Chương 1449:


Bất quá Ất tuy rằng có chút kiến thức nhưng không phải là tay hay nghịch xe, xe tắt máy thì tay lái không được trợ lực. Đã tắc máy thì căn bản không có lái được xe. Bất quá coi như vệ sĩ Ất trong cái khó ló cái khôn, mạnh mẽ đánh tay lái một hồi đem xe đâm vào thùng rác bên đường.
Chiếc xe rít gào lên, loạng choạng giữa đường một hồi, may mà cũng không va vào chiếc nào hoặc đụng rào chắn, sau một hồi thì dừng lại. Hai tên vệ sĩ coi như vừa nhặt lại được cái mạng. Từ trong xe bò đi ra, quần áo hai tên nhàu nát, người thì ướt đẫm mồ hôi.
"Tao kháo, mày có biết lái xe hay không. Sao húc vào thùng rác làm chi. Rác nó bắn vào bẩn hết cả mặt tao này?"
"Tao mà không biết lái thì giờ chúng ta hiện đã ngỏm củ tỏi rồi!" Tên Ất đảo cặp mắt trắng dã có chút bất mãn nói. Ai bảo tên Giáp đi theo Trần Trí Nghiệp trước, được tín nhiệm nhiều hơn, bình thường Ất cũng chỉ có thể nén giận.
Bất quá lúc này hắn không thể nhịn được nữa: "Nếu không có đống rác giảm tốc, xe trực tiếp đụng vào đường chắn thì mày còn sống sót sao?"
Giáp vừa rồi cũng chỉ là thuận miệng oán hận, nghe vậy cười khan hai tiếng nói:
"Chúng ta mau chóng rời đi, nếu để cảnh sát tới đây thì sẽ không ổn! Một khi thân phận của tao và mày lộ ra thì tất nhiên Trần Phi sẽ có hoài nghi!"
"Ừm, bây giờ cũng đã muộn rồi, chúng ta lại không có bên cạnh Trần Trí Nghiệp, đích xác sẽ gặp hoài nghi. Cũng may nơi này vắng vẻ không có người" Vệ sĩ Giáp nói : "Để tạo gọi điện cho ông chủ, kêu cái xe tải lại đây kéo cái xe này về."
Giáp biết lúc này gọi điện thoại chắc chắn sẽ bị Trần Trí Nghiệp mắng, bất quá cũng không có cách nào, chỉ có thể nhẫn nhục chịu đựng.
"Sao? Chuyện gì? Các ngươi thu thập tên kia chưa?" Trần Trí Nghiệp bắt máy điện thoại nhỏ giọng dò hỏi.
"Ông chủ, chúng tôi gặp một sự cố nhỏ, hệ thống phanh xe xảy ra vấn đề, kết quả đụng xe vào thùng rác ven đường." Vệ sĩ Giáp cẩn thận giải thích: "Cần phải nhanh chóng tìm xe tải kéo cái xe này về để tránh cảnh sát, Trần Phi mà biết được liền phiền toái."
"Phanh xảy ra vấn đề?" Trần Trí Nghiệp nhíu mày, tâm trạng như vô cùng buồn bực, vẻ mặt cực kỳ tức giận. Chỉ là giáo huấn Dương Minh một chút mà phiền toái như vậy? Nhưng xe này là của Trần Trí Phú, tuy Trần Trí Nghiệp tức giận nhưng không cách nào phát tiết, mà muốn bỏ xe cũng không được:
"Hiện tại các ngươi ở chỗ nào?" " Ông chủ yên tâm đi, chúng tôi đang ở một chỗ an toàn!" Vệ sĩ Giáp trả lời.
Trần Trí Nghiệp nói nhất thời tức điên mắt trợn trắng:
"Ta không có hỏi các ngươi hiện an toàn không, ta hỏi các ngươi rốt cuộc đang ở chỗ nào, không nói thì làm sao điều xe tải đến?"
"A.em xin lỗi" Vệ sĩ Giáp vội vàng nói: "Ở đường Hắc Dương, chỗ giao lộ Tây Giang Trung, không xa kháh sạn lắm.
"
Được rồi, các ngươi ở ngay đó đừng đi đâu, ta đi liên hệ xe tải." Trần Trí Nghiệp giận sôi máu, hôm nay sao đen đủi thế không biết!
Dương Minh thu hồi dị năng giám thị hai vệ sĩ, miệng xẹt qua một tia cười lạnh. Hắn đoán không có sai, hai người kia làm việc ám muội nên còn phải trốn tránh cảnh sát.
Đây cũng là nguyên nhân Dương Minh có gan để bọn Bạo Tam Lập cùng Ngô Minh đến phá hệ thống phanh của bọn chúng. Nếu Trần Phi biết việc này cũng sẽ hoài nghi hắn. Hiện đối phương nào dám cho Trần Phi biết mà chỉ có thể nén giận.
"
Dương ca, xe dừng ở chỗ nào?" Tiểu Vương chạy vào tiểu khu nhà Trần Mộng Nghiên, sau đó Dương Minh xin chỉ thị." Dừng ở phía trước tòa nhà kia đi." Dương Minh chỉ một ngón tay.
"
Vâng" Tiểu Vương cung kính đem dừng đúng chỗ, sau đó đi xuống mở cửa sau xe ra. Lúc này Trần Phi đã có phần tỉnh táo, được vợ con dìu xuống xe.
"
Cám ơn cậu, Tiểu Vương!" Trần Phương Ngọc nhìn Tiểu Vương gật đầu.
"
Cô Trần, không có gì đâu ạ!" . Tiểu Vương được sủng ái mà lo sợ. Không phải người đặc biệt thân tín, thì Dương Minh không bao giờ cho biết địa chỉ nhà người thân. Tin rằng biết điều này chỉ còn Bạo Tam Lập cùng Hầu Chấn Hám.
Dương Minh liếc mắt nhìn Tiểu Vương, cảm thấy chàng trai này không tệ, khá nhanh nhẹn và chịu khó, là một người có thể dùng được.
"
Mộng Nghiên, đêm nay em cứ ở lại chăm sóc papa nghe." Trần Mộng Nghiên gật đầu.
"
Dì Trần, cháu về còn chưa có qua nhà, cháu xin phép." Dương Minh nói với Trần Phương Ngọc." Được rồi, cháu về nghỉ ngơi sớm một chút, vừa rồi cháu cũng uống không ít!" Trần Phương Ngọc dặn dò: "Về đến nhà thì báo tin cho Mộng Nghiên."
"
Dạ, Dì yên tâm, không có chuyện gì đâu ạ." Dương Minh cười cười, theo Trần Mộng Nghiên đi lên lầu, đến khi nàng vào trong nhà hắn mới an tâm. Đột nhiên tiếng điện thoại trong xe vang lên.
Tiểu Vương lấy điện thoại nhìn qua số trên máy, là bạn gái sống chung với hắn gọi tới, Tiểu Vương vội vàng bắt máy:
"
Tiểu Nhiên, có chuyện gì thế?"
"
Không phải anh đã tan giờ làm rồi sao? Tại sao trễ như vậy mà chưa có về nhà? Không phải đi vất vưởng ở chỗ nào rồi chứ?" Tiểu Nhiên dò hỏi dồn dập." Anh có công sự" Tiểu Vương sợ Dương Minh nghe thấy, hạ giọng trả lời.
"
Công sự cái gì? Anh có thể làm công sự gì? Anh là một đội trưởng bảo vệ nho nhỏ, còn có chuyện gì? Anh cho anh là trưởng phòng bảo vệ rồi sao? Tiểu Nhiên vừa nghe Tiểu Vương nói nhất thời liền tức giận: "Cái vị trí trưởng phòng không phải là đang trống sao? Anh có khả năng lên chức sao, đừng nói là trưởng ngay cả phó cũng không được! Hiện anh làm công sự gì mà nói chuyện còn không dám nói lớn. có phải đang làm chuyện gì trái với lương tâm, lừa gạt em?"
"
Em đừng có thêm thắt! Anh thực sự đang làm bận đại sự!" Tiểu Vương thấy bạn gái cùng mình lảm nhảm, có chút nóng nảy: "Có việc gì về nhà nói sau!"
"
Anh quát tôi. Anh dám quát tôi! Tiểu Vương, anh đủ lông đủ cánh rồi phải không?" Tiểu Nhiên nghe Tiểu Vương dám phản bác nhất thời liền nổi giận.
Tiểu Vương nhíu mày, tức đến muốn đem điện thoại tắt đi.
Bên ngoài Tiểu Vương là đội trường bảo an nhưng bạn gái hắn quản rất nghiêm. Tiểu Nhiên có gia thế tốt hơn hẳn nên vị trí trong nhà cao hơn hắn một bậc. Hắn cũng tự biết một tháng kiếm ba nghìn đồng cũng không phải là nhiều, nuôi Tiểu Nhiên không nổi nên vào sự chu cấp của cha mẹ Tiểu Nhiên, bình thường cũng đều nén giận.
Mà hôn sự của hắn cùng Tiểu Nhiên, cha mẹ nàng không ủng hộ khiến Tiểu Vương rất buồn bực. Hắn là một tên đội trường bảo an nho nhỏ, trong mắt người ta không đáng kể chút nào.
Điều khiến Tiểu Vương uất ức là chủ nhật trước, cha mẹ Tiểu Nhiên còn thu xếp giới thiệu đối tượng khác cho Tiểu Nhiên. Nếu không vì Tiểu Nhiên cực lực phản đối, chỉ sợ cha mẹ nàng đã thực hiện được.
Nghĩ đến Tiểu Nhiên thật sự yêu mình, tâm trạng Tiểu Vương nhất thời cũng dịu lại, không có trực tiếp cúp điện thoại mà là nhỏ giọng nói: "Anh đang đưa một đại nhân vật về nhà, lúc về sẽ kể tường tận cho em."
"
Đại nhân vật?" Tiểu Nhiên ngẩn người nửa tin nửa ngờ: "Vậy được rồi, về nhà nếu anh không giải thích rõ ràng, đêm nay cũng đừng hòng ngủ trên giường!"
Tiểu Vương cười khổ cúp điện thoại thở dài. Cái vị trí trưởng phòng bảo vệ khách sạn sao thật xa vời.
Dương Minh sau khi tiễn Mộng Nghiên thì vào xe, nói với Tiểu Vương:
"Lái xe tới nhà khách Tùng Giang, hiện nó đã đổi tên thành tiểu khu Danh Dương bất quá theo thói quen nhiều người vẫn gọi tên cũ. À. Tiểu Vương, năm nay cậu bao nhiêu tuổi?"
Tiểu Vương vừa lái xe vừa thuận miệng thành thật đáp.
"Dương ca, em hai mươi." " Hai mươi, tôi cũng hai mươi, cậu cũng không phải gọi tôi là Dương ca." Dương Minh nghe xong cười cười.
"Như vậy sao được, em kém anh nhiều lắm" Tiểu Vương hoảng sợ khẩn trương đáp. phải biết rằng Bạo Tam Lập cùng Hầu Chấn Hám đều lớn tuổi hơn hắn mà đều cung kính gọi Dương Minh là Dương ca.
"Ha ha, vậy tùy cậu." Dương Minh cười cười: "Cậu có muốn chuyển công tác không?"
"
Đổi công tác?" Trong lòng Tiểu Vương nhất thời ngạc nhiên và căng thẳng, không biết lời này là tin tốt hay là tin xấu, có chút lo lắng hỏi:
"Dương ca, em làm không tốt khiến anh tức giận sao." " Đương nhiên không phải" Dương Minh cười cười: "Tôi thiếu một lái xe, tôi xem cậu cũng rất được, có muốn lái xe cho tôi không?
"
Cái này." Tiểu Vương cố nén kích động, cố lắm mới vững lái: "Dương ca, em mà được sao?" Tiểu Vương nằm mộng cũng không nghĩ tới!
Vốn hắn nghĩ có thể làm chức phó phòng bảo vệ khách sạn đã là không dễ chứ đừng thành lái xe cho Dương Minh, tuy rằng lái xe không có uy phong như đội trưởng đội bảo vệ, bất quá đây là lái xe cho đại nhân vật cỡ Dương Minh. Tiểu Vương biết nếu được thế thì sau này Bạo Tam Lập cùng Hầu Chấn Hám nhìn thấy hắn, cũng phải coi trọng hơn một chút.
"
Tôi thấy cậu không tệ. thế nào?" Dương Minh cười nói.
"
Em đương nhiên nguyện ý!" Tiểu Vương kích động nói: "Dương ca, khi nào em nhận nhiệm vụ?"
"
Cũng không phải thường ngày, lâu lâu ngẫu nhiên mới cần lái thôi." Dương Minh cười nói: "Như vậy ngày mai cậu đến Danh Dương Entertaiment. Tôi sẽ bảo Bạo Tam Lập xếp cho cậu một chức phó quản lý hậu cần, bình thường cũng nhàn rỗi thì phụ trách an ninh cho công ty, Danh Dương Entertaiment chưa có phòng bảo vệ chuyện nghiệp. Sau này đem bảo vệ trị an nhập lại. Cậu sẽ làm chức trưởng phòng bảo an."
"
A." Tiểu Vương sợ ngây người chẳng thể ngờ, Dương Minh sắp xếp cho hắn một chức vị trong công ty! Điều ngờ giống như là chiếc bánh nướng từ trên trời rơi xuống khiến Tiểu Vương cảm giác mình đang nằm mơ.
"
Thời gian sau, có việc đại sự tôi sẽ điện thoại cho cậu lái xe, khi thường thì tôi sẽ tự lái"
Sở dĩ Dương Minh sắp xếp như vậy vì quả thật hắn thiếu một chân lái xe tin cậy, mỗi ngày Bạo Tam Lập cùng Hầu Chấn Hám đều bề bộn chuyện của công ty. Dương Minh không tiện gọi họ tới lái xe nữa. Tiểu Vương này thoạt nhìn cũng không tệ, Dương Minh định dùng hắn một khoảng thời gian xem.
"
Dương ca, ngài yên tâm đi! Tôi nhất định làm rất tốt, không phụ công ngài cất nhắc!" Tiểu Vương kích động.
Dương Minh gật đầu Tiểu Vương rốt cuộc có năng lực như thế nào cần thời gian quan sát. Hiện Dương Minh đã nhận ra những người thân tín thực sự là quá ít!
Ở Tùng Giang, trừ Hầu Chấn Hám cùng Bạo Tam Lập, tính cả Ngô Minh thì có mới được ba người. Nhưng Ngô Minh còn phải tới Phi Châu.
"
Đúng rồi, còn chưa biết rõ cậu gì?"
"
Tôi tên Vương Lâm." Tiểu Vương trả lời.
"
À, Vương Lâm.Vậy cậu biết Nhĩ Căn không?"
"
Nhĩ Căn là ai?" Vương Lâm sửng sốt.
"
Không có gì" Dương Minh cười lắc đầu, cái tên Vương Lâm làm hắn nhớ lại cuốn tiểu thuyết Tiên Nghịch.
Dương Minh gọi điện cho Bạo Tam Lập sắp xếp cho Vương Lâm, sau đó xuống xe ở sân nhà khách.
Vương Lâm đem chìa khóa xe trả cho Dương Minh. Ngày mai hắn đến công ty Bạo Tam Lập sẽ cấp cho hắn một cái xe mới.
Nhìn theo Dương Minh biến mất ở tại hành lang. Vương Lâm mới hưng phấn cấu véo khắp người. Hoa chân múa quyền xác định mình không có nằm mơ, không thèm gọi taxi mà chạy bộ về nhà! Hắn muốn đem điều này tin tốt lành này chia vui cùng bạn gái Tiểu Nhiên!
Dương Minh tự nhiên không ngờ mấy lời của hắn đã làm dâng trào nhiệt huyết của một thanh niên cùng thay đổi vận mệnh của một đôi tình nhân. Một người có đại năng lực, thì dù không nhận ra nhưng vẫn ảnh hưởng đến người bên cạnh, thay đổi nhân sinh cùng vận mệnh của người khác.
Có lẽ đây là năng lực càng cao thì trách nhiệm cũng càng lớn. Ngày hôm nay đi theo hướng tốt, không biết ngày mai có theo chiều hướng xấu hay không?
Dương Minh về cửa nhà quen thuộc, đã thật lâu chưa có về nhà, lấy cái chìa khóa mở chống trộm mở cửa. Liền nghe tiếng mẹ trong phòng truyền đến: "
Ai? Là Đại Minh sao?"
"
Mẹ, là con!" Đã lâu hắn mới thấy ấm áp và trở nên nhỏ nhoi như vậy.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1449


Báo Lỗi Truyện
Chương 1449/2205