Chương 1447:


Toilet nam này có ba phòng vệ sinh và một bệ rửa tay.
Theo suy tính Dương Minh chỉ còn cách các toilet khoảng chục thước nên phải nắm chắc thời gian. Tên vệ sĩ Ất có chút hưng phấn nói: "Thật là cơ hội tốt, chúng ta ở chỗ này cảnh cáo tên tiểu tử họ Dương một chút"
"Được, nhưng ông chủ nói không để tiểu tử họ Dương nhận ra lai lịch chúng ta, e rằng chúng ta phải ngụy trang một chút." vệ sĩ Giáp nói.
"Nhưng chúng ta đi vội vàng nên không kịp chuẩn bị gì a." Tên vệ sĩ Ất nói: "Hay là một lát nữa đợi Dương Minh vừa vào cửa, chúng ta đem hắn đánh ngất xỉu?"
"Đánh ngất xỉu thì không thể đe dọa hắn được, hơn nữa chúng ta tẩn hắn một trận, hắn bị đau vạn nhất tỉnh lại thấy chúng ta thì sao?" Tên Giáp không đồng ý nói.
"Nói cũng đúng, hơn nữa cũng chưa chắn có thể đánh ngất được hắn." Tên Ất gật đầu: "Chúng ta kiếm một cái khăn trùm đầu mới được."
"Nơi này làm gì có cái khăn nào chứ?" Tên Giáp nhíu mày: "Đúng rồi, Tao xem trong TV những người gây án đều trùm một cái tất chân trên đầu."
"Ta kháo! tao là đàn ông cũng không có bệnh quái dị nên không đeo, chẳng lẽ là mày đem theo thứ đó bên người?" Tên Ất trừng mặt bất mãn nói.
"Mày điên à? Nhưng làm sao bây giờ? Tiểu tử họ Dương sắp tới rồi" Tên Giáp vội la lên.
"Tao có một ý hay"
"Chủ ý gì? Nói mau!" Tên Giáp thúc dục.
"Chúng ta cởi quần sịp ra trùm lên đầu, như vậy không phải được sao?" Tên Ất đề nghị.
"Cái ý kiến hay cái mẹ gì?" Tên Giáp nhíu mày bất quá cũng vẻ mặt cũng bí xị xuống, gật đầu nói: "Xem ra đành như vậy! Cởi!"
Hai tên tót vào hai toa lét, nhanh chóng cởi quần dài sau đó cởi sịp bọc lên đầu mình, đem quần dài mặc lại rất nhanh rồi trở ra.
"Sớm biết như thế này, hôm qua lão tử đã thay quần lót mới, khắm quá đi mất, khó chịu thật!" Tên Giáp oán hận nói.
"Thảm quá, lão tử mới thảm đây, lúc trên máy bay đột nhiên bị tiêu chảy, chạy đến WC thì bên trong có người, ở bên ngoài nín cả buổi, kết quả thả mấy cái rắm văng cả phân ra, bây giờ thì ngửi đủ rồi." Tên Ất vẻ mặt đau khổ nói.
"Vậy mày đứng cách tao xa một chút nhé" . Tên Giáp vội vàng đem thân mình né ra.
Lúc này Dương Minh đã đi tới cửa toilet, cũng không có vội vào mà dùng dị năng quan sát hai tên kia, Khi thấy bọn chúng đem quần lót bọc lên đầu, nhất là nghe bọn chúng nói chuyện, thiếu chút nữa Dương Minh bò ra mà cười!
Đem quần lót trùm đầu? Hai tên kia đúng là có những ý tưởng mới lạ kinh người! Càng nghe lại càng quặn ruột, quần lót có phân? Dương Minh thuộc loại da trâu nhưng đánh phải nói một chữ thán phục, hai tên này da mặt vô cùng dày a! so với hắn còn muốn trâu bò hơn!
"Cẩn thận đó, đừng để tiểu tử họ Dương biết chúng ta theo dõi hắn!" Tên Ất phải ngửi mùi phân thối hoắc của mình nhưng đại sự làm trọng, hắn cũng chỉ có thể nín nhịn.
"Ừ, Trần Phi là cục trưởng cục cảnh sát Tùng Giang, nếu như bị hắn biết thì chỉ sợ chúng ta không có kết quả tốt, ông chủ cũng không bảo vệ cho nổi!" Sau một lát tên Giáp có vẻ ngạc nhiên:
"Sao lâu như vậy mà Dương Minh chưa vào? Không lẽ hắn không đi toilet?"
"Không thể nào, tao thấy hắn đi về phía này, ngoài cầu thang thì chỉ còn toilet. Nếu muốn xuống lầu thì nên đi thang máy chứ đi cầu thang làm gì? Tên Ất phân tích.
"
Ta ra cửa xem chút" Tên Giáp do dự nói.
"
Đừng, ngươi ra cửa vạn nhất tên tiểu tử họ Dương đi vào thì sao? Không phải là làm hắn hoảng sợ sao? Tốt hơn là chúng ta nằm sấp xuống bên cửa nghe ngóng động tĩnh"
"
Nói cũng đúng a!"
Dương Minh đứng ở bên ngoài toilet, cân nhắc có nên sớm ra tay với hai tên vệ sĩ này hay không. Hiện tại chưa nên bộc lộ ra thực lực. Trần Trí Nghiệp khiến Dương Minh có cảm giác, nhất định hắn còn mưu mô phía sau. Tuy rằng Dương Minh không sợ hắn, nhưng cũng không muốn trở mặt khiến Phi khó xử.
Nhưng để hai tên vệ sĩ này dễ dàng rời đi không phải là tính cách của hắn. Đúng lúc chuông điện thoại di động vang lên. trong nháy Dương Minh mắt nảy ra ý hay!"
"
Dạ, chú Trần!" Dương Minh bắt máy điện thoại.
"Dương Minh, sao cháu ở trong WC lâu như vậy? Không phải là say đến nằm luôn trong đó chứ? Có cần chú tới đỡ không?" Thanh âm của Trần Phi trong điện thoại truyền ra.
"Ha ha, sao có thể chứ, vừa rồi cháu đi nhầm hướng toilet." Dương Minh cười nói, tập trung dị năng vào trong toilet:
"Có điều uống nhiều quá, người cháu hiện ngất ngây con gà tây a!"
"
Tửu lượng cháu cũng tệ quá, còn tưởng rất lợi hại!" Trần Phi nhất thời phá lên cười.
Trong phòng rửa tay tên Ất nhíu mày:
"Tiểu tử họ Dương giống như nghe điện thoại, cái gì mà chú Trần, hình như là Trần Phi gọi điện!"
Tên Giáp ghé tai vào cửa cẩn thận nghe động tĩnh bên ngoài sau đó nói: "Uy, quả nhiên là hắn, xem ra chúng ta không thể động thủ! Nếu không bên kia điện thoại nghe được. Trần Phi chạy đến thì chúng ta còn không gặp xui sao?"
"
Nói rất đúng.đen thật mà" Tên Ất buồn bực nói.
Dương Minh nghe xong bọn chúng nói xong khóe miệng xẹt qua một tia cười lạnh! Đây chính là c kế hoạch của hắn, hắn đoán chừng hai người này không dám ở động thủ với mình khi đang nghe điện thoại của Trần Phi, như vậy cũng đang chờ mình cũng đang chờ mình đi chà đạp bọn hắn!
Dương Minh dùng dị năng nhìn thấy hai tên đang dán tai cạnh cửa, vừa nhấc chân đá mạnh vào cửa phòng. Chỉ nghe phanh một tiếng, cửa toilet trực tiếp đánh vào hai tên vệ sĩ khiến chúng ngã chổng vó vào thùng rác, nắp thùng bị bật. Rác rưởi bắn ra tung tóe người.
"Sặc." Gáy Tên Ất bị va đập thành một ống nước bằng sắt, la một tiếng ngất luôn.
Mà tên Giáp cũng ăn đòn không nhẹ, máu mũi chảy ròng ròng nhưng không dám kêu to, thầm chửi tam đại nhà Dương Minh, tên tiểu tự này say nặng nên mới cửa bằng chân như vậy.
Dương Minh duỗi tay thoải mái, vừa nghe điện thoại vừa đi vào toilet.
"Thanh âm gì lớn như vậy?" Trần Phi nghe được tiếng đá cánh cửa liền hỏi.
"À, cánh cửa toilet này hơi khó mở, cháu đột nhiên cảm thấy lâng lâng, đẩy mãi cửa không ra liền đạp một cước, kết quả liền mở ra!" Dương Minh giải thích.
Quả nhiên là vậy, tên Giáp đảo cặp mắt trắng dã trong lòng buồn bực, sao lại xui xẻo như vậy? Còn chưa giáo huấn được đối phương đã bị ăn đòn thế này. Quả thực là hết sức bất lợi a! Hắn lồm cồm kéo tên Ất từ trong đống rác nhanh vào trong một toa lét.
Dương Minh làm bộ như bộ dạng mơ mơ màng màng đi vào toilet, vừa kéo quần vừa nói:
"Chú Trần, WC này toàn là rác a." " Dương Minh có phải cháu lộn chỗ hay không? Cháu sau rồi hay sao. Cẩn thận một chút nhé! Có cần chú bảo Mộng Nghiên đi đón hay không?" Trần Phi có vẻ quan tâm nói.
"Hắc hắc, chú Trần, cháu không sao. Cháu xong…xong rồi, có thể tự về" .
Khi thấy Dương Minh rất tỉnh táo trở về. Trần Phi có chút khó tin, không giống là người uống say kỳ quái hỏi: "Dương Minh, cháu tỉnh rượu nhanh thế sao?"
"
Chú Trần, cháu uống chưa say mà!" Dương Minh cười nói: "Vừa rồi là giả thôi ạ"
"
Giả?" Trần Phi nhíu mày: "Giả say làm gì?"
"
Hà hà, ban nãy cháu gặp hai tên tên vệ sĩ của Trần Trí Nghiệp!" Dương Minh không có giấu diếm cười cười nói.
"Hai tên vệ sĩ ? bọn hắn có gây bất lợi cho cháu không." Trần Phi biểu tình ngưng trọng.
Dương Minh gật đầu kể lại. Sau này Trần Trí Nghiệp có trở mặt thì Trần Phi cũng không trách gì hắn.
"Bọn họ thấy cháu muốn đi toilet, liền đi vào đó trước, nhưng khi chú gọi điện đến thì không dám động thủ."
"
Chẳng thể trách cháu lại giả say như vậy!" Trần Phi gật đầu có chút cảm kích, minh bạch ý của Dương Minh. Trần Phi biết với thân thủ Dương Minh không e ngại hai tên này, chẳng qua ngại lão trở mặt cùng Trần Trí Nghiệp nên không trực tiếp giáo huấn hai tên kia.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1447


Báo Lỗi Truyện
Chương 1447/2205