Chương 1411:


- Lại dám uy hiếp ta, xem ai chết trước cho biết!
Trong mắt Gould tràn ngập mong ngóng cùng hưng phấn lên những tia sáng kỳ dị. Mấy ngày trước hắn còn đâu ngờ sự tình sẽ biến đổi nhanh như thế! Bất quá kết cục này với hắn hay đến thập phần viên mãn.
Sau khi chịu nhục ở gia tộc Hồ Điệp hắn vội vàng tìm tới ông ngoại ở gia tộc Lancer hy vọng Thomas có thể giúp hắn trút giận. Gia tộc Lancer liền nhân cơ hội tóm Vương Tung Sơn khiến cho gia tộc Hồ Điệp nhanh chóng như là kiến bò trên chảo nóng.
Bất quá ngày vui ngắn chẳng đầy gang, khi Gould đã nghĩ là gia tộc Hồ Điệp vì lợi ích toàn cục sẽ gả Vương Tiếu Yên cho hắn thì là lúc gia tộc Hồ Điệp công khai quan hệ cùng gia tộc Buffon, mà gia tộc kia thì ở sau lưng bán vũ khí đạn dược cung ứng gia tộc Lancer. Gia tộc Buffon ăn miếng trả miếng trực tiếp ngừng làm ăn khiến gia tộc Lancer nguyên nắm chắc thắng lợi trong tay lập tức trợn tròn mắt!
Biến hóa này tới cũng quá nhanh! Trong nháy mắt gia tộc Hồ Điệp muốn chuyển sang cường thế! Thậm chí phao tin muốn cái đầu của Gould! Điều này khiến hắn sợ muốn vỡ mật, sợ gia tộc Lancer sẽ vì lợi ích mà giao hắn ra!
Tuy rằng Gould là cháu ngoại của gia chủ nhưng hắn cũng biết quy củ tất cả sự tình thì phải đặt lợi ích của gia tộc lên đầu, vì tập thể hy sinh cá nhân. Trong một gia tộc ngoài gia chủ thì các vị trưởng lão cũng có vị trí rất cao, thậm chí liên hợp lại có thể phủ nhận quyết định của gia chủ!
Điều này khiến Gould không khỏi suốt ngày hoang mang, cuối cùng Thomas đành nhượng lại vị trí gia chủ để bảo vệ tính mạng của hắn. Điều này khiến Gould cảm kích rất nhiều nhưng càng lo lắng không thôi, trong lòng đối với Vương Tung Sơn càng thêm hận thấu xương!
Gould cũng không ngốc đã nghĩ được. Vua nào thì thần nấy, có trời mới biết gia chủ mới nhậm chức có trở mặt giao người cho Gia tộc Hồ Điệp hay không? Đến lúc đó chính là bó tay toàn tập a!
Song khi Gould đang hết sức hoảng loạn thì trong gia tộc truyền ra một tin vô cùng tốt! Anh họ của gia chủ mới nhận chức Keweitan đã đến đây! Hơn nữa là một người tới từ" Trung tâm" thần bí, nghe nói người này một thân võ công xuất thần nhập hóa, chính ông ngoại hắn ngay tại đương trường đã chứng kiến Jetson một chưởng đánh nát cái bàn làm bằng đá cẩm thạch trong hội nghị, sau khi Gould đi phòng họp nhìn thấy bàn đá cứng rắn vô cùng đã biến thành đá vụn khiến hắn không khỏi le lưỡi, Một chưởng mà uy lực bực này a? Đây mà còn là người sao?
Sau một hồi phong ba gia tộc Lancer rốt cuộc tìm được một chỗ dựa vững chắc, Gould cũng buông lỏng tâm tình. Có điều hắn vẫn lo sợ là gia tộc Hồ Điệp không sợ thực lực của vị chú Jetson này mà tới đây hạ sát hắn.
Gia tộc Hồ Điệp hình như toàn là sát thủ nên Gould đương nhiên là sợ có người đến ám sát hắn! Cũng may khi đó đêm đó Jetson lại chủ động ở cùng hắn trong một gian phòng khiến Gould vô cùng yên tâm, chỉ cần có đại cao thủ này trấn thủ hắn còn phải sợ cái gì?
Quả nhiên vào lúc ban đêm, Vương Tung Sơn đã bị vị chú họ mới nhận kia đánh đến hoa rơi nước chảy, phải biết rằng đây chính là chưởng môn nhân gia tộc sát thủ mà trước mặt biểu thúc ngay cả lực hoàn thủ đều không có, muốn chạy trốn cũng không thoát khỏi tay Jetson, cuối cùng là ngoan ngoãn thúc thủ chịu trói!
Điều này khiến niềm tin của Gould bành trướng tới cực điểm, thậm chí hắn đã quên mình là một thành viên gia tộc Douglas, trong khoảng thời gian này như là người của gia tộc Lancer oai phong a!
Nghĩ đến mấy ngày nữa hắn có thể phong quang vô hạn cưới Vương Tiếu Yên, khóe miệng Gould xẹt qua một tia cười dâm đãng nhưng trong lòng có chút oán thầm, cũng không biết tên hôn phu của Vương Đại tiểu thư được kêu là Dương Minh đã ăn nằm với nàng hay chưa, tuy rằng số nữ nhân qua bàn tay khá điêu luyện của Gould không đến một trăm thì cũng phải trên tám mươi nhưng Gould không hy vọng nữ nhân của mình bị bàn tay người khác nhúng chàm!
- Bất quá cũng không sao cả, đêm nay Dương Minh đã là một người chết thì ta tính toán với một cái thây ma làm chi?
Gould lầm bầm lắc đầu có chút đắc ý nói.
- Thật đáng tiếc, ta có biến thành một người chết hay không thì chưa thể khẳng định, nhưng chắn chắn ngươi đã là một người chết.
Một thanh âm lạnh lùng vang lên khiến tâm tư Gould nhất thời kinh hãi nhảy dựng lên!
- Ai? Người nào vừa lên tiếng? Gould theo bản năng muốn đi lấy báo nguy khí, song vừa rồi hoa chân múa tay vui sướng hắn đã đem báo nguy khí tùy tiện ném qua một bên trên giường, giờ phút này hắn cuống cuồng muốn tìm lại thì đã muộn. Gould chỉ cảm thấy nơi yết hầu như bị cái gì chích vào còn chưa kịp hiểu chuyện thì đã nằm thẳng cẳng trên giường giống như đang say ngủ.
- Ông vốn muốn tra tấn ngươi một lát nhưng thời gian cấp bách đành tặng ngươi vé một chiều về thẳng chầu ông bà ông vải.
Người tới chính là Dương Minh, khi thấy Gould ở nơi này lảm nhảm như bệnh thần kinh Dương Minh thầm cười lạnh, với thực lực này mà đòi lấy mạng ông à con. Nếu là Kiệt Đặc Sâm thì tai ta còn nghe được.
- Một cây phi châm Bạch Hạt!
Dương Minh thản nhiên nhìn thi thể Gould tiếc hận nói:
- Thật sự là lãng phí a, tài liệu tuy rằng không tính hiếm nhưng thật ra cũng không có nhiều.
Dương Minh lắc lắc đầu, tiếp theo muốn tới chính là căn phòng Vương Tung Sơn bị bỏ tù. Tuy không thể tránh khỏi đối địch với Jetson nhưng Dương Minh chỉ có thể đi từng bước nghĩ từng bước.
Gould chết cũng không có ai biết, lúc trước Keweitan đặc biệt cấp cho mỗi người trong gia tộc rồi một cái báo nguy khí bằng Gps định vị cực nhanh, nếu có biến có thể lập tức nhấn nút báo hiệu.
Có trách thì trách Gould tự đại. Từ sau hôm chứng khiến oai phong của biểu thúc thì khinh suất nên đến lúc chết cũng không kịp dùng. Bất quá Dương Minh cũng không lo lắng điều này, cho dù Gould có cảnh báo được thì Dương Minh không chút do dự đánh chết hắn, thậm chí không chừng không hề cố kỵ tra tấn Gould một lát chờ Jetson tìm tới cửa thì càng tốt.
Lại nói hết sức quen thuộc địa hình trong trang viên nên Dương Minh rất nhanh tiến đến mục tiêu, tuy rằng cước bộ hắn rất nhưng khi còn cách khoảng trăm mét thì Jetson đã cảm ứng được đối phương! Cũng do thính giác linh mẫn dị thường mà hôm trước hắn có thể phát hiện ra Vương Tung Sơn.
- Là Dương Minh sao?
Jetson mở miệng:
- Rốt cuộc ngươi đã tới, không uổng công ta đợi.
Trong lòng Dương Minh rùng mình, đối với cảm giác mẫn tuệ của Jetson rất kinh ngạc! Hắn xuất thân sát thủ, tiếng bước chân tuy kém tuyệt học gia truyền Hồ Điệp Vi Bộ của Vương Tiếu Yên nhưng cũng coi là xuất thần nhập hóa, thậm chí không kinh động một con chim trong bụi cỏ nhưng ở trong này lại bị Jetson cảm ứng được!
Trong lòng hắn có chút tiếc hận khe khẽ thở dài, vốn định thử đánh lén Jetson một lần nhưng hiện tại xem ra thực lực đối phương không phải chuyện chơi!
- Đã để cho ngươi chờ lâu.
Đối phương đã phát hiện Dương Minh tự nhiên cũng không ẩn nấp nữa, từ bên trong một bụi cây đi ra:
- Ngươi là Jetson sao? Anh họ của Keweitan?
- Hừ, tin tức của ngươi cũng nhanh đó.
Jetson không có thừa nhận mà cũng chẳng phủ nhận, hừ lạnh một tiếng tựa hồ khinh thường,
- Nói về xuất sư của ngươi đi, nhìn thân thủ của ngươi không giống như là hạng vô danh. Dương Minh thản nhiên nói:
- Mà ngươi thật muốn xuất đầu cho Gia tộc Lancer sao?
-Bối cảnh của ta tự nhiên không cần phải. nói cho ngươi biết.
Jetson lạnh lùng cười:
- Đêm nay ngươi đã là một người chết, nói với ngươi những điều này thì có ý nghĩa gì.
- Ha ha, ngươi đã chắc ta sẽ biến thành một người chết thì vội làm chi, ta thực không muốn đi đầu thai mà lại không biết kẻ nào đã hạ mình.
Dương Minh ảm đạm cười tựa hồ căn bản không để sinh tử trong lòng.
- Tiểu tử không cần nói khích, muốn tìm hiểu về lai lịch ta sao?
Jetson mặt không đổi sắc nhìn Dương Minh:
- Bất quá nói cho ngươi biết cũng không sao.
Chuyện Jetson đến từ trung tâm cũng không phải là việc gì quá bí ẩn, cho đối thủ làm minh quỷ cũng được. Bên kia Dương Minh vuốt cằm chưa vội động thủ tuy nhiên vẫn đề phòng đối thủ sẽ động thủ trước! Song Jetson căn bản không có ý này. Hắn vốn tự đại tới mức thái quá căn bản là không sợ Dương Minh chạy trốn hay đột nhiên xuất thủ.
- Tiểu tử nghe kỹ, ta đến từ trung tâm một địa phương thần bí mà ngươi căn bản không thể tưởng tượng nổi. Ngươi có chết cũng không ai dám đến đó mà báo thù cho ngươi. Muốn đắc tội với người trong trung tâm!? Thực là quá nhảm nhí.
Jetson nói đến hai chữ trung tâm trong mắt nhất thời hiện ra tia sùng kính.
Trung tâm? Dương Minh mỉm cười kinh ngạc, hắn đương nhiên chưa nghe nói qua chỗ này, cũng không biết nơi này là cái gì, chẳng lẽ là cái tổ chức hoặc là cơ cấu gì đó chăng.
- Trung tâm? Rất lợi hại sao?
Dương Minh nhàn nhạt hỏi.
- Tiểu tử ngu xuẩn.
Jetson lắc lắc đầu tựa hồ khinh thường không cần giải thích thêm:
- Chịu chết đi, quy định của trung tâm là không thể tùy tiện tìm người xuất thủ, song nếu là ngươi tới cửa nạp mạng thì… hắc hắc hắc hắc. . .
Trong lòng Dương Minh rùng mình lập tức vận toàn lực, trên thân Jetson đã tỏa ra sát khí. Song từ lời nói của đối phương hắn đã hiểu, hình như là người trong trung tâm gì đó không thể chủ động tìm người xuất thủ, điều này khiến trong lòng Dương Minh nhẹ nhàng thở ra!
Tuy hắn không biết trung tâm là địa phương quái quỉ nào nhưng nếu là tổ chức khẳng định có rất nhiều người, nếu như hôm nay hắn khờ dại đem Jetson tiêu diệt. Vạn nhất sau này xuất hiện thêm một đại đội Jetson gì gì đó nữa thì thật khó thanh toán, không chỉ thế mà sau này Gia tộc Hồ Điệp cùng Buffon gia tộc xem như kết thêm một đại địch, có thể nói là hậu hoạn vô cùng. Jetson đã nói như thế xem như là một liều thuốc an thần với hắn.
Lúc này trong giữa lòng bàn tay Dương Minh đã dấu một cây phi châm, đây là thủ đoạn ám sát, cho dù là chính diện nghênh địch, Dương Minh cũng nắm chắc cho địch nhân ăn ám khuy như thường!
Dù sao thế giới này đâu phải là thời cổ đại, còn ai dùng ám khí làm gì? Hiện tại trong lúc đánh nhau là phải đề phòng súng ống, mà không ai ngờ còn có kẻ dùng phi châm đả thương người!
Đây cũng là một con bài chưa lật của Dương Minh, sở dĩ hắn có gan tới nơi này đối mặt Jetson là nhờ có phi châm, Dương Minh nắm chắc trăm phần trăm đánh trúng đối phương, trúng một kích trí mạng này thì khẳng định ăn đau khổ không nhỏ.
Mắt thấy thân hình Jetson vừa động từ trên ghế đứng dậy, trong nháy mắt Dương Minh đã nhằm phương vị nơi cổ hắn, phi châm rời khỏi tay trực tiếp bắn về phía đối thủ.
- Hừ. . .
Phi châm xuất tại trên cổ Jetson song không cắm sâu, hắn tùy tiện đưa tay phẩy một cái rớt xuống đất:
- Đồ chơi gì thế này, muỗi đốt Inox à?
Đối phương ăn châm mà không có chuyện gì sao? Lúc phi châm bắn trúng Jetson Dương Minh nhìn rất rõ ràng nên trong lòng đắc ý, chỉ là như thổi hạt bụi mà đã một kích trúng đích. Có điều hiện tại đối phương chẳng hề hấn gì, chẳng lẽ trên cổ hắn có thủ đoạn phòng bị gì sao?
Bất quá Dương Minh còn chưa kịp ngẫm nghĩ thì thân hình Jetson nhanh chóng hướng qua Dương Minh, đôi bàn tay khổng lồ dang da chụp vào hắn!
Trong mắt Dương Minh xẹt qua một tia nghi hoặc. Jetson này không phải võ lâm cao thủ sao? Tuy rằng tốc độ và lực lượng đều rất sắc bén, nhưng cứ ầm ầm như bò tót xông qua thế này thì chả ra chiêu số gì cả, toàn thân nơi nơi đều là sơ hở. Bản lĩnh như vậy lại có thể hạ Vương Tung Sơn? Điều này khiến Dương Minh không thể tưởng tượng nổi.
"Vù!"
Dương Minh đột ngột tung một cước đá vào phần bụng đối phương, đây là một yếu huyệt trên thân thể bất luận nam hay nữ một khi bị giã vào mùi vị tuyệt không dễ chịu! Dương Minh tin tưởng Jetson đành phải tránh né nhưng khi đó thì hắn Dương đã có hậu chiêu!
- Ặc.
Cước trái thành thục đá thẳng vào phần bụng Jetson song trong miệng Dương Minh phát ra một tiếng rên. Bụng đối phương có mặc giáp à? Như thế nào lại cứng rắn như thế? Dương Minh giống như đá vừa đá vào một tảng đá lớn, đau đến muốn gãy xương chân a!
Jetson ăn một cước mà chả xi-nhê, hai tay vẫn đang không ngừng chộp vào Dương Minh! Trên vẻ mặt của hắn ngoại trừ có một tia trào phúng ở, không có bất kỳ cảm giác thống khổ khi ăn cước gì cả!
Nhất thời Dương Minh cực kỳ hoảng sợ, hậu chiêu hoàn toàn mất đi tác dụng, căn bản là không có chỗ mà dùng!
Phản ứng không chậm lưng của Dương Minh uốn lại, cả người cong về sau như con tôm! Bất quá vẫn không thể hoàn toàn tránh được đôi tay to bè của Jetson đang vòng từ bên chộp vào!
- Roạt rít. roạt roạt.
Chỉ cách da thịt có mấy milimet, vai áo Dương Minh đã bị Jetson tóm được, tiếng vải rách tan vang lên nghe ghê cả răng.
Trên đầu Dương Minh nổi hàn khí, nếu vai của hắn bị tóm trúng chẳng phải là da thịt của hắn đã vụn thành chả viên sao? Hoặc là xương bả vai cũng bị bóp nát thành xương hầm trong nồi áp suất!
Khí lực của thằng gia hỏa này như thế nào mà lớn như vậy? Lúc này hai tay Dương Minh chống xuống đất đồng thời chân phải đã rời đất, mà giờ khắc này nửa người trên Jetson vẫn đang hướng theo thế chụp, chân phải Dương Minh trực tiếp như đuôi tôm đá ngược từ dưới định chơi đòn móc hàm đối thủ!
Một cước này cơ hồ Dương Minh đã dùng lực lượng toàn thân, hắn tự tin nếu cho dù đối thủ lợi hại cỡ nào nếu dính cước sẽ bị thương không nhẹ, rất có thể cái đầu cũng bị đá bay như trái mít cũng không chừng!

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1411


Báo Lỗi Truyện
Chương 1411/2205