Chương 1441:


"Chú Trí Phú cho thì con cứ cầm đi!" Lúc trước Trần Phương Ngọc cũng đã nghe Trần Trí Phú nói qua điện thoại chuyện này rồi, cho nên giờ phút này cũng không khuyên Trần Mộng Nghiên cự tuyệt.
"Cảm ơn chú Trí Phú." Nếu mụ mụ cũng nói như vậy, Trần Mộng Nghiên cũng chỉ đành đưa tay nhận lấy bao tiền lì xì, hơi nặng, cũng không biết bên trong có bao nhiêu tiền. Trần Mộng Nghiên cũng không có lập tức mở ra xem, bên trong khẳng định không ít, nàng không muốn nhận món ân tình này, nhưng giờ phút này lại không tiện trả lại, chỉ đành nhét vào trong túi xách.
Khi Trần Mộng Nghiên nhận bao tiền lì xì, Dương Minh dùng dị năng lướt qua, nhất thời nhíu mày! Bên trong có chừng mười vạn đồng, một xấp tiền thật dày! Dương Minh không tin mỗi lần thưởng cho đám học sinh đỗ đạt Trần Trí Phú lại hào phóng như vậy, mười vạn đồng này, nếu như chỉ thuần túy để ăn có thể xài được một năm, thế nhưng nếu đổi lại là một vài học sinh tích kiệm, có thể đủ cả khóa học bốn năm học đại học!
Trần Trí Phú tuy là họ hàng xa với Trần Mộng Nghiên, nhưng dù sao cũng không phải là họ hàng thân thích, cho nhiều tiền như vậy, rốt cuộc là có dụng ý gì?
Nếu nói là hối lộ Trần Phi, Dương Minh lại không thể tin được, nếu Trần Trí Phú lớn lên cùng Trần Phi, không thể không biết Trần Phi là loại người gì, làm sao có thể nhận hối lộ của lão?
Huống chi Trần Phi cho dù không nhận tiền hối lộ của lão, thế nhưng là người thân thích, cũng chiếu cố không ít, như vậy số tiền này không thể là tiền hối lộ được.
Chỉ còn lại một khả năng, đó chính là tiền này của Trần Trí Phú vốn chính chuẩn bị cho Trần Mộng Nghiên.
Về phần nguyên nhân, Dương Minh tạm thời không nghĩ ra, nếu bởi vì Trần Tiểu Long, Dương Minh cũng không quá tin tưởng, chuyện này đã qua 4 năm rồi, Trần Tiểu Long này chẳng lẽ vẫn còn cuồng dại không quên?
Nhưng bất kể như thế nào số tiền lì xì này, mặc dù đối với Dương Minh không là gì cả, chỉ có điều ai mà biết tên Trần Trí Phú này có chủ ý gì, có hảo tâm hay không? Có thể mang phiền toái đến cho Trần Phi hay không?
Nghĩ tới đây Dương Minh trực tiếp đưa tay ngăn trở không cho Trần Mộng Nghiên nhận lấy bao tiền lì xì, đem bao tiền trực tiếp nhét lại trong tay Trần Trí Phú, nói: "Chú Trí Phú, số tiền này quá lớn, nào có còn ý nghĩa là cơm phiếu nữa? Cái này bọn cháu không thể nhận."
Lúc trước Trần Trí Phú cũng đã thấy qua Dương Minh rồi, bất quá cũng không có nghĩ gì, còn tưởng rằng đó là tài xế của Trần Phi hoặc là của Trần Phương Ngọc. Cấp bậc giống như Trần Phi hoặc là Trần Phương Ngọc này, có người lái xe riêng cũng không phải là chuyện lạ, cho nên lúc trước cũng tuyệt đối không nghĩ Dương Minh là bạn trai của Trần Mộng Nghiên.
Bất quá lúc này Dương Minh đột nhiên mở miệng, Trần Trí Phú lập tức biết mình đã đoán sai thân phận của Dương Minh rồi, thân phận của người này hẳn là không phải tài xế của Trần Phi, Trần Phương Ngọc!
Nhưng cho dù là như vậy, sắc mặt của Trần Trí Phú cũng trầm xuống, lão xem ra, cho dù Dương Minh có là con cháu thân thích của Trần Phi đi nữa, người lớn còn chưa mở miệng, nào có phần của hắn, đây quả thật là một kẻ thiếu lễ phép!
Cho nên Trần Trí Phú lạnh lùng nhìn Dương Minh, sau đó hừ lạnh nói: "Bao tiền lì xì này là cho Trần Mộng Nghiên, cũng không phải tặng cho cậu? Trần Phi huynh đệ, đứa nhỏ này là con nhà ai vậy? Thật không biết lễ phép gì cả?"
Trần Phi cũng không nghĩ tới Dương Minh lại đột nhiên ngăn hành động của Trần Mộng Nghiên lại, nhất thời có chút lúng túng, nhưng lão hiểu rõ Dương Minh, Dương Minh tuyệt đối không phải là loại người làm việc thiếu suy nghĩ, hắn làm như vậy, nhất định là có mục đích của mình. Cho nên lúc này lão lại càng khó xử không biết nói gì cho phải.
"Cháu là bạn trai của Trần Mộng Nghiên." Dương Minh không muốn làm khó Trần Phi, cho nên tự giới thiệu: "Không phải là cháu không có lễ phép, mà là bên trong bao lì xì của ngài ít nhất có mười vạn đồng, đây mà là tiền phiếu cơm sao? Nếu là một ngàn đồng, vậy còn đỡ, nhưng số tiền kia lại quá nhiều đi?"
"Cậu.Cậu làm sao biết được?" Vẻ mặt của Trần Trí Phú rất ngưng trọng, lão không ngờ Dương Minh lại nói thẳng ra số tiền trong bao! Phải biết rằng khi chuẩn bị số tiền này cho Trần Mộng Nghiên, lão đã phải vắt hết óc ra suy nghĩ! Cố tới cửa hàng lưu niệm mua một bao lì xì sau đó nhét tiền vào, như vậy cho dù Trần Mộng Nghiên có cầm cũng không hoài nghi, cũng không nghĩ tới trong bao lại có nhiều tiền như vậy!
"Chú Trí Phú, mặc dù chú đặt tiền trong bao, thế nhưng sao cái bao lại nặng như vậy? Chỉ cần cầm qua cũng biết mà." Dương Minh thản nhiên nói: "Nếu không, chỉ cần mở ra xem một chút là rõ ngay thôi!"
Trong lòng Trần Trí Phú rất tức giận, oán độc trợn mắt nhìn Dương Minh một cái, lão chẳng thể nghĩ ra Trần Mộng Nghiên đã có bạn trai, nàng vừa mới học năm nhất đại học mà?
Lúc trước đứa em Trần Trí Nghiệp gọi điện tới, nói cháu trai Trần Tiểu Long của mình thích con gái của Trần Phi là Trần Mộng Nghiên, dặn mình nên chuẩn bị làm nền trước.
Mặc dù Trần Trí Phú không rõ Trần Tiểu Long tại sao lại thích Trần Mộng Nghiên, trước kia cho dù hai đứa là bạn học, nhưng cũng mấy năm rồi không gặp lại! Làm sao còn có tình cảm gì gì nữa? Nhưng nếu em trai đã nói vậy, Trần Trí Phú cũng chỉ có thể vun vào mà thôi.
Trong mắt lão, Trần Phi mặc dù là cục trưởng, nhưng chức vị cũng không thể giữ được cả đời, khi về hưu cũng không khác mấy so với người thường, mà em trai mình lại là tỷ phú, sản nghiệp sau này đều thừa kế lại cho Trần Tiểu Long, bởi vậy, Trần Mộng Nghiên coi như là với cao so với cháu trai mình rồi! Cho nên Trần Trí Phú mới dùng trăm phương ngàn kế để Trần Phi đem Trần Mộng Nghiên tới tham gia buổi tiệc này, hơn nữa còn chuẩn bị vé cơm phiếu hơn mười vạn đồng, muốn tặng cho" Cháu dâu" , điều này cũng không quá đáng.
Hơn nữa Trần Trí Phú nghĩ, nữ nhân nào không thích tiền? Mình ở trước mặt Trần Mộng Nghiên biểu hiện một chút tài lực, đến lúc đó cháu trai theo đuổi cũng tích kiệm được không ít khí lực.
Cho nên Trần Trí Phú mới ra tay hào phóng như vậy, nếu là bình thường đối với mấy đứa trẻ Trần gia thôn, Trần Trí Phú tối đa cũng chỉ cho bọn nó vài đồng mà thôi, nào sẽ hào phóng như vậy?
Nếu không phải lão sợ Trần Mộng Nghiên không dám nhận nhiều tiền như vậy, cũng phải trực tiếp tung ra năm mươi vạn đồng, dùng tiền đập ngất Trần Mộng Nghiên, để cho cháu trai mình thuận lợi ôm mỹ nhân về nhà!
Thế nhưng kế hoạch của lão lại đột nhiên xảy ra biến cố! Trong kế hoạch của lão Mộng Nghiên vẫn còn độc thân, nhưng hiện tại tự dưng lại xuất hiện một người bạn trai?
Cũng không phải Trần Trí Phú cảm thấy Trần Mộng Nghiên chưa có bạn trai, lão cảm thấy, cho dù nàng có bạn trai rồi, cũng chỉ là lên đại học mới quen mà thôi, cũng không phù hợp để dẫn tới bữa tiệc này! Đến lúc đó chính mình cùng với cháu trai dùng tiền làm công cụ tiến công mà nói, không sợ Trần Mộng Nghiên không thay đổi, tên bạn trai kia có tính là gì?
Chẳng qua là lão vạn lần không ngờ, Trần Mộng Nghiên lại dẫn theo bạn trai tới đây, hơn nữa nhìn bộ dáng này, dường như đã được Trần Phi cùng Trần Phương Ngọc đồng ý, hơn nữa lại hết sức thân mật nữa!
Điều này khiến Trần Trí Phú trong khoảng thời gian ngắn có chút không biết làm thế nào! Đáng nhẽ Trần Phi phải hết sức nghiêm khắc mới đúng, tại sao lại đồng ý để Trần Mộng Nghiên có bạn trai sớm như vậy?
Bất quá cho dù lão có nghĩ gì đi nữa, giờ phút này cũng không thể thay đổi, nếu như Dương Minh đã có thể ở chỗ này cùng Trần Phi, Trần Phương Ngọc, vậy đại biểu cho việc Trần Phi cùng Trần Phương Ngọc đã chấp nhận thân phận của Dương Minh, mình nào có tư cách phản đối chứ.
"Sao lại cho trẻ con nhiều tiền như vậy a?" Nghe nói trong bao tiền có tới hơn mười vạn, trong lòng Trần Phi cũng cả kinh, vội vàng nói: "Trí Phú, như vậy quá nhiều, cho dù là phiếu tiền cơm, bất quá nhiều nhất cũng chỉ nên một ngàn mà thôi, trẻ con cầm nhiều tiền như vậy làm gì?"
"Cái này." Lúc trước Trần Trí Phú sở dĩ dùng bao lì xì chứa tiền cũng là sợ bị người biết số tiền trong đó, sợ Trần Phi trực tiếp cự tuyệt, hiện tại đã bị con thỏ nhỏ Dương Minh chết tiệt kia phá đám lão cũng không thể cứng rắn ép người nhận. Tuy trong lòng cực kỳ tức giận, nhưng trên mặt lại giả bộ mỉm cười nói: "Tôi chẳng phải là nghĩ chúng ta là thân thích sao, ha ha, nếu như nhiều quá, vậy thì cứ tặng một ngàn đi!"
Trần Trí Phú vừa nói xong liền móc ví tiền trong túi ra, lấy đủ một ngàn đưa cho Trần Mộng Nghiên, nói: "Cho cháu này, bây giờ được rồi chứ?" Trần Mộng Nghiên do dự một chút, rồi nhận lấy, đồng thời nói một tiếng cảm ơn, sau đó mới nhét vào trong túi xách.
Cái bao lì xì lúc trước bị Trần Trí Phú tiện tay ném vào trong túi quần, lão oán hận nhìn Dương Minh một cái, thầm nghĩ, lát nữa sẽ lấy cớ làm nhục con thỏ chết này, để hắn biết khó mà lui. Nhưng trước tiên cần biết bối cảnh của hắn rồi hãy nói. Đắc tội cùng thỏa hiệp
Trần Trí Phú cũng không phải là người lỗ mãng, thoạt nhìn lão giống như kẻ nhà giàu mới nổi, thật ra lão lại là người rất khôn khéo, trong thô có tinh. Nếu không, cũng không thể trong thời gian ngắn ngủi mấy năm phát triển công ty nông phẩm tới bực này!
Có Trần Trí Nghiệp đầu tư cố nhiên là một phương diện, nhưng có năng lực kéo nhiều người tới đầu tư lại chân chính ít người làm được, điều này có thể chứng minh Trần Trí Phú là một người thông minh. Tựa như lúc trước lão biết tiệm cơm quốc tế Tùng Giang này là xí nghiệp bên dưới của Trần Phi, thái độ lại có thể chuyển biến rất nhanh, điều này cũng có thể thấy được Trần Trí Phú là một kẻ giỏi về cách nhìn sắc mặt người.
Cho nên Trần Trí Phú cảm thấy, nếu Dương Minh có thể trở thành con rể của Trần Phi, hơn nữa còn được Trần Phi cùng Trần Phương Ngọc ủng hộ, điều này đã nói nên năng lực không tầm thường của Dương Minh, tối thiểu cũng là kẻ môn đăng hộ đối, nếu không, với cấp bậc cục trưởng như Trần Phi, không thể tùy tiện gả con gái cho một kẻ bình thường được.
Chính là bởi vì có ý nghĩ này, cho nên Trần Trí Phú mới không có hành động thiếu suy nghĩ, không có trở mặt tại chỗ, lão muốn trước tiên điều tra bối cảnh của Dương Minh một chút rồi mới tính tiếp.
Cho dù muốn gây phiền toái cho Dương Minh, cũng là do Trần Trí Nghiệp cùng Trần Tiểu Long đi làm, mình cũng không cần thiết đắc tội với Trần Phi! Cho nên chờ một lát sẽ để Trần Tiểu Long giao phong với Dương Minh đi!
Trần Trí Phú xem ra, cho dù gia thế của Dương Minh không tệ, nhưng so với đứa cháu Trần Tiểu Long của mình, khẳng định là có sự chênh lệch rất lớn, đến lúc đó sợ rằng tiểu tử này hẳn sẽ xấu hổ thối lui.
"Đi thôi, chúng ta cùng đi!" Trần Trí Phú cố nén giận, nói với Trần Phi cùng Trần Phương Ngọc, cũng không thèm nhìn Dương Minh một cái.
Trần Phi cũng nhìn thấu tâm tình của Trần Trí Phú không được tốt, nhưng chẳng qua chỉ nghĩ tới nguyên nhân do Trần Mộng Nghiên không chịu thu số tiền lớn kia mà thôi, lão cũng không quá để ý.
Dù sao phiếu cơm mười vạn đối với trẻ con cũng tương đối là nhiều, cho dù Dương Minh có mở miệng cự tuyệt trước mặt Trần Trí Phú, nhưng mà Trần Phi cảm thấy Dương Minh không có làm sai, đổi lại nếu như vừa rồi lão biết bên trong lì xì có hơn mười vạn, bản thân mình cũng sẽ cự tuyệt.
Nhận số tiền kia, thật sự không phải là chuyện tốt gì, Trần Phi không biết Trần Trí Phú lấy lòng Trần Mộng Nghiên là vì Trần Tiểu Long, lão liền cho rằng, số tiền của Trần Trí Phú kia là để cho mình, như vậy Trần Phi lại càng không thể nhận! Ngược lại rất may là Dương Minh kịp thời phát hiện sau đó ngăn lại, nếu không khi tiền thu tới tay mới phát hiện mà nói, như vậy thật là không biết xử lý ra sao.
Trần Trí Phú đi được vài bước, càng nghĩ lại càng tức giận, trong lòng âm thầm mắng con thỏ nhỏ chết bầm Dương Minh không dưới vạn lần, cảm giác có một ngọn lửa vô hình đang thiêu đốt khiến lão rất khó chịu, trái tim như muốn nổ tung vậy.
Trần Trí Phú thật sự không nhịn được! Có khi nào lão từng bị một tiểu bối ở trước mặt quơ tay múa chân? Trong lòng nghĩ lại, mặc dù mình không thể trực tiếp thu thập Dương Minh, bất quá có thể nhờ người khác gây khó dễ với hắn.
Rất nhanh Trần Trí Phú đã âm thầm quyết định chủ ý, chủ ý tốt thì khó nghĩ ra, nhưng chủ ý xấu thì khỏi phải nghĩ nhiều." Đúng rồi, Trần Phi huynh đệ, lần tụ hội này, chính là để họp mặt người trong Trần gia thôn, cũng không nên mang theo người ngoài, tiểu bằng hữu này không phải là người của Trần gia thôn, hay là nên ở ngoài đi?"
Trần Trí Phú nói lời này rất tự nhiên, thế nhưng trong đó có ý muốn đâm người một đao, mày đã xích mích với tao, tao sẽ không cho mày tham gia bữa tiệc, còn không được sao? Mặc mợ mày có phải là bạn trai của Trần Mộng Nghiên hay không, chỉ cần mày không có ở đây, vậy Trần Tiểu Long sẽ có cơ hội.
Lời của Trần Trí Phú khiến Trần Phi đột nhiên sửng sốt, mặc dù không có không có nghĩ tới ý nghĩ âm hiểm kia của Trần Trí Phú, nhưng lão cũng biết đại khái hành động lúc trước của Dương Minh đã đắc tội với Trần Trí Phú, Trần Trí Phú bị mất mặt mũi, lại ngại có mình ở đây, không cách nào mắng Dương Minh, cho nên mới nghĩ tới phương pháp này gây khó dễ cho Dương Minh.
Nghĩ tới đây, Trần Phi không khỏi cười khổ, chỉ đành nói: "Trí Phú huynh đệ, Dương Minh cũng không phải người ngoài, mà là bạn trai của Mộng Nghiên, lúc trước quá gấp cho nên thằng bé mới mở miệng nói, anh cũng không nên chấp nhặt cùng trẻ con."
Mặc dù lần tụ hội này Dương Minh chưa chắc nguyện ý tham gia, nhưng mà cứ như vậy để Dương Minh quay về, Trần Phi lại không thể làm được, cho dù Dương Minh có đồng ý, sau này lão cũng không thể nào đối mặt với hắn được nữa!
"Trần Phi huynh đệ, cậu nói gì vậy, chuyện tình lúc trước đã qua, cậu còn nói tới làm gì!" Trần Trí Phú cười nói: "Tôi chỉ thay lời của em trai tôi mà thôi, lúc trước Trí Nghiệp đã nói, lần này là buổi tụ hội của Trần gia thôn chúng ta không mang theo người ngoài! Nếu không lấy thân phận của Trí Nghiệp, không chừng ngay cả thị trưởng của thành phố Tùng Giang cũng có thể mời tới a!"
"Cái này.!" Trần Phi bị Trần Trí Phú nói vậy, khiến lão không biết nên nói gì, mặc dù trong lòng biết, tám chín phần mười là Trần Trí Phú bởi vì chuyện lúc trước, thế nhưng Trần Trí Phú không thừa nhận, Trần Phi cũng không có cách nào. Hơn nữa lý do của người ta rất chính đáng, căn bản không thể chối cãi.
"Cha, mẹ, nếu như vậy, con cùng Dương Minh về trước, khi nào hai người xong, bọn con sẽ tới đón, thế nào ạ?" Trần Mộng Nghiên vốn cũng không thích tới nơi nà, khi nghe Trần Trí Phú cố ý muốn Dương Minh rời đi, trong lòng nàng lại càng thêm chán, cũng không muốn tham gia nữa, muốn cùng Dương Minh rời đi.
Lời của Trần Mộng Nghiên khiến Trần Trí Phú rất căng thẳng, sợ hết hồn, lúc này lão vạn lần không thể để cho Trần Mộng Nghiên đi, phải biết rằng để Trần Mộng Nghiên tới đây là do em trai Trần Trí Nghiệp đích thân dặn dò, chính lão làm đại ca nếu như làm không tốt, như vậy chẳng phải là không có năng lực sao?
Huống chi đến lúc đó Trần Tiểu Long sẽ oán hận người bác như lão! Cho nên đã như vậy cứ để tên Dương Minh này tham gia đi, đến lúc đó Trần Tiểu Long dùng tiền ép hắn phải nhục nhã rời đi, mình cần gì phải phí sức như vậy?
"Mộng Nghiên, đây là." Trần Trí Phú cười ha hả nói: "Bác nói đùa thôi mà, nếu Dương Minh đã là bạn trai của cháu, coi như một nửa đã là người của Trần gia thôn chúng ta, vậy thì cùng nhau vào đi, ha ha!"
"Tốt rồi, Mộng Nghiên, con xem, chú Trí Phú chỉ nói đùa thôi, chúng ta đi thôi!" Trần Phi vội nói, âm thầm thở phào một hơi.
Mặc dù Trần Phi là cục trưởng, ngày thường rất uy nghiêm, nhưng mà đối với mấy người thân thích này đúng thật là không thể làm gì, hơn nữa Trần Trí Phú cũng là một người có tài, lại khó có thể nói gì. Nếu hắn đã chủ động thỏa hiệp, Trần Phi cũng là người biết thời biết thế.
"Dạ." Trần Mộng Nghiên có chút không tình nguyện đi theo. Mà Dương Minh ở một bên cũng lại lần nữa nhíu mày.
Lúc trước hắn đã cảm thấy Trần Trí Phú dường như có dụng ý với Trần Mộng Nghiên, có thể nhìn ra từ bao lì xì kia, mà một màn vừa rồi càng thêm rõ ràng chuyện này!
Mình đã đắc tội với Trần Trí Phú, Trần Trí Phú không muốn mình tham gia buổi tụ hội này, mà khi nghe Trần Mộng Nghiên tỏ vẻ không muốn tham gia, Trần Trí Phú lại lập tức thay đổi thái độ, trực tiếp thỏa hiệp. Điều này nói lên cái gì? Ít nhất có thể chứng minh, Trần Trí Phú rất muốn Trần Mộng Nghiên tham ra bữa tiệc này, thậm chí không tiếc để mình đi theo.
Nếu như Trần Mộng Nghiên rời đi mà nói, như vậy Trần Phi không chừng cũng sẽ trở mặt, dù sao lúc trước để cho Dương Minh rời đi là do Trần Trí Nghiệp đã dặn dò, nhưng mà để Trần Mộng Nghiên rời đi, Trần Phi có thể ở lại sao?
Dĩ nhiên Dương Minh lại nhạy cảm cảm thấy, Trần Trí Nghiệp nhất định còn có dụng ý khác! Trần Trí Phú đã có địch ý rất sâu với mình, chỉ là vì mình ngăn trở bao tiền của lão sao? Hay là còn có nguyên nhân khác?
Chẳng lẽ thật sự là bởi vì Trần Tiểu Long? Dương Minh đã dần dần nghĩ thông rồi.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1441


Báo Lỗi Truyện
Chương 1441/2205