Chương 1414:


"Yên tâm đi chú hai, Dương Minh tất nhiên chết chắc. Hắn tuyệt chạy không thoát khỏi bàn tay anh họ Jetson!" Trong lòng Keweitan cũng hận Dương Minh vô cùng. Cái chết của Gould khiến sự tình trở nên phức tạp, hiện hắn không biết làm thế nào để xúc tiến mối quan hệ với Thomas trở nên gắn bó hơn.
"Tất nhiên. . . Hừ, nếu hắn chết thì ta cũng không bỏ qua!" Thomas hung tợn nói: "Ta muốn đem xác hắn treo tại trước cửa gia tộc để thị chúng, cho kẻ khác biết kết cục của những kẻ dám đắc tội với gia tộc Lancer chúng ta!"
"Điều này là đương nhiên…" Keweitan gật đầu đồng ý.
Trong xã hội thượng lưu các đại gia tộc có thực lực kinh người thường áp đảo cả pháp luật. Gia tộc Lancer là nơi lãnh địa tư nhân, kẻ dám xông vào thì chủ nhân có quyền hạn xử trí tuyệt đối. Đem thi thể treo tại cửa tuy vô nhân đạo nhưng cũng không ai dám tới bắt bẻ. Nhất là thực lực gia tộc Lancer đang cường đại vô tiền khoáng hậu, có ai nguyện trêu chọc vào tổ kiến lửa này? Keweitan còn có ý giết gà răn khỉ với những kẻ khác.
"Gia chủ, ngài có thể nói với Mr. Jetson châm chước cho Dương Minh sống thêm một chút được không? Ta muốn tự tay đâm thằng giặc này để báo thù rửa hận đứa cháu Gould của ta!"
"…Được" Keweitan do dự một chút, tuy làm phiền anh họ thì không ổn lắm nhưng lúc này hắn đang muốn lấy lòng Thomas, để lão thoải mái báo thù thì lão mới thành tâm phụ tá hắn, vị trí gia chủ càng lúc càng ổn.
"Gia chủ, đã làm phiền ngài. Những lời ta vừa hứa khi trước nhất quyết không nuốt lời!" Thomas đảm bảo với Keweitan.
"Được rồi" Keweitan thở dài cầm điện thoại trên tay bấm nút sau đó nói: "Anh họ Jetson, em là Keweitan đây, có sự tình nhỏ đành phiền anh một chút, tên Dương Minh kia còn sống không? Hắn vẫn còn chút hữu dụng với chúng ta. . ."
Keweitan biết Jetson tuyệt đối sẽ giữ thể diện cho hắn, khi trước anh họ nhận lời mời trở về trợ giúp hắn đã nói lên tâm ý của người, xuất phát từ sự tôn kính hắn luôn dùng giọng điệu khách khí. Nhưng hắn lẳng lặng chờ một lúc cũng không thấy trong điện thoại truyền ra bất kỳ thanh âm nào.
"Jetson? Anh đang ở đâu? Có nghe em nói gì không?" Keweitan có chút ngạc nhiên nói tiếp vào điện thoại. Bất quá đợi một lúc lâu điện thoại vẫn không có bất cứ động tĩnh gì khiến hắn nhất thời nhíu mày.
"Gia chủ, Mr. Jetson tức giận rồi sao? Nếu như thế thì thôi cũng được…" Thomas tuy rất muốn tự tay đâm Dương Minh nhưng nếu không thể cưỡng cầu cũng đành thôi.
"Chắc không phải. Mặc dù vẻ ngoài anh họ lạnh lùng nhưng không phải là người không hiểu đạo lý, hơn nữa cũng rất nể mặt tôi. . ." Keweitan nói: "Có lẽ anh họ không đem theo điện thoại trên người."
Đến nước này Thomas đành gật đầu im lặng.
"Các ngươi hy vọng ta còn sống sao?" Đột nhiên một âm thanh lạnh như băng truyền tới khiến trong lòng Keweitan cùng Thomas rùng mình: "Xem ra ta không làm các ngươi phải thất vọng."
"Ngươi là ai?" Keweitan cảnh giác nhìn qua khắp nơi nhưng không hề thấy một bóng người! Âm thanh này rất xa lạ, hắn chưa từng nghe qua, đương nhiên cũng không phải người trong gia tộc Lancer vì bọn họ sao dám nói chuyện hỗn láo với hắn như vậy.
"Ta là ai? Không phải khi nãy hai ngươi đang nói về ta sao? Sao lại nhanh quên như vậy?" Người mở miệng đương nhiên là Dương Minh, sau khi dùng mưu hạ Jetson khi thấy tiếng người hắn liền lén tới đây, kết quả là nghe đám kia đang nói chuyện.
"Ngươi là Dương Minh?" Thomas hoảng sợ hỏi một câu, đồng thời trên mặt hiện ra vẻ hận thù, hai con mắt đảo gắt gao tìm nơi phát ra âm thanh nhưng không nhận ra.
"Xem ra hai vị còn chưa quên tên tại hạ" Dương Minh cười một chút nói.
"Anh họ Jetson đi nơi nào rồi? Sao lại không đuổi giết tên tiểu tử này?" Keweitan lầm bầm nói, hắn không thể ngờ Jetson đã thành dung dịch thép nóng chảy mà chỉ nghĩ anh họ đang có chuyện trọng yếu gì khác.
"Giả thần giả quỷ như vậy thì tính là cái đếk gì, có gan thì ra đây chơi một tí!" Thomas căn bản là không coi Dương Minh vào đâu.
Tuy rằng đối phương có thể xử lý Gould nhưng lão cũng biết đứa cháu mình chưa từng luyện qua võ nghệ. Còn những hộ vệ nơi đây đều là cao thủ được bí mật huấn luyện ra. Lão tin rằng chỉ cần Dương Minh dám xuất hiện thì sẽ bị lão băm vằm ra.
"Ờ… ra thì ra" Dương Minh không thèm để ý khinh miệt nói rồi từ trong một bụi cây tối đi ra trước mặt đám người gia tộc Lancer.
"Bắt lấy hắn!" Thomas há mồm gầm vang vẫy tay cho đội hộ vệ phía sau xông tới vây Dương Minh lại.
"Ài, mặc dù biết cũng là vì chén cơm nhưng chỉ tiếc các ngươi lại làm tay sai cho những người này!" Dương Minh lắc đầu có chút tiếc hận nói: "Một khi đã như vậy thực xin lỗi!"
"Phải cẩn thận một chút! Tiểu tử này có thể khó giải quyết!" Keweitan cũng biết Dương Minh là đệ tử của Vua sát thủ nên không dám xem thường nhắc nhở một câu.
"Gia chủ, chỉ là thằng nhóc miệng còn hôi sữa, không cần cẩn thận như vậy." Thomas lại cười nói: "Thật đúng lúc, ta muốn bắt tiểu tử này!"
"Ừm" Keweitan gật đầu, ánh mắt chăm chăm nhìn vào giữa đám người, những hộ vệ này là do Thomas đào tạo nên hắn không rõ thực lực của bọn chúng. Khi nào còn chưa bắt được Dương Minh thì hắn sẽ không mất cảnh giác.
Dương Minh quan sát đám nhân thủ được gọi là tinh anh do gia tộc Lancer huấn luyện ra. Chỉ thấy trên người bọn chúng chồng chất sơ hở khiến hắn khẽ thở dài một hơi, mấy tên ăn hại này chẳng qua là đến nạp mạng, khác hẳn với tên Jetson khó chơi kia. Trong lòng Dương Minh có cảm giác dở khóc dở cười!
Nhưng lúc này không phải thời khắc đồng cảm gì đó, bọn người này nếu lựa chọn làm môn hạ gia tộc Lancer thì chắc hai tay đã nhúng chàm. Dương Minh tùy tiện điểm ra mấy chỉ vào tử huyệt của những kẻ gần hắn nhất. Tức thời những người này không kịp rú một tiếng trên mặt đất, gần một nửa hộ vệ thi nhau cưỡi hạc đi chầu ông bà ông vải.
Nhìn thấy Dương Minh mới phất tay đã hạ bảy tám người, vẻ mặt đám hộ vệ lộ vẻ vô cùng hoảng sợ! Bọn này mọi khi đều được Keweitan sai đi ăn hiếp người khác. Đập phá cửa hàng hay đánh đập người của gia tộc khác chính là sở trường của bọn hắn. Khi trước bọn hắn còn khinh thường Dương Minh, không ngờ đối phương là gốc rạ cứng khó nhằn mà bọn hắn lại như mấy con bò già sứt răng!
Còn chưa kịp xuất thủ mà đã tổn hại nhiều người như vậy! Mắt thấy những đồng đội mấy ngày trước còn cùng đi cướp bóc đốt phá khắp nơi, buổi tối còn cùng đi bar đi sàn uống rượu chơi gái thả phanh, nay tất cả đều thành xác chết khiến những kẻ còn lại rúng động!
Trong cổ họng của gã hộ vệ đội đội trưởng Sant đắng ngắt nuốt nước bọt ừng ực, cảm thấy rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan! Gia chủ có lệnh thì không thể lùi bước nhưng đối thủ trước mặt thực sự quá kinh khủng! Sant cảm thấy da đầu ngứa ngáy, trong lòng rõ ràng xông lên cũng chỉ là chịu chết mà thôi!
Sant có thể nhìn ra thực tế trước mắt thì Keweitan cùng Thomas tự nhiên cũng có thể nhìn ra!
Lúc này Thomas càng hoảng sợ đến cực điểm! Lão không thể ngời tới thân thủ Dương Minh lại khủng bố như thế, mới phất tay mà đã giết nhiều người như vậy.
"Mau dùng súng đối phó hắn!" Chỉ nghe Keweitan vội vàng nhắc nhở, lực lương bảo vệ gia tộc chết nhiều như vậy khiến trong lòng hắn thầm tiếc không ít.
"Bảo toàn thực lực, nghe lệnh gia chủ không cần dùng tay!" Thomas cũng vội nhắc nhở, lão cũng không hy vọng lực lượng do lão bồi dưỡng toàn bộ ngã xuống.
Song Keweitan và Thomas vẫn la chậm một bước, hơn chục người còn lại gồm cả Sant còn chưa kịp rút súng đã bị Dương Minh đánh ngã trên mặt đất.
Nếu ngay từ đầu bọn này dùng súng thì Dương Minh muốn giết bọn hắn cũng mất chút khí lực, ít nhất cũng phải mất một số phi châm. Hiện tại có trách thì trách Keweitan cùng Thomas quá coi thường hắn, đã đem hai mươi đệ tử tinh nhuệ trong gia tộc toàn bộ hy sinh.
"Thật sự có lỗi, ta xuất thủ quá nhanh không thể dừng được. . ." Dương Minh nhún vai hướng sang Keweitan cùng Thomas xin lỗi cười nói: "Bọn hắn còn chưa kịp lao tới đã nằm xuống. . ."
"Ngươi …" Lúc này trong lòng Thomas vừa giận vừa sợ. Dương Minh rõ ràng là được tiện nghi nên khoe mẽ. Lúc trước lão vội vàng nên không mang theo vũ khí gì.
Song Keweitan có đeo bên hông một khẩu Colt M4A1, Gia tộc Lancer buôn bán vũ khí đạn dược nên hắn sở hữu khẩu súng được mệnh danh là" Kẻ muôn mặt" này cũng bình thường. Keweitan lợi dụng thời gian Thomas mở miệng đã duỗi tay đi sờ vào khẩu Colt M4A1 trên hông.
"Tốt nhất là ngươi không nên hành động thiếu suy nghĩ, có như vậy mới có thể sống lâu thêm một chút." Dương Minh có dị năng thấu thị thì sao không rõ hành động của Keweitan? Hắn cười lạnh nhắc nhở một câu mà phi châm trong phút chốc đã trượt đến giữa khe ngón ngón trỏ và ngón giữa.
Quả nhiên Keweitan khẽ giật mình, động tác nhất thời ngừng trệ, bàn tay phải sờ đến túi quần cũng không dám động đậy.
"Sống lâu một khắc, khẩu khí của ngươi không nhỏ a?" Keweitan hừ lạnh một tiếng chột dạ nói, chứng kiến thân thủ quỉ dị của Dương Minh khiến hắn cũng sợ đến sắp vỡ mật.
"Khẩu khí nhỏ hay không ngươi cứ thử chẳng phải sẽ biết sao?" Dương Minh thản nhiên nói: "Đúng rồi, sau khi thử xong ngươi đã là một người chết. Có biết hay không cũng không sao."
"Dương Minh, ngươi đừng tưởng rằng thân thủ của ngươi lợi hại." Không hổ là gia chủ gia tộc Lancer, Keweitan trấn tĩnh lại từ cơn sợ hãi hừ lạnh nói: "Nếu anh họ Jetson không rời khỏi nơi này thì ngươi còn có thể đứng ở chỗ này sao? Thức thời chịu trói thì ta sẽ tha cho một mạng. Lát nữa anh họ trở về mà phát hiện ngươi dám bất lợi với ta. Ngài sẽ xóa sổ cả nhà ngươi với gia tộc Hồ Điệp! Đừng cho là ta doạ nạt ngươi, ngươi nghĩ thân thủ của ngươi với Vương Tung Sơn ai lợi hại hơn? Đến như Vương Tung Sơn còn là bại tướng dưới tay anh họ, ngươi có thực lực mạnh hơn lão sao?"
"Anh họ Jetson?" Dương Minh lập lại lời Keweitan, trên mặt nhất thời lộ ra vẻ cổ quái!
"Hừ, nói vậy khi trước ngươi đã cùng anh họ giao thủ rồi sao?" Keweitan bắt đầu tưởng rằng Dương Minh e sợ Jetson vì thế liền nói: "Nếu không phải anh họ có chuyện rời đi thì ngươi có thể chạy sao?"
"Hắn có chuyện nên phải rời đi?" Vẻ mặt Dương Minh trở nên càng thêm cổ quái, chẳng lẽ tên gia hỏa Jetson còn chưa chết? Không đúng, rõ ràng hắn đã rơi xuống nồi hơi hóa thành một luồng khói xanh rồi mà!
"Thế nào? Lúc này lựa chọn đầu hàng mới là cử chỉ sáng suốt, hay là ngươi muốn người nhà của gia tộc Hồ Điệp chết sạch!" Keweitan tiếp tục uy hiếp Dương Minh, đối phương không dám động thủ chứng tỏ lời của hắn có tác dụng.
"Sao ngươi biết Jetson có chuyện phải rời khỏi đây?" Dương Minh không thể tin hỏi lại.
"Ta dùng điện thoại liên hệ với anh họ nhưng không được, đang đi bắt ngươi nhưng đột nhiên rời đi chắc chắn là có chuyện quan trọng. Nếu không ngươi còn ở đây mà vênh váo sao!" Keweitan vẫn nghĩ là Jetson sẽ mau chóng quay về nên không hề giấu diếm.
"Thì ra là vậy, ta còn tưởng rằng người chết mà còn có thể mở miệng nói chuyện." Dương Minh gật đầu nói: "Ngươi làm ta sợ muốn chết, cũng không ngại nói cho ngươi biết Jetson đã biến thành một một làn khói xanh, nếu hắn còn có thể mở miệng nói chuyện thì đúng là ngươi đã gặp quỷ!"
"Cái gì, ngươi nói cái gì? Jetson đã chết?" Sắc mặt Keweitan nhất thời đại biến, không thể tưởng tượng nổi, giật mình nhìn Dương Minh: "Không thể, ngươi gạt ta, Anh họ Jetson thần công cái thế thiên hạ vô địch, làm sao có thể bị ngươi đả bại? Thân thủ của ngươi vốn là kém cả Vương Tung Sơn. . ."
"Ai nói cho ngươi là ta không bằng chú Vương?" Dương Minh thản nhiên trả lời." Đó là ngươi tự tưởng tượng chăng?"
"Ta …" Keweitan nhất thời á khẩu, đích xác chuyện này là hắn phán đoán mà thôi: "Vậy sao khi trước không phải là ngươi mà lại là Vương Tung Sơn tới?"
"Nguyên là chúng ta nghĩ giết một kẻ như Gould không cần tốn sức như vậy. Chú Vương tới đây chỉ là muốn cảnh cáo các ngươi. Thật không ngờ các ngươi lại từ cái nơi kêu là trung tâm gì gì đó tìm được một người tới giúp." Dương Minh thản nhiên giải thích: "Thật ra tên Jetson đó rất khó giải quyết nhưng cũng coi như hắn xui xẻo, khi không lại nhảy vào cái nồi hơi đằng kia làm chi, rồi lại bị chết cháy trong nháy mắt."
"Chết cháy dưới . ." Sắc mặt Keweitan vô cùng hoảng sợ! Dương Minh dám đứng ở đây ngang nhiên ăn to nói lớn vậy, lại còn nghênh ngang chưa vội động thủ! Chẳng lẽ Jetson thật sự đã chết rồi?
"Ài" Dương Minh thở dài: "Xem ra võ công cao tới đâu, cũng sợ bị thiêu cháy a!"
"Ngươi biết anh họ tới từ trung tâm mà còn dám hạ tử thủ?" Trong mắt Keweitan rốt cục xẹt qua một tia sợ hãi, là nỗi sợ hãi khi thần chết cùng chiếc lưỡi hái đầy máu tới gõ cửa nhà!
"Trung tâm là nơi nào? Chẳng lẽ rất đặc biệt sao?" Dương Minh lúc trước nghe Jetson nói qua nhưng chưa rõ manh mối gì.
"Hừ, ngươi dám đắc tội với trung tâm thì cứ đợi cả gia tộc bị giết!" Keweitan oán hận nói: "Anh họ rất lợi hại nhưng là sau lưng còn có tiến sĩ Benjamin lợi hại hơn gấp trăm lần, đến lúc ngài tiến sĩ phát hiện Jetson chết thì cũng là ngày tử của ngươi!"
"Tiến sĩ Benjamin?" Lần đầu Dương Minh nghe thấy tên này, lẳng lặng ghi tạc trong lòng. Đã đắc tội với đối phương thì sợ hãi cũng không thể giải quyết việc gì. Ngày sau cần cẩn thận đề phòng một chút.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1414


Báo Lỗi Truyện
Chương 1414/2205