Chương 1427:


"Kim Ưng bang sao?" khóe miệng Dương Minh xẹt qua một tia trào phúng: "Nếu là Kim Ưng bang thì không có vấn đề."
"Ồ? Đúng rồi, sao ta lại quên lão Lệ là bằng hữu của Tôn Tam thúc, như vậy Kim Ưng bang còn phải tiếp đón anh nữa" Phác Đại Ngưu như tỉnh ngộ nói: "Người củaTôn Tam thúc Kim Ưng bang sao dám gây bất lợi sao?"
"Tiếp đón?" Dương Minh mỉm cười: "Tiếp đón cũng tốt nhưng chỉ e đám người bọn họ đã chết sạch nên không ai đón tôi."
"Chết sạch?" Phác Đại Ngưu sững sờ, có chút kinh hãi nhìn Dương Minh, mặc dù hắn là người thô hào nhưng mơ hồ hiểu ra điều gì, có điều nó quá khủng khiếp nên không dám khẳng định.
"Đại Ngưu, chúng ta đều là người một nhà, tôi cũng không dấu anh làm gì." Dương Minh nghiêm sắc mặt nói: "Lần này tôi đi thị trấn Meillat, anh có biết nhằm mục đích gì không?"
"Lão Lệ nói chơi rồi, ta đoán sao nổi chứ?" Phác Đại Ngưu rùng mình, thầm đoán ra sự tình trọng đại, vung tay bảo đã đeo gã đeo kính kia rời đi.
Trung niên kia vốn là tâm phúc Phác Đại Ngưu, sao lại không rõ ý của bang chủ? Hắn mỉm cười nói:
"Ngưu Ca, Lệ tiên sinh hai người cứ bàn chuyện. Không dám dấu, tiệm tạp hóa vốn chỗ liên lạc của tiểu bang, không thể không có ai trông coi, tôi xin thất lễ."
"Không có gì. Cậu có chuyện thì cứ đi, để chúng tôi tự nhiên là được." Dương Minh cười ha hả.
Chờ gã kia đi rồi Phác Đại Ngưu mới biến sắc nói: "Lão Lệ, có sự tình gì xin cứ nói."
"Ha ha, kỳ thật dù người anh em kia nghe cũng không sao, chuyện này vốn không phải bí ẩn gì." Dương Minh cười mỉm: "Đại Ngưu. Lần này tôi đi Meillat chính là đi tìm Hắc Ưng bang tính sổ!"
"Anh . . Muốn đối phó Hắc Ưng bang?" Phác Đại Ngưu thất thanh kêu lên! Trong mắt hắn thì chi nhánh Kim Ưng bang đã khá lợi hại, không ngờ Dương Minh dám tới tổng đàn Hắc Ưng Bang.
"Sao, Đại Ngưu huynh không tin lời tại hạ?" Dương Minh cười nhạt một tiếng.
"Không phải!" Phác Đại Ngưu sao có dám làm của người của Tôn thúc bất mãn? Hắn lắc đầu nói: "Chỉ là điều này ngoài sự tưởng tượng của tôi, nên tạm thời có chút thất thố."
"Ha ha, Đại Ngưu. Hiện tại tôi muốn chúc mừng anh, sau này bến tàu này sẽ là thiên hạ của anh. Hiện Kim Ưng bang đã xong đời."
"Xong đời?" Phác Đại Ngưu ngày càng rõ ràng chân tướng, Dương Minh muốn đi tìm Hắc Ưng tính sổ thì sao có thể buông tha chi nhánh là Kim Ưng bang? Hiện tại chính miệng Dương Minh nói ra hắn mới dám tin.
Lại thấy Dương Minh cười khẽ: "Rất nhanh Đại Ngưu huynh sẽ nhận được tin tức thôi"
Đúng như vậy, lời hắn vừa dứt thì ngoài phòng truyền tới tiếng bước chân dồn dập, đồng thời thanh âm của gã đeo kính vang lên: "Ngưu Ca, đã xảy ra chuyện!"
Sau khi thấy bộ dáng hoảng hốt của tên kia, thần sắc Phác Đại Ngưu đại biến. Tùy tiện xông vào là không hợp quy tắc nên chắc chắn phải có đại sự gì mới xảy ra.
"Chuyện gì? La hoảng cái gì?" Phác Đại Ngưu nghiêm sắc mặt nói. Thấy bộ dáng bí hiểm của Dương Minh, hắn đã tin tới bảy tám phần.
"Phù…Ngưu Ca, xảy ra chuyện lớn! Là tổng đà Kim Ưng Bang bị cháy!" Trung niên đeo kính sau khi chạy vào trong, thần sắc khẩn trương xen dẫn một tia vui sướng:
"Xe cứu hỏa đã tới nhưng theo các huynh đệ trên bến tàu hồi báo, trụ sở Kim Ưng Bang đã cháy sạch không còn . . Còn đám người bên trong chỉ sợ. . ."
"Ồ? Thật sao?" Phác Đại Ngưu kinh nghi bất định nhìn gã, tin tức này đối với hắn mà nói quả thực là hảo sự vô cùng lớn.
"Không sai, tuy tôi chưa tự mình tới xem nhưng thanh âm xe cứu hỏa ở ngoài cửa rất rõ ràng! Lần này Kim Ưng bang xem như xui xẻo, hắc hắc, cháy sạch sành sanh!"
"Sao lại cháy?" Phác Đại Ngưu hỏi gã trung niên mà mắt lại liếc qua Dương Minh một cái.
"Không cần đoán, chính tôi phóng hỏa trước khi tới nơi này" Dương Minh thản nhiên nói.
"Lão Lệ, thật là anh làm sao?" Phác Đại Ngưu nghe chính miệng Dương Minh thừa nhận mà còn chưa tin hẳn.
Dương Minh gật đầu: "Ta tới đó tìm hiểu tin tức một chút. Nhân tiện đem đám người bên trong thủ tiêu, sau đó dùng một mồi lửa đốt nhà."
"Thủ tiêu sạch!" Phác Đại Ngưu mở trừng mắt, không thể tin nhìn Dương Minh:
"Lão Lệ, rốt cuộc anh là ai? Toàn bộ đều thủ tiêu? Đám người Kim Ưng bang đều là hảo thủ, lại có súng…"
"Súng sao? tôi cũng nhặt được vài cái, nhân đây tặng cho anh dùng chơi" . Dương Minh tùy tiện lấy ra một cái túi nilon màu đen giao cho Phác Đại Ngưu, đương nhiên bên trong là súng hắn thu được ở Kim Ưng bang.
"Tặng cho tôi? !" Phác Đại Ngưu nhất thời mở to mắt, vẻ mặt kinh ngạc lẫn hưng phấn: "Lão Lệ, anh nói thật hả?"
Dương Minh nhún vai: "Anh xem đi, Thứ này với tôi vốn vô dụng, tôi đã tính lát nữa đem quẳng hết xuống biển."
"Lão Lệ, thực ra anh là cao nhân phương nào!?" Phác Đại Ngưu kích động tiếp nhận, ngữ điệu có chút thay đổi: "Người do Tôn Tam thúc giới thiệu quả nhiên vô cùng hào phóng, đều là người cực tốt a!"
Dương Minh nhìn hắn, Phác Đại Ngưu này cũng rất thành thực! Chỉ thấy hắn đem cái túi mở quan sát một lát, từ bên trong lấy khẩu súng của Locke Minkhôngwski ra: "Đây là khẩu Colt 45 nòng chế thời cổ, thật sự là đồ tốt a!"
Nói xong hắn đem trước mắt thưởng thức ngắm nghía một hồi, thậm chí còn không kìm lòng được hôn một cái!
Thấy thế Dương Minh có chút hãi hùng, lúc trước cầm thứ này hắn thiếu chút nữa buồn nôn mà hiện tại Phác Đại Ngưu lại có thể dùng miệng. . . Dương Minh thật sự là bội phục vô cùng, không hổ kêu là Phác Đại Ngưu, thật sự là Đại Ngưu a, Đúng là trâu bò siêu cấp mà!
Dương Minh do dự một chút nói: "Được rồi, Đại Ngưu, mấy thứ này sắp tới hiện chưa nên dùng, tránh có người nhận ra là vật của Kim Ưng bang."
"Tôi hiểu, tôi hiểu! Lão Lệ, anh yên tâm đi, cho dù có người nhận ra tôi cũng tuyệt đối không để phiền đến anh!" Phác Đại Ngưu vỗ ngực đảm bảo, sau đó vừa nhìn gã đeo kính: "Mày thì thế nào?"
"Ngưu Ca, Lệ tiên sinh, em nãy giờ cũng không biết gì hết!" Gã đeo kính nhanh chóng đảm bảo.
Dương Minh mỉm cười, vốn không phải sợ hai người này lộ ra mà hắn chỉ muốn họ Phác cất nó đi cho lẹ. Chỉ thấy Phác Đại Ngưu cẩn thận giao cái túi lại cho gã đeo kính đem đi rồi mới cẩn thận hạ thanh âm: "Lệ tiên sinh, ngài nói là từ Tùng Giang tới vì vụ bắt cóc kia, chẳng lẽ có liên quan cảnh sát?"
"Anh hoài nghi tôi là cảnh sát Tùng Giang?" Đột nhiên Dương Minh cười như không phải cười nhìn Phác Đại Ngưu.
"… Lệ tiên sinh, ngài đừng nóng giận, coi như tôi chưa nói gì!" Phác Đại Ngưu thấy vẻ mặt của Dương Minh bỗng nhiên rùng mình, biết đã hỏi đến chuyện không nên hỏi!
Nghĩ đến thủ đoạn của Dương Minh, trong khoảnh khắc mà cả đám người Kim Ưng Bang đều biến thành ma quỷ, trụ sở cũng bị đốt thành tro tàn, trong lòng họ Ngưu càng thêm hốt hoảng!
Dương Minh nếu là cảnh sát có thủ đoạn độc ác vi phạm pháp luật như thế, không chừng làm ra cái chuyện giết người diệt khẩu cũng nên.
Nhìn bộ dáng lo sợ của đối phương, Dương Minh dở khóc dở cười lắc đầu:
"Lệ tiên sinh? Đại Ngưu huynh không phải luôn luôn gọi tôi lão Lệ sao? Sao lại thay đổi như vậy?"
"Điều này… lão Lệ huynh, nếu chuyện này có bí ẩn tôi cũng không dám nghe." Phác Đại Ngưu vội vàng giải thích nói.
"Đây có gì bí ẩn đâu?" Dương Minh cười cười: "Đại Ngưu, tôi không phải cảnh sát Tùng Giang, mà chính là người thân của hai cô gái nọ, lần này tôi tới chính là muốn cứu hai người trở về."
Sau này cứu được hai nàng, lúc trở lại Trung Hoa vẫn cần nhờ thế lực của Phác Đại Ngưu, dứt khoát nên nói thẳng ra cho hắn biết.
"Thì ra là thế, là tôi quá lo lắng rồi." Phác Đại Ngưu thở dài nhẹ nhõm một hơi nhưng trong lòng còn sợ hãi nói:
"Bất kể thế nào, lão Lệ huynh vẫn có đại ân với chúng tôi! Không dấu anh, chúng tôi không phải là không đối phó nổi Kim Ưng bang. Chỉ vì bọn họ có chỗ dựa quá vững chắc. Chúng tôi không dám đắc tội mà nhiều chuyện chỉ có thể nén giận. Lần này, lão Lệ huynh gián tiếp trợ giúp. Anh yên tâm, hiện tại tôi sẽ dốc toàn lực giúp đỡ."
Ngày đêm đó một con thuyền đánh cá lẳng lặng rời bến cảng, tiến nhập cảnh nội nước Nga.
"Lệ ca, phía trước chính là bến tàu Meillat, bất quá tôi chưa từng đi qua nên không dám tùy tiện hành động!" Vừa lên tiếng chính là gã đàn ông đeo kính, hiện là hắn hộ tống Dương Minh quá cảnh. Nếu không phải Phác Đại Ngưu còn bận nhiều chuyện quan trọng thì hắn đã đích thân đi chuyến này.
Bất quá theo hăn nói, gã đeo kính này tuyệt đối tin cậy, Dương Minh có việc gì cứ thoải mái phân phó.
"Phía trước là đâu?" Dương Minh nhìn ánh đèn điện rực rỡ phía xa khẽ cau mày như có suy tính gì. Khoảng cách tới thị trấn Meillat rất gần, ngồi thuyền không đến một giờ là tới. Chẳng trách Hắc Ưng bang coi trọng hải trình này như thế, chỉ cần khống chế tốt thì việc vận chuyển ma túy quả thực nhanh chóng.
"Dạ, phía trước chính là cảng Meillat." Gã đàn ông đeo kính cung kính nói: "Lệ ca, ngài xem chúng ta tìm một nơi gần đây cập bến hay là trực tiếp chạy tới?"
"Đều không cần!" Dương Minh khoát tay áo, rất nhanh từ trong ba lô lấy ra một bộ bơi mặc vào người: "Kính Mắt, tôi bơi qua là được, cậu về trước đi."
Thông qua nói chuyện Dương Minh biết gã trung niên này mang biệt danh là Kính Mắt.
"Bơi? Trong thời tiết lạnh như lúc này…" Gã đeo kính nhảy dựng lên: "Lệ ca, hay là chúng ta đi tới phía trước thêm một chút?"
"Không cần, ta sợ điều này sẽ khiến đám người bên kia chú ý" Dương Minh lắc đầu nói: "Hiện đã thuộc phạm vi khống chế của Hắc Ưng Bang, tạm thời ta không muốn đả thảo kinh xà."
"Được rồi" Kính Mắt thấy Dương Minh kiên quyết đành nói: "Như vậy tôi về trước. Lệ ca, xong chuyện thì liên hệ, tôi lại đến đón ngài."
"Tốt!" Dương Minh vỗ vai Kính Mắt rồi xoay người nhảy vào trong làn nước, trong nháy mắt thân hình biến mất trong bóng đêm đen tuyền.
Gã đeo kính thở dài, do dự trong chốc lát cuối cùng móc di động ra bấm bấm một hồi, lát sau nói vào điện thoại: "Victor De Ruff, là ta, họ Lệ cự tuyệt hai đề nghị kia mà lựa chọn phương pháp bơi qua, anh ở bên kia chú ý một chút."
Điện thoại bên kia không biết nói điều gì đó, gã đeo kính nói" Biết rồi" sau đó vội vàng cúp máy.
"Mày vừa gọi cho ai vậy?" Một thanh âm lạnh lùng vang lên phía sau khiến gã đeo kính nhất thời sởn tóc gáy, bàn tay run lên đánh rơi cả di động xuống thuyền!

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1427


Báo Lỗi Truyện
Chương 1427/2205