ, Bạn học Dương Minh đến rồi hả?"
"Trần Trí Nghiệp, ông cần phải giả bộ mới ngủ dậy như vậy." Dương Minh cười lạnh nói: "Lúc nãy khi ông ghé vào cánh cửa đã tạo ra tiếng động, ông không ngờ là tôi đã nghe thấy phải không?"
"Cái này. . . ha ha. . ." Trần Trí Nghiệp cười ngượng nói: "Bạn học Dương Minh, hai gã vệ sĩ đấy tối hôm qua bị bạn chơi đùa như thế thì tức giận, đấy không phải là chủ ý của tôi."
"Ồ, vậy ý của ông là gì?" Dương Minh hừ lạnh một tiếng.
"Ý của tôi là muốn chúng ta từ từ ngồi xuống nói chuyện. . ." Trần Trí Nghiệp hiện có chút kiêng dè Dương Minh. Đối phó với lại người úp úp mở mở thế này rất đau đầu. Ở phương nam, hắn cũng không muốn gây chuyện với loại người này.
"Nói chuyện gì?" Dương Minh hỏi: "Liệu ông có mang lại được lợi ích nào cho tôi?"
"Đúng vậy" Trần Trí Nghiệp nói đến điều này liền tự tin hẳn lên: "Dương Minh, theo cậu thì con người sống trên thế giới này là vì cái gì?"
"Nói chuyện nhân sinh với tôi? Thế theo ông thì sao" Dương Minh nhún vai hỏi lại.
"Tôi cảm thấy con người sống thì phải hưởng thụ, nhưng muốn hưởng thụ thì phải có tiền, không có tiền thì làm sao mà hưởng thụ?" Trần Trí Nghiệp tự tin mà nói tiếp: "Vì vậy tôi cảm thấy con người đầu tiên phải kiếm tiền sau đó mới hưởng thụ, cậu thấy tôi nói có đúng không?"
"Xin lỗi, tôi và ông có các nhìn nhận khác nhau, nên tôi không thể nói ông đúng hay không?" Dướng Minh thản nhiên lắc đầu nói.
"Ô" Trần Trí Nghiệp sửng sốt: "Cậu không muốn kiếm tiền?" Đa số những người nghe hắn nói điều này đều rất tán đồng, con người sống trên đời không hưởng thụ làm sao được? Muốn hưởng thụ ắt phải có tiền.
"Tiền đương nhiên ai mà chẳng phải kiếm, nó vốn là điều kiện cần của hạnh phúc nhưng chưa phải là đủ." Dương Minh rất bình thản nói: "Với tôi, cuộc sống của những người thân cùng bạn bè cũng quan trong không kém.
"
Vậy tôi hỏi muốn kiếm tiền không? Không có tiền thì liệu cậu có thể lo được cho ai?" Trần Trí Nghiệp tự nhíu mày hỏi.
"
Ông sao biết tôi không có tiền?" Dương Minh hỏi ngược lại: "Giá trị của hạnh phúc không phải chỉ dựa vào mỗi tiền, có khi không có tiền cũng là một loại hạnh phúc"
Nói đến đây Dương Minh có chút cảm khái, nhớ lại thời gian cuối ở trung học, cùng Trần Mộng Nghiên Triệu Oánh và Lam Lăng, tuy lúc đó hắn không có nhiều tiền nhưng cũng rất tiêu sái tự tại.
"
Dương Minh không vòng vo với cậu nữa, tôi nói thẳng luôn" Trần Trí Nghiệp hết lời rồi mà Dương Minh vẫn vòng vo, chính hắn cũng bị quay vòng vòng đến chóng mặt.
"
Sớm nên làm như vậy" Dương Minh bĩu môi nói: "Cùng loại người chỉ biết có tiền như ông nói chuyện nhân sinh, căn bản là đàn gảy tai trâu."
A! Ai là mới là trâu hả? Trần Trí Nghiệp mắng thầm, Dương Minh, mày cũng chỉ là loại đầu bò đầu bướu côn đồ mà thôi:
"
Cậu rời bỏ Trần Mộng Nghiên thì tôi cho cậu một triệu."
Dương Minh không đáp lời mà nhếch mắt lên đánh giá Trần Trí Nghiệp một phen khiến hắn có chút sợ hãi.
"
Cậu nhìn cái gì? Tôi cho cậu một triệu, có đồng ý không?" Trần Trí Nghiệp hỏi lại một cách không tự nhiên.
"
Tôi đang xem có phải ông bị thiểu năng không?" Dương Minh trào phúng nói: "Ông cho rằng một triệu là nhiều lắm sao?"
"
Cậu. . .định làm giá hả?" Trần Trí Nghiệp tức muốn phát điên không nhịn nổi gầm lên: "Vậy cậu muốn bao nhiêu?"
"
Tôi cho ông một triệu bảo ông nhường vợ cho người khác, ông có làm không?" Nói đến đây Dương Minh chợt vỗ gáy: "Ồ, tôi nhớ ra rồi, vợ ông đã theo người khác rồi, không muốn làm cũng không được."
"
Dương Minh, mày đừng khinh người quá đáng." Trần Trí Nghiệp không nhịn được nữa cuối cùng cũng đã phát hỏa. Dương Minh chạm vào nỗi đau sâu thẳm khiến hắn phẫn nộ nói: "Mày tưởng rằng tao sợ mày hả? Thấy tao ngồi đây dùng lời lẽ tốt đẹp bàn điều kiện với mày thì lên mặt hả? Mày cho rằng mày là ai? Một triệu còn chê ít sao?"
"
Ồ, nếu ông cảm thấy nhiều thì giữ lại mà tiêu đi. Nếu không có việc gì thì tôi đi trước đây."
Tối qua Dương Minh cảm thấy Trần Trí Nghiệp tuy đáng ghét nhưng cũng có chút phong thái lịch sự quí tộc, bây giờ xem ra đều là giả bộ.
Kỳ thật Trần Trí Nghiệp học theo của KaiKe, nhưng vừa làm Chủ tịch hội đồng quản trị được mấy ngày thì sao bồi dưỡng được khí độ trầm ổn như thế. Ở trước mặt Kaike hắn đều đưa ra bộ mặt ôn hòa, chịu một đòn của Dương Minh liền lộ ra chân tướng. Trần Trí Nghiệp tuy có rất nhiều tiền nhưng tiêu tiền cũng không dám lãng phí, phải tiết kiệm nhỡ sau này thất nghiệp còn có của để dành.
Cái giá mà hắn đưa ra với Dương Minh, so với một tỉ phú như hắn thì có đáng là cái gì. Nhưng với một gã lưu manh đã là rất nhiều.
"
Mày chờ một chút!" Trần Trí Nghiệp sao cam lòng để Dương Minh bỏ đi như vậy.
"
Còn việc gì nữa?" Dương Minh cũng không thèm quay lại hỏi.
"
Được rồi… Vừa rồi coi như tao nhìn nhầm mày, … năm triệu thì sao?" Trần Trí Nghiệp hít mạnh một hơi tạm thời trấn áp lửa giận, chờ khi tiểu tử này rời bỏ Trần Mộng Nghiên sẽ thu thập hắn sao.
"
Năm triệu, ông bỏ ra năm triệu vợ ông có quay về với ông không?" Dương Minh càng thêm châm chọc nói: "Ông tưởng đồng tiền là vạn năng sao?"
"
Dương Minh, chuyện nào ra chuyện đấy, sao mày cứ nhắc đến chuyện của vợ tao làm gì" Trần Trí Nghiệp tức muốn phát điên: "Dương Minh sao mày nói lắm lời thừa thế? Mày nhanh nói năm triệu có đủ không? Nếu không đủ thì thêm nữa, đưng nhắc lại chuyện đấy"
"
Cũng được, Vậy tôi hỏi ông, nếu dùng tiền thì có thể đổi lấy vợ ông về không" " Dương Minh tiếp tục hỏi dồn.
"Tao đã nói đây là hai chuyện khác nhau. Thứ nhất vợ tao hiện không biết bây giờ tao có nhiều tiền như vậy. Thứ hai cô ta đã tái hôn rồi nên còn nhiều ràng buộc, chứ không phải quan hệ bạn trai bạn gái lúc nào chia tay cũng được" Trần Trí Nghiệp cảm giác đầu nóng đến bốc khói nhưng cố kìm chế cơn giận giải thích.
"Ha ha, sợ rằng vợ ông có biết ông là tỷ phú thì cũng không bao giờ, bởi vì người cô ấy chọn lúc sau cũng nhiều tiền, có thể không nhiều bằng ông nhưng đã đến chỉ là dãy số mà thôi. Những cái mà ông có thể mua thì hắn cũng có thể mua, cho dù ông nhiều tiền hơn thì có thể mua hết đồ trên thế giới này về để ở trong nhà không?" Dương Minh cười nói.
"Mày…cái đm…" Trần Trí Nghiệp cuối cùng không chịu được gầm lên: "Dương Minh mày nói với tao nhiều như vậy làm gì? Ngửa bài đi, mày muốn bao nhiêu mới rời Trần Mộng Nghiên?"
"
Sao ông không đi hỏi Trần Mộng Nghiên xem nàng cần bao nhiêu tiền thì bỏ tôi?" Dương Minh hỏi ngược lại.
"Tao…" Trần Trí Nghiệp nhất thời lạnh người, hắn từ Tiểu Long biết Trần Mộng Nghiên cũng không thể mua chuộc được bằng tiền." Mày không cần nói những chuyện không liên quan, mày cho một con số đi"
Dương Minh lắc đầu: "Thằng con thiểu năng, bố nó cũng không thông minh hơn được mấy, bảo sao mẹ nó không bỏ đi theo trai"
Lời này của Dương Minh đúng là tổn hại quá lớn, một lúc chửi liền ba người. Sắc mặt Trần Trí Nghiệp biến thành tím ngắt, nếu không phải kiêng kị mấy thủ hạ của Dương Minh đứng ngoài cửa hắn sớm đã xông tới cho thằng ranh láo lếu này một cái bạt tai rồi.
"Dương Minh, mày có ý gì? Mày muốn giỡn tao hả?" Trần Trí Nghiệp giận đến xanh mặt hỏi.
"Tôi không trêu đùa ông, mà do từ đầu đến cuối ông không muốn hiểu ý của tôi" Dương Minh thở ra một hơi: "Tôi đã nói tôi không thiếu tiền, cái gì một triệu với năm triệu. Tôi không cần ông có hiểu không? ."
"
Mày…" Trần Trí Nghiệp tức không nói ra lời.
"Mà mấy lần tôi định rời đi thì ông nhất định không cho, vậy sao bảo tôi muốn trêu đùa ông?" Dương Minh lắc lắc đầu nói.
"Mày có tiền sao? Tao đã điều tra qua rồi. Dương Đại Hải bố mày chỉ là một công nhân thất nghiệp. Lúc trước trong nhà máy tao còn là lãnh đạo của hắn, bây giờ nhà xưởng đã đóng cửa rồi." Trần Trí Nghiệp khản cả giọng nhưng đột nhiên cười phá lên:
"Mẹ mày chỉ là công nhân tạm thời. Những điều này tiểu Long đã nói hết cho tao rồi. Há há. Mày mà có tiền sao. Có mà có cái con trym ấy!"
"
Ờ, ông nói không sai." Dương Minh gật đầu nói: "Tôi không phủ nhận công việc mà bố mẹ tôi đã từng làm, tôi cảm thấy có người bố thất nghiệp không phải là việc gì mất mặt, nhưng ông quên mất một điều. Trong nhà tôi, ngoài bố mẹ tôi còn có một người chính là tôi."

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1455


Báo Lỗi Truyện
Chương 1455/2205