Chương 1429:


Dương Minh thò tay đem một chiếc điện thoại di động đời cao được đặt ở nơi bí ẩn lấy ra, bấm nút dừng quay phim.
Sự tình lúc trước đã được ghi đầy đủ vào trong điện thoại, Dương Minh định gửi cho Phác Đại Ngưu, coi như là cấp cho hắn một cái công đạo.
Nếu Phác Đại Ngưu phát hiện Kính Mắt vô cớ biến mất không chừng còn nghi là bị hắn giết rồi lại đến làm phiền Tôn Tam thúc. Dương Minh đương nhiên không muốn thế, hắn soạn một email đồng thời đính kèm cả file ghi hình gửi đến đến địa chỉ email của Phác Đại Ngưu, thông báo cho hắn biết mọi chuyện.
Làm xong chuyện này Dương Minh nhanh chóng nhảy xuống nước bơi tới bến cảng Meillat, lúc này chiếc thuyền đánh cá trông thật lẻ loi giữa biển rộng.
Tại bến tàu, có một người đàn ông da trắng tầm khoảng bốn mươi tuổi đang ngồi trong một chiếc xe hơi cáu cạnh. Qua kính xe hắn có thể quan sát tình cảnh bến tàu. Bất quá đã có vô số thủ hạ Hắc Ưng Bang giả dạng thành thủy thủ nơi đây. Chỉ cần có người cập bến thì không thể thoát khỏi tầm mắt của đám này.
Người trung niên này chính là Victor De Ruff, phó thủ lĩnh Hắc Ưng Bang, cũng chính là cậu ruột của Nicolas Coloski.
"Thưa Mr. Victor, hiện đã muộn xin ngài nghỉ ngơi một chút, có người của chúng ta trực ban là được rồi!" Trong xe còn một gã thủ hạ cung kính nói với De Ruff.
Chỉ thấy Victor De Ruff khoát tay áo: "Kẻ này có chút cổ quái, theo tin tức của Kính Mắt thì hắn không phải cảnh sát Tùng Giang, với thủ đoạn bá đạo như vậy có lẽ là thuộc hắc đạo."
"Mr. Victor, người này thật sự lợi hại thế sao?" Tay thủ hạ cẩn thận hỏi lại.
"Lợi hại? Hừ, còn hơn cả lợi hại! Đám thuộc hạ trọng yếu trong Kim Ưng Bang còn không một người nào sống chạy về đây. Chi nhánh nhiều năm của chúng ta gây dựng chỉ trong nửa ngày đã bị hắn hủy diệt, mày nói bổn sự hắn thế nào?" De Ruff cười lạnh nói: "Tao có trực giác nhất định hắn là người nổi tiếng trong hắc đạo!"
"Tổng đà Kim Ưng bang chính là bị tên Lệ Mộc Dịch này tiêu diệt?" Tay thủ hạ cả kinh, chuyện này tuy chưa lan rộng trong Hắc Ưng bang nhưng là tâm phúc của De Ruff đương nhiên hắn đã nghe qua.
"Không phải hắn thì là ai đây?" De Ruff nói: "Sao quái nhân này lại nhúng tay vào vũng nước đục này? Chúng ta muốn đối đầu với cảnh sát Tùng Giang thì liên quan gì đến họ Lệ này? Nếu trong lúc vô tình hắn không lộ ra với Kính Mắt là mục đích đến vì hai ả kia thì chúng ta không hay biết gì về mục đích hắn tới đây."
"Mr. Victor, hay là cảnh sát Tùng Giang giả mù sa mưa, dùng thủ đoạn đem một nhân vật nào đó đóng giả ra Lệ Mộc Dịch này?"
"Mày nói cũng có khả năng. Các quốc gia đều có lực lượng đặc công chuyên thực hiện những nhiệm vụ đặc biệt. Những kẻ này hành sự tàn nhẫn cũng là bình thường, đây cũng là khả năng khiến tao coi trọng hắn!"
"Ồ? Là sao?" Tay thủ hạ đương nhiên chưa rõ ý của De Ruff.
"Thân phận của anh rể ta là nghị sĩ kiêm cục trưởng danh dự của cục cảnh sát trấn Meillat, nếu họ Lệ này đích thực là đặc công của Trung Hoa phái tới, nếu chúng ta bắt sống giao cho hắn ngành tình báo cũng coi như lập công lớn. Đối với tương lai của bang phái thêm nhiều chỗ hữu dụng. Địa vị chính trị của anh vợ ta càng hiển hách, thực lực của bang phái chúng ta tại trấn Meillat càng ngày thế lớn."
"Thì ra là thế, Mr. Victor, ngài nghĩ thật chu đáo a!" Tay thủ hạ gật đầu bội phục nói.
"Krichenkhông, ngươi đi mua cho ta một ly cà phê, lớn tuổi rồi muốn thức đêm thật khó khăn." De Ruff thở dài nói.
"Vâng. Mr Victor, chờ tôi đi một chút!" Krichenkhông xuống xe, rảo bước tới quán cà phê trên bến tàu còn De Ruff thì bắt đầu nhắm hai mắt dưỡng thần.
Lúc này Dương Minh chậm rãi bơi vào gần bờ biển. Mấy tên thuỷ thủ đang khuân vác hàng hóa thấy cảnh này thì đưa mắt nhìn nhau, sau đó tỉnh bơ tiếp tục làm việc.
Rất nhanh hắn đã lên bờ. Bịch bịch mấy tiếng gần hai chục tên thủy thủ nhất thời buông hàng hóa rút súng nhanh chóng tới vây Dương Minh lại. Một gã cầm đầu lạnh lùng nói: "Cấm nhúc nhích, đứng ở nơi đó. Ngẩng mặt lên!"
Dương Minh không chút do dự ngẩng lên hừ lạnh một tiếng.
"A? Mr. Krichenkhông?" Gã cầm đầu thấy rõ khuôn mặt Dương Minh thì sửng sốt kêu lên: "Mr. Krichenkhông, tại sao ngài lại ở chỗ này?"
Krichenkhông là tâm phúc của Victor De Ruff, trong này có kẻ nào không biết? Tuy rằng hắn từ biển bơi lên khiến đám người giật mình nhưng thái độ lập tức chuyển sang cung kính.
"Mr. Victor. ." Dương Minh lạnh lùng trả lời một câu, không phải hắn không muốn nói thêm mà là học cả nửa ngày cũng chỉ nói được một từ tiếng Nga này.
Krichenkhông này đương nhiên là Dương Minh biến ảo ra. Khi trước hắn ở trên biển đã quan sát tình huống trên bờ một hồi. Trong chiếc xe chứng kiến De Ruff cùng Krichenkhông đối thoại. Tuy không biết nội dung câu chuyện nhưng Krichenkhông chính là tâm phúc của De Ruff, Dương Minh quyết định biến ra bộ dáng hắn rồi lên bờ.
Quả nhiên Dương Minh chỉ một câu không rõ ràng, đám thủ thủ sửng sốt nhưng không dám hỏi nhiều, Dương Minh rất nhanh hướng đi tới chiếc xế hộp cáu cạnh của Victor De Ruff.
Đám thủ hạ nhìn theo lắc đầu cười khổ còn gã cầm đầu thì nhún vai một cách bất đắc dĩ. Krichenkhông này trước mặt nịnh hót De Ruff vô cùng nhưng với người khác thì lại giở trò cáo mượn oai hùm. Tuy vậy hắn là tâm phúc của phó bang chủ, nào ai nguyện ý đắc tội?
"Đội trưởng Luke, rốt cuộc Mr. Krichenkhông đang làm gì?" Chờ Dương Minh đi xa, một thủ hạ mới cẩn thận hỏi gã cầm đầu.
"Ai biết? Bất quá ai dám hỏi nhiều? Tính tình Krichenkhông thì các ngươi cũng đều biết, ỷ là tâm phúc của phó thủ lĩnh mà ngang ngược càn rỡ không xem chúng ta vào đâu!" Luke này nhắc tới lên Krichenkhông là một bụng đầy oán khí:
"Bất quá nếu là hắn hành sự cho Mr Victor, chúng ta không nên hỏi nhiều. Tốt nhất là không nên trêu chọc vào cái loại tiểu nhân này!"
"Dạ!" Đám thủ hạ ngoài miệng phải cung kính xưng Krichenkhông là Mr này Mr nọ nhưng trong lòng cũng chán ghét vô cùng.
"Được rồi, tiếp tục làm tốt bổn phận của mình, chuyện kẻ khác không quan hệ đến chúng ta." Đội trưởng Luke nói với đám thủ hạ. Cả đám này lại tiếp tục giả dạng thuỷ thủ, bắt đầu ở trên bến tàu bận rộn đem hàng hóa vòng đi vòng lại mệt đến muốn vãi ra quần.
Nếu bọn hắn mà biết đã bị đối phương qua mặt, còn mình vẫn phải tiếp tục giả dạng cu li cửu vạn thế này thì không tức chết mới lạ!
Trong lúc đang đi tới chiếc xế hộp khuôn mặt Dương Minh lại lần nữa biến ảo thành bộ dáng Lệ Mộc Dịch. Hắn đội chiếc mũ lưỡi trai che lấp mặt, lại cúi đầu nên không kẻ nào phát hiện ra. Dương Minh nhanh chóng tới chiếc xe rồi mở cửa ra.
"Krichenkhông, trở lại nhanh vậy sao?" Victor De Ruff nghe thanh âm mở cửa nhưng không mở mắt, thản nhiên mở miệng.
Ở trong xe hắn không đề phòng gì, chung quanh đều là người bị Hắc Ưng bang, có thể lại gần chiếc xe này chỉ có của tâm phúc của hắn.
"Đây là Victor De Ruff tiên sinh sao? Nhận ra tao không, bỉ nhân họ Lệ!" Dương Minh chui vào xe sau đó đóng cửa, hờ hững nói với người trung niên da trắng trước mặt.
Dương Minh dùng Hán ngữ nhưng tin rằng De Ruff có thể nói hiểu được. Lúc trước Kính Mắt gọi điện thoại cho hắn cũng dùng Hán ngữ. Bọn này làm ăn chủ yếu ở Trung Quốc nên đều tinh thông.
Nghe người nói tiếng Hán lại tự xưng họ Lệ. Victor De Ruff đang thư thái trên ghế giật thót người, vội mở mắt ra dường như không thể tin!
Nhưng không hổ là phó thủ lĩnh một bang, rất nhanh hắn khôi phục bình tĩnh, đảo mắt đánh giá đối phương một hồi.
"Lệ Mộc Dịch? Quả nhiên là mày." Victor De Ruff nheo mắt, không ngờ lại bình tĩnh như đang ngồi với bạn bè, không lộ bất kỳ vẻ khẩn trương sợ hãi nào.
"Không ngờ phải không?" Dương Minh lặng lẽ cười: "Tiên sinh Victor De Ruff, mùi vị của việc phải ra vẻ bình tĩnh thế nào?"
"Ra vẻ bình tĩnh?" Victor De Ruff hừ lạnh một tiếng: "Hừ, đừng tưởng rằng mày có thể lẻn vào xe của tao mà sớm đắc ý như thế. mày cho là hôm nay có thể trốn được sao?"
"Trốn? Vì sao tao phải trốn?" Dương Minh nhún vai: "Tao vốn không có ý trốn."
"Mày nói gì?" De Ruff rốt cục lộ vẻ kinh hãi nhìn Dương Minh.
"Thân phận của mày tao đã từ trong miệng Kính Mắt biết được" Dương Minh chậm rãi nói: "Tốt lắm, thế này thì tao đỡ phí sức đi tìm chúng mày. Mày chủ động chờ ở đây là đã giảm cho tao rất nhiều phiền toái."
Lại nói Dương Minh khi biết được tin tức của mình để bị lộ. Hắn định lén vào thị trấn Meillat, sau đó tìm tìm bắt cóc Hắc Ưng bang chủ Nicolas Dorodenkhông đem trao đổi hai người Trần Mộng Nghiên. Nhưng nếu Phó bang chủ Victor De Ruff tới thế thân thì hắn cũng không khách khí
"Mày muốn dùng tao trao đổi hai con tin?" De Ruff nhướng mày, nhanh chóng đoán ra ý định của Dương Minh.
"Xem ra mày rất thông minh." Dương Minh thản nhiên nói: "Đương nhiên đây là thượng sách, là tao chủ động tìm bắt Dorodenkhông hoặc mày dùng để trao đổi con."
"Thượng sách? Xem ra mày còn trung sách cùng hạ sách?"
"Ha ha, mày đang định kéo dài thời gian, chờ Krichenkhông trở về sao?" Dương Minh cười cười, phá tan ý định mới hình thành trong đầu Victor De Ruff.
Đối phương xuất hiện bất ngờ khiến Victor De Ruff trở tay không kịp nhưng hắn không vội hành động thiếu suy nghĩ. Chỉ cần Krichenkhông trở về phát hiện Dương Minh ở trong xe, nhất định sẽ báo động cho đám thủ hạ kéo tới.
"Hừ!" De Ruff hừ lạnh một tiếng, trong lòng có chút xấu hổ nhưng trên mặt tỉnh bơ: "Mày thấy tao đang kéo dài thời gian thì mau hành động đi. Tao muốn xem ở trong vòng vây trùng điệp này, mày làm cách nào để tao mang đi."
"Ha ha, điều này cần không gấp. Mày đã muốn đợi Krichenkhông thì cứ việc" Dương Minh nhún vai không thèm để ý nói: "Nếu mày muốn nghe trung sách cùng hạ sách, tao cũng không ngại nói cho mày nghe."
"Mày muốn nói sao?" De Ruff thấy vẻ ung dung của Dương Minh thì chột dạ, Rốt cuộc ý định của đối phương là gì?
"Ha ha, nếu tìm không thấy hai chúng mày thì tao sẽ trực tiếp tìm đến nơi hai người Trần Mộng Nghiên bị nhốt, đây là trung sách." Dương Minh cười cười nói.
"Địa điểm con tin bị nhốt? Há lại dễ tìm như vậy?" Victoria De Ruff cười lạnh một tiếng hỏi: "Vậy còn hạ sách?"
"Hạ sách rất đơn giản, tao cứ gặp người Hắc Ưng bang thì giết. Gặp một giết một, gặp mười giết mười. Trừ phi là chúng mày không xuất hiện tại thị trấn Meillat này, còn nếu không thì có bao nhiêu ta giết bằng bấy nhiêu. Đồng thời phá hủy các cơ sở cho đến khi những kẻ còn lại chịu thỏa hiệp. Nhưng lúc đó với tội ngoan cố của các ngươi thì ta không thỏa hiệp gì cả mà giết cho sạch." Toàn thân Dương Minh đã bắt đầu tỏa ra sát khí.
"A! Khẩu khí thật lớn a!" De Ruff nghe xong không hề sợ hãi mà trên mặt lộ vẻ khinh thường:
"Thấy một người giết một người? Ngươi nghĩ là ngươi là ai? Cho là Hắc Ưng bang chúng ta là nặn bằng bùn nhão à? Còn muốn phá hủy cơ sở chúng ta? Có phải ngươi điên rồi không?"
"Khẩu khí lớn hay không ngươi cứ thử thì sẽ rõ." Dương Minh căn bản không thèm để ý De Ruff.
"Đừng tưởng rằng giết được mấy người Kim Ưng bang phế vật kia mà đã là thiên hạ vô địch." De Ruff xoay chuyển lời nói: "Nếu tao không đoán sai, mày là đặc công do bên kia phái tới?"
"Đặc công?" Đến phiên Dương Minh sửng sốt rồi trên mặt lộ ra nụ cười nhạt: "Mày cho rằng tao là đặc công à?"
"Sao, mày muốn phủ nhận?"
"Thực ngại quá, tao thật sự không phải." Dương Minh lắc đầu nói: "Thân phận của tao cũng không phải bí mật gì. Tao cũng không gạt mày, tao là một sát thủ."
"Sát thủ? Mày là một sát thủ? Ha ha!"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1429


Báo Lỗi Truyện
Chương 1429/2205