Chương 1438:


"Tôi hiểu, nhưng mà hôm nay cha tôi cùng với Thất gia cũng tới, Trần Phi lão đệ tốt nhất cũng nên tới đi!" Trần Trí Phú vội vàng thuyết phục. Tuy em trai hắn hiện tại có vài trăm triệu, thế nhưng tài sản của hắn chỉ có mười mấy triệu mà thôi, nhưng đó chỉ là về mặt tiền tài, hắn lại rất tôn kính đối với địa vị của Trần Phi, cho nên hi vọng Trần Phi có thể tới Trần gia thôn dự gia yến.
"Như vậy à? Thất gia cũng tới sao?" Trần Phương Ngọc ngược lại là có chút khó xử, Thất gia là lão thôn trưởng của Trần gia thôn, cũng là hạng người đức cao vọng trọng trong họ Trần, cho nên nếu Thất gia đã tới, Trần Phương Ngọc cùng Trần Phi trái lại khó có thể từ chối.
Khi còn bé mình và Trần Phi vì cha mẹ mất sớm, trái lại chịu qua không ít ơn huệ của Thất gia mới có thể thuận lợi học xong đại học, kết hôn, cho nên đối với Thất gia, Trần Phương Ngọc thập phần cảm kích, nghe nói Thất gia cũng đi, Trần Phương Ngọc không tiện cự tuyệt.
"Đúng vậy, lão gia tử nghe nói em trai tôi không chịu thua kém tôi rốt cục áo gấm về nhà, trái lại rất vui, cho nên muốn tới góp vui." Trần Trí Phú không khỏi đắc ý nói. Nhất là nói tới đoạn" Không chịu thua kém." " Áo gấm về nhà" hai cụm từ này, còn cố ý tăng thêm ngữ khí. Nhưng mà cũng khó trách, dù dù thân thích nhà ai có thành tựu mà chẳng đi khoe khoang?
"Để lát nữa em hỏi lão Trần nhà em đã, chúng em sẽ cố gắng tham gia!" Trần Phương Ngọc do dự một chút, sau đó nói. Thất gia đã đi, Trần Phương Ngọc cùng Trần Phi lại không đi thật khó xử, về phần cha của Trần Trí Phú, Trần Phương Ngọc ngược lại không có để ý, cha của Trần Trí Phú- Trần Đạt Hà là thôn trưởng hiện tại của Trần gia thôn, cũng không có giao tình quá sâu với Trần Phương Ngọc cùng Trần Phi, sau khi Trần Phương Ngọc cùng Trần Phi đi tới Tùng Giang lão mới đảm nhiệm chức thôn trưởng, cơ hội gặp mặt hàng năm cũng không nhiều lắm.
"Ừ được rồi, em gái, lát nữa tôi sẽ gọi lại!" Trần Trí Phú cười cười cúp điện thoại. Trần Trí Phú rất hi vọng Trần Phi tới, lúc trước khi em trai còn chưa có phát đạt, Trần Phi ở Trần gia thôn xem như có tiền đồ nhất, Trần Phi làm cục trưởng cục cảnh sát Tùng Giang, mà Trần Phương Ngọc lại làm trong tầng lớp lãnh đạo của một xí nghiệp quốc hữu lớn, hai người rất thành đạt.
Nhưng mà lúc này đây còn kém không ít so sánh với em trai mình, hiện tại tài sản của Trần Trí Nghiệp có tầm hơn một tỷ, tài sản cá nhân cũng lên tới năm trăm triệu.
Trần Phương Ngọc cúp điện thoại, bất đắc dĩ lắc đầu, vấn đề này đột nhiên xuất hiện, nhưng mà không có biện pháp, đều phải nói chuyện này cho Trần Phi.
"Mẹ, ai điện tới vậy?" Trần Mộng Nghiên nghe mẹ nói có chút kỳ quái, không giống như điện thoại bình thường điện tới, thế cho nên nàng tò mò hỏi.
"Là chú Trí Phú của con gọi tới, đêm nay chú Trí Nghiệp sẽ về, bọn họ bày tiệc rượu tại Tùng Giang, ông Bảy cũng tới, cho nên mời mẹ cùng với bố con tham gia." Trần Phương Ngọc ở trong nhà bếp bận rộn nấu cơm, một bên giải thích với Trần Mộng Nghiên.
"A?" Trần Mộng Nghiên nghe xong mẹ nói, sau đó hơi nhíu mày, nhớ tới đứa con của Trần Trí Nghiệp là Trần Tiểu Long, khi học ở cao trung đã từng tán mình, về sau hắn chuyển trường tới miền nam, nghĩ tới hành động tự tung tự tác lúc trước của Trần Tiểu Long, trong lòng Trần Mộng Nghiên chán ghét không nói lên lời.
"Con vừa mới thoát hiểm, lại có khách tới nhà, thế nhưng lần này thật khó có thể cự tuyệt." Trần Phương Ngọc nói: "Trong chốc lát, chờ bố con nói chuyện xong với Dương Minh, hỏi lão xem xử lý thế nào."
Lúc trước Trần Phương Ngọc rất giận Trần Phi, trong nháy mắt liền tan thành mây khói, coi như không có chuyện gì vậy. Trần Mộng Nghiên nhìn bộ dáng của mẹ mình, lắc đầu thầm nghĩ, mình và Dương Minh cũng không ít lần cãi nhau, chỉ có điều sau đó một hồi cũng chẳng phải là làm hòa sao?
Trong thư phòng, Trần Phi đốt một điếu thuốc, sau đó ném hộp thuốc lá cho Dương Minh, ý bảo hắn cứ tự nhiên.
"Cháu không hút đâu." Dương Minh phất tay.
"Sao vậy, trước mặt chú còn giả bộ sao?" Trần Phi nhìn Dương Minh nói.
"Không phải giả bộ, mà cháu bỏ rồi." Dương Minh nói: "Mộng Nghiên nghe nói hút thuốc ảnh hưởng tới chuyện sinh đẻ, không tốt cho trẻ con, cho nên không cho cháu hút."
"Thiệt hay giả vậy?" Trần Phi có phần không thể tưởng tượng nổi của Dương Minh, âm thầm bội phục nghị lực của hắn, nghiện thuốc a, Trần Phi nhiều lần định bỏ, thế nhưng cuối cùng lại không bỏ được, mà Dương Minh lại có thể bỏ, cái này cũng hơi thần kỳ nha?
"Trong chốc lát chú hỏi Mộng Nghiên một chút chẳng phải sẽ biết thiệt giả hay sao?" Dương Minh cũng không có giải thích, nhún nhún vai nói.
"Được rồi." Trần Phi xòe tay làm một tư thế bảo dừng lại, sau đó nói: "Nói tới chuyện chính đi, lá gan của cháu cũng lớn đó, một mình cũng dám đi tới tổng bộ của Hắc Ưng bang, cũng không sợ bị người ta bắt luôn à."
"Chú cho rằng bọn họ dám sao?" Dương Minh lắc đầu nói: "Nhưng mà, dưới uy áp tuyệt đối, bọn chúng cũng không dám làm thế."
Dương Minh cũng không dám lừa Trần Phi, chuyện này cũng chỉ có thể lừa Trần Mộng Nghiên cùng Trần mẫu, đối với Trần Phi lại không cần phải giấu diếm, cho dù có che giấu cuối cùng cũng bị Hạ Băng Bạc nói ra, Dương Minh không tin với thế lực tai mắt của Hạ Băng Bạc đều không hiểu. Cho nên nếu để cho Trần Phi biết hắn nói dối, ngược lại sẽ không hay.
Ít nhất Dương Minh cảm thấy Trần Phi là một người có thể tin tưởng, coi như lúc trước mình chưa có quan hệ thân mật với Trần Mộng Nghiên như bây giờ, quan hệ của hai người cũng rất hòa hợp. Nhưng mà lúc này đây mặc dù Dương Minh quyết định nói thật, thế nhưng cũng không có nói ra hoàn toàn.
"Không ngờ thủ đoạn của cháu rất cường ngạnh, có thể làm cho Hắc Ưng bang chịu thỏa hiệp!" Trần Phi nghe xong Dương Minh nói, không khỏi có chút động dung, nhưng mà cũng không có đi hỏi sâu thêm, Trần Phi cũng biết trong chuyện này khả năng có liên quan tới một chút bí mật của Dương Minh, hắn cũng phải có năng lực, thế lực đặc thù mới có thể điều tra ra mọi chuyện, cho nên loại chuyện này tốt nhất vẫn cứ nằm trong bí mật sẽ hay hơn. Trần Phi coi như là người hiểu chuyện, cũng không đi hỏi những chuyện cố kỵ của người ta.
"Về phần Nicolas Coloski, chú có thể yên tâm xử lý, nên làm như thế nào vậy hãy làm như thế đó đi!" Dương Minh nói: "Hơn nữa Dorodenkhông cũng đã hứa, từ nay về sau sẽ không bước vào Trung Quốc một bước."
"Thật sự như thế sao?" Lúc trước Trần Phi bởi vì Dương Minh dễ dàng đem Trần Mộng Nghiên hai người trở về mà cảm thấy hết sức kinh ngạc, lúc này chợt nghe Dương Minh nói có thể thỏa thuận với Hắc Ưng, làm cho bọn họ vĩnh viễn không được đặt chân tới Trung Quốc nữa, điều này làm cho sắc mặt Trần Phi kịch biến, không thể tưởng nổi. Thật lâu hắn mới nhẹ gật đầu nói: "Làm không tồi, yên tâm đi, chú sẽ không hỏi cháu chi tiết trong đó, chú cũng biết giữa các người có bí mật, có nhiều thứ không tiện nói, cháu không cần phải giải thích."
Dương Minh đang muốn nói ra lời này, không ngờ Trần Phi đã nói trước, hắn cũng đỡ phải giải thích, thế cho nên hắn tươi cười nói: "Chú Trần, chuyện này dừng ở đây nhé, còn nữa, hôm nay cháu nói những lời này với chú, chú biết là được không cần phải đi nói với Hạ Tuyết cùng với Hạ Băng Bạc nữa."
"Yên tâm đi, chú sẽ giữ bí mật chuyện này." Thần sắc rất nghiêm túc vội đảm bảo.
Hai người lại nói chuyện phiếm một lát về chuyện học hành, bỗng bên ngoài cửa truyền tới thanh âm của Trần Mộng Nghiên: "Ba ba, Dương Minh, cơm chuẩn bị xong rồi, hai người ăn thôi?"
"Được tới ngay đây!" Trần Phi hô một tiếng, sau đó đứng dậy, vỗ vỗ vai Dương Minh nói: "Đi thôi Dương Minh, ra ngoài ăn chút gì đó, cháu hẳn đã sớm đói bụng rồi đúng không?"
"Cháu không sao!" Dương Minh cười cười nói: "Nhưng mà vừa rồi bị chú nói như vậy cho nên cũng có hơi đói."
Ra khỏi thư phòng đi vào phòng ăn, Trần Mộng Nghiên cùng Trần Phương Ngọc đã sớm chuẩn bị xong xuôi, đang bày bát đũa, Trần Phương Ngọc thấy nhìn thấy đi ra, liền nói: "Lão Trần, vừa rồi anh họ Trí Phú gọi điện tới, nói là Trí Nghiệp đêm nay sẽ trở lại Tùng Giang, bày tiệc tại Tùng Giang luôn, cho nên mời chúng ta tới Trần gia thôn tham gia!"
"Hả? Trí Nghiệp đã trở lại?" Trần Phi nghe xong Trần Phương Ngọc nói, trái lại ngẩn người: "Trước đây ít năm hai anh em nhà này cũng chịu chút cực khổ, về sau Hồ Tam bị bắt, nghe nói Trí Nghiệp xuống miền nam lập được một phen đại nghiệp, lúc này đoán chừng là áo gấm về quê đúng không?"
"Ha ha, hẳn là như vậy, anh họ Trí Phú cũng nói gần nói xa là cậu em áo gấm về quê mà." Trần Phương Ngọc trái lại cũng không có để ý, sự nghiệp của nàng với Trần Phi coi như cũng không tồi, mà ông thông gia Dương Đại Hải cũng từ công nhân nhảy lên làm giám đốc công ty, tài sản lên tới hơn tỷ, vượt qua hẳn một số tập đoàn của nhà nước, trong nhà không thiếu tiền, trái lại cũng không thèm hâm mộ Trần Trí Nghiệp bọn họ. Nói chuyện trên máy bay.
"Theo lý buổi tối nay chúng hẳn là nên đi, dù sao từ nhỏ cũng lớn lên cùng nhau, đều chơi đùa cùng nhau, nhưng mà trong nhà có một chút tình huống đặc thì, Dương Minh cũng ở đây, đi dự tiệc không được tiện lắm?" Trần Phi nghĩ một lát sau đó nói.
"Em cũng nghĩ vậy, nhưng mà Trí Phú nói đêm nay Thất gia cũng tới, cho nên em không tiện cự tuyệt." Trần Phương Ngọc có phần khó xử giải thích.
"Thất gia cũng tới?" Trần Phi nghe xong Trần Phương Ngọc nói, sau đó không nói gì, hắn hơi trầm ngâm: "Nếu không đi lại không tốt, vậy buổi tối chúng ta nên đi thôi, Mộng Nghiên, con ở nhà cùng với Dương Minh nhé?"
"Được ạ." Trần Mộng Nghiên không khỏi đỏ mặt, không kìm được mà nhớ tới chuyện tai họa của cha đêm đó, cũng chính Dương Minh với mình ở nhà, đó là lần đầu tiên Trần Mộng Nghiên ở cùng một nhà với một người con trai, đây là lần thứ hai. Chỉ có điều hiện tại quan hệ của hai người so với trước đã thân mật hơn không ít.
Khi mấy người đang nói chuyện, chuông điện thoại lại một lần nữa vang lên, Trần Phương Ngọc vội vàng đi tới nhấc điện thoại lên rồi nói: "A lô, xin chào, ngài tìm ai vậy?"
"Em họ, là tôi Trí Phú đây!" Trong điện thoại truyền đến thanh âm của Trần Trí Phú: "Thế nào, đã nói với Trần Phi huynh đệ chưa?"
"Ừm, em vừa nói với lão Trần rồi, anh ấy nói nếu Thất gia đã tới, bọn em tự nhiên cũng sẽ tới." Trần Phương Ngọc nói: "Buổi tối mấy giờ, ở đâu vậy?"
"6h tối, tại khách sạn quốc tế Tùng Giang, chúng ta đã bao cả lầu sáu rồi, đến lúc đó hai người cứ đến thẳng đó là được, tìm không thấy, vậy cứ gọi điện cho tôi!" Trần Trí Phú nghe Trần Phương Ngọc cùng Trần Phi đã đáp ứng tới, vội vàng cao hứng nói.
"Ừm, được rồi, đến lúc đó chúng ta gặp mặt sẽ nói sau nhé!" Trần Phương Ngọc đáp ứng nói.
"Đúng rồi, đừng quen mang theo Mộng Nghiên nhé, đã lâu không thấy nó, thi lên đại học cũng không tới thăm bác, tôi cũng không thiếu tiền để đãi nó đâu!" Trần Trí Phú cười ha hả nói.
Trần gia thôn có một phong tục, đó chính là nhà ai có con lên đại học, hương thân quê nhà đều phải biếu một món quà cho đứa trẻ, gọi là tiền cơm phiếu, nhưng mà khi đó Trần Phi được đề bạt làm cục trưởng, cho nên không tiện làm tiệc, đỡ khiến cho có người nói là mượn cơ hội thu chỗ tốt, cho nên khi Trần Mộng Nghiên lên đại học cũng không có được tuyên dương tại Trần gia thôn.
Thế nhưng Trần Trí Phú là người có uy tín, danh dự, trong Trần gia thôn có người làm sinh viên, hắn đã nói là mang theo tiền phiếu tới, nếu không tới, lại khiến hắn cảm thấy mất hết thể diện, tại hắn xem ra, bản thân chính là nhân sĩ thành đạt giúp đỡ học sinh trong quê, đó là một loại vinh dự, vinh quang, cho nên Trần Mộng Nghiên đã đậu đại học, hắn nhất định phải đưa tiền phiếu.
"Tiểu Nghiên à." Trần Phương Ngọc lập tức có phần do dự, vừa rồi Trần Mộng Nghiên còn từ trong tay bọn bắt cóc trở về, Trần mẫu cũng không muốn hành nàng, thế nhưng Trần Trí Phú đã nói như vậy, thật khó có thể cự tuyệt.
"Thất gia cũng muốn nhìn thấy nó, hơn nữa có một số người cũng mang theo đám trẻ đến, đảm bảo nó không buồn tẻ đâu!" Trần Trí Phú nói: "Cứ như vậy nhé, em họ, tôi phải điện cho người khác nữa!"
"Được rồi." Trần Phương Ngọc chỉ đành bất đắc dĩ đáp ứng.
"Sao vậy?" Nhìn thấy Trần Phương Ngọc cười có phần bất đắc dĩ, Trần Phi hỏi.
"Trí Phú muốn chúng ta dẫn theo tiểu Nghiên cùng đi, em khó có thể cự tuyệt." Trần Phương Ngọc cười khổ nói: "Em nghĩ tiểu Nghiên vừa mới về nhà, lăn qua lăn lại một buổi, nên nghỉ ngơi cho tốt, không ngờ lại có bữa tiệc này."
"Như vậy à, vậy cùng đi luôn." Trần Phi trầm ngâm một lát, sau đó nói: "Vừa vặn Dương Minh cùng đi luôn, để Thất gia xem, Mộng Nghiên nhà chúng ta đã có bạn trai!"
"Cha." Trần Mộng Nghiên lập tức xấu hổ nói.
Trên khoang hạng nhất một chiếc máy bay bay tới sân bay Đông Hải, một đôi cha con hai người, bọn họ chính là Trần Trí Nghiệp cùng Trần Tiểu Long từ miền nam quay trở lại Tùng Giang.
Bà xã của Trần Trí Nghiệp năm đó bởi vì lúc hắn lưu lạc nơi tha hương đã không chịu được khổ, cho nên bỏ hắn cùng con trai chạy theo một kẻ có tiền, chỉ còn hai cha con dựa vào nhau mà sống, cho nên Trần Trí Nghiệp vô cùng yêu thương đứa con Trần Tiểu Long này.
Hắn lăn lộn lăn lộn ở miền nam một đoạn thời gian, sau đó liền đem đứa còn từ Tùng Giang theo bên mình, nhưng mà nghe nói lúc trước đứa con chuyển trường bởi vì lúc đó có yêu một nữ bạn học, cho nên có chút không nguyện ý rời đi.
Lúc đó Trần Trí Nghiệp không có suy nghĩ nhiều, những năm nay thường nói chuyện phiếm với con trai, thì ra con trai là yêu đứa con gái của Trần Phi- Trần Mộng Nghiên, nguyên bản nghĩ tình cảm này của Trần Tiểu Long theo năm tháng cũng phai nhạt, chuyện này cứ thế qua đi. Cũng không nghĩ rằng lúc này nghe nói được về Tùng Giang, Trần Tiểu Long lại hưng phấn như vậy.
Trần Trí Nghiệp sao có thể không rõ tâm tư của con trai? Lại không ngờ đứa con cũng si tình như vậy, nhiều năm trôi qua như vậy vẫn nhớ mãi một đứa con gái! Nhưng mà trái lại Trần Trí Nghiệp cũng không có khuyên bảo con trai điều gì, bởi vì hắn cảm thấy, chuyện này đứa con cũng rất giống mình, nhiều năm qua đi như vậy, tuy hắn có tiền có địa vị, nhưng lại nhớ mãi không quên người vợ trước, hy vọng có một ngày nàng sẽ hồi tâm chuyển ý. Chính mình như thế thì đứa con thế đó a!
"Trong lòng con còn nhớ tới đứa con gái nhà Trần Phi sao?" Trần Trí Nghiệp nhìn thoáng qua vẻ mặt hưng phấn của con trai, có phần bất đắc dĩ hỏi.
"A?" Trần Tiểu Long ngẩn ra nói: "Con, con nào có?"
"Thật không? Vậy coi như cha đoán sai, vốn rằng cha còn muốn để Thất gia làm người làm mối cho hai đứa, đã như vậy, quên đi thôi!"
"Đừng mà cha!" Trần Tiểu Long kinh hãi, vội vàng nói: "Cha, cha tại sao lại biết vậy.?"
"Hiểu con ai bằng cha, cha chẳng lẽ còn không biết con nghĩ gì sao?" Trần Trí Nghiệp thở dài nói: "Thật không biết trong đầu đám trẻ bây giờ nghĩ gì, nhỏ như vậy đã biết yêu!"
Trần Tiểu Long lập tức xấu hổ, cúi đầu nói: "Cha, cha có phải đang đùa giỡn con không, con con con."
"Được rồi, tâm tư của thằng nhóc cậu nghĩ gì, tôi còn không biết sao?" Trần Trí Nghiệp nói: "Hiện tại con đã học đại học, tương lai sẽ kế thừa sự nghiệp của cha, hiện tại có yêu cũng không tính là sớm nữa. Giờ cha sẽ giúp con một thay đi!"
"Thật vậy a?" Trần Tiểu Long nghe xong cha mình nói vậy, hắn lập tức vui vẻ nói: "Cha, vậy rất cám ơn cha! Cha thật tốt!"
"Vừa rồi cha đã điện cho bác con, để lão mời cả nhà Trần Phi tới, hơn nữa còn dặn anh ấy nhất định phải bảo Trần Phi mang theo con gái đến." Trần Trí Nghiệp cười nói: "Lúc này cao hứng rồi chứ?"
"Hắc hắc." Trần Tiểu Long toét miệng ra, vừa nghĩ tới chuyện buổi tối nay có thể gặp tình nhân trong mộng, hắn lập tức cảm thấy vui vẻ.
Nhìn bộ dạng vui vẻ ngây ngốc của đứa con, Trần Trí Nghiệp lắc đầu, lão xem ra, đứa con của Trần Phi có phần không xứng với con trai mình, hiện tại mình đã có trong tay năm trăm triệu, đứa con sau này khẳng định sẽ kế thừa sự nghiệp của mình, đến lúc đó, tìm đàn bà kiểu gì mà chả có? Sao còn phải nhung nhớ không quên một đứa bạn gái hồi học cao trung?
Nhưng mà khi nói chuyện qua điện thoại với Trần Trí Phú, nghe nói Trần Phi đã được đề bạt lên làm cục trưởng cục cảnh sát Tùng Giang, Trần Phương Ngọc cũng đã làm cán bộ trung tầng của một xí nghiệp nhà nước, thân phận này miễn cưỡng coi như xứng, cho nên lão liền có ý định giúp đỡ đứa con.
Đương nhiên Trần Phi mặc dù là cục trưởng cục cảnh sát Tùng Giang, nhưng mà Trần Trí Nghiệp xem ra cũng không trợ giúp được nhiều cho lão, dù sao sự nghiệp của lão cùng là ở miền nam mà không phải ở miền bắc, tại miền bắc lão rất khó phát triển, lão vốn định tìm một đứa con gái gia đình môn đăng hộ đối ở miền nam cho đứa con.
Chỉ là lão rất cưng chiều Trần Tiểu Long, Trần Trí Nghiệp cũng không có cách nào, đã là người đứa con yêu, như vậy hết thảy để nó quyết định đi, trái lại mình có chỗ dựa cực lớn là Keck, hơn nữa Keck sẽ thành người thừa kế chức vị gia chủ của gia tộc kia, chỉ càn Keck thành gia chủ, sau đó mình sẽ có chỗ dựa cực lớn?
"Đến lúc đó nghĩ biện pháp để cô bé kia chuyển trường tới miền nam, học kinh tế gì đó, sau này còn có người giúp đỡ phát triển sự nghiệp." Trần Trí Nghiệp nghĩ một lát rồi nói: "Nhưng mà nếu nó muốn học mấy ngành trang trí gì gì đó, chỉ để làm bình hoa thôi, như vậy cha sẽ không đồng ý để nó tiến vào cửa nhà chúng ta đâu!"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1438


Báo Lỗi Truyện
Chương 1438/2205