Chương 1425:


"Mày nói sao?" Dương Minh bĩu môi, tự nhiên không tin tưởng tên Khào ca nham hiểm này.
"Dạ, sát thủ đại gia, chúng tôi cũng là bất đắc dĩ thôi ạ. Nơi này là biên cảnh nên thế lực Hắc Ưng bang sớm lan rộng tới đây. Nếu không làm tay chân cho bọn họ thì không còn đường sống" Khào ca thấy Dương Minh chưa hạ thủ, nhất thời còn hy vọng sống vội vàng giải thích.
"Bất đắc dĩ?" Dương Minh cười lạnh một tiếng: "Toàn bộ chúng mày bị bắt buộc làm chó săn cho Hắc Ưng Bang? Nói thế thì những người ở trấn này nếu không dốc sức cho Hắc Ưng bang thì đều chết hết không có chỗ chôn sao?"
"Điều này…" Khào ca bất mãn những đành câm nín, điều Dương Minh nói chỉ đúng với dân thường. Còn loại xã hội đen như hắn nếu không đi nhờ vả Hắc Ưng bang thì sống được sao?
"Hiện tại tao hỏi mấy vấn đề, nếu trả lời mà để tao không hài lòng. Hậu quả mày biết rồi đó." Dương Minh hiện không còn tâm tư cùng Khào ca nói nhảm, lão quỷ da trắng trên lầu kia không biết tính cảnh giác kém tới mức nào? Thủ hạ đã bị thủ tiêu mà hắn vẫn còn tâm tư chơi gái, là gan cũng không nhỏ a!
Dương Minh hướng mắt trần nhà, bọn kia vẫn còn đang hú hí trên đó. Hai ả kia dùng ngôn ngữ gì đó, hình như là từ nước ngoài đến đây, với hai gái điếm này thì cũng không cần thương xót.
"Sát thủ đại gia, ngài yên tâm, tôi vốn không thật lòng trung thành với Hắc Ưng bang, dấu ngài đối với tôi không chút ích lợi. Tôi cũng không có nghĩa vụ giữ bí mật cho bọn hắn!" Khào ca vội vàng quyết tâm đáp.
"Ừ, thế ngày hôm qua bắt hai cô bé là có những kẻ nào tham gia?" Dương Minh tương đối hài lòng về thái độ của Khào ca. Nếu tên này mà cứng đầu thì lại phải mất công điểm huyệt khiến hắn phải thành thật trả lời.
"Do tôi dẫn đầu, còn có mấy người bọn chúng." Khào ca dùng ngón tay chỉ những kẻ đang trên mặt đất.
"Sao cảnh sát cùng nhân chứng nói chỉ có bốn người?" Dương Minh nhíu mày, ánh mắt sắc bén nhìn Khào ca.
"Sát thủ đại gia tôi không dám lừa ngài a. Lúc ấy thằng Trọc vẫn ở trên xe, còn xuống hành sự chỉ có bốn người!" Khào ca sợ Dương Minh không tin vội vàng giải thích.
"Ra là như vậy, vậy mày nói tiếp đi." Dương Minh hỏi: "Chúng mày đã đưa hai người kia tới đâu?"
"Đầu tiên là mang về đây…" Khào ca cẩn thận nói" Rồi chúng tôi giao cho Locke Minkhôngwski. Kế tiếp là chuyện của hắn, chúng tôi chỉ là chó săn cho hắn mà thôi …"
"Locke Minkhôngwski là ai?" Dương Minh mơ hồ đoán Locke Minkhôngwski chính là gã da trắng trên lầu sao?
"Hắn ở trên lầu, là phó bang chủ Kim Ưng bang." Khào ca vội vàng nói.
"Phó bang chủ? Thế còn thân phận của Nicolas Coloski?" Dương Minh gật đầu tiếp tục truy hỏi.
"Dạ, hắn là bang chủ của Kim Ưng bang này, cũng là con trai độc nhất của bang chủ Hắc Ưng bang!" Khào ca không dám giấu diếm cẩn thận nói.
"Thì ra là thế, chúng mày đã làm gì hai cô gái kia…?" Nói đến đây ánh mắt của Dương Minh lóe ra sát khí.
"Không có, không có!" Khào ca lắc đầu thùi thụi liên tục phủ nhận: "Chúng tôi sao dám làm bậy. Phó bang chủ nói hai vị tiểu thư nọ dùng để trao đổi con tin, chúng ta nào dám động tay động chân!"
Dương Minh nghe xong nhất thời nhẹ nhõm thở ra một hơi. Hắn sợ nhất chính là Trần Mộng Nghiên bị vũ nhục. Còn về Victoria, nếu có người dám đối dám bất lợi, xem chừng đã bị cô nàng thủ tiêu.
"Mày còn biết những gì?"
"Sát thủ đại gia, tôi đã nói hết, bọn tôi vốn là hạng tép riu, không phải nhân vật quan trọng, xin ngài đừng xử tôi." Khào ca liên tục cầu xin, bốn cái xác còn nằm đó. Dù hắn có gan lớn tới cỡ nào cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.
"Hảo, nếu như vậy để tao tiễn mày lên đường xuống đó đánh bài tiếp với bọn kia." Dương Minh khoát tay, chuẩn bị giải quyết hắn.
"Sát thủ đại gia! Không phải người đáp ứng không giết tôi sao?" Khào ca vô cùng hoảng sợ cả kinh kêu lên: "Sát thủ đại gia, ngài đại nhân đại lượng nhất ngôn cửu đỉnh, sao có thể lừa một nhân vật nhỏ như tôi?"
"Tao lừa mày khi nào?" Dương Minh có chút khinh thường nói: "Mày đáng để ta lừa sao? Tao nói là nếu để tao không hài lòng thì tao sẽ chậm rãi tra tấn cho đến khi mày khai thật thì thôi. Còn nếu làm tao hài lòng thì tao sẽ cho mày một cái chết thống khoái."
Khào ca nghe xong trên mặt lộ vẻ tuyệt vọng, bất quá mở to hai mắt kêu lớn lên: "Phó bang chủ Locke Minkhôngwski có sát thủ tìm tới cửa, chạy mau… A…"
Dương Minh vỗ nhanh vào đỉnh đầu Khào ca. Cả người hắn nhất thời co rút lại, rồi thất khiếu chảy máu nằm thẳng cẳng trên mặt đất, một mạng ô hô ai tai!
"Mày chết không oan, thằng Hán gian! trước khi chết vẫn còn làm chó săn trung thành báo động cho ông chủ!" Dương Minh nhìn xác Khào ca miệt thị nói.
Có điều khi Dương Minh nhìn lên, thì Locke Minkhôngwski vẫn đang thi triển công phu dâm tặc cùng hai ả gái làng chơi kia. Chuyện dưới này dường như không biết gì. Dương Minh lắc đầu bước qua mấy các xác lên lầu. Hai lầu này chênh cao rất lớn, cuối lầu một còn chất đầy hàng nên Locke Minkhôngwski nghe không được ở dưới là bình thường. Tên này thật quá mất cảnh giác. Nicolas Coloski đã bị bắt mà tên này còn tự tin đến mức hắn sẽ không tiết lộ nơi này cho cảnh sát sao?
Dương Minh bước chầm chậm đi lên cầu thang, rồi đưa tay gõ cửa phòng ở lầu hai.
"Gõ cái gì! Không phải tao đã nói không có đại sự thì đừng làm phiền sao!" Trong phòng thanh âm Hán ngữ của Locke Minkhôngwski, tuy ngòng ngọng nhưng cũng nghe được bập bõm!
Dương Minh nâng lên chân đạp một cước vào cánh cửa, cạnh dưới của nó bay tới trực tiếp đập vào gáy một ả gái điếm đang úp mặt vào giữa háng Locke Minkhôngwski. Ả này còn không hiểu sao mà chết, theo phản xạ có điều kiện hàm răng cắn lại.
Á…Locke Minkhôngwski hét thảm một tiếng, biến thành một gã thái giám quốc tế.
Ả gái điếm còn lại vô cùng hoảng sợ theo bản năng định kêu lên. Một thanh phi đao từ ống tay áo Dương Minh đã bay tới cứa xoẹt qua yết hầu ả, thân hình trần như nhộng cùng bộ ngực vĩ đại của ả đập thẳng xuống mặt Locke Minkhôngwski.
"Thằng nào! Посетите матери бровь." Lúc này Locke Minkhôngwski bất chấp sự đau đớn kéo quần nhảy dựng lên quát, kèm theo tiếng Nga theo bản năng.
"Súng lục ở kia kìa!" Dương Minh thấy hắn luống cuống tay chân sờ soạng trên giường thì lắc đầu. Thằng Tây vô dụng này mà cũng làm Phó bang chủ sao? Thủ hạ của hắn còn mạnh hơn nhiều, tối thiểu Khào ca còn có thể rút súng còn Locke Minkhôngwski này thì để súng ở đâu cũng chả rõ.
Cũng khó trách tên phó bang chủ Kim Ưng bang này vốn xa hoa dâm dật, Bang chủ đi vắng thì hắn phải chơi gái một phen cho thích. Phía dưới có một đám thủ hạ gác cửa nên hắn tự nhiên không đề phòng, sớm mất đi sự cảnh giác.
"Mày. mày nói biết súng ở đâu?" Động tác Locke Minkhôngwski nhất thời cứng đờ, kinh dị nhìn đối phương. Lúc này Dương Minh thật sự hết chỗ nói, còn tưởng Locke Minkhôngwski là đại cao thủ từ nước Nga tới, xem ra lúc này xuất thủ đối phó chỉ là bẩn tay.
"Súng của mày rơi vào giữa khe giường mé bên cái tủ." Dương Minh nhún vai nhắc nhở hắn.
"A!" Locke Minkhôngwski cả kinh đột nhiên nhớ lại, khi trước đang cuộc vui thì thiếu mất cái Toys nên hắn và hai em kia lấy súng để chơi, sau đó không biết quẳng nơi đâu. Hiện tại được nhắc nhở như vậy, mới biết được không cẩn thận rơi vào trong khe giường. Bất quá hắn cũng không dám lại lấy súng.
"Mày là ai?" Locke Minkhôngwski hoảng sợ nhìn Dương Minh, lúc này cơn đau cũng khiến tỉnh táo trở lại, đối phương nhấc tay đã thủ tiêu hai người. Như vậy chỉ sợ chưa kịp lấy súng đã bị đối phương hạ sát.
"Mày cũng thông minh đó, nếu tới lấy súng thì chỉ sợ cánh tay của mày đã không còn." Dương Minh cười lạnh tới phía trước đạp Locke Minkhôngwski văng ra giường, đưa tay vào cái khe giường lấy khẩu súng. Bất quá trên này còn dính những chất nhờn của nữ nhân khiến hắn buồn nôn. Lập tức nghĩ tới cây súng này từng sử dụng để thọc vào… Ghê tởm! Mẹ tên Locke Minkhôngwski biến thái này! Dương Minh giận dữ hung hăng cắm thẳng khẩu súng vào mồm hắn, sau đó tùy tay ném nó ra sau.
Dương Minh cũng không sợ lưu lại vân tay ở nơi đây. Lấy thân phận đặc biệt của hắn, sau này Hạ Băng Bạc tới đương nhiên sẽ xóa dấu vết.
Bị Dương Minh vũ nhục Locke Minkhôngwski cũng không dám phản ứng. Tuy rằng nơi hạ bộ đang đau đớn khó chịu nhưng cũng không dám có động tác gì đành ngồi phịch xuống giường.
"Trần Mộng Nghiên hiện đang ở đâu?" Dương Minh với trên bàn một cái khăn lạnh, xé vỏ ra lau tay rồi hỏi.
"Trần Mộng Nghiên!?" Locke Minkhôngwski sửng sốt liền nhớ ra! Chính là cô bé dùng để đến trao đổi Nicolas Coloski, nhưng do ngôn ngữ bất đồng một lúc sau hắn mới có phản ứng:
"Tao biết rầu, thì ra mày là cảnh sát Tùng Giang! Làm sao mày có thể không tuân thủ pháp luật như thế? Coi như mày hoài nghi tao thì cũng không thể làm việc phạm pháp thế này, tao sẽ báo lên thượng cấp khiển trách mày!"
"Thật ngại a, tao vốn không phải cảnh sát Tùng Giang, lão tử là bạn trai Trần Mộng Nghiên!" Dương Minh lạnh lùng dập tắt ảo tưởng của Locke Minkhôngwski.
"Mày. mày là bạn trai của cô bé kia? Tao không tin, điều này sao có thể?"
"Tin hay không tùy mày, éo quan hệ đến tao." Dương Minh bĩu môi: "Hiện tại Trần Mộng Nghiên ở đâu, tao hy vọng mày nghĩ cho kỹ rồi hãy trả lời!"
"Tao … tao không biết!" Locke Minkhôngwski do dự một chút rồi lắc đầu khiến Dương Minh có chút ngạc nhiên, không nghĩ tới này tên này cũng lì lợm a, có lẽ đây là ưu điểm của hắn so với Khào ca.
"Mày nên biết tao đã giết sạch đám ở dưới nhà cùng hai ả kia, đừng tưởng rằng ta không dám giết mày." Dương Minh lãnh đạm nói.
"Em. em biết!" Locke Minkhôngwski vội vàng nói. Dương Minh nghe thế thì có chút ngạc nhiên. Hắn đang tính dùng tới một chút thủ đoạn, tên này lại chịu nói ra rồi sao?

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1425


Báo Lỗi Truyện
Chương 1425/2205