Chương 1446:


Nghĩ đến Trần Tiểu Long khi giải thích còn thêm chút tâm tư, Trần Thất gia lắc đầu. Thằng cháu trai này thực không có triển vọng. Ngược lại Dương Minh kia hữu dũng hữu mưu, lâm nguy mà không loạn. Nhất là giây phút cuối cùng thức tỉnh lão. Nếu tiếp tục cố chấp ép buộc chỉ khiến người nghe càng thêm coi thường.
"Ta mệt rồi, muốn đi nghỉ" Trần Thất gia khẽ khoát tay áo nói.
"Ông Thất." Trần Tiểu Long nhất thời cả kinh, nhưng Trần Thất gia chỉ lắc đầu:
"Được rồi, để bọn họ đi thôi, còn phải khai tiệc nữa."
Dương Minh lạnh lùng liếc nhìn Trần Trí Phú, tuy vậy ác cảm với Trần Thất gia đã không còn. Trần Trí Phú hung tợn trừng mắt với Dương Minh nhưng Trần Thất gia đã lên tiếng, đành phải để tiểu tử này rời đi, trong lòng thầm rủa Dương Minh ra cửa té chết.
Dương Minh xoay người kéo tay Trần Mộng Nghiên cùng vợ chồng Trần Phi vào trong thang máy. Sau này Trần Phi cùng Trần gia thôn sẽ không còn quan hệ gì. Trần Phi thở dài nhưng không chút hối hận.
"Chú Trần, Trần lão cũng không phải cố ý mà là bị Trần Trí Phú cùng Trần Trí Nghiệp che mắt.Cuối cùng có lẽ lão đã nhận ra nên để chúng ta dễ dàng rời đi." Dương Minh cũng nhìn ra nỗi u sầu của Trần Phi, mở miệng khuyên giải nói:
"Cho nên, quan hệ của chú cùng Trần lão sau này sẽ không ảnh hưởng."
"Hi vọng như thế đi." Trần Phi cũng gắng mở miệng gượng cười, vỗ vỗ bả vai Dương Minh: "Thật ra cũng là làm khó cháu phải kiềm chế bản thân."
Trần Phi cũng rất rõ tính cách của Dương Minh. Lấy thân phận thần bí của hắn ở cục điều tra sẽ không sợ ai, Dù gặp rắc rối lớn cỡ mấy cũng có Hạ Băng Bạc đi xử lý. Vụ ở Hải thị cả Kim Ưng bang đều bị giết sạch. Chuyện này Trần Phi nghe một phần từ Hạ Băng Bạc, hắn thầm than Dương Minh tàn nhẫn, đồng thời cũng khẳng định Dương Minh có đại năng lực nào đó. Bằng không Hạ Băng Bạc không thể coi trọng Dương Minh như thế.
Hôm nay Dương Minh đã vì Trần Phi mà nhẫn nhịn. Chỉ nói vài câu khó nghe cũng là không dễ dàng rồi với hắn. Bình thường với tính khí của hắn trực tiếp đánh cho Trần Tiểu Long một trận cũng là chuyện đương nhiên.
Dương Minh cười cười cũng không nói, xem ra một phần bí mật của hắn cũng dần bị Trần Phi biết, bất quá có thân phận thần bí ở cục điều tra làm vỏ bọc. Dương Minh cũng không sợ chuyện hắn là sát thủ lộ ra.
"Không ngờ anh em nhà Trần Trí Phú lại xử sự như thế." Trần Phương Ngọc cũng có chút cảm thán: "Quen nhau bao năm mà lại tính kế với tiểu Nghiên nhà ta, từ này về sau nên ít liên hệ với những người này"
"Cô Trần nói rất đúng, chú Trần. Sau này anh em Trần Trí Phú, Trí Nghiệp muốn tìm người làm gì thì cứ cự tuyệt là tốt nhất." Dương Minh do dự một chút rồi nhắc nhở:
"Hai người kia chắc chắn không cam lòng như thế, ai biết bọn họ còn tính kế gì nữa?"
Không có tâm hại người nhưng cần có tâm phòng người. Khi trước do không phòng bị nên Dương Minh thiếu chút hối hận cả đời trong tay Vương Chí Đào. Hiện tại hắn làm sao mà quên được.
"Chú hiểu" Trần Phi gật gật đầu nhìn Phương Ngọc cùng Dương Minh cười nói :
"Đừng quên là ta làm trong ngành nào, muốn tính kế đối phó với ta thì còn non lắm" ." Vậy chuyện hôm nay thì sao?" Trần Phương Ngọc hừ một tiếng.
"Điều này.e hèm." Trần Phi nhất thời có chút xấu hổ.
"Được rồi, Chú Trần Dì Trần, đừng vì chuyện này mà phiền lòng. Dù sao nó cũng đã qua" Dương Minh cười nói:
"Chúng ta được mới tới dùng cơm kết quả là không có gì trong bụng. Hay là chúng ta tìm chỗ nào ăn qua một chút?"
"Còn tìm chỗ nào nữa, nơi này không phải là khách sạn sao?" Trần Mộng Nghiên kéo tay Dương Minh nói: "Chúng ta ăn chỗ này đi nha, em đói bụng rồi"
Dương Minh mới nhớ ra sờ đầu. Nơi này chính là khách sạn của hắn. Mà lúc trước Trần Mộng Nghiên cùng Trần Phương Ngọc đón đợi Thiết Mai lúc về cũng không ăn gì, không đói bụng mới là lạ.
"Vậy chúng ta ngồi ở đâu ạ?" Dương Minh nhìn về Trần Phi cùng Trần Phương Ngọc.
"Đừng nhìn chúng ta, cháu cùng Mộng Nghiên cứ quyết định là được." Trần Phi cũng không có ý kiến.
Dương Minh gật đầu, thang máy xuống lầu một. Lúc này Lưu Kinh Lý đang đứng nói gì với phục vụ thấy Dương Minh từ trong thang máy đi ra, vội đứng thẳng người bất quá cũng không có chạy tới.
"Lưu tổng" Dương Minh vẫy tay gọi.
Lưu Kinh Lý vừa thấy Dương Minh gọi hắn lập tức chạy tới mỉm cười nói: "Dương tiên sinh, xin hỏi anh có gì phân phó?"
"Dọn cho chúng tôi một bàn ăn." Dương Minh nói.
"Hảo" Lưu Kinh Lý gật đầu: "Dùng biệt thự trên tầng cuối nhé?"
"Không cần phiền toái đến như vậy." Dương Minh khoát tay.
"Được, vậy để tôi tìm chỗ khác" Lưu Kinh Lý nói xong đi vào sảnh tra máy tính sau đó quay lại:
"Dương tiên sinh, để tôi dẫn các người."
"Không cần" .Dương Minh khoát tay : "Nói cho tôi biết phòng nào, chúng tôi tự đi lên là được rồi"
"Được rồi. Ở khu F, tôi sẽ bảo tiếp tân tới phục vụ." Dương Minh gật đầu sau đó quay lại: "Chú Trần cô Trần, Mộng Nghiên chúng ta đi"
Lại nói khi đám người Dương Minh vừa vào thang máy, Trần Trí Nghiệp liếc mắt ra hiệu cho hai vệ sĩ. Hai tên nọ hiểu ý lẳng lặng nhìn qua con số còn lưu lại. Đi vào một thang máy khác xuống tầng một.
Hai người này rời đi ngoài Trần Trí Nghiệp chỉ có Trần Trí Phú cùng Trần Tiểu Long là biết. Trần Tiểu Long cười hăng hắc thầm nghĩ, Dương Minh! Lát nữa mày sẽ thấy hai quả đấm của mày hay là bốn tay của bọn họ lợi hại nhé.
Ngay tại cửa thang máy lầu một, thấy đám người Dương Minh đi vào một thang máy khác. Hai tên vệ sĩ ra vẻ bình thường, đứng ngoài chờ xem con số thang máy chậm rãi tăng lên. Thang máy tới ở tầng thứ ba thì không chạy nữa.
"Bọn họ đi tầng ba." Một tên vệ sĩ nói với tên còn lại.
"Bọn họ sao không về luôn mà trở lên làm gì?" Một tên vệ sĩ nhíu mày:
"Mày gọi điện hỏi tiên sinh một chút, khi nãy không thấy Trần tiên sinh dặn làm gì thêm." Tên còn lại gật đầu, lấy điện thoại di động ra.
Bữa tiệc tối của đã đến giờ bắt đầu, tuy rằng không khí vẫn náo nhiệt nhưng trải qua chuyện khi nãy khiến nơi đây có một áp lực không nói nên lời.
Trần Thất gia tuy rằng đã tỉnh lại nhưng không nói không rằng khiến đám người Trần gia thôn cũng không dám gây tiếng động lớn, cũng không dám làm phiền đến lão gia tử.
Trần Trí Nghiệp đang tán gẫu thì chuông điện thoại trong túi vang lên. Hắn lấy ra nhìn thoáng qua số thì vội vàng đưa tay làm động tác xin lỗi người đang nói.
"Thất lễ, tôi phải nghe điện thoại."
"Không sao mà anh Trần." Người kia sang năm có con trai tốt nghiệp đại học, đang định xin vào công ty của Trần Trí Nghiệp công tác. hiện Trần Trí Nghiệp đã đáp ứng.
"Ông chủ. Dương Minh cùng mấy người kia không về lên tầng ba, xem ra chuẩn bị dùng bữa tối."
"Vậy sao?" Trần Trí Nghiệp nhíu mày: "Các ngươi cứ bám sát Dương Minh, khi nào hắn tách ra thì giáo huấn hắn một trận!"
"Vâng, ông chủ"
"Đừng để Trần Phi phát hiện hay là Dương Minh nhìn ra lai lịch của các ngươi" Trần Trí Nghiệp phân phó nói: "Rõ chưa?"
"Yên tâm đi ông chủ, chúng tôi tuyệt đối không để ngài thất vọng" Tên vệ sĩ đáp.
Trần Trí Nghiệp thỏa mãn cúp điện, nhất định phải giáo huấn tên Dương Minh mới giải mối hận trong lòng đồng thời cho tiểu tử này nếm chút đau khổ. Ngày sao sẽ phải ứng yêu cầu của hắn. Cho dù Trần Phi có biết nhưng không có tang chứng cũng chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt.
Dương Minh tùy tiện chỉ vài món cho Trần Mộng Nghiên sau đó đưa thực đơn cho vợ chồng Trần Phi. Mọi người đều là người một nhà, đồ ăn gọi ra đều là những món khoái khẩu
Nhân viên phục vụ sớm được Lưu Kinh Lý dặn dò nên hết sức cung kính, lập tức đi bảo nhà bếp chuẩn bị.
"Dương Minh, cháu tiếp chú một chút rượu chứ?" Trần Phi đề nghị.
"Cháu còn lái xe." Với Dương Minh thì uống chút rượu không tính là gì, nhưng trên xe còn có Mộng Nghiên cùng vợ chồng Trần Phi nên hắn có cẩn thận đôi chút.
"Ha ha, lát nữa để Vương đội trưởng đưa chúng ta về không được sao?" Hôm nay Trần Phi có chút buồn bực nên muốn uống một chút.
"Vâng, vậy để cháu bồi tiếp chú Trần" Dương Minh gật đầu
"Mộng Nghiên, con không sợ Dương Minh uống nhiều say hay sao?" Trần Phi trong lòng vui vẻ lên trêu hỏi Trần Mộng Nghiên
"Con là con, ảnh là ảnh, liên quan gì đâu…" Sắc mặt Trần Mộng Nghiên đỏ lựng lên, dù là trước mặt cha mẹ nàng cũng sao tùy tiện quản chuyện của Dương Minh!
"Ha hà, chú Trần yên tâm, tửu lượng của cháu cũng không tệ lắm đâu" Dương Minh cười nói: "Uống nhiều quá thì về ngủ một giấc là xong mà" .
Trần Phương Ngọc cũng biết hiện trong lòng Trần Phi rất không thoải mái, dù sao từ nhỏ đã nàng cũng tôn kính Trần Thất gia, xảy ra sự việc hôm nay, không có ai là vui vẻ cả.
Rượu và thức ăn rất nhanh được đưa đến. Trần Mộng Nghiên cùng Trần Phương Ngọc dùng những món, còn Dương Minh và Trần Phi thì chén tạc chén thù. Dương Minh thì tạm ổn, chỉ có chút váng đầu. Còn Trần Phi lòng mang tâm sự nên say rất nhanh, bắt đầu kể lể chuyện ngày xưa của lão và Trần Phương Ngọc ở Trần gia thôn. Dương Minh yên lặng mà nghe.
Không biết bao lâu, Dương Minh cảm giác bàng quang hơi căng liền đứng dậy:
"Chú Trần, cháu đi toilet rồi trở lại uống tiếp cùng người."
"Được được, về mau nhé" Trần Phi phất tay, lại nhìn sang Trần Phương Ngọc cùng con gái tiếp tục kể lể.
Cuối hành lang, có hai người đàn ông có chút quen thuộc với Dương Minh đang say bá vai nhau, loạng choạng bước lên.
Lúc này hắn cất bước về toilet nhưng khi dùng dị năng tra xét khuôn mặt của hai người đàn ông đang đinh vào trong thì khóe miệng hắn xẹt qua một tia giễu cợt. Trần Trí Nghiệp cùng Trần Tiểu Long thật đúng là chưa từ bỏ ý định a! Hai tên vệ sĩ sao đến đây trùng hợp vậy?
Sau khi vào toilet đóng cửa lại, hai tên vệ sĩ lập tức khôi phục dáng vẻ như thường, bắt đầu kiểm tra trong toilet. Ngoại trừ hai người bọn họ cũng không có ai khác! Điều này cũng dễ hiểu do mỗi một tầng khách sạn hai đầu đều có toilet nên thường không có mấy người.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1446


Báo Lỗi Truyện
Chương 1446/2205