Chương 1431:


"Lệ tiên sinh, ngài hiểu lầm." Vầng trán Victor De Ruff nhăn nhó nhất thời tỉnh lại, bây giờ song phương không phải đang thỏa hiệp mà gần như là mệnh lệnh từ một phía. Con tin phải được thả vô điều kiện!
Dương Minh cười lạnh một tiếng nói: "Hiểu lầm? Chuyện của chúng mày với cảnh sát Tùng Giang không quan hệ đến tao. Như vậy đi, bây giờ là một rưỡi sáng, tao hẹn đến năm giờ sáng còn không giao người thì xin lỗi tình yêu đi, chúng mày tự gánh lấy hậu quả!"
"Lệ tiên sinh, thời gian như vậy thật gấp quá! Tôi còn phải thông qua Mr. Dorodenkhông. Hắn mới là thủ lĩnh Hắc Ưng bang, tôi không thể làm chủ!" Victor De Ruff cười cầu cạnh nói.
"Mày đã mất thêm năm phút, hiện tại đã là một giờ ba mươi lăm" Dương Minh thản nhiên nói: "Tao không quản mày dùng biện pháp gì, năm giờ mà tao không thấy người thì đừng trách tao hạ thủ với người của Hắc Ưng bang!"
"Lệ tiên sinh, chẳng lẽ ngài thật muốn dồn chúng tôi tới bước đường cùng? Hiện con tin đang trong tay chúng tôi. Ngài nóng nảy cũng không có lợi đâu!" Khẩu khí của Victor De Ruff trở nên uy hiếp.
"Thật sao?" Dương Minh lạnh lùng nhìn đối phương nói: "Nếu chúng mày không thực tế hoặc là tồn tại tâm lý may mắn thì Nicolas Coloski chắc chắn sẽ chết. Tuy hắn đang trong tay cảnh sát Tùng Giang nhưng mày nên biết, giết hắn với tao chỉ là trở bàn tay."
Vẻ mặt De Ruff rốt cục thay đổi, cháu hắn buôn lậu hêrôin bên Trung Hoa bị cớm tóm chỉ sợ sẽ lãnh án tử hình, có điều Hắc Ưng Bang vẫn đang dùng thủ đoạn trục xuất về nước. Nhưng với thân thủ quỷ dị của Dương Minh quyết đinh hạ thủ thì Coloski đương nhiên là phải bỏ xác nơi đất người.
De Ruff thở dài, lấy điện thoại bấm số kết nối với Dorodenkhông.
"Thế nào De Ruff? Tất cả thuận lợi chứ?" Lúc này Dorodenkhông đang thoải mái duỗi lưng trong một trong biệt thự chờ tin.
"Anh rể, chuyện có một số cái ngoài ý muốn." Victor De Ruff cười khổ nói. Lúc trước chẳng phải hắn nghĩ đối phó họ Lệ này dễ như trở bàn tay. Không ngờ hiện tại lại bị đối phương áp chế.
"Ngoài ý muốn là sao? Chẳng lẽ khi truy bắt không cẩn thận lỡ tay giết chết hắn?" Dorodenkhông ngạc nhiên hỏi: "Như vậy không tra ra nội tình kẻ đó, thật có chút tiếc nuối a!"
"." Victor De Ruff trở nên ngập ngừng, anh rể cũng quá tự đại a!
"Mr. Dorodenkhông, đối phương chưa chết mà đang ở trước mặt em….em đang bị hắn uy hiếp. Đối phương yêu cầu năm giờ sáng nay chúng ta phải trả hai con tin."
"Cái gì? De Ruff, chú sao vậy? Đối phương chỉ có một người mà có thể uy hiếp chú? Chú nói mê sảng gì đây?" Dorodenkhông bắt đầu giận dữ.
Nghe anh rể nổi giận, De Ruff vội vàng giải thích nói: "Thân phận của đối phương không đơn giản, nếu năm giờ sáng không thấy hai cô bé thì hắn sẽ hạ thủ chúng ta đồng thời xử lý luôn cả thằng Coloski nhà anh."
"Thân phận không đơn giản? Muốn tiêu diệt chúng ta?" Dorodenkhông nổi giận gầm lên:
"Không quản hắn có thân phận gì! Khẩu khí thật lớn! Hắn có lầm địa điểm hay không? Trấn Meillat này là do ai làm chủ?"
"Điều này." Victo De Ruff bất đắc dĩ nói: "Anh rể, hắn là một sát thủ!"
"Sát thủ? Chú nói hắn là sát thủ? Làm sao chú biết?" Dorodenkhông bắt đầu nén giận, nhíu mày hỏi, thanh âm có chút do dự.
"Anh rể, ngài biết sát thủ K001 khủng bố của tổ chức Nhãn Ưng chứ? Tên đó chính là bị người này giết." Victor De Ruff giải thích nói: "Anh rể, người như thế chúng ta không thể đắc tội!"
Bên kia Dorodenkhông bắt đầu trầm ngâm nói: "Victor De Ruff, không phải dựa vào mấy câu nói của hắn mà chú tin điều này chứ?"
"Lúc đầu em cũng là không tin nhưng anh biết không! Krichenco bị hắn hạ sát ngay trước mắt em trong nháy mắt! Em chỉ thấy hắn tùy tiện búng tay một cái, kết quả Krichenco còn chưa kêu lên đã chết thảm!" De Ruff nói tới đây thanh âm có chút hoảng sợ, ánh mắt còn liếc cái xác đang nằm trên đất.
"Nếu hắn muốn thì chỉ sợ em cũng đã biến thành một xác chết! Anh vợ, người này đến từ gia tộc Hồ Điệp." .
"Cái gì! Gia tộc Hồ Điệp? !" Dorodenkhông vốn đang dựa trên salon thưởng thức cà phê mà hoảng sợ, lập tức bật người lên, tách cà phê trên tay rơi xuống đất vỡ tan tành.
"Anh vợ, em nói ngoài ý muốn là chuyện này." Victor De Ruff thầm thở dài nói,
"Vậy chúng ta có giao người thì kẻ người khác cũng chỉ nói Hắc Ưng bang chúng ta là thức thời, là hành vi của người thông minh. Nếu đối đầu với gia tộc Hồ Điệp thì mới gọi là xuẩn ngốc."
"Chú chờ ở đó, anh sẽ tự qua đón tiếp vị Lệ tiên sinh này!" Dorodenkhông nghe được bốn chữ gia tộc Hồ Điệp rốt cuộc hoảng sơ. Thân là trùm mafia lại là nghị sĩ thị trấn, nếu có tổ chức hắc đạo nào dám tới nơi đây làm khó, thì không quản đối phương có bao nhiêu thế lực, khẳng định hắn không hề e ngại.
Chỉ có điều Lệ Mộc Dịch này không phải hắc đạo mà là sát thủ tới từ ở gia tộc Hồ Điệp, chính là tổ chức sát thủ đệ nhất thế giới. Muốn kết cừu hận với bọn họ thì chi bằng sớm giải tán bang cho rồi. Mấy thủ lĩnh nhanh chóng về nhà tự sát, không thì sớm muộn cũng bị người ám sát.
Dorodenkhông cúp điện thoại rồi đi ra căn phòng bên ngoài, gã thư ký đang ngồi ở trên ghế sa lon nghỉ ngơi, nghe tiếng cửa mở vội mở mắt cung kính: "Mr. Dorodenkhông, ngài có gì sai khiến?"
"Chuẩn bị cho tôi một chiếc xe tới bến tàu! Đúng rồi, hai người phụ nữ ngày hôm qua đưa tới nhốt ở đâu?"
"Dạ, tại hầm ngầm trong lâu đài tổng bộ. Mr. Dorodenkhông, có vấn đề gì ạ?" Thư ký cẩn thận hỏi.
"Mau mang hai người đó tới đây, phải nhanh chóng nhưng không được sơ xuất, cũng không được đắc tội với bọn họ biết chưa!"
"Vâng" Tay thư ký trong lòng buồn bực rời đi. Bang chủ sao lại khách khí với hai ả con tin như thế?
"Ài …" trông theo bóng thư ký khuất đi, Dorodenkhông thở dài một hơi, kế hoạch đắc ý vốn đang thuận lợi, không hiểu sao lại trêu chọc tới một sát thủ Hồ Điệp đây?
Hắc Ưng Bang hành động rất nhanh, chỉ chốc lát sau Trần Mộng Nghiên cùng Victoria đã được dẫn tới biệt thự. Hai nàng ngồi trong một chiếc xe Chrysler lẳng lặng dừng ở phía ngoài.
Dorodenkhông rời biệt thự, tay thư ký vội vàng chạy tới cung kính nói: "Mr. Dorodenkhông, xe đã chuẩn bị xong, người cũng đã mang tới, đang ở trong xe công vụ, ngài xem."
"Chúng ta đến bến cảng!" Dorodenkhông khẽ gật đầu phân phó. Thư ký dạ một tiếng rồi chạy tới dặn dò lái xe Chrysler, sau đó cả hai lên chiếc Rolls-Royce xa hoa có rèm che.
Tại bến cảng Victor De Ruff ngồi nhấp nhổm trong xe, thỉnh thoảng đưa mắt nhìn Dương Minh đang mắt dưỡng thần sau đó lại nhìn qua cửa kính, sốt ruột nhìn đồng hồ. Anh vợ sao còn chưa tới? Trên bến cảng, đám thủ hạ Hắc Ưng bang đã được lệnh của hắn rút về một cứ điểm nghỉ ngơi. Ở lại cũng không có ý nghĩa chỉ khiến đối phương tức giận thêm.
Không không lâu sau một đoàn xe đến bến cảng, gã thư ký nhanh chóng mở cửa cho Dorodenkhông. Victor De Ruff thở ra một hơi rồi mở cửa xe đi xuống, vẻ mặt đau khổ nói:
"Rốt cuộc anh đã tới."
"Sao, Lệ tiên sinh sốt ruột chăng?" Dorodenkhông liếc nhìn De Ruff một cái, thanh âm trầm tĩnh.
"Không có, bất quá hiện đã ba giờ sáng!" De Ruff cười khổ nói: "Anh vợ, Lệ tiên sinh đang ở trong xe" .
"Ừm! Chú cứ chờ trong xe của anh." Dorodenkhông không hổ là kẻ đứng đầu một đại bang, tâm cơ so với De Ruff còn trầm ổn hơn, dù biết trong xe là sát thủ của Hồ Điệp gia tộc vẫn giữ được phong thái trầm ổn. Hắn đi đến mở cửa xe.
Lúc này Dương Minh cũng mở mắt: "Nicolas Dorodenkhông? Bang chủ Hắc Ưng bang?"
"Là tôi, Lệ tiên sinh đến từ chính gia tộc Hồ Điệp?" Dorodenkhông gật đầu nhìn về phía Dương Minh, bất quá khiến hắn thất vọng chính là vẻ mặt đối phương bình thản đến lạnh lùng.
Dương Minh chậm rãi gật đầu: "Dorodenkhông, ông tới nơi này là muốn xác nhận thân phận của tôi? Nếu tôi đoán không lầm, hai người của tôi đang ở trong chiếc Chrysler kia?"
Kỳ thật khi đám người đến bến tàu Dương Minh đã dùng dị năng xem xét, thấy Trần Mộng Nghiên cùng Victoria bình an vô sự nên mới yên tâm. Nếu không hắn cũng đâu có tâm tình nói lời vô nghĩa với tên này.
"Lệ tiên sinh quả nhiên là người thông minh!" Dorodenkhông thấy Dương Minh đoán ra cũng dứt khoát thừa nhận: "Không sai, các hạ có thể chứng minh là người gia tộc Hồ Điệp không?"
"Ông muốn tôi chứng minh thế nào?" Dương Minh cười như không cười nhìn hắn.
"Nếu các hạ đến từ ở gia tộc Hồ Điệp thì nhất định rất nổi danh tại sát thủ giới. Tôi cũng quen một người trong gia tộc sát thủ, quan hệ coi như không kém. Tôi gọi cho hắn một cuộc điện thoại. Nếu hắn biết anh vậy tôi tập tức thả người."
"Gia tộc nào?" Dương Minh nhíu mày: "Gia tộc sát thủ trên thế giới vô số nhưng rất bí ẩn, ông tùy tiện nói một gia tộc thì tôi sao biết?"
"Yên tâm, gia tộc sát thủ này chỉ đứng sau là sau gia tộc Hồ Điệp, tin tưởng anh cũng sẽ không xa lạ!" Dorodenkhông nói: "Gia tộc này chính là gia tộc Charles!"
"Gia tộc Charles?" Trên mặt Dương Minh lộ vẻ cổ quái.
"Không sai! Tôi với gia chủ, lão Charles có chút quan hệ cá nhân, nếu lão thừa nhận thân phận anh thì tôi nhất định sẽ tin tưởng!"
"Hừ, tôi cần phải làm thế sao?" Dương Minh cười lạnh một tiếng: "Bất quá ông đã có ý như vậy thì cũng được! Tôi tuy không coi Hắc Ưng bang vào đâu nhưng quả thực là ta lười động thủ!"
Dương Minh thực sự không phải lười động thủ. Sự tình lần này liên quan đến cảnh sát Tùng Giang. Nếu hắn diệt toàn bộ Hắc Ưng bang thì Hạ Băng Bạc chỉ cần suy đoán cũng liên tưởng một chút, thực lực của Dương Minh sẽ lộ ra trước mặt hắn.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1431


Báo Lỗi Truyện
Chương 1431/2205