Chương 1417:


"Lưu lại tên này hậu hoạn vô cùng, tất nhiên cháu sẽ không bỏ qua rồi." Dương Minh cười nói nhưng trong lòng lại thầm than, phiền toái nhỏ được giải quyết nhưng chỉ sợ lại mang đến một đại phiền toái khác. Thế lực Trung tâm gì gì đó sau lưng Jetson chỉ e không đơn giản.
Trung tâm có thể chế tạo người máy Jetson mạnh như Kẻ Hủy Diệt này thì đương nhiên để dùng cho mưu đồ nào đó. Dương Minh đã thủ tiêu hắn khiến trung tâm không hận hắn mới là lạ. Tuy vậy Dương Minh đoán rằng chế tạo được một người máy công nghệ cao như Jetson phải tốn rất nhiều nhân lực cùng tiền vốn. Dương Minh cũng không nói cho Vương Tung Sơn khiến lão thêm phiền não. Hiện tại toàn bộ đương sự biết chuyện đều đã bị thủ tiêu. Tốt nhất là bí mật này cứ để mình hắn biết.
"Dương Minh, xem ra chú thật sự là nhìn nhầm, cháu còn lợi hại hơn lão gia hỏa Phương Thiên kia rất nhiều a!" Vương Tung Sơn hít sâu một hơi nói.
"Chú Vương nói đùa rồi, công phu của cháu vốn là do sư phụ một tay dạy dỗ, thời gian tập huấn khi trước tại gia tộc Hồ Điệp cháu cũng học được rất nhiều" Dương Minh cười nói, nếu Vương Tung Sơn là bố vợ tương lai thì trước mặt lão hắn đương nhiên phải khiêm tốn một chút. Về công phu vuốt mông ngựa thì Dương Minh cũng nào kém ai.
"Trường giang sóng sau sô sóng trước. Đúng là hậu sinh khả úy mà!" Vương Tung Sơn cảm thán một tiếng rồi lại có chút kỳ quái hỏi: "Đúng rồi, Jetson đã chết rồi nhưng Dương Minh tiểu hữu cháu còn gây ra vụ nổ kia làm gì? Đây không phải thừa sao? Ngược lại không phải khiến bọn chúng chú ý sao!"
"Chú Vương gọi cháu là Dương Minh tiểu hữu thật khiến cháu ngượng quá." Dương Minh cười nói: "Ông bà già ở nhà vẫn gọi cháu là Đại Minh."
"Ha ha, được rồi từ này ta sẽ gọi cháu là Đại Minh giống như ba mẹ cháu vậy." Vương Tung Sơn gật đầu thản nhiên nói: "Mà cháu cũng đừng gọi ta là chú Vương nữa, con đã cùng Yên Yên đính hôn thì cũng nên gọi là ta một tiếng ông già vợ mới phải!"
Dương Minh vui vẻ nói: "Vậy sau này con sẽ gọi người là nhạc phụ đại nhân."
"Đại nhân cái gì. . .ha ha" Vương Tung Sơn cười to khoát tay áo nói: "Được rồi không nói chuyện này nữa, hãy nói vì sao con gây ra vụ nổ lớn kia?"
"Nổ lớn, ha ha. . . Bất quá là đem toàn bộ người của gia tộc Lancer nổ cho tan xác pháo mà thôi." Dương Minh thản nhiên nói: "Nếu không diệt cỏ tận gốc chẳng lẽ còn để bọn hắn ngày sau lớn lên đi báo thù chúng ta sao?"
"Toàn bộ là sao? Chẳng lẽ Thomas cùng Keweitan đều đã chết?" Trong lòng Vương Tung Sơn rùng mình, lão thật không ngờ Dương Minh đã đem người gia tộc Lance nổ cho chết sạch.
"Thomas, Keweitan, Greenwich cùng Gould đều được con cho đi đoàn tụ dưới suối vàng rồi" Lúc này âm thanh Dương Minh thản nhiên nhẹ nhàng như lấy đồ trong túi: "Còn những người khác thì con trực tiếp cho ăn một quả rốc két nổ chết sạch."
"Cái gì! Đều chết hết!" Vương Tung Sơn là gia chủ gia tộc Hồ Điệp, một siêu cấp sát thủ lãnh huyết nhưng khi nghe Dương Minh diệt sạch người gia tộc Lancer thì không khỏi thầm rúng động! Nhớ bộ dạng xấu hổ đỏ mặt của Dương Minh mấy ngày trước khi Vương Nhược Thủy tìm hắn tỷ thí, thật không ngờ hắn lại là hạng người quyết đoán máu lạnh đến vậy.
"Nhạc phụ, người chết vô đối chứng, kẻ khác có hoài nghi thì cũng chẳng làm gì được chúng ta." Dương Minh cẩn thận nói: "Gia tộc Lancer vốn là một đại gia tộc, tối này chết nhiều người như vậy thì lực lượng chính của chúng đã bị tiêu diệt, sau này còn lấy ai mà ra mặt báo thù cho gia tộc này nữa."
"Con nói có lý!" Vương Tung Sơn gật đầu, Dương Minh tàn khốc như thế là sợ sau này lưu lại hậu hoạn cho gia tộc Hồ Điệp: "Song ta vẫn không hiểu, lực lượng chủ chốt của bọn này sao lại tụ tập ở một chỗ để con cho một phát chết sạch như thế?"
"Ha ha" Dương Minh mỉm cười nói: "Nhắc tới cũng vô tình, gã Jetson đó rất tự cao, sau khi có được tin tức con tới giải cứu nhạc phụ thì hắn bảo gia tộc Lancer chuẩn bị đại tiệc chúc mừng, đợi sau khi làm thịt con thì bọn chúng chúc mừng một phen."
"Sao bọn chúng biết con sẽ đến? Chẳng lẽ tin tức đã bị lộ?" Vương Tung Sơn nghe tới đây thì sững sờ, điều này đối với gia tộc quả thật nguy hiểm.
Dương Minh cười khổ nói: "Bên trong gia tộc chúng ta có tay chân của gia tộc Douglas cài vào, tin tức của con lọt vào tai bọn chúng, sau đó gia tộc này lại bắn tin đến gia tộc Lancer!"
"Thì ra là thế!" Vương Tung Sơn gật đầu nói: "Lần này trở về nhất quyết ta phải thanh lọc nhân sự trong gia tộc, bằng không sau này chúng có thể phá hỏng đại sự của chúng ta bất cứ lúc nào!"
"Việc này nhạc phụ đại nhân cũng không cần lo lắng, gia tộc Lancer đã bị xóa sổ thì gia tộc Douglas chắc sẽ hoang mang vô cùng, con đoán lần này trở về chỉ sợ không cần nhạc phụ động thủ, bọn chúng sẽ truyền lệnh cho tay chân rút lui." Dương Minh cười nói: "Bọn chúng đương nhiên không ngốc sẽ đoán ra đây là chúng ta làm."
Vương Tung Sơn cũng gật đầu đồng ý.
"Đúng là ý trời, gia tộc Lancer từng huy hoàng một thời mà nay đã tan thành mây khói, vài năm sau còn có ai nhớ đến gia tộc này đây?" Vương Tung Sơn có chút cảm khái nói: "Thế sự vô thường, có nhân ắt có quả."
Hai người vừa đi vừa nói rất nhanh ra khỏi trang viện Lancer tới thị trấn nhỏ, một lát sau truyền đến tiếng còi xe cảnh sát hú inh ỏi. Là người hầu gia tộc Lancer đã báo cảnh sát. Dương Minh tin tưởng cảnh sát địa phương dù hoài nghi gia tộc Hồ Điệp thì cũng chẳng dám làm gì, có gia tộc Buffon tạo áp lực thì có ai dám nguyện ý đối đầu với gia tộc Buffon đây?
Dương Minh lấy một chiếc xe chạy đường trường ở gần trấn nhỏ chở Vương Tung Sơn biến mất giữa bóng đêm.
Tại gia tộc Hồ Điệp, từ sau khi Dương Minh đi không khí trở nên trầm lặng.
Hiện tại Phương Thiên, Vương Nhược Thủy, Vương Tiếu Yên cùng Mộc quản gia đang ngồi trong phòng lớn. Cơm trưa cùng bữa tối của bọn họ đều kêu người hầu trong gia tộc dọn tới, bốn người chỉ ăn qua loa vài miếng.
Đối với thực lực của Dương Minh, Phương Thiên cùng Vương Tiếu Yên đều biết rõ nên không dám hy vọng lớn. Vương Tung Sơn đã bị bắt, Dương Minh còn có thể tốt hơn sao?
Vương Tiếu Yên lo lắng cho sự an nguy của cha mà cũng không muốn Dương Minh xảy ra chuyện, lúc này nàng chỉ có thể thầm cầu nguyện cho hai người bình an trở về.
"Yên Yên, bữa trưa cháu đã không đụng đũa, bây giờ mà còn thế là không được, như vậy không tốt cho sức khỏe!" Vương Nhược Thủy khuyên nhủ cháu gái.
"Cháu không đói." Vương Tiếu Yên gượng cười một chút nói: "Mọi người ăn đi, không có tin tức của ảnh, cháu nuốt không vô. . ."
Vương Nhược Thủy thở dài cũng không khuyên nữa. Lúc này nàng cũng đang lo lắng cho an nguy của Vương Tung Sơn. Tâm tư Mộc quản gia cũng không khác lắm, vì sự an nguy của Vương Tung Sơn hay là hạnh phúc của đại tiểu thư, lão đương nhiên không muốn Dương Minh xảy ra chuyện.
"Còn chưa có tin tức gì sao?" Mộc quản gia bấm điện thoại gọi cho gã đệ tử trực ban phụ trách tình báo hỏi.
"Không có." Trực ban đệ tử nói: "Người của ta đã chờ ở quốc lộ trấn Gaara, chỉ cần thấy xe của Dương Minh tiên sinh sẽ lập tức hồi báo."
Mộc quản gia thở dài, do không có tình báo tại gia tộc Lancer nên gia tộc Hồ Điệp đành ở quốc lộ chờ đợi.
"Chúng ta đành phải chờ thôi" Mộc quản gia nhìn sang Vương Tiếu yên gượng cười nói: "Mọi người muốn xem tivi xem tối nay có gì hay không."
"TV có cái gì hay đâu. . ." Vương Tiếu Yên lắc đầu không hứng thú mà Phương Thiên cùng Vương Nhược Thủy cũng thờ ơ.
Bất quá Mộc quản gia muốn thay đổi không khí bèn mở TV, bên trong đang trình diễn một bộ phim truyền hình nhưng chẳng ai có tâm tư mà xem. Lão đành tùy tiện bấm sang một kênh tin tức.
"Sau đây là một tin tức quan trọng, tối hai mươi tại gia tộc Lancer ở trấn Ô Đình phát sinh một vụ nổ lớn khiến nhiều người tử vong, hiện nguyên nhân cùng số người chết đang được cảnh sát địa phương khẩn trương điều tra làm rõ!"
Trong phòng vừa nghe đến gia tộc Lancer, mọi người lập tức tập trung tinh thần hướng về TV. Sau khi nghe xong thì sắc mặt cả kinh!
Đương nhiên vụ nổ trên có liên quan đến Dương Minh. Không biết lúc này hắn cùng Vương Tung Sơn có an toàn hay không?
"Không biết Dương Minh có cứu được Vương lão đầu không, mà không rõ nó có trốn ra được không. ." Ánh mắt Phương Thiên gắt gao nhìn chằm chằm màn hình TV hy vọng có thể nhìn ra manh mối gì.
"Hy vọng hai người có thể bình an trở về. . ." Vương Nhược Thủy nói.
Cốc cốc cốc… Đột nhiên tiếng gõ cửa mạnh và dồn dập cắt đứt sự nghị luận mọi người.
"Là ai?" Mộc quản gia nhíu mày hỏi, là ai gõ cửa đây? Đệ tử cùng người hầu có việc muốn vào sẽ phải liên lạc qua điện thoại không dám tùy tiện gõ cửa.
"Là tôi, Buffon, có tin tức trọng yếu mau mở cửa." Một thanh âm truyền vào mang theo vẻ hưng phấn.
Chân mày đang cau chặt của Mộc quản gia lập tức giãn ra, lão đứng dậy mở cửa cho Buffon tiến vào: "Có tin tốt lành!"
"Cái gì?" Mọi người sửng sốt sau đó nhìn lão Buffon không chớp mắt. Sau khi Dương Minh rời đi hắn luôn chú ý an nguy của sư phụ, ở trong phòng khách không ngừng đón nghe điện thoại.
Vương Tiếu Yên cũng hắn vào trong này song lão Buffon lại từ chối, nghĩ là một người ngoài ở bên trong này thì có chút bất tiện.
Đối với thái độ lão Buffon Vương Tiếu Yên rất vui mừng, xem ra hắn thật sự rất kính trọng cùng lo lắng cho Dương Minh.
"Lão Buffon, có tin tốt lành sao?" Vương Tiếu Yên biết hắn không bao giờ ăn nói hàm hồ nên vội lên tiếng hỏi.
"Sư nương, sư tổ…" Lão Buffon vấn an mọi người đó sau mới nói" Sư nương, từ cục cảnh sát trấn Ô Đình tôi đã nhận được tin tức chính xác. Trong thi thể đám người gia tộc Lancer không có nhân dạng xa lạ, cho nên. . ."
"Nghĩa là Dương Minh cùng cha ta bình an vô sự sao?" Vương Tiếu Yên nghe xong trong mắt xẹt qua một tia hưng phấn cùng vui sướng.
"Hắc hắc, hẳn là như vậy!" Lão Buffon cười hì hì nói: "Sư nương! sư phụ ta cũng thực quá bá đạo! Cảnh sát bên đó đã xác nhận người chết toàn bộ đều là gia tộc Lancer, trong đó có gia chủ Keweitan, trưởng lão Thomas, Cable Ranked, Clough cùng với một đám con cháu trong gia tộc, toàn bộ chết hết sạch, ha ha!"
"Cái gì? Toàn bộ đã chết?" Vương Tiếu Yên kinh ngạc ngẩng đầu, không thể tưởng tượng nổi nhìn lão Buffon tựa hồ chưa tin lời hắn.
"Diệt tộc?" Phương Thiên cũng nhấp nha nhấp nhổm cái mông! Lão biết rõ thực lực Dương Minh, sao hắn có thể nhanh chóng diệt tộc gia tộc Lancer như vậy? Sự tình này cũng quá kinh hãi à!
"Không hổ là sư phụ a, so với Vương sư tổ thì đỉnh cấp hơn a! Gia tộc Lancer từ nay về sau tan thành gạch vụn!" Lão Buffon vốn thông thạo văn hóa Hoa Hạ, Hán ngữ dùng cũng rất chuẩn, một người mới học thì sẽ không dùng từ Đỉnh cấp.
Lúc này mọi người thở ra nhẹ nhõm rồi đưa mắt nhìn nhau! Theo lời lão Buffon Dương Minh thật sự rất đỉnh cấp, thật là một siêu cấp mãnh nhân trực tiếp tiêu diệt cả nhà địch nhân!
"Chuyện lần này có gây động tĩnh lớn hay không?" Sau khi hưng phấn đi qua Mộc quản gia đã khôi phục bình tĩnh: "Tuy rằng Dương Minh cùng gia chủ không có khả năng lưu lại chứng cớ nhưng ân oán giữa ta và bọn họ xã hội thượng lưu đều biết, cảnh sát đương nhiên hoài nghi chúng ta."
Nhất thời mọi người lại lâm vào trầm tư, gia tộc Hồ Điệp tuy là gia tộc sát thủ không thuộc sự quản lý của pháp luật địa phương, nhưng lần này là cả một gia tộc khác bị chết, nếu các gia tộc khác thấy môi hở răng lạnh cùng đâm đơn gây áp lực lên cục cảnh sát thì tình cảnh gia tộc Hồ Điệp cũng sẽ không dễ chịu gì.
"Điều này có gì phải lo lắng?" Lão Buffon nghe xong thì mỉm cười nói: "Xin các vị cứ yên tâm, tôi sớm đã sớm thương thuyết cùng cục cảnh sát, chuyện này sẽ coi như là một tai nạn, sau này ai dám tìm sư phụ cùng gia tộc Hồ Điệp chứ?"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1417


Báo Lỗi Truyện
Chương 1417/2205