Chương 1395: Lão Buffon muốn tới


Lời của Kinh Tiểu Lộ, khiến Hứa Tiểu Bân cùng Bạo Tam Lập không thể không gật đầu đồng ý, quả thực nếu như Liễu Họa Mi muốn dùng chuyện này để đả kích Liễu Chiết Nam mà nói, trái lại đó là cơ hôi ngàn năm có một.
Thế nhưng, chuyện này cũng không quan hệ nhiều tới công ty, Liễu Họa Mi căn bản chẳng muốn quản, mặc kệ. Nếu không phải có chứng cớ là đoạn ghi âm phụ trợ, chỉ sợ Liễu Họa Mi sẽ không kiên nhẫn nghe tiếp.
"Mà sau khi tôi đưa ra bản xét nghiệm dấu vân tay, Liễu Họa Mi xác định bản hợp đồng là loại treo đầu dê bán thịt chó, lúc này trong mắt nàng ta mới có oán khí!" Kinh Tiểu Lộ nói: "Là loại oán khí rất nồng đậm, bởi vì phần hợp đồng bị sửa đổi đã triệt để chọc giận nàng, một khi phần hợp đồng này được thực thi, đối với công ty chỉ có trăm hại không có một lợi! Nàng rất rõ ràng, loại hợp đồng bất bình đẳng này, căn bản không cách nào tiếp tục, cho nên mới rất phẫn nộ. Chỉ có ảnh hưởng tới lợi ích của công ty, mới khiến Liễu Họa Mi quan tâm, Kinh Tiểu Lộ đánh giá không có sai, cho dù là đối nghịch với Liễu Chiết Nam, cũng đều là bởi vì lợi ích của công ty, cũng không phải là ân oán cá nhân."
Hứa Tiểu Bân cùng Bạo Tam Lập cũng không khỏi động dung, nếu Liễu Họa Mi quả thật là người như vậy, quả thực thật đáng được kính nể! Tập đoàn Giang Duyên có người cầm lái như vậy, lo gì không thể phát triển thêm? Thế nhưng chỉ sợ ai cũng biết, Liễu Họa Mi muốn nắm hạch tâm quyền lực của tập đoàn Giang Duyên, căn bản là chuyện rất khó khăn.
"Đây cũng là điều tôi muốn xác định, là nguyên nhân mà Liễu Họa Mi có thể trợ giúp chúng ta." Kinh Tiểu Lộ thở phào nhẹ nhõm nói: "Đến hiện tại, xem như tôi mới bình tĩnh được a."
"Nếu không có cô giải thích, tôi còn đang lo lắng đấy." Bạo Tam Lập cũng cười nói: "Tiểu Lộ thật lợi hại!"
Kinh Tiểu Lộ cười khổ một chút, đối với lời tán dương của Bạo Tam Lập, nàng ngược lại không có bao nhiêu cảm giác hưng phấn: "Chỉ cần sau khi Dương ca trở về, biết được chuyện này, không có mắng chúng ta là tốt rồi."
"Đúng vậy, cô trái lại thì dễ nói rồi, Dương ca rất thương hương tiếc ngọc, nhưng còn tôi thì." Bạo Tam Lập cũng cười khổ.
Dương ca? Đây là lần đầu tiên Hứa Tiểu Bân nghe thấy cái tên này, thoạt nhìn ngay cả Bạo Tam Lập cũng thập phần kính sợ? Chẳng lẽ là Dương Minh trong miệng Liễu Ky Phi? Có lẽ là thế, nhưng mà đều là chuyện công ty nhà người ta, hiện tại Hứa Tiểu Bân cũng không phải là người của bọn họ, cho nên không tiện để hỏi.
"Hứa tổng, anh quen thuộc với thổ địa ở đây, giờ tìm một khách sạn, chúng ta nghỉ tạm, tuy ở đây cũng cách không xa Tùng Giang, thế nhưng cũng không gần, đi qua đi lại sẽ rất phiền toái." Kinh Tiểu Lộ nói với hai người ngồi sau.
"Kinh phó tổng, tôi xem chừng hiện tại cái chức giám đốc quản lý cũng hết rồi." Hứa Tiểu Bân ung dung nói, lại có chút tự diễu: "Gọi tôi là Tiểu Hứa hoặc là Tiểu Bân đều được, đừng gọi tôi là Hứa tổng nữa."
"Được, vậy tôi gọi anh là Tiểu Bân nhé, cái này có vẻ thân cận một chút." Kinh Tiểu Lộ nói: "Vậy anh cũng gọi tôi là Tiểu Lộ là được, nói ra cũng đều là bạn bè, cũng không nên có nhiều quy củ như vậy."
"Vậy cứ theo lời cô đi." Hứa Tiểu Bân cũng không có cự tuyệt, trong lòng hắn, Kinh Tiểu Lộ là người rất chân thành, người như vậy, đáng để làm bạn.
Dưới sự chỉ dẫn của Hứa Tiểu Bân, đoàn người đi tới một cái khách sạn không tệ tại thành phố Giang Duyên, lẳng lặng chờ đợi tin tức bên kia của Liễu Họa Mi.
Trấn Gaara, Hồ Điệp bảo.
Sáng sớm hôm nay, Dương Minh nhận được điện thoại của Lão Buffon gọi tới, nói hắn đã tới trấn Gaara, đang trên đường đi tới Hồ Điệp bảo, phỏng chừng một tiếng nữa sẽ tới nơi.
Lúc này Dương Minh mới nhớ ra, Lão Buffon muốn tới thăm mình, đêm qua nói chuyện cực kỳ hợp ý với Vương Tung Sơn, cũng uống qua mấy chén, tuy tửu lượng của Dương Minh không tầm thường, nhưng mà trải qua một chuyện đen đủi, rốt cuộc cũng được ở một chỗ với Vương Tiếu Yên, cho nên hắn rất vui vẻ, càng về sau lại càng rôm rả.
Đây cũng là Dương Minh muốn mở rộng lòng, biết Vương Tung Sơn không có khả năng gây bất lợi với mình, cho nên hắn cũng không phòng bị gì.
Say rượu Vương Tung Sơn lại mập mờ để Vương Tiếu Yên dìu Dương Minh đi nghỉ, về phần về phòng của ai và khi nghỉ ngơi sẽ có chuyện gì, Vương Tung Sơn không có hỏi qua.
Dù sao tin tức hai người đã từng ở chung, cũng không phải là bí mật gì, đã sớm thông qua Mộ Bia cùng Vương Khắc truyền về, mà Vương Tung Sơn cũng không phải là lão già cổ hủ, còn mong sớm có cháu bồng nữa là, tự nhiên sẽ không đi quản chuyện này.
"Yên Yên." Dương Minh đẩy đẩy Vương Tiếu Yên đang ngủ say bên người.
Vương Tiếu Yên" ừm, a" vài tiếng, con mắt cũng không chịu mở ra, tiếp tục ngủ. Dương Minh có phần bất đắc dĩ nói: "Không có tính cảnh giác gì cả, còn làm sát thủ, người ta tới giết cũng không biết."
"Hô." Vương Tiếu Yên rốt cục cũng mở mắt nhìn Dương Minh nói: "Ở đây không phải còn có anh sao? Anh ở đây nếu không ứng phó được, em có dậy cũng vô dụng, còn không bằng ngủ tiếp!"
"."
Dương Minh thật không biết nói gì, đây là lý luận chó má gì vậy? Hai đánh một chung quy cũng có thêm phần thắng a?
"Vừa rồi là ai gọi điện thoại tới vậy? Nói to chết đi được, em còn đang muốn ngủ thêm một chút nữa a!" Vương Tiếu Yên bị Dương Minh đánh thức, bây giờ có muốn ngủ nữa cũng không thể, nàng duỗi lưng, chậm rãi đứng lên tìm quần áo, có chút phàn nàn nói: "Về nhà được vài ngày, mà không có ngày nào an tâm ngủ cả, suốt ngày suy nghĩ làm sao để mau chóng từ hôn, thật vất vả mới ngủ an giấc, lại bị anh đánh thức."
"Lão Buffon đến đấy!" Dương Minh bất đắc dĩ nói: "Em tưởng anh không muốn ngủ thêm sao? Lúc này còn sớm mà, nhưng mà lão gia hỏa này đã tới trấn Gaara, xem chừng một tiếng nữa sẽ tới Hồ Điệp bảo."
"A, lão ấy đến đây!" Vương Tiếu Yên kinh ngạc, tiếp đó vội vàng mặc quần áo. Lão Buffon đã gọi mình là sư nương, Vương Tiếu Yên làm sao có thể không vội rời giường? Bằng không bị bắt quả tang đang ở trên giường, lại là chuyện rất dọa người a: "Cha có biết hắn muốn tới không?"
"Chú Vương chỉ biết có người của gia tộc Buffon muốn tới, thế nhưng lại không biết người này là Lão Buffon." Dương Minh nói: "Lúc đó anh mà cho chú biết, chỉ sợ sẽ hù chết chú ấy nha."
"A, thật không cần nói cho cha, để cha kinh ngạc một trận, ai bảo cha bày mưu hại chúng ta." Vương Tiếu Yên lại không cho là đúng, có phần giảo hoạt nói.
"Ha ha." Dương Minh nghe xong Vương Tiếu Yên nói, sau đó không khỏi cười to nói: "Phỏng chừng thật muốn cho lão một điều kinh ngạc!"
Rất nhanh Dương Minh cùng Vương Tiếu Yên rửa mặt trang điểm, sau đó rời phòng đi xuống lầu, Vương Tung Sơn cùng Phương Thiên còn có Vương Nhược Thủy đã sớm rời giường, giờ phút này ba người đang ngồi quanh bàn ăn.
Nhưng mà sắc mặt của Vương Nhược Thủy lại hơi hồng, nhìn thoáng qua một cái liền biết, hôm qua nhất định xảy ra chuyện. Mà cụ thể xảy ra chuyện gì, cũng không phải là khó tưởng tượng, Dương Minh cùng Vương Tiếu Yên liếc nhìn nhau một cái, đều thấy được đáp án trong mắt đối phương, không khỏi ăn ý cười cười, mà vẻ mặt của Vương Tiếu Yên cũng không nhịn được mà đỏ lên.
Thật ra nàng cùng Vương Nhược Thủy bất quá cũng chỉ là chó chê mèo lắm lông mà thôi, tối hôm qua mình làm cái gì, cũng chỉ mình với Dương Minh là biết.
"Dương Minh, Yên Yên đã dậy rồi à?" Vương Tung Sơn nhìn Dương Minh cùng Vương Tiếu Yên đi vào, cách xưng hô với Dương Minh cũng chuyển từ Dương Minh tiểu hữu biến thành kỳ danh luôn.
"Ừm, chú Vương, chào buổi sáng." Dương Minh mỉm cười bắt chuyện với lão, sau đó quay đầu nói với Phương Thiên cùng Vương Nhược Thủy: "Sư phụ, sư nương, chào buổi sáng a! Xem khí thế của hai người không tệ, tối hôm qua nhất định là ngủ rất ngon đây?"
"Hắc hắc!" Phương Thiên lão quỷ hèn mọn bỉ ổi cười, lão sao có thể không nghe ra ý tứ trong lời nói của Dương Minh? Nhưng mà lão thật cũng có chút đắc ý, đừng xem mình nhiều tuổi, thế nhưng hùng phong năm đó cũng không hề giảm nha!
Thế cho nên lão liền đánh mắt nhìn sang Vương Nhược Thủy, lớn tuổi như vậy mà còn rất mãnh liệt nha? Đừng xem Vương Nhược Thủy lớn tuổi, nhưng mà vẫn là hoa cúc khuê nữ đó, làm cho nàng rất buồn bực, đồng thời cũng mừng thầm, xem ra thân thể của Phương Thiên vẫn còn tốt lắm.
Vương Nhược Thủy bị Dương Minh trêu chọc như vậy, khuôn mặt lại càng thêm đỏ lự, hung hăng trợn mắt nhìn Dương Minh, sau đó ho khan nói: "Dương Minh, Yên Yên ngồi xuống ăn điểm tâm đi!"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1395


Báo Lỗi Truyện
Chương 1395/2205