Chương 1426:


"Mày đã biết thì nói nhanh" . Dương Minh quát hỏi hắn.
"Không phải. . . Ý của em là nói, em biết anh dám giết em. . ." . Vẻ mặt của Minkhôngwski đau khổ: "Quả thực là em không biết hai người phụ nữ kia hiện ở đâu. . ."
Dương Minh nhất thời dở khóc dở cười: "Mày không biết sao? Tên Khào ca dưới nhà đã nói cho tao biết, hôm qua bọn hắn đã giao người cho mày!"
"Đúng vậy, nhưng tối qua Hắc Ưng bang đã phái người đến đem đi, hiện em thật không biết mà!"
Lập tức Dương Minh lâm vào trầm tư, xem ra Locke Minkhôngwski không dám gạt hắn, Hai người Trần Mộng Nghiên đã bị mang đi.
"Em cũng làm việc theo ý cấp trên. Hiện tại đã nói toàn bộ sự thật cho anh, anh có thể để em đi bệnh viện cứu chữa được chưa? Nửa người dưới của em nếu chậm chữa trị chỉ sợ là hỏng mất"
Dương Minh ngạc nhiên nhìn Locke Minkhôngwski. Tên biến thái này đúng có lối suy nghĩ không giống người thường. Đến nước này rồi mà còn muốn bệnh viện cứu chữa? Hắn cũng thật quá ngây thơ rồi!
"Mau nói tin tức về Hắc Ưng bang cho tao. Tổng bộ cùng với phạm vi thế lực ở nơi nào?" Dương Minh không quan tâm tới thỉnh cầu của Locke Minkhôngwski tiếp tục hỏi.
"Anh có thể để em đi bệnh viện rồi em sẽ nói cho anh được không!" Locke Minkhôngwski biết Dương Minh không phải cảnh sát thì ý niệm chống cự đã tan biến, thành thật khai báo chính là con đường sống duy nhất của hắn.
"Mày cho rằng có tư cách mặc cả với tao sao?" Dương Minh hừ một tiếng, cười như không cười nhìn Locke Minkhôngwski: "Tao không là thủ hạ của mày, sao tao phải đưa mày đi bệnh viện?"
"A…Được rồi!" Locke Minkhôngwski cũng không muốn chọc giận ma vương giết người không ghê tay này. Hiện thân thể đau nhức vô cùng nhưng vẫn không đáng sợ bằng cái chết.
"Em nói…Hắc Ưng bang là một bang phái của nước Nga gần biên giới Trung Quốc lấy buôn lậu ma túy là chính, em chỉ là một thành viên bậc trung trong bang phái nên chuyện cơ mật biết không nhiều. Sau này lại bị cắt cử đến nơi đây phụ tá cho thiếu chủ Nicolas Coloski." Locke Minkhôngwski nhăn mặt nén đau mở miệng: "Bất quá Hắc Ưng bang hiện giờ phát triển đến độ nào, em cũng không rõ lắm."
"Mẹ mày, đừng nói nhảm nữa, mau trả lời câu hỏi của tao!" Dương Minh trừng mắt nhìn Locke Minkhôngwski một cái.
"Vâng. . ." Locke Minkhôngwski hoảng sợ vội vàng nói: "Tổng bộ Hắc Ưng bang nằm ở thị trấn Meillat, quy mô bang phái chỉ thuộc hạng trung bình, có hơn một trăm thành viên, trong đó có năm thành viên cấp cao. Còn bọn đệ tử ở ngoài rất nhiều, bọn này thường mở cửa hàng trá hình cung cấp ma túy. Hiện tại quy mô phát triển lớn tới đâu em cũng không rõ nữa, hơn mười năm nay em chưa trở về."
Dương Minh gật đầu: "Tổng bộ Hắc Ưng bang cụ thể là ở nơi nào?"
"Tại phía bắc bến tàu trấn Meillat, núp dưới vỏ một công ty xuất nhập khẩu hàng hóa tên là Công ty quốc tế Bắc Hải. Trên thực tế ngầm mua bán dược phẩm vi phạm lệnh cấm cùng ma túy. Người đứng đầu công ty, cha của Nicolas Coloski lại có một thân phận khác chính là nghị sĩ trấn Meillat, bình thường hắn làm việc công tại công sở nằm trên đại lộ Clutter. Nhưng chỉ e hiện giờ đã biến đổi…" Locke Minkhôngwski hơn mười năm chưa về trấn Meillat, những tin tức đương nhiên hắn cũng không nắm chắc còn chính xác hay không.
"Được rồi, thế kẻ hôm qua tới mang Trần Mộng Nghiên đi là ai?"
"Người này em quen biết đã lâu, hàng hóa tới từ bên kia đều là do hắn phụ trách." Locke Minkhôngwski nói: "Tên thật của hắn em cũng không rõ nhưng mọi người trong bang phái chúng ta vẫn gọi hắn là Lake."
"Lake?"
"Đúng vậy, hắn đã hơn bốn mươi tuổi thân hình mập mạp, bị một vết đao chém dài còn để lại sẹo dọc theo mí mắt." Minkhôngwski kể lại: "Nghe nói trước kia hắn là cướp biển, về sau được bang chủ thu phục đảm đương nhiệm vụ chuyển hàng trên biển đã từ mười năm nay"
"Mày có tấm hình nào của hắn không?" Dương Minh hỏi.
"Cái này. . . không có" Minkhôngwski lắc lắc đầu: "Anh dzai cũng biết chúng em rất kiêng kỵ lưu lại chứng cớ, chúng em chưa bao giờ thám thính đối phương. Ví như hắn chỉ biết là em gọi là Locke nhưng không biết tên họ thật của em."
"Chúng mày cũng cẩn thận đấy." Dương Minh có chút kinh ngạc nhìn Minkhôngwski này.
"Đây là quy củ của bang chủ, tất cả mọi người phải tuân thủ." Minkhôngwski có chút ngượng ngùng trả lời.
"Vấn đề cuối cùng, mày liên lạc với Lake như thế nào? Thời gian hắn chuyển hàng tới đây tiếp theo là ngày nào?" Dương Minh hỏi.
"Liên lạc trực tiếp với hắn thì em không biết, tất cả mọi chuyện em đều thông qua tổng bộ Hắc Ưng bang. Sau đó Lake trực tiếp tới gặp em." Minkhôngwski lắc lắc đầu: "Hơn nữa mỗi lần liên lạc chúng em đều sử dụng số điện thoại khác nhau, phòng ngừa khi một bên có chuyện thì bên kia cũng không bị lộ."
"Mày đã biết phương thức liên lạc với Hắc Ưng bang, bọn hắn không sợ mày tiết lộ điều này sao?" Dương Minh có chút kỳ quái hỏi.
"Điều này thì không sợ, dù sao Hắc Ưng bang là ở tại thị trấn Meillat. Cảnh sát Tùng Giang có tra ra địa chỉ bên đó thì cũng không làm gì được." Minkhôngwski giải thích.
"Tốt, tao còn phải kiểm tra lời mày nói có thật hay không." Chỉ thấy Dương Minh tay giơ lên điểm nhanh mấy huyệt đạo trên người Minkhôngwski.
"Anh dzai… anh vừa làm gì em? Ối…trên người của em sao vậy? Giống như có vạn con sâu con kiến đang cắn xé thế này. Mau dừng lại…A A." Nhất thời cả người Minkhôngwski co rút lại, toàn thân đau đớn la hoảng đòi cứu mạng.
"Tao hỏi lại mày một lần, chuyện mày nói có thật hay không?"
"Lời em nói đều là thật. Đại hiệp, anh mau giải trừ cấm chế cho em, em rất thống khổ. . ." Minkhôngwski lăn lộn trên giường: "Em thật sự không lừa anh, chi bằng anh giết em đi …A .a em chịu không nổi. . ."
Nghe lời hắn Dương Minh có chút buồn cười. Đại hiệp? Cấm chế? Không ngờ hắn còn đọc cả tiểu thuyết tiên hiệp của Trung Hoa nữa cơ đấy.
"Em muốn chết, giết em đi. . . Em xin anh. . Боже мой….a" Sắc mặt Minkhôngwski trắng bệch, thì thào cả những từ tiếng Nga khó hiểu.
"Được rồi, như mày mong muốn." Dương Minh duỗi tay điểm vào cổ Minkhôngwski, chỉ thấy thân hình hắn co rút một hồi, sau đó duỗi ra nằm thẳng đơ trên giường không bao giờ động đậy nữa.
Dương Minh tuy chưa tự thể nghiệm mùi vị bị điểm huyệt nhưng là trải qua nhiều lần sử dụng, hắn biết người bị điểm huyệt quả thực sống không bằng chết, vậy còn dám dấu diếm cái gì sao? Nhìn những cái xác hắn khẽ thở dài lấy di động ra gọi cho Hạ Băng Bạc.
"Dương Minh, thế nào rồi?" Hạ Băng Bạc đối với chuyện của Trần Mộng Nghiên rất lưu tâm. Đối với hắn Dương Minh là một nhân tài hữu dụng, hắn không cho phép Dương Minh xuất hiện bất cứ sơ xuất gì. Khi nghe tin Hắc Ưng bang bắt cóc Trần Mộng Nghiên, Hạ Băng Bạc giận tím mặt muốn dẫn đặc công tới nước Nga trực tiếp tiêu diệt bang phái này. Nhưng Dương Minh lại từ chối, lý do rất đơn giản là thù này hắn muốn tự báo. Hạ Băng Bạc nghe xong đành phải đồng ý nhưng ra điều kiện là Dương Minh không được làm bừa, nhất định phải liên hệ cùng hắn.
"Tôi đang ở bên Hải thị nơi Kim Ưng Bang, đây là một chi nhánh của Hắc Ưng Bang trong nước chúng ta, toàn bộ đám ở đây tôi đã xử lý! Giờ tôi sẽ đi thị trấn Meillat nơi có tổng bộ Hắc Ưng bang. Còn nhờ anh giải quyết hậu quả nơi này."
"Được rồi, bất quá anh đi nước Nga phải chú ý an toàn." Hạ Băng Bạc dặn dò: "Chuyện còn lại cứ để tôi xử lý cho"
"Hảo, có gì tôi liên hệ lại sau." Dương Minh cúp điện thoại. Đi xuống lầu lấy một thùng xăng rải khắp nhà. châm một mồi lửa rồi rút đi.
Tại một chỗ hoang vắng hắn dừng bước, cơ thể bỗng nhiên co rút. Không ngờ bộ dáng từ một thanh niên nhất thời biến thành một người trung niên.
Dị năng này là Dương Minh biết được từ Tô Nhã, bộ kính mắt thần kỳ sau khi dung hợp cùng thân thể khiến hắn có thêm một dị năng, chính là biến ảo ra bộ dáng kẻ khác.
Dương Minh có thể biến ảo thành bất luận kẻ nào. Tuy nhiên sự tình khẩn cấp mới phải thi triển ra.
Trong nước Dương Minh cũng không cần kiêng dè, cho dù xảy ra chuyện gì cũng có Hạ Băng Bạc giải quyết hậu quả. Còn khi xuất cảnh thì phải cẩn thận. Hắn cũng không muốn ảnh chân dung lại xuất hiện trên lệnh truy nã quốc tế.
Hài lòng nhìn tướng mạo của mình trong gương, Dương Minh rảo bước nhanh hơn.
Tại bến tàu phía tây, trong một cửa hàng tạp hóa có một gã đàn ông đeo kính khoảng ba mươi tuổi đang ngồi xem báo. Dương Minh đẩy cửa vào, hắn liếc mắt một cái rồi tiếp tục ngồi xem.
"Cậu là người của Phác Xà Đầu?" Dương Minh thấy trong này không có ai, nhẹ giọng dò hỏi.
Gã kia nghe xong cầm trong tờ báo để xuống, rất nhanh ngẩng đầu lên: "Ai giới thiệu anh tới?"
"Đông Hải Tôn Tam thúc." Dương Minh thản nhiên nói. Người kia gật đầu đánh giá Dương Minh vài lần rồi hỏi nhỏ: "Lệ tiên sinh?"
"Đúng, tôi là Lệ Mộc Dịch." Dương Minh gật đầu từ trong lòng ngực lấy ra tấm Card, đưa cho người đàn ông kia.
Người kia nhận lấy, cẩn thận xem xét ký hiệu trên đó một hồi sau đó gật đầu: "Nếu là Tôn Tam thúc giới thiệu thì anh không cần khách khí! Lão đại Ngưu Ca của chúng tôi vốn nợ ân tình của Tôn Tam thúc, chuyện của Tam thúc cũng xem như như chuyện của chúng tôi!"
"Cảm ơn!" Dương Minh nhẹ nhàng thở ra. Hiện tại hắn muốn mau chóng nhập cảnh trái phép đến nước Nga. Bang phái này là tổ chức nhập cư trái phép. Ngưu Ca trong miệng hắn tự nhiên là Phác Đầu Xà Phác Đại Ngưu.
Bạo Tam Lập vốn không quen biết tiểu bang phái này, còn Tôn Tam vốn quen cả biết tam giáo cửu lưu hắc đạo. Năm trước Tôn Tam từng trợ giúp Phác Đại Ngưu một lần.
"Lệ tiên sinh, mời đi gặp Ngưu Ca." Lúc này gã trung niên trở nên cung kính dị thường dẫn đường. Sau tiệm tạp hóa Dương Minh gặp một gã đàn ông râu quai nón, thân hình cao lớn thô kệch. vừa nhìn đã biết xuất thân là anh chị, Dương Minh từ Tôn Tam thúc đã biết hắn chính Phác Đại Ngưu.
"Ngưu Ca!" Dương Minh nhập gia tùy tục chào một tiếng.
"Vị này chính là Lệ tiên sinh sao!" Phác Đại Ngưu khoát tay cười nói: "Cái gì mà Ngưu ca, ngài là người Tôn Tam thúc giới thiệu tới thì tôi sao dám lỗ mãng, cứ gọi tôi một tiếng Đại Ngưu là được!"
"Được rồi Đại Ngưu. Tôi cũng không khách khí. Vậy anh cũng đừng gọi tôi là Lệ tiên sinh gì đó, cứ gọi là lão Lệ!"
Thấy Phác Đại Ngưu không câu nệ tiểu tiết Dương Minh cũng sảng khoái cười đáp lời.
"Hảo, lão Lệ!" Phác Đại Ngưu cười ha hả nói: "Xem ra lão Lệ cũng rất sảng khoái, nghe Tôn Tam thúc nói anh muốn đi nước Nga?"
"Ừ, lần này tôi muốn tới thị trấn Meillat. Không biết có thuyền trực tiếp tới đó?"
"Thuyền thì chỉ là vấn đề nhỏ, Tôn Tam thúc đã giới thiệu tôi sẽ cấp cho anh một chiếc" Phác Đại Ngưu do dự một chút nói: "Vấn đề là ở chỗ, thị trấn Meillat này hơi khó nhập cảnh!"
"Ồ? sao vậy?" Dương Minh có chút nghi ngờ: "Meillat đó chẳng phải là một bến cảng sao? Chẳng lẽ bên đó cảnh sát tuần tra nghiêm ngặt?"
"Cũng không phải!" Phác Đại Ngưu khoát tay áo nói: "Thị trấn Meillat là vốn thuộc phạm vi Kim Ưng bang khống chế, không cho phép những tiểu bang phái như chúng tôi làm ăn ở đó. ."

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1426


Báo Lỗi Truyện
Chương 1426/2205